Giới Hạn Nghiệt Ngã
Nhiệt lượng bùng lên từ kho than hoạt tính thô như một lưỡi dao nung đỏ cắt đứt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại dưới lòng đất hầm mỏ. Khi giây cuối cùng của hiệu lực Adrenaline biến mất, cả thế giới của Tiêu Dao đổ sụp vào một khoảng không tối tăm và lạnh lẽo.
Cơn sụp đổ thể xác ập đến không một lời cảnh báo. Trạng thái Quá tải Adrenaline biến mất kéo theo toàn bộ hệ thống cơ bắp bị liệt lâm sàng hoàn toàn. Tiêu Dao quỵ gối xuống nền đất đen kịt bám đầy muội than. Hai chân anh không còn chút cảm giác, mềm nhũn ra như đất sét bị nung quá lửa. Tay phải anh, vốn đang siết chặt chuôi dao găm sợi carbon siêu nhẹ, đột ngột mất lực khiến thanh dao đen nhám rơi keng xuống những viên đá rỉ sét. Anh cố gắng cử động ngón tay nhưng vô ích; tủy sống hoàn toàn mất kết nối với não bộ.
Cùng lúc đó, Ngưỡng suy kiệt thần kinh bộc phát dữ dội. Lồng ngực Tiêu Dao thắt chặt lại. Nhịp tim đang từ hai trăm nhịp một phút đột ngột rơi thẳng xuống mức nguy kịch, đập loạn xạ, ngắt quãng như tiếng một động cơ hơi nước rỉ sét bị kẹt bánh răng. Cơn co giật cơ tim dồn dập ép ngực anh lõm xuống. Cơn đau từ vết thương mạn sườn phải—vết rách sâu hoắm từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn—và bả vai trái bị chấn động bùng lên như thể có hàng ngàn mũi kim bọc chì đang đâm xuyên qua da thịt.
Máu đỏ sẫm rỉ ra đầm đìa qua lớp băng gạc rách nát, thấm đẫm chiếc áo khoác lính đầy tro bụi. Thứ máu mang kháng thể đột biến đặc biệt ấy tỏa ra một mùi hóa chất quân sự nồng nặc, sắc lạnh và rậm rạp, quyện vào làn khói metan nóng bỏng đang rò rỉ từ các đường ống nứt vỡ xung quanh.
"Hự..."
Tiêu Dao rên rỉ một tiếng đục ngầu qua màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến. Màng lọc khí của anh đã bị bít kín hoàn toàn bởi bụi lưu huỳnh từ trận chiến với A Lang và lớp bụi than hoạt tính thô siêu mịn bay lơ lửng sau vụ nổ. Mỗi hơi thở của anh giờ đây nặng nề như đang nuốt phải chì lỏng. Phổi anh bỏng rát, lồng ngực như bị một bàn tay thép khổng lồ bóp nghẹt.
Tầm nhìn của mắt trái hoàn toàn bị che phủ bởi một màn sương đỏ rực chập chờn. Ảo ảnh sương mù tàn phá trí não trỗi dậy. Trong cơn mê sảng, Tiêu Dao nhìn thấy ga tàu điện ngầm cũ chìm trong ngọn lửa đỏ rực, tiếng khóc ré lên của đứa con trai thất lạc Tiêu Tiểu Vũ và bóng dáng u sầu của người vợ quá cố A Vân mặc váy trắng đang bị làn sương đỏ nuốt chửng.
*"Tiểu Vũ... A Vân..."*
Anh thầm gọi trong tâm tưởng, ý chí sinh tồn lay lắt cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng. Tay phải anh run rẩy theo phản xạ vô điều kiện, cố gắng luồn vào túi áo khoác lính để tìm kiếm lọ thuốc ức chế thần kinh 'An Thần Lộ' màu lục nhạt—huyết mạch lý trí duy nhất có thể cắt cơn co giật thần kinh này. Đầu ngón tay anh chạm vào lớp thủy tinh lạnh ngắt. Anh dùng hết chút sức tàn bấu chặt lấy lọ thuốc, kéo nó ra ngoài.
Nhưng khớp ngón tay bị sẹo lồi của hình xăm co rút dữ dội. Một cơn co giật cơ tim đột ngột truyền thẳng xuống cánh tay.
*Choảng!*
Lọ thuốc An Thần Lộ thô sơ tuột khỏi những ngón tay vô lực, rơi xuống nền đá mỏ rỉ sét và vỡ tan tành. Dung dịch màu lục nhạt chiết xuất từ nấm phát sáng tràn ra, nhanh chóng bị lớp bụi than hoạt tính khô khát dưới đất hấp thụ hoàn toàn, chỉ để lại những mảnh thủy tinh vỡ phản chiếu ánh lửa cam rực của kho than đang cháy.
Tiêu Dao nhắm chặt mắt, lòng đầy tuyệt vọng. Lọ thuốc cuối cùng đã mất. Thể lực anh suy kiệt xuống mức nguy kịch, cơ thể bất động hoàn toàn, phổi nghẹt thở dưới lớp mặt nạ bít kín.
Từ phía lối đi ngách ngập khói đen, tiếng bước chân nện xích sắt dồn dập vang lên.
"Lão Cẩu chết rồi! Kho than bị đốt! Lùng sục khắp các ngách hầm, thằng khốn đeo mặt nạ rách chắc chắn chưa thể đi xa!"
Tiếng gào thét của hai tên lính bảo an Răng Độc vang lên chói tai. Ánh đèn pin quét sương công suất lớn của chúng bắt đầu rọi qua làn khói metan, quét dọc theo các cột gỗ chống lò đang lung lay dữ dội. Chúng cầm những thanh gậy sắt bọc chì, dò dẫm tiến gần đến vị trí của Tiêu Dao. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười mét. Trong trạng thái liệt cơ hoàn toàn, Tiêu Dao thậm chí không thể nhấc nổi một ngón tay để cầm lại thanh dao găm sợi carbon nằm ngay cạnh.
Ngay khi ánh đèn pin chuẩn bị rọi trúng bóng người của Tiêu Dao, một bàn tay thô ráp, chai sạn sâu hoắm bất ngờ thò ra từ bóng tối của một ngách hầm chứa phế liệu bên cạnh.
Bàn tay ấy tóm chặt lấy cổ áo khoác lính của Tiêu Dao, dùng một lực kéo cực mạnh lôi tuột cơ thể bất động của anh vào sau một cánh cửa thép bọc chì dày cộp của nhà kho phụ. Cánh cửa khép lại không tiếng động, cô lập hoàn toàn ánh đèn pin và tiếng bước chân của lính bảo an bên ngoài.
Tiêu Dao trợn mắt nhìn kẻ vừa cứu mạng mình. Dưới ánh sáng xanh lam yếu ớt của những cây nấm lục bảo phát sáng bám trên vách đá ngầm, gương mặt của người đàn ông hiện rõ. Đó là một nam giới khoảng bốn mươi hai tuổi, dáng người thấp đậm, một bên mắt bị che kín bởi một dải băng gạc bẩn thỉu bám đầy muội than. Bàn tay gân guốc của ông ta đầy vết chai sạn sâu của dân lao dịch cơ khí.
Lão Nhị—người gác kho than hoạt tính cũ của băng Răng Độc.
Lão Nhị nhanh chóng đặt Tiêu Dao nằm tựa vào một bao tải than thạch anh lớn. Nhìn thấy Tiêu Dao đang co giật dữ dội và ngạt thở, Lão Nhị không hề hoảng loạn. Ông ta đưa bàn tay thô ráp lên, bịt chặt lấy màng lọc đồng thau của mặt nạ Tiêu Dao, ngăn không cho anh hít thêm khói metan rò rỉ, đồng thời lấy ra một mẩu than hoạt tính thạch anh thô nhét trực tiếp vào van một chiều của mặt nạ để lọc khí khẩn cấp.
"Im lặng nếu còn muốn giữ cái mạng rách của mày," Lão Nhị thì thầm bằng giọng khàn đặc, một mắt còn lại nhìn Tiêu Dao đầy sắc lạnh.
Bên ngoài cánh cửa thép bọc chì, tiếng gậy sắt gõ liên tiếp vào các thùng tôn rỉ sét vang lên rợn người.
"Có vết máu! Máu này có mùi hóa chất lạ lắm! Nó đi hướng này!" Tiếng tên lính bảo an vang lên sát vách cửa thép.
Lão Nhị nhặt một viên gạch rỉ sét bên cạnh, hé mở cửa ngách đối diện và ném mạnh ra phía đường ống cứu hỏa ngầm.
*Xoảng!*
Tiếng đổ vỡ giả tạo vang dội ở ngách đối diện lập tức đánh lạc hướng hai tên lính bảo an.
"Bên kia! Đuổi theo!" Tiếng bước chân của chúng nhanh chóng xa dần dọc theo đường hầm mỏ đang sụp đổ.
Lão Nhị đóng chặt cửa thép bọc chì, quay lại nhìn Tiêu Dao. Mẩu than hoạt tính thô nhét trong van mặt nạ đã giúp trung hòa bớt khí độc, giúp Tiêu Dao cắt cơn co giật cơ tim, dù cơ thể anh vẫn còn tê liệt hoàn toàn.
"Mày đã giết Lão Cẩu," Lão Nhị nói, giọng ông ta không hề có sự căm phẫn, ngược lại là một sự thỏa mãn lạnh lùng. "Tao đã canh giữ cái kho than hoạt tính thô này mười năm. Chứng kiến hàng trăm thợ mỏ bị Lão Cẩu dùng roi điện hành hạ đến chết phổi. Mày đã giải thoát cho họ, và mày bảo vệ đứa con gái nhỏ bán than Tiểu Hoa ngoài chợ phế liệu. Vì vậy, tao sẽ giúp mày."
Lão Nhị thọc tay vào tạp dề da đầy vết dầu mỡ, rút ra một chùm chìa khóa bằng đồng thau nặng nề, xỏ vào một sợi xích sắt bọc chì rỉ sét. Ông ta đặt chùm chìa khóa ấy thẳng vào bàn tay đang run rẩy, bất động của Tiêu Dao.
"Đây là chùm chìa khóa vạn năng mở toàn bộ các kho dự trữ than hoạt tính thạch anh trung tâm của Khâu Độc," Lão Nhị ghé sát tai Tiêu Dao, giọng nói chứa đựng một quyết tâm điên cuồng. "Không có than hoạt tính, hệ thống lọc khí của dinh thự Khâu Độc sẽ tê liệt hoàn toàn trong vòng mười hai giờ dưới cơn bão sương đỏ. Đốt sạch cái kho này, mày sẽ tước đi màng lọc sinh mệnh của toàn bộ băng đảng Răng Độc."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!