Nhạc nềnBroken

Sổ Sách Nợ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt của chiếc xe thiết giáp tuần tra nghiền nát những mảng gạch vụn và tôn rỉ ngay trên đầu như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ý chí đột kích của Tiêu Dao. Dưới khoảng không chật hẹp của phòng cơ khí phụ, âm thanh gầm rú từ động cơ hơi nước tiền chiến vọng xuống qua kẽ hở của nắp cống gang bọc chì, trầm đục và nặng nề, khiến những hạt bụi rỉ sét bám trên vách tường liên tục rơi rụng. Hơi nóng tỏa ra từ nồi hơi của chiếc xe phía trên luồn qua khe hở, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và hơi nước axit nồng nặc, ép thẳng vào lớp kính bảo hộ của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến mà Tiêu Dao đang đeo.


Anh đứng bất động trên chiếc thang sắt rỉ sét, hai tay bấu chặt vào các thanh ngang để giữ cố định cơ thể. Vết rách sâu hoắm ở mạn sườn phải—hậu quả từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn tại nghĩa địa xe bọc thép—bắt đầu nhói lên dữ dội khi cơ bụng co thắt dưới áp lực ngạt khí nhẹ. Máu đỏ sẫm rỉ ra qua lớp băng gạc bọc chì chặt, tỏa ra mùi hóa chất quân sự rậm rạp đặc trưng của dòng máu kháng thể đột biến. Tiêu Dao phải nghiến răng thật chặt để không phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào. Bộ màng lọc carbon siêu mịn mới nâng cấp mà Lôi Chấn vừa lắp cho chiếc mặt nạ hoạt động khe khẽ, phát ra tiếng rít cơ khí êm dịu, giúp phổi anh không bị thiêu rụi bởi làn khí độc rò rỉ.


Phía dưới chân thang, Lôi Chấn đứng sừng sững trong bóng tối nhạt của lò rèn hơi nước đã được tắt lửa. Gã thợ rèn khổng lồ vác chiếc búa rèn bằng thép ròng bọc chì lên bả vai cuồn cuộn sẹo bỏng, đôi mắt sáng quắc dưới hàng lông mày rậm rạp nhìn thẳng vào Tiêu Dao, khẽ lắc đầu. Gã đưa bàn tay thô ráp lên, thực hiện những ký hiệu tay quân sự nhanh gọn mà gã đã cố tình giấu kín bấy lâu:


*"Xe thiết giáp tuần tra số 3. Hai lính canh bọc thép hạng nhẹ. Đợi chúng di chuyển qua góc cua phía đông sân sau rồi mới được đẩy nắp cống."*


Tiêu Dao nhắm mắt, khẽ gật đầu để xác nhận. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ giúp anh giữ được sự điềm tĩnh tối đa dưới áp lực sinh tử cận kề. Anh cảm nhận độ rung chuyển của chiếc thang sắt giảm dần khi chiếc xe tuần tra di chuyển xa hơn về phía vành đai ngoài của Trụ sở băng đảng "Răng Độc". Tiếng động cơ hơi nước nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng gió rít gào của cơn sương đỏ biến tính đang cuộn trào dữ dội ngoài sân dinh thự.


Lôi Chấn lùi lại một bước vào góc tối, khẽ vỗ mạnh vào báng chiếc búa rèn chứa thuốc nổ ẩn. Gã ra hiệu cho Tiêu Dao bằng một ký hiệu tay dứt khoát cuối cùng:


*"Tao sẽ dẫn nhóm thợ mỏ của A Sâm kích nổ kho than hoạt tính phụ ở khu mỏ phía tây để kéo bớt quân phòng thủ của Khâu Độc. Mày chỉ có mười lăm phút để đột nhập phòng hồ sơ vòng ngoài trước khi Bóng Ma phát hiện ra dấu vết. Chúc may mắn, gã biệt kích vô danh."*


Không đợi Tiêu Dao đáp lại, Lôi Chấn quay người lướt nhanh vào đường ống thoát ngầm của hệ thống đường ống cứu hỏa ngầm, bóng dáng khổng lồ của gã nhanh chóng biến mất vào bóng tối tăm ẩm ướt dưới lòng đất.


Tiêu Dao đơn độc còn lại trên chiếc thang sắt. Anh hít một hơi thật sâu qua bộ lọc khí carbon siêu mịn, cảm nhận luồng dưỡng khí tinh khiết làm dịu đi cơn co thắt thùy trán. Tay phải anh đưa lên, đẩy nhẹ nắp cống gang bọc chì. Cánh cửa gang nhích mở không tiếng động nhờ lớp mỡ động vật bôi trơn kỹ lưỡng của Lôi Chấn. Anh luồn lách cơ thể gầy gò nhưng săn chắc của mình qua khe hở hẹp, lướt nhanh ra ngoài và đặt chân lên nền gạch rỉ sét của sân sau dinh thự Khâu Độc.


Bối cảnh sân sau hiện ra dưới làn sương đỏ biến tính nhạt nhòa, rùng rợn và lạnh lẽo. Trụ sở băng đảng "Răng Độc" vốn là một nhà máy dệt cũ thời tiền chiến, nay được gia cố bằng những tấm thép bọc chì dày cộp để chống lại sự mài mòn của sương axit. Những chồng hòm gỗ chứa phế liệu công nghệ cao xếp chồng chất như những ngôi mộ cổ rỉ sét, rải rác khắp bãi đất trống. Trên các bức tường bêtông nứt nẻ, những đường ống hơi nước rò rỉ phun ra từng luồng khí trắng xóa, làm nhòe đi tầm nhìn ngoại vi của chiếc mặt nạ.


Tiêu Dao lướt đi như một bóng ma vô hình, tận dụng các góc khuất của đống phế liệu sắt để di chuyển. Mục tiêu của anh là tòa nhà văn phòng tài chính vòng ngoài nằm cách lối thoát ngầm khoảng năm mươi mét. Đó là nơi giam giữ các tài liệu giao thương của Thương Hội Chợ Đen Lão Bá và hệ thống sổ sách của Khâu Độc.


Đột nhiên, bản năng biệt kích của Tiêu Dao gào thét trong đầu. Một luồng điện sinh học chạy dọc sống lưng khiến anh lập tức đổ người nằm rạp xuống nền đất ướt bẩn bám đầy tro than.


*Phựt! Keng!*


Một tiếng rít gió cực mảnh xé rách làn sương đỏ, đi kèm với tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên ngay sát bên tai anh. Viên đạn xuyên phá bọc chì siêu nhẹ găm thẳng vào tấm tôn rỉ sét của chiếc xe tải hơi nước bỏ hoang ngay cạnh chân Tiêu Dao, tạo ra một lỗ thủng sắc lẹm bốc khói axit nóng rực. Lực chấn động của đường đạn xé gió mạnh đến mức hất tung một nắm tro bụi bám vào mặt nạ của anh.


"Bóng Ma!" Tiêu Dao nghiến răng thầm thì dưới lớp cao su mặt nạ.


Anh ngước mắt nhìn qua khe hở của đống phế liệu, hướng về phía nóc nhà thờ đổ nát nằm cách sân sau khoảng hai trăm mét về phía đông bắc. Giữa làn sương mù đỏ cuộn trào, anh phát hiện ra một vệt sáng đỏ cực mảnh—ánh phản quang từ kính ngắm quang học hồng ngoại của khẩu súng hơi cồn tầm xa mà Bóng Ma đang sử dụng để canh gác sân sau. Bóng Ma là xạ thủ bắn tỉa phục kích chuyên nghiệp của vệ binh, kẻ luôn kiên nhẫn rình rập con mồi từ điểm cao vượt trên tầng sương độc sát đất.


Tiêu Dao biết mình đã lọt vào tầm quét cảm biến thân nhiệt của đối thủ. Bộ giáp vải lính rách nát của anh không đủ để che giấu bức xạ nhiệt cơ thể dưới kính ngắm hồng ngoại của Bóng Ma. Nếu anh đứng im hoặc di chuyển thẳng, phát đạn xuyên phá tiếp theo sẽ găm thẳng vào thùy trán của anh.


*Hưu!*


Phát đạn thứ hai nổ ra. Viên đạn chì xuyên phá khóa chặt đường di chuyển kế tiếp của Tiêu Dao, găm sạt qua bả vai trái của anh, xé rách một mảng áo khoác lính bám đầy bụi tro. Sức nóng của đường đạn mài mòn da thịt vai trái, để lại một vết bỏng rát đau đớn.


Tiêu Dao lập tức kích hoạt kỹ năng Di chuyển ziczac tránh lính bắn tỉa. Anh không chạy thẳng, mà đổ người liên tục sang hai bên theo những góc cua phi quy luật, lợi dụng bóng râm của các xác xe bọc thép rỉ sét để triệt tiêu góc bắn tầm xa của Bóng Ma. Đôi chân anh di chuyển chớp nhoáng trên nền đất trơn trượt, cơ đùi căng lên chịu đựng áp lực thể lực cực lớn dưới tác động của vết thương sườn phải đang rỉ máu.


*Keng! Keng! Keng!*


Những phát đạn xuyên phá của Bóng Ma liên tục đuổi theo gót chân anh, bắn nát vụn các tấm tôn rỉ và hất tung những mảnh sắt vụn xung quanh. Tầm bắn của gã xạ thủ một mắt cực kỳ chính xác, ép Tiêu Dao vào thế phòng thủ thụ động tuyệt đối sau một chiếc lò hơi hơi nước khổng lồ.


"Không thể tiếp cận phòng hồ sơ nếu không làm mù kính ngắm của nó," Tiêu Dao suy nghĩ chiến thuật một cách nhanh nhạy. Anh quan sát hướng gió sương đỏ đang thổi mạnh về phía nhà thờ.


Anh thò tay vào bao da bọc chì đeo quanh thắt lưng, rút ra một chai cồn thô 90 độ tự chế—loại dung môi sát trùng mà Lão Bản Tiệm Rượu chưng cất từ rêu men hoang dã. Tiêu Dao dùng mồi than hoạt tính nóng đỏ giắt bên hông châm ngòi vào nút giẻ tẩm lưu huỳnh của chai cồn. Phần cổ chai lập tức bùng lên một ngọn lửa màu cam xanh rực rỡ.


Tiêu Dao dùng hết lực cánh tay phải run rẩy, ném mạnh chai cồn cháy ra hướng ngược lại, nhắm thẳng vào đống lốp xe cao su phế thải nằm ở góc sân phía tây.


*Oành!*


Chai cồn vỡ tan, kích nổ một quầng lửa cam lớn. Ngọn lửa hơi cồn nóng rực đốt cháy lớp cao su phế thải, tạo ra một màn khói đen kịt bốc cao cuộn trào cùng làn sương đỏ biến tính. Sự bùng phát nhiệt độ đột ngột của đám cháy tạo ra một nguồn nhiệt giả khổng lồ trên sân sau, làm quá tải hoàn toàn cảm biến hồng ngoại trên kính ngắm của Bóng Ma. Vệt sáng đỏ từ kính ngắm của gã xạ thủ bắt đầu quét loạn xạ, mất phương hướng hoàn toàn trong màn khói nhiệt.


Tận dụng cơ hội ngàn vàng đó, Tiêu Dao thực hiện cú lộn vòng áp sát dọc theo bức tường bọc chì của tòa nhà văn phòng tài chính vòng ngoài. Anh dùng báng dao găm sợi carbon thúc mạnh vào góc cửa sổ gỗ mục nát, luồn lách cơ thể qua khe nứt và rơi gọn vào bên trong phòng hồ sơ tối tăm.


Anh thoát khỏi góc bắn của Bóng Ma trong gang tấc. Tiếng súng bắn tỉa ngoài sân tạm thời im bặt, chỉ còn lại tiếng lửa cháy lách tách từ đống lốp xe phế thải.


Không gian bên trong phòng hồ sơ tối tăm, ngột ngạt và bốc mùi ẩm mốc của giấy tờ cổ xưa bám đầy bụi sương. Những bức tường bêtông của căn phòng được lót bằng các tấm chì mỏng rỉ sét để ngăn chặn bức xạ điện từ của sương mù tác động lên các tài liệu lưu trữ kỹ thuật số thô sơ thời tiền chiến. Ánh sáng xanh lam nhạt từ những cây nấm lục bảo phát sáng bám ngoài cửa sổ hắt vào, rọi lên những dãy tủ sắt rỉ sét xếp dọc theo lối đi.


Tiêu Dao nén cơn đau buốt từ vết bỏng vai trái và vết rách sườn phải. Anh di chuyển nhanh chóng giữa các dãy tủ sắt, dùng đôi bàn tay sần sùi bám đầy muội than để lục lọi các ngăn kéo hồ sơ. Trí óc biệt kích của anh hoạt động với hiệu suất tối đa, phân tích từng ký hiệu quân sự cổ trên các nhãn hộp sắt.


Sau vài phút tìm kiếm, ngón tay anh chạm vào một chiếc két sắt nhỏ bọc chì nằm khuất dưới bàn làm việc của gã quản lý tài chính. Chiếc két sắt được khóa bằng một ổ khóa xích sắt thô sơ có cơ cấu bánh răng đồng thau.


Tiêu Dao rút chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng thau nặng nề mà Lão Nhị đã trao cho mình. Anh thử từng chiếc chìa vào ổ khóa rỉ sét, lắng nghe tiếng khớp bánh răng chuyển động bằng thính giác nhạy bén.


*Tạch. Rắc!*


Chiếc chìa thứ ba xoay chuyển thành công, ổ khóa xích sắt rơi xuống nền gạch với một tiếng động trầm đục. Tiêu Dao mở cửa két sắt, bên trong không có vàng bạc hay phế liệu quý giá, chỉ có duy nhất một cuốn sổ nợ bằng giấy da chống nước khổ lớn, bám đầy bụi sương đỏ và được niêm phong bằng một dải da thú bọc chì.


Trên mặt bìa da của cuốn sổ có khắc chìm biểu tượng hình một chiếc cân thăng bằng đặt trên nền một bông hoa bỉ ngạn rỉ máu—tín vật đặc trưng của Thương Hội Chợ Đen Lão Bá.


Tiêu Dao dùng dao găm sợi carbon cắt đứt dải niêm phong da thú, lật mở những trang giấy da đầu tiên dưới ánh sáng xanh lam nhạt của nấm phát sáng. Đôi mắt anh quét qua các dòng chữ viết tay bằng mực chống nước màu đen của gã cho vay nặng lãi Lão Bá.


Càng đọc, đồng tử của Tiêu Dao càng co rút lại, lồng ngực anh thắt chặt dưới áp lực của một sự thật kinh hoàng vượt ngoài mọi sự tưởng tượng.


Đây không phải là một cuốn sổ nợ tài chính thông thường.


Nó là một cuốn sổ nợ máu.


Trang thứ nhất ghi rõ danh sách các cư dân nghèo khổ tại Khu ổ chuột vành đai ngoài thị trấn Sương Giá. Bên cạnh tên của mỗi con nợ không phải là số lượng phế liệu hay nước sạch họ nợ, mà là các chỉ số sinh học đặc biệt:


*"Nông dân A Sâm—Lô thu hoạch số 12—Nhóm máu kháng độc phụ—Thể tích trích xuất: 400ml—Tình trạng: Suy kiệt nhẹ."*


*"Thợ may Yến—Lô thu hoạch số 15—Nhóm máu kháng độc chính—Thể tích trích xuất: 500ml—Tình trạng: Đạt tiêu chuẩn cống nạp."*


*"Đứa trẻ câm Khương Lăng—Lô thu hoạch dự phòng số 3—Kháng thể tự nhiên cấp 2—Thể tích trích xuất dự kiến: 300ml—Chỉ định: Giam giữ chờ lệnh chuyển giao lên phòng thí nghiệm Vô Ưu."*


Tiêu Dao run rẩy lật tiếp các trang sau. Tập tài liệu này hé lộ bí mật kinh hoàng về Sự liên kết giữa Khâu Độc và Hội Đồng Tẩy Não tại Thành Phố Vô Ưu. Khâu Độc thực chất chỉ là một quân cờ thu gom phế liệu và tài nguyên sinh học được Hội Đồng cài cắm ngoài vành đai. Gã thủ lĩnh tàn bạo của băng Răng Độc liên tục cưỡng ép, bắt giữ những người nghèo khổ có biểu hiện "kháng sương mù" để trích xuất cưỡng bức Máu người kháng sương mù—loại huyết thanh vô giá chứa kháng thể tự nhiên trung hòa độc tố thần kinh.


Toàn bộ lượng máu kháng độc thu giữ được từ Thương Hội Chợ Đen Lão Bá sẽ được đóng gói trong các bình chì bảo quản đặc biệt, cống nạp trực tiếp cho Hội Đồng Tẩy Não qua các chuyến xe thiết giáp tuần tra của vệ binh Đới Kính để đổi lấy đặc quyền phân phối nước sạch và màng lọc khí thô sơ cho thị trấn.


"Lũ quái vật..." Tiêu Dao gầm lên trong câm lặng qua bộ lọc khí của mặt nạ.


Sự căm phẫn sục sôi dâng trào trong lồng ngực anh như một ngọn lửa cuồng nộ. Những con người nghèo khổ ngoài vành đai kia không chỉ bị bóc lột sức lao động, bị tước đoạt ký ức để sống trong sự lãng quên vô tư, mà họ còn bị coi là những "vật chứa sinh học" để trích xuất máu nuôi dưỡng giới thượng lưu trong vòm kính Thành Phố Vô Ưu.


Đột nhiên, ngón tay Tiêu Dao khựng lại ở trang cuối cùng của cuốn sổ nợ máu. Trang giấy da này được đóng dấu mật đỏ của Hội Đồng Tẩy Não, ghi rõ thông tin về một đối tượng săn lùng tối mật:


*"Đối tượng: Biệt kích đào ngũ mang mật mã lượng tử thùy trán—Nhóm máu kháng độc cấp 3 cực hạn—Chỉ định: Phải bắt sống bằng mọi giá để thu hồi toàn bộ huyết hệ và bộ não. Tuyệt đối không được làm tổn hại thùy trán."*


Máu kháng độc của chính anh cũng nằm trong danh mục cống nạp đặc biệt mà Tướng quân Cao Lãnh đang thèm khát tìm kiếm bấy lâu nay.


Tiêu Dao bàng hoàng nhận ra toàn bộ hành trình của mình từ khi tỉnh dậy giữa đống xác chết ga xe lửa không phải là một sự ngẫu nhiên. Anh là tác phẩm thí nghiệm hoàn hảo nhất của Cao Lãnh, kẻ mang dòng máu chứa kháng thể cực hạn có khả năng trung hòa hoàn toàn sương mù đỏ biến tính, và bộ não mang mật mã lượng tử duy nhất để kiểm soát hệ thống phát sóng.


Ngay khi Tiêu Dao định gấp cuốn sổ nợ máu nhét vào ba lô da để làm vật chứng, một luồng điện từ cực mạnh đột ngột quét qua phòng hồ sơ, làm nhiễu loạn hoàn toàn trục con quay của chiếc la bàn cơ học bên hông anh.


Tiếng rít gió chói tai của một phát đạn bắn tỉa tầm xa bất ngờ bùng nổ từ phía cửa sổ.


Bóng Ma đã phát hiện ra dấu vết đột nhập của anh qua lỗ hổng cửa sổ gỗ. Phát đạn xuyên phá bọc chì cực mạnh bắn xuyên qua bức tường bêtông của phòng hồ sơ, găm thẳng vào tấm tôn chì ngụy trang mà Tiêu Dao đang dùng để che chắn cơ thể.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!