Nhạc nềnBroken

Đường Ống Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ thứ cấp từ mỏ metan dội lại qua những vách đá ngầm, trầm đục và nặng nề như tiếng sấm bị chôn vùi sâu dưới lòng đất. Chấn động cơ học lan truyền qua những bao tải than thạch anh, hất tung một lớp bụi đen mịn phủ lên cơ thể bất động của Tiêu Dao. Lồng ngực anh phập phồng một cách khó khăn. Nhờ mẩu than hoạt tính thô mà Lão Nhị nhét tạm vào van một chiều của mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến, luồng khí metan độc hại bốc lên từ ngọn lửa ngoài sảnh hầm đã bị trung hòa phần nào.


Cảm giác liệt cơ lâm sàng sau khi Adrenaline tắt hẳn bắt đầu thoái lui, để lại một luồng điện râm ran như hàng ngàn mũi kim châm chạy dọc từ tủy sống xuống các đầu ngón chân. Tiêu Dao khẽ rên rỉ. Anh cố sức nắm chặt tay phải. Những đốt ngón tay sần sùi bám đầy muội than co bóp một cách chậm chạp, nhưng lòng bàn tay đã cảm nhận được độ lạnh ngắt và sức nặng của chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng thau mà Lão Nhị vừa trao.


"Mày có thể cử động được rồi chứ, gã biệt kích?" Giọng nói khàn đặc của Lão Nhị vang lên bên tai anh, thấp và gấp gáp. Một mắt của ông ta liên tục đảo qua khe cửa thép bọc chì, cảnh giới làn sương đỏ rực đang bắt đầu luồn qua những vết nứt bêtông ngoài hành lang.


Tiêu Dao gật đầu nhẹ. Anh dùng tay phải bấu chặt vào mép bao than, dùng hết sức lực vừa hồi phục để kéo lê thân mình ngồi dậy. Vết rách sâu hoắm ở mạn sườn phải—hậu quả của trận chiến với Sói Đầu Đàn—co rút lại, máu đỏ sẫm thấm qua lớp băng gạc rách nát, tỏa ra mùi hóa chất quân sự rậm rạp. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy, tay kia lần mò bên hông để kiểm tra chiếc la bàn con quay cơ học tự chế. Nó vẫn ở đó, vỏ chì móp nhẹ nhưng bánh răng bên trong vẫn quay đều đặn không tiếng động.


Lão Nhị cúi xuống, đỡ lấy vai phải của Tiêu Dao và kéo anh đứng dậy. "Đường mỏ phía trên đã bị sập hoàn toàn. Bọn bảo an của Khâu Độc đang phong tỏa các lối ra vào bằng lưới điện cao áp. Con đường duy nhất để mày tiếp cận dinh thự của hắn mà không bị tháp canh bắn hạ là hệ thống đường ống cứu hỏa ngầm."


Ông ta chỉ tay về phía góc tối nhất của nhà kho bọc chì. Sau những chồng hòm gỗ rỗng rỉ sét là một nắp cống tròn bằng gang bọc chì, có đường kính chưa đầy sáu mươi centimet. Trên mặt nắp cống có khắc chìm ký hiệu hình ngọn lửa cổ điển của Sở Cứu hỏa đô thị tiền chiến.


Tiêu Dao rút từ trong ba lô da ra tấm Bản đồ đường ống cứu hỏa ngầm dệt bằng da thú mà Lão Hỏa đã tặng. Dưới ánh sáng xanh lam nhợt nhạt của những cây nấm lục bảo phát sáng bám trên vách đá ngầm của nhà kho, anh lướt ngón tay qua các đường vẽ mực chống nước. Tấm bản đồ này chỉ rõ mạng lưới đường ống bêtông bọc chì chật hẹp chạy dọc dưới lòng thị trấn Sương Giá, kết nối trực tiếp các van xả nước ngầm vào thẳng bể chứa nước chữa cháy ở sân sau dinh thự Khâu Độc.


"Lối này không có sương mù xâm nhập nhờ các van một chiều," Tiêu Dao khàn giọng nói qua màng lọc đồng thau của mặt nạ, giọng nói đục ngầu cơ khí. "Nhưng không gian quá chật hẹp. Với vết thương sườn này, việc bò liên tục hai giờ sẽ là một cực hình."


"Nếu mày không đi, khói metan và sương đỏ sẽ thiêu rụi thùy trán của mày trong vòng mười phút nữa," Lão Nhị lạnh lùng đáp, tay ông ta đã đặt lên xà beng để chuẩn bị cạy nắp cống. "Đồng minh của mày, gã thợ rèn Lôi Chấn, đã dùng búa nổ phá vỡ cửa toa tàu điện ngầm để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng vệ binh Đới Kính ngoài vành đai. Gã đang đợi mày ở điểm hẹn ngầm dưới ngã ba đường ống cứu hỏa. Đi ngay đi!"


Tiêu Dao không do dự thêm. Anh dắt chiếc la bàn cơ học vào thắt lưng da, nhét chùm chìa khóa đồng thau vào túi áo khoác lính rách nát, rồi bám tay vào mép cống tròn. Lão Nhị dùng xà beng cạy mạnh, nắp gang nặng nề nhích ra, lộ ra một khoảng tối sâu hun hút bốc lên mùi ẩm mốc của bêtông cổ xưa và mùi rêu mục.


Tiêu Dao thả người xuống trước. Ngay khi hai chân anh chạm vào lòng ống bêtông chật hẹp, một cảm giác ngột ngạt tột cùng ập đến. Đường ống cứu hỏa ngầm chỉ rộng vừa đủ một người trưởng thành nằm bò sát đất. Trần ống bêtông lạnh ngắt chỉ cách lưng anh chưa đầy mười centimet. Anh phải nằm sấp hoàn toàn, hai tay duỗi thẳng về phía trước, dùng móng tay và cùi chỏ để kéo lê cơ thể đầy thương tích di chuyển từng centimet.


Bóng tối trong đường ống dày đặc như mực. Tiêu Dao không dám sử dụng ngọn lửa trần hay đèn pin thạch anh để tránh kích hoạt các cảm biến nhiệt độ nhạy bén của hệ thống an ninh dinh thự phía trên. Anh hoàn toàn dựa vào xúc giác của các đầu ngón tay để cảm nhận các mối nối bêtông trơn trượt và bò dọc theo đường ống.


Mỗi lần co duỗi cơ thể để tiến lên, vết thương rách sườn phải của anh lại cọ xát vào thành bêtông thô ráp. Máu nóng rỉ ra liên tục, làm ướt đẫm băng gạc bọc chì và bám vào các kẽ đá ngầm của đường ống. Phổi anh bỏng rát dưới lớp mặt nạ phòng độc bị bít kín bởi bụi than thô. Mẩu than hoạt tính nhét tạm trong van lọc chỉ có thể ngăn chặn độc tố hóa học, nhưng không thể cung cấp đủ dưỡng khí cho một cơ thể đang phải vận động cực hạn dưới lòng đất.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng tim anh đập dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ qua lớp kính bảo hộ của mặt nạ. Không gian chật hẹp đến mức mỗi hơi thở của anh đều tạo ra tiếng rít cơ khí vang vọng dọc theo đường ống tối tăm. Áp lực ngạt khí bắt đầu tăng cao. Thùy trán của Tiêu Dao giật liên hồi, những đốm sáng đỏ rực chập chờn lại xuất hiện trước mắt trái, kích hoạt ảo ảnh đám cháy quá khứ. Anh thấy mình đang đứng giữa một biển lửa sương đỏ, tiếng khóc của Tiêu Tiểu Vũ ré lên từ phía xa, và cánh tay anh đang bất lực vươn ra...


*"Tỉnh lại!"* Tiêu Dao tự cắn vào môi mình qua lớp đệm cao su của mặt nạ. Vị máu tanh nồng giúp anh kéo lại chút lý trí lay lắt. Anh không được phép ngất đi ở đây. Nếu anh ngất đi trong đường ống này, sương mù và sự lãng quên vĩnh viễn sẽ nuốt chửng anh, và Khương Lăng sẽ chết trong ngục tối của Khâu Độc.


Đột nhiên, từ phía trên trần bêtông nứt nẻ của đường ống, một luồng chất lỏng màu vàng xanh bắt đầu rò rỉ xuống.


*Xèo... xèo...*


Tiếng hóa chất ăn mòn bêtông vang lên ghê rợn. Tiêu Dao giật mình dừng lại. Đó là nước axit rò rỉ từ Đầm lầy hóa chất rò rỉ phía trên đồi trọc chảy xuống hệ thống ống ngầm. Luồng nước axit bốc hơi độc hại nồng nặc, chảy dọc theo thành ống bêtông và bắt đầu nhỏ giọt thẳng xuống mặt nạ phòng độc của anh.


Chất lỏng axit cực mạnh lập tức ăn mòn lớp cao su bảo vệ ngoài của mặt nạ, tạo ra những tiếng rít nhỏ và làn khói xám nhạt nguy hiểm. Nếu lớp cao su bị thủng vỡ, sương độc rò rỉ từ đầm lầy sẽ tràn thẳng vào phế quản của anh trong vòng vài giây.


Tiêu Dao lập tức áp dụng kỹ năng nín thở sâu chống sương rò rỉ. Anh nén chặt khí trong phổi, chủ động ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu để triệt tiêu nhu cầu dưỡng khí tạm thời. Tay phải anh mò mẫm trong túi áo khoác, lấy ra một mẩu đất sét chì nhỏ mà anh luôn mang theo bên mình làm bảo mệnh riêng. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh mẩu đất sét chì vào vết nứt rò rỉ trên trần bêtông, bít chặt dòng chảy của nước axit ngầm.


Sau khi chặn đứng dòng axit rò rỉ, Tiêu Dao tiếp tục bò thêm mười mét cho đến khi chạm phải một van một chiều bằng thép rỉ sét chặn đứng đường ống. Đây là cửa xả van một chiều của hệ thống cứu hỏa ngầm. Cánh cửa thép dày cộp bọc chì đã bị khóa chặt bởi một chốt khóa cơ học rỉ sét lâu năm do mưa axit mài mòn.


Tiêu Dao cố gắng duỗi tay phải, rút thanh Dao găm sợi carbon siêu nhẹ đeo ở bắp chân. Anh luồn lưỡi dao đen nhám vào khe hở của chốt khóa rỉ sét, định dùng lực tay để cạy mở chốt cửa.


*Rắc...*


Một tiếng rạn nứt cơ học nhỏ vang lên từ lưỡi dao. Tiêu Dao lập tức khựng lại. Trí óc biệt kích của anh cảnh báo: lưỡi dao sợi carbon siêu nhẹ có độ sắc bén đỉnh cao để cắt giáp da, nhưng cấu trúc của nó rất mỏng và giòn dưới áp lực uốn bẻ của thép rỉ nặng. Nếu anh tiếp tục dùng lực, thanh dao găm vô giá này sẽ gãy đôi.


Tiêu Dao từ bỏ ý định dùng dao. Anh lùi lại nửa mét trong không gian chật hẹp, lần mò xung quanh nền bêtông ngập nước axit nhẹ. Ngón tay anh chạm vào một thanh sắt ròng rỉ sét—một mẩu xà beng cơ học cũ bị bỏ lại từ thời kỳ xây dựng đường ống. Anh nhặt thanh sắt lên, luồn vào khe chốt khóa, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đang bị liệt nhẹ tì mạnh xuống để mượn lực ly tâm cạy mở chốt cửa.


*Két... Rắc!*


Chốt khóa rỉ sét lâu năm bị bẻ gãy dưới áp lực đòn bẩy cơ học. Cánh cửa van một chiều nặng nề nhích mở ra, lộ ra một khoảng không rộng hơn của ngã ba đường ống cứu hỏa ngầm dưới lòng đất.


Từ phía bên kia cánh cửa mở, một bàn tay khổng lồ, vai u thịt bắp bám đầy muội than thò ra, tóm chặt lấy cổ áo khoác lính của Tiêu Dao và kéo mạnh anh lên khỏi đường ống chật hẹp.


Tiêu Dao đổ sụp xuống nền gạch rỉ sét của căn phòng cơ khí phụ dưới lòng đất. Anh thở dốc qua màng lọc bít kín, lồng ngực phập phồng dữ dội.


"Mày bò chậm như một con sên sương độc, thằng khốn biệt kích đào ngũ," giọng nói thô lỗ, bộc trực vang lên từ phía trên đầu anh.


Lôi Chấn đứng sừng sững dưới ánh sáng đỏ rực của lò rèn hơi nước tự chế đặt trong ngách phòng cơ khí. Gã thợ rèn khổng lồ mặc chiếc quần da bò cáu bẩn bám đầy dầu mỡ máy, ngực trần lộ rõ những vết sẹo bỏng chằng chịt, tay phải vẫn cầm chắc chiếc búa rèn bằng thép ròng có lõi rỗng chứa thuốc nổ áp lực cao bốc khói nhẹ.


"Cảm ơn vì đã chặn hậu ngoài ga tàu ngầm," Tiêu Dao khàn giọng nói, tay phải tự tháo mẩu than hoạt tính thô đã bị mài mòn khỏi van mặt nạ.


"Tao chặn hậu vì lời hứa mạng sống với Lâm Chấn Đông, không phải vì cái mạng rách của mày," Lôi Chấn hừ lạnh một tiếng, vác chiếc búa rèn nặng nề lên vai. "Nhưng nhìn mày xơ xác thế này, nếu tao không giúp nâng cấp trang bị, mày sẽ chết trước khi chạm được vào gấu áo của Khâu Độc."


Lôi Chấn cúi xuống, ném một hộp thiếc bọc chì nhỏ vào lòng bàn tay Tiêu Dao. Bên trong hộp chứa ba tấm màng lọc sợi carbon mới nâng cấp từ xưởng cơ khí của Nhóm Thợ Rèn Tiệm Lôi Chấn. Những tấm màng lọc siêu mịn này có khả năng hấp thụ sương xám đậm đặc và chống mài mòn hóa học tốt hơn gấp mười lần màng than thô.


Tiêu Dao nhanh chóng tháo van lọc cũ bị bít kín bụi than của mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến, thay tấm màng lọc carbon mới vào. Ngay khi siết chặt van, một luồng khí mát lạnh, tinh khiết ùa vào phế quản của anh. Cơn đau thắt lồng ngực dịu đi rõ rệt, tầm nhìn của mắt trái bớt mờ nhòe, nhịp tim dần ổn định trở lại.


"Còn cái này nữa," Lôi Chấn lấy từ trong hòm gỗ bọc chì ra ba chai thủy tinh chứa dung dịch cồn thô 90 độ trộn mỡ động vật đậm đặc, phần cổ chai được nút chặt bằng giẻ tẩm lưu huỳnh. "Bom xăng tự chế của thằng nổi loạn Lân chế ra. Tao đã gia cố thêm vỏ chì mỏng bên ngoài để chống kích nổ tự phát do từ trường sương mù. Dùng lửa than hoạt tính châm ngòi, nó sẽ tạo ra một quầng lửa cam rực cháy thiêu rụi mọi thứ bọc chì mỏng."


Tiêu Dao nhận lấy ba chai bom xăng tự chế, giắt cẩn thận vào các túi bao da bọc chì đeo quanh thắt lưng. "Khâu Độc tích trữ toàn bộ than hoạt tính thạch anh ở kho trung tâm phía sau dinh thự. Chỉ cần phá hủy nguồn cung màng lọc của hắn, toàn bộ hệ thống lọc khí của dinh thự sẽ sụp đổ dưới bão sương đỏ."


"Đúng vậy," Lôi Chấn gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn. "Tao và nhóm thợ mỏ nổi dậy của A Sâm sẽ kích nổ kho than hoạt tính phụ ngoài mỏ để kéo hỏa lực bảo an vòng ngoài của Răng Độc về phía đó. Mày phải lợi dụng khoảng trống đó để đột nhập vào ngục tối cứu Khương Lăng. Nhưng nhớ kỹ, lưỡi dao găm sợi carbon của mày không thể xuyên qua lớp giáp thép bọc chì hàn trực tiếp vào da thịt của gã đao phủ Sắt đâu. Đừng có ngu ngốc đối đầu lực lượng trực tiếp với hắn."


Tiêu Dao im lặng ghi nhớ lời cảnh báo. Anh đứng dậy, điều chỉnh lại các dây đai mặt nạ phòng độc bọc chì gáy, kéo bao da bọc chì chứa thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ sát bắp chân. Trí nhớ cơ bắp bất biến của một biệt kích đào ngũ đã được kích hoạt hoàn toàn, sẵn sàng cho trận đột kích đẫm máu.


Anh tiến về phía chiếc cầu thang sắt rỉ sét dẫn lên cửa xả thoát hiểm ngầm ở góc phòng cơ khí phụ. Con đường ngầm này dẫn thẳng vào sân sau dinh thự kiên cố của Khâu Độc mà không bị tháp canh bắn tỉa phát hiện.


Tiêu Dao đặt tay lên chốt cửa xả bằng đồng thau, khẽ nhấc nhẹ cánh cửa gang lên một khe hẹp chưa đầy hai centimet để quan sát sân sau dinh thự. Lối thoát hiểm đã mở ra trước mắt, rải rác những chồng hòm gỗ và xác xe bọc thép rỉ sét ngoài sân.


Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đẩy cửa xông lên, một âm thanh chấn động cơ học rợn người bất ngờ dội thẳng xuống qua cánh cửa gang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!