Giải Cứu Khương Lăng
Viên đạn xuyên phá tiếp theo từ họng súng bắn tỉa của Bóng Ma rít gầm qua vách tường bêtông bọc chì của phòng hồ sơ tài chính. Tiếng nổ xé toạc màn sương đỏ, găm thẳng vào chiếc tủ sắt rỉ sét ngay sát đầu Tiêu Dao, hất tung hàng trăm trang giấy da cổ xưa bay loạn xạ như những cánh bướm tàn tro. Sức nóng của đường đạn mài mòn không khí, tỏa ra mùi chì nóng chảy khét lẹt. Tiêu Dao không chần chừ thêm một giây. Trí nhớ cơ bắp của một biệt kích đào ngũ tự động vận hành trước khi lý trí kịp đưa ra quyết định. Anh ôm chặt cuốn sổ nợ máu của Lão Bá vào lồng ngực, cuộn tròn người lăn ba vòng trên nền đất đầy mảnh vụn bêtông, lao thẳng về phía góc phòng nơi có một nắp cống cơ khí bọc chì dẫn xuống hầm ngầm.
Anh dùng chuôi dao găm sợi carbon thúc mạnh vào chốt khóa cơ học đã rỉ sét. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, cánh cửa gang nặng nề nhích mở. Đúng lúc đó, phát đạn thứ ba của Bóng Ma thổi bay mảng bêtông nơi anh vừa nằm trước đó nửa tích tắc, tạo ra một hố sâu hoắm bốc khói axit nghi ngút. Tiêu Dao thu gọn bả vai gầy guộc nhưng săn chắc, trượt thẳng xuống bóng tối tăm ẩm ướt của ngục tối dưới lòng đất.
Cú tiếp đất bằng vai trái dưới lòng hầm ngầm khiến vết thương cũ bị chấn động mạnh. Tiêu Dao nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt buông xuống từ khớp vai, tay phải lập tức bấu chặt vào báng dao găm đeo ở bắp chân để cảnh giới xung quanh. Bóng tối dưới hầm ngục Trụ sở băng đảng "Răng Độc" ngột ngạt và lạnh lẽo, bốc lên mùi rỉ sét của sắt thép mục nát, mùi amoniac khai nồng của nước thải và mùi máu khô lâu ngày bám trên các kẽ đá bêtông. Chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của anh phát ra tiếng rít cơ khí êm dịu, màng lọc carbon siêu mịn mới nâng cấp của Lôi Chấn hoạt động hoàn hảo, ngăn chặn luồng khí độc metan tích tụ dưới lòng đất xộc vào phế quản.
Tiêu Dao đứng dậy, ép sát lưng vào bức tường bêtông ẩm ướt để định thần. Anh cảm nhận được sức nặng của cuốn sổ nợ máu bọc bìa bỉ ngạn đang giắt chặt dưới vạt áo khoác lính rách nát. Chiếc la bàn con quay cơ học tự chế bên hông vẫn đang rung nhẹ đều đặn, nhưng trục kim của nó vẫn bị lệch nhẹ do dư chấn từ trường bão sương đỏ ngoài trời. Anh không thể dựa vào la bàn trong không gian chật hẹp này, mọi hướng đi giờ đây phải dựa vào bản năng sinh tồn và thính giác biệt kích.
*Xè xè... Chát!*
Một âm thanh phóng điện cao áp trầm đục vang lên từ phía cuối hành lang tối, đi kèm với tiếng rên rỉ nghẹn ngào của một đứa trẻ. Tiêu Dao siết chặt nắm tay, lồng ngực thắt lại. Đó là giọng của Khương Lăng. Đứa trẻ câm mồ côi ấy đang chịu sự hành hạ của dòng điện roi da. Hình ảnh chiếc giày trẻ em rách nát treo bên hông ba lô da chợt hiện lên trong tâm trí anh, kích hoạt luồng điện sinh học nhói đau sâu trong tiềm thức. Nỗi đau mất mát đứa con trai Tiêu Tiểu Vũ mười năm trước bùng lên thành ngọn lửa sát ý sục sôi. Anh lướt đi không tiếng động trên đôi ủng da bọc chì, cơ thể gầy guộc hóa thành một bóng ma vô hình luồn lách qua những ngách hầm ngầm ngập nước thải axit nhẹ.
Khi tiếp cận căn phòng giam bọc chì ở cuối hành lang, Tiêu Dao nép mình sau một cánh cửa thép rỉ sét nửa mở. Qua khe nứt, cảnh tượng bên trong hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Khương Lăng đang bị xích chặt cả hai tay vào một cột gỗ bọc chì khổng lồ dựng giữa phòng. Cơ thể gầy gò của đứa trẻ mồ côi chằng chịt những vết bỏng rộp đỏ lựng do roi điện cao áp gây ra, chiếc áo khoác lính cũ cắt ngắn rách nát bám đầy máu tươi. Cổ họng em có vết sẹo sương độc ăn mòn đang phập phồng thở dốc, đôi mắt sáng thông minh giờ đây tràn ngập sự đau đớn và kiệt quệ nhưng tuyệt nhiên không hề phát ra một tiếng khóc đầu hàng.
Trên nền đất ẩm ướt, chiếc roi điện cao áp bọc chì của gã quản đốc vẫn còn vứt chỏng chơ, phát ra những tia lửa điện xanh lục xè xè rợn người. May mắn thay, trong phòng không có lính gác của Khâu Độc, có lẽ cuộc nổi dậy của thợ mỏ ngoài khu mỏ phía tây do Lôi Chấn kích hoạt đã kéo toàn bộ lực lượng bảo an đi ứng cứu.
Tiêu Dao lướt nhanh vào phòng giam như một cơn gió độc. Anh tiếp cận cột gỗ bọc chì, dùng bàn tay thô ráp b bịt nhẹ lên miệng Khương Lăng để ngăn em phát ra tiếng động ngoài ý muốn. Khương Lăng giật mình trợn tròn mắt, nhưng khi nhận ra gương mặt lạnh lùng sau lớp mặt nạ rách nát của Tiêu Dao, đôi mắt đứa trẻ lập tức sáng bừng lên một tia hy vọng tột cùng. Em khẽ gật đầu, hai bàn tay run rẩy đưa lên thực hiện một ký hiệu tay biệt kích nhanh gọn:
*"Anh... cứu em... Cẩn thận phía sau..."*
Tiêu Dao không đáp, anh rút thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ ra khỏi bao da bắp chân, vung dao cắt mạnh vào mắt xích sắt gỉ sét đang trói chặt cổ tay Khương Lăng. Lưỡi dao đen nhám không phản chiếu ánh sáng chém đứt phăng mắt xích sắt với một tiếng *keng* thanh gọn.
Nhưng ngay khi xích sắt vừa rơi xuống đất, đồng tử của Khương Lăng đột ngột giãn rộng tột độ. Đứa trẻ câm trợn trừng mắt nhìn vào khoảng tối tăm khổng lồ phía sau lưng Tiêu Dao, cổ họng phát ra tiếng ú ớ nghẹn ngào đầy kinh hoàng. Em ra sức dùng đôi bàn tay vừa được giải thoát đẩy mạnh vào ngực Tiêu Dao như muốn đẩy anh ra khỏi một vùng nguy hiểm chết chóc.
Một luồng sát khí bạo lực, cuồng loạn và nặng nề như núi đá sụp đổ bất ngờ ập xuống từ phía sau lưng Tiêu Dao. Bản năng biệt kích gào thét dữ dội trong tủy sống anh.
*Uỳnh!*
Từ trong góc tối tăm của vách tường bêtông đổ nát, một bóng người khổng lồ bước ra. Đó là một gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn bọc trong những tấm giáp sắt rỉ sét dày cộp được hàn trực tiếp vào da thịt bằng những chiếc đinh tán chì thô bạo. Những vết sẹo bỏng hóa chất chằng chịt quanh các mối hàn rỉ dịch vàng nhầy nhụa. Gương mặt gã điên dại, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu do bị tiêm quá liều hóa chất kích thích cơ bắp của băng Răng Độc.
Sắt. Gã đao phủ điên loạn của Khâu Độc.
Trong đôi bàn tay hộ pháp đầy vết chai sạn, Sắt đang cầm một chiếc búa tạ xích sắt khổng lồ bằng thép đặc bọc chì nặng hơn năm mươi ký. Sợi xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền bêtông ẩm ướt tạo ra âm thanh ma sát rợn người, bắn ra những tia lửa đỏ rực giữa bóng tối.
"Kẻ đào ngũ..." Sắt gầm rú lên một tiếng đục ngầu, giọng nói phát ra từ sau lớp mặt nạ thép hàn chặt vào da mặt nghe như tiếng dã thú bị thương. "Máu của mày... Khâu Độc muốn có máu của mày!"
Không một lời cảnh báo, Sắt vung mạnh cánh tay hộ pháp. Chiếc búa tạ xích sắt khổng lồ quét ngang qua không gian hẹp của phòng giam bọc chì với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng xé gió rít lên chói tai, tạo ra một luồng áp lực gió búa mạnh đến mức thổi bay các mảnh gỗ mục bám trên cột.
Tiêu Dao lập tức đổ người nằm sát đất, luồn qua đường búa quét ngang trong gang tấc. Luồng gió búa sượt qua lưng anh, xé rách một mảng áo khoác lính và để lại cảm giác rát bỏng. Chiếc búa tạ khổng lồ đập thẳng vào chiếc cột gỗ bọc chì phía sau, chém đứt đôi chiếc cột dày nửa mét như chém một cành củi khô, bắn ra những mảnh gỗ bọc chì bay tung tóe.
Ngay khi Tiêu Dao vừa chạm đất, Sắt đã giật mạnh sợi xích sắt, kéo ngược chiếc búa tạ quay lại với một lực ly tâm cực đại, đập thẳng từ trên xuống dưới nhắm vào đỉnh đầu anh.
Tiêu Dao dùng hết sức lực lộn vòng sang bên phải trên nền đất ẩm ướt.
*Bùm!*
Chiếc búa tạ đập nát vụn nền bêtông nơi Tiêu Dao vừa nằm tránh, tạo ra một hố sâu bốc bụi cát mịt mù. Sức chấn động mạnh đến mức hất văng Tiêu Dao va mạnh vào vách tường chì rỉ sét bên cạnh, khiến vết thương mạn sườn phải của anh—vết rách sâu hoắm từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn—bị chấn động mạnh rách miệng. Máu đỏ sẫm rỉ ra đầm đìa qua lớp băng gạc, tỏa ra mùi hóa chất quân sự rậm rạp đặc trưng của dòng máu kháng thể đột biến cấp 3 cực hạn.
Tiêu Dao nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy. Anh biết mình không thể đối đầu trực tiếp về lực lượng với gã khổng lồ này trong không gian ngục tối chật hẹp. Anh chọn cách di chuyển du kích phi công nghệ, liên tục lách người sau các góc khuất để dụ đối phương vung búa liên tục nhằm tiêu hao thể lực điên cuồng của hắn.
Anh nhổm người dậy, lướt nhanh áp sát hông trái của Sắt. Tay phải anh vung Dao găm sợi carbon siêu nhẹ, đâm mạnh vào khớp nách—điểm nối duy nhất giữa các tấm giáp sắt rỉ sét của gã đao phủ.
*Keng! Xoẹt!*
Một tiếng rít chói tai vang lên. Lưỡi dao găm sợi carbon siêu nhẹ cực kỳ sắc bén bị trượt đi trên lớp thép bọc chì quá dày và cứng của Sắt, hoàn toàn không thể đâm xuyên qua lớp phòng thủ thô bạo của hắn. Sắt cười tàn ác, vung cùi chỏ bọc thép húc mạnh vào ngực Tiêu Dao, đẩy lùi anh văng xa ba mét.
Trận chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất. Tiêu Dao chưa thể tìm ra bất kỳ sơ hở nào để triệt hạ gã khổng lồ Sắt trong khi thể lực của anh đang giảm dần do vết thương sườn phải rỉ máu không ngừng. Khương Lăng đứng nép sát góc phòng giam sụp đổ, đôi mắt đứa trẻ mồ côi tràn ngập sự bất lực và lo sợ khi chứng kiến người hùng của mình bị dồn vào thế phòng thủ thụ động tuyệt đối.
Sắt gầm rú điên cuồng, gã bắt đầu vung chiếc búa tạ xích sắt liên tiếp với tốc độ nhanh hơn, tạo ra những vòng xoáy xích sắt rít gầm xé rách màn sương đỏ rò rỉ dưới hầm ngục. Gã đao phủ khổng lồ từng bước ép Tiêu Dao vào góc tường bêtông đổ nát, không để lại bất kỳ lối thoát hiểm nào. Chiếc búa tạ khổng lồ của Sắt vung lên một lần nữa, đập nát vụn bục đá bêtông nơi Tiêu Dao vừa đứng né tránh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!