Đột Kích Trong Cơn Cuồng Nộ
Cơn bão sương đỏ cuộn trào sau lưng Tiêu Dao như những dải lụa máu khổng lồ bị xé rách, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của ga tàu điện ngầm cũ. Tiếng búa rèn chứa thuốc nổ của Lôi Chấn vừa kích nổ cách đó không xa dội lại, làm rung chuyển mặt đất rạn nứt dưới chân anh, nhưng tất cả những âm thanh ấy đều bị bóp nghẹt dưới tiếng gầm rú điên cuồng của nhịp tim chính mình.
Trong lồng ngực Tiêu Dao, trái tim đang đập với tốc độ kinh hoàng—hai trăm nhịp mỗi phút. Lọ Adrenaline đậm đặc vừa cắm sâu vào đùi phải đã phóng thích một luồng hóa chất rực cháy thẳng vào hệ tuần hoàn. Dưới tác động tàn khốc của trạng thái Quá tải Adrenaline, các mạch máu dưới da anh căng phồng lên, chuyển sang màu xanh tím dị dạng, hằn rõ trên lớp da cổ và thái dương. Những giọt mồ hôi pha lẫn máu nhạt rỉ ra từ các lỗ chân lông gáy, nhanh chóng bị cái lạnh buốt của sương độc bốc hơi thành một làn khói mỏng.
Vết thương rách sâu hoắm ở mạn sườn phải—vết nợ máu từ trận tử chiến với Sói Đầu Đàn—vẫn đang rỉ máu đỏ sẫm. Máu của anh, mang theo lượng kháng thể đột biến đậm đặc, tỏa ra một mùi hóa chất quân sự rậm rạp, nồng nặc và sắc lạnh như mùi thép rỉ ngâm trong axit. Đáng lẽ ra, cơn đau từ vết rách sườn và bả vai trái bị chấn động đã có thể đánh gục bất kỳ chiến binh dẻo dai nào của thị trấn Sương Giá. Nhưng hiện tại, hệ thần kinh trung ương của Tiêu Dao hoàn toàn bị đánh lừa bởi chất kích thích cực hạn. Anh không cảm thấy đau đớn. Anh chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cuồng nộ tột cùng đang cuộn trào trong từng thớ cơ, thúc ép anh lướt đi như một bóng ma vô hình xuyên qua những ngõ ngách đổ nát của khu ổ chuột.
Anh chỉ có đúng năm phút.
Năm phút trước khi Adrenaline tiêu hao sạch sẽ và cơ thể anh sụp đổ vào trạng thái liệt cơ lâm sàng hoàn toàn.
Tiêu Dao siết chặt chuôi Dao găm sợi carbon siêu nhẹ bằng tay phải. Cánh tay trái của anh, dù vẫn còn cảm giác tê dại nhẹ do tác dụng phụ của liều thuốc An Thần Lộ trước đó, giờ đây đã có thể cử động linh hoạt nhờ phản xạ tủy sống được kích hoạt tối đa. Chiếc la bàn con quay cơ học tự chế giắt bên hông rung lên nhè nhẹ đều đặn, âm thanh tíc tắc cơ học của nó giống như tiếng đếm ngược của tử thần gõ nhịp vào màng nhĩ anh.
Sào huyệt của băng đảng Răng Độc nằm cách ga tàu điện ngầm cũ nửa cây số về phía nam, được bao bọc bởi một bức tường rào dây thép gai có điện cao áp và những tháp canh bọc tôn chì. Lối tiếp cận duy nhất không bị phơi mình trước hỏa lực bắn tỉa của chúng chính là vành đai mỏ than hoạt tính bỏ hoang sát rìa thị trấn.
Khi Tiêu Dao lướt qua một đống phế liệu xe hơi rỉ sét bám đầy sương đỏ, bản năng biệt kích trong anh đột ngột báo động. Anh đổ người nằm rạp xuống bãi cát bụi sương, nín thở sâu để triệt tiêu tiếng động của màng lọc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến.
Từ phía màn sương đỏ rực cháy phía trước, một tiếng gầm gừ trầm đục, rợn người vang lên.
Đó không phải là tiếng của sói hoang hoang dã, mà là tiếng thở dốc của bầy chó săn đột biến mũi thính—những sinh vật mù có khứu giác nhạy bén gấp mười lần loài thường, chuyên được băng Răng Độc nuôi dưỡng để lùng sục những kẻ kháng sương lẩn trốn.
Dẫn đầu bầy thú dữ là A Lang, gã dắt chó săn tàn bạo của Khâu Độc. Gã mặc một chiếc áo khoác làm bằng da chó đột biến hôi hám, tay trái quấn chặt những sợi xích sắt rỉ sét nối liền với vòng cổ của ba con quái thú da bọc vảy sừng xám xịt. Đôi tai khổng lồ của bầy chó giật mạnh liên tục, và cái mũi rỉ dịch nhầy xanh lam của chúng đang hếch lên, điên cuồng hít hà bầu không khí nhiễm độc.
"Khịt... Khịt..."
Con chó săn đi đầu đột ngột dừng bước. Nó gầm gừ, hướng cái đầu không có mắt về phía đống phế liệu nơi Tiêu Dao đang ẩn nấp. Mùi hóa chất quân sự rậm rạp từ vết thương rỉ máu của anh đã xuyên qua lớp sáp lưu huỳnh bôi trên ủng da, kích thích bản năng khát máu của bầy thú dữ.
"Tìm thấy mùi rồi sao?" A Lang cười tàn ác, giọng nói khàn đặc đầy vẻ kiêu ngạo. Gã giật mạnh sợi xích sắt, chỉ tay về phía trước. "Lên! Cắn nát họng thằng khốn đeo mặt nạ rách đó cho tao!"
Ba con chó săn đột biến lập tức lao lên như những mũi tên xám xịt, xích sắt kéo lê trên nền đất rỉ sét tạo ra những tiếng loảng xoảng chói tai. Khoảng cách giữa chúng và Tiêu Dao thu hẹp cực nhanh—bốn mươi mét, ba mươi mét, rồi hai mươi mét.
Tiêu Dao biết mình không thể nổ súng. Khẩu súng lục ổ quay rỉ sét giắt sau lưng đã bị hỏng hoàn toàn cơ cấu búa gõ sau trận chiến ở nghĩa địa xe, và tiếng nổ lớn của súng hỏa lực cơ học lúc này sẽ đánh động toàn bộ hệ thống tháp canh của dinh thự Khâu Độc. Anh cũng không thể dùng dao găm cận chiến trực diện với ba con quái thú cùng lúc khi thể lực đang bị đếm ngược từng giây.
Anh phải dùng đến kỹ thuật ngụy trang khứu giác bằng lưu huỳnh.
Bàn tay phải của Tiêu Dao nhanh như cắt thọc vào túi áo khoác lính, rút ra một gói giấy thô chứa bột lưu huỳnh trộn tro nóng lò rèn—món quà phòng thân mà Lôi Chấn đã nhét vào tay anh trước khi hành động.
Chờ cho con chó săn đi đầu lao đến khoảng cách năm mét, chuẩn bị tung người vồ thẳng vào cổ họng mình, Tiêu Dao dứt khoát tung người lộn vòng sang bên phải để né tránh cú vồ hụt. Đồng thời, tay phải anh vung mạnh, ném thẳng gói bột lưu huỳnh trộn tro nóng vào hướng gió đối lưu thổi ngược của làn sương đỏ.
*Bụp!*
Gói giấy vỡ tan, tạo ra một đám mây bụi màu vàng nhạt bùng phát dữ dội giữa không trung, bao phủ toàn bộ khu vực di chuyển của bầy thú dữ.
Bột lưu huỳnh trộn tro nóng lập tức bám chặt vào lớp dịch nhầy xanh lam nhạy cảm trên mũi bầy chó săn đột biến. Hóa chất kích ứng cực mạnh kết hợp với nhiệt độ của tro nóng tạo ra một phản ứng bỏng khứu giác tàn khốc. Ba con quái thú đồng loạt rên rỉ đau đớn, chúng ngã nhào xuống đất, điên cuồng dùng hai chân trước cào cấu vào mũi để gạt bỏ lớp bột độc hại, hoàn toàn mất đi khả năng định vị khứu giác.
"Lũ ăn hại!" A Lang gầm lên giận dữ khi thấy bầy chó săn bị vô hiệu hóa trong nháy mắt. Gã buông sợi xích sắt, rút từ sau lưng ra một sợi roi xích bọc chì nặng nề, đầu xích có gắn những lưỡi dao găm rỉ sét. Gã vung sợi roi xích tạo ra những tiếng rít xé gió sương đỏ, lao thẳng về phía màn khói lưu huỳnh màu vàng nhạt.
Nhưng phản xạ của một biệt kích đào ngũ đang trong trạng thái Quá tải Adrenaline không cho phép đối thủ có cơ hội ra đòn thứ hai.
Tiêu Dao lướt đi xuyên qua màn khói lưu huỳnh như một bóng ma đen nhám. Trí nhớ cơ bắp bất biến dẫn dắt bộ pháp của anh di chuyển theo hình ziczac phi quy luật, triệt tiêu hoàn toàn góc vung roi xích của A Lang.
Khi sợi roi xích bọc chì của A Lang quật mạnh xuống nền đất tạo ra một vệt lửa điện xanh lét sát bên hông, Tiêu Dao đã áp sát cự ly xuống dưới một mét. Anh cúi thấp người dưới tầm roi gạt, tay phải cầm Dao găm sợi carbon siêu nhẹ đâm mạnh một đòn tàn nhẫn nhắm thẳng vào khớp gối phải của A Lang—nơi lớp giáp da chó đột biến bị hở ra để duy trì sự linh hoạt.
*Phập!*
Lưỡi dao sợi carbon đen nhám ngập sâu vào khớp gối, cắt đứt hoàn toàn gân kheo của gã dắt chó săn.
"Áaa!" A Lang hét lên thảm thiết, gã quỵ sụp gối xuống đất, sợi roi xích bọc chì rơi tuột khỏi tay.
Tiêu Dao không hề do dự, anh xoay ngược lưỡi dao, dùng chuôi dao găm bọc chì nện thẳng vào thái dương A Lang với một lực bạo lực cực hạn, đánh ngất gã ngay tại chỗ trước khi gã kịp phát ra tiếng kêu cứu thứ hai. Ba con chó săn đột biến vẫn đang điên cuồng cào đất ngoài kia, hoàn toàn bất lực trong màn khói lưu huỳnh mịt mù.
Tiêu Dao đứng thẳng dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến. Màng lọc than hoạt tính của mặt nạ bám đầy bụi lưu huỳnh và muội than, khiến mỗi nhịp thở của anh trở nên ngột ngạt và nóng rát như hít phải than hồng.
Anh liếc nhìn xuống chiếc la bàn con quay cơ học tự chế bên hông.
Trục con quay vẫn đang quay đều, nhưng lượng Adrenaline trong máu bắt đầu đạt đỉnh, tạo ra một cơn co thắt nhẹ ở cơ tim trái. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng báo hiệu trạng thái quá tải đang bắt đầu tiêu hao những nguồn năng lượng sinh mệnh cuối cùng của anh.
Anh chỉ còn chưa đầy bốn phút trước khi cơ thể sụp đổ hoàn toàn.
Phía trước anh, lối dẫn xuống hầm mỏ than hoạt tính của băng Răng Độc—con đường ngầm duy nhất dẫn thẳng vào dinh thự của Khâu Độc—đã hiển lộ sau những hàng rào dây thép gai đổ nát. Nhưng tiếng còi báo động cơ học từ phía tháp canh trung tâm đột ngột reo vang chói tai, cắt đứt màn đêm sương đỏ tĩnh lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!