Nhạc nềnBroken

Sương Đỏ Và Sự Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha quét sương từ chiếc xe thiết giáp của vệ binh Đới Kính quét qua những tấm tôn rỉ sét, để lại những vệt sáng xanh lét, lạnh người trong màn sương mù xám xịt. Tiếng xích xe nghiền nát những mảnh vụn sắt thép vang lên rầm rập, mỗi lúc một gần. Tiêu Dao quỳ sụp dưới gầm một chiếc xe tăng chỉ huy đổ nát, tay phải ôm chặt lấy mạn sườn phải đang rách sâu, máu đỏ sẫm tuôn ra ướt đẫm vạt áo khoác lính rách nát. Mùi máu mang kháng thể đột biến tỏa ra nồng nặc mùi hóa chất quân sự, dù anh đã cố dùng sáp lưu huỳnh bôi lên ủng để che giấu khứu giác của bầy chó săn.


"Tiêu Dao, anh phải đi ngay!" A San thì thầm, gương mặt lấm lem than hoạt tính của cô lộ rõ vẻ hoảng hốt. Trên tay cô, chiếc hộp bọc chì chứa Bộ lọc phổi cơ khí bọc chì vừa loot được vẫn được ôm chặt khít. "Tôi và A Bảo sẽ đi đường ngách phía tây để phân tán bọn chúng. Hẹn gặp lại ở căn hầm ga tàu điện ngầm!"


Tiêu Dao không đáp, chỉ khẽ gật đầu qua màng lọc đồng thau của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến đã bị mất đi miếng nẹp chì bảo vệ trán. Cánh tay trái của anh vẫn còn tê dại năm mươi phần trăm do tác dụng phụ của liều thuốc An Thần Lộ đắng ngắt uống từ trước. Anh dùng tay phải bấu chặt vào gờ thép rỉ, mượn lực để đứng dậy, thực hiện bộ pháp di chuyển ziczac tránh lính bắn tỉa luồn lách qua những góc chết của bãi phế liệu.


Đạn bắn tỉa từ phía xa rít lên xé gió, găm thẳng vào tấm vỏ thép của chiếc xe tải hơi nước ngay sau lưng anh, tạo ra những tia lửa đỏ rực. Tiêu Dao không quay đầu lại. Trí nhớ cơ bắp biệt kích tối cao tự động dẫn dắt cơ thể anh lướt đi trong làn sương mù xám đậm đặc, cắt đuôi hoàn toàn luồng ánh sáng quét sương của xe thiết giáp. Anh tách khỏi A San và A Bảo, đơn độc kéo lê cơ thể đầy thương tích vượt qua vành đai ngoài thị trấn Sương Giá để quay trở về ga tàu điện ngầm cũ. Anh đã hứa với Khương Lăng – đứa trẻ câm đang nằm chờ chết với chiếc chân gãy – rằng anh sẽ mang bộ lọc phổi và thuốc men quay lại.


Cơn mưa axit nhẹ bắt đầu rơi, gõ vào lớp kính bảo hộ của mặt nạ phòng độc những tiếng lộp bộp khô khốc. Mỗi bước đi của Tiêu Dao là một cực hình thể xác. Vết rách sườn phải sâu hoắm liên tục bị kéo căng, máu nóng chảy dọc xuống hông, buốt nhói đến tận xương tủy. Nhưng mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho lý trí anh không sụp đổ chính là gương mặt của đứa trẻ câm và nhiệm vụ ám sát tối cao vẫn đang ẩn hiện qua những vết sẹo hình xăm bỉ ngạn rỉ máu trên ngực trái.


Khi Tiêu Dao tiếp cận lối vào ga tàu điện ngầm cũ, một mùi hương bất thường xộc thẳng vào mũi anh xuyên qua màng lọc than hoạt tính. Đó không phải là mùi rỉ sét hay mùi ẩm mốc quen thuộc dưới lòng đất. Đó là mùi cồn cháy, mùi cao su cháy khét lẹt, và mùi tro tàn nóng hổi.


Tim Tiêu Dao thắt lại. Bản năng biệt kích báo động đỏ lập tức kích hoạt. Anh lách người vào sau một khối bêtông đổ nát, nín thở sâu để quan sát.


Lối vào căn hầm ga tàu điện ngầm cũ – nơi trú ẩn an toàn bọc chì kiên cố của anh – đã bị phá hủy hoàn toàn. Cánh cửa thép bọc chì dày cộp bị thổi bay khỏi bản lề, méo mó dị dạng dưới tác động của nhiệt độ cực cao. Những vệt muội than đen kịt bám đầy lối đi xuống cầu thang bêtông. Khói đen ngột ngạt vẫn đang bốc lên từ dưới lòng đất, mang theo tàn dư của những chiếc đệm dạ rách và những lọ hóa chất thô sơ bị thiêu rụi.


Súng phun lửa hơi cồn của Răng Độc.


Tiêu Dao siết chặt thanh dao găm sợi carbon siêu nhẹ bằng tay phải, đốt ngón tay trắng bệch vì giận dữ. Anh lao xuống cầu thang, bất chấp cơn đau ở sườn phải đang co rút dữ dội.


Dưới lòng hầm ngầm ga tàu, cảnh tượng hiện ra là một đống tro tàn đổ nát. Chiếc giường nhỏ của Khương Lăng bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại khung sắt rỉ sét đen ngòm. Cuốn nhật ký hành trình bằng giấy da – chiếc neo giữ lý trí duy nhất của anh – đã biến mất. Trên nền đất bám đầy muội than, những vệt máu tươi kéo dài từ góc phòng ra ngoài lối cửa thoát hiểm ngầm.


Khương Lăng không có ở đây.


"Mày đang tìm thằng nhóc câm đó sao, kẻ đào ngũ?"


Một giọng nói hèn nhát, quen thuộc vang lên từ phía bóng tối của toa tàu điện ngầm đổ nát đối diện. Tiêu Dao quay ngoắt lại, lưỡi dao găm sợi carbon hướng thẳng về phía nguồn âm thanh.


Bước ra từ làn khói đen là A Sát, gã thợ săn phế liệu hèn nhát của khu ổ chuột. Gương mặt hí gian xảo của hắn lộ rõ vẻ đắc ý dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ rỉ sét rách nắp bọc chì. Trên tay hắn là một chiếc la bàn cơ học cũ bị hỏng, và ngón tay hắn đang kẹp một điếu thuốc lá sợi tỏa ra khói trắng thơm nồng – loại thuốc lá sợi đắt đỏ chỉ có thể đổi được bằng hàng chục ký than hoạt tính thô từ băng đảng Răng Độc.


Đi sau A Sát là ba tên tay sai bọc thép của băng Răng Độc, trên tay chúng là những thanh gậy điện tuần tra cao áp vẫn đang xẹt ra những tia lửa xanh lam chói mắt.


"Mày đã bán đứng tao," Tiêu Dao khàn giọng nói qua màng lọc đồng thau, giọng nói đục ngầu cơ khí mang theo sát ý lạnh lùng.


"Bán đứng? Ôi không, tao chỉ làm một giao dịch công bằng thôi," A Sát cười sằng sặc, vẫy vẫy chiếc la bàn hỏng trước mặt Tiêu Dao đầy thách thức. "Khâu Độc đại nhân đã trả cho tao một bao thuốc lá sợi hảo hạng và ba màng lọc khí sạch để đổi lấy tọa độ căn hầm này. Ai bảo mày tàng trữ thuốc An Thần Lộ và chiếc la bàn quý giá của Lâm Chấn Đông mà không biết chia sẻ? Thằng nhóc câm kia đã bị đánh gãy nốt chân còn lại và bị kéo về dinh thự Răng Độc rồi. Khâu Độc đại nhân nói sẽ dùng nó làm mồi nhử để lấy cái đầu của mày!"


Cơn phẫn nộ trong lòng Tiêu Dao bùng lên như núi lửa, nhưng ngay khi anh định lao lên, một chấn động mạnh mẽ đột ngột rung chuyển toàn bộ ga tàu điện ngầm dưới lòng đất. Tiếng rít gầm của gió từ phía trên cửa hầm dội xuống, mang theo một luồng không khí nóng bỏng, ngột ngạt và nhuộm đỏ toàn bộ không gian.


Cơn sương mù đỏ đột kích sớm mười ngày đã ập đến.


Làn sương mù đỏ rực như máu cuộn trào qua cửa hầm bị phá hủy, đổ xuống cầu thang như một dòng thác hóa chất mài mòn. Sương đỏ tiếp xúc với không khí ẩm ướt dưới lòng đất lập tức bốc hơi axit nồng nặc, ăn mòn lớp cao su bảo vệ của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cải tiến của Tiêu Dao chỉ trong vòng năm phút.


"Áaa!" A Sát hét lên kinh hoàng khi thấy làn sương đỏ tràn tới. Hắn và ba tên tay sai Răng Độc vội vã lùi sâu vào trong toa tàu điện ngầm bọc chì kín khít để trốn tránh, không quên kéo sập cánh cửa sắt lại để cô lập Tiêu Dao ngoài sương độc.


Đầu óc Tiêu Dao bắt đầu quay cuồng dữ dội. Làn sương đỏ biến tính ăn mòn thùy trán đang bị tổn thương nặng nề của anh. Các hình xăm sẹo lồi trên cánh tay và ngực trái co rút lại dữ dội, rỉ máu tươi qua lớp băng vải thô bẩn thỉu, gây ra một cơn đau đớn tột cùng như có hàng ngàn cây kim thép đâm thẳng vào não bộ. Trí nhớ ngắn hạn của anh bắt đầu phân rã, hình ảnh về Khương Lăng, về tiệm rèn của Lôi Chấn, về khuôn mặt u sầu của người vợ quá cố A Vân trong ảo ảnh bắt đầu nhạt nhòa dần.


Anh ho rũ rượi, phun ra một ngụm máu đen ngay trong lòng mặt nạ phòng độc. Bộ lọc than hoạt tính thô sơ trong khoang đôi đã bị axit sương đỏ ăn mòn rách nát, hoàn toàn mất tác dụng phòng hộ.


Nếu anh mất trí nhớ bây giờ, Khương Lăng sẽ chết thảm dưới tay Khâu Độc. Nhiệm vụ ám sát tối cao sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn trong tro tàn.


Tiêu Dao quỳ một gối xuống đất, tay phải run rẩy đập mạnh gót chân ủng da bọc chì của mình xuống nền đá bêtông rạn nứt.


*Cạch!*


Đế giày bọc chì nứt ra, để lộ một ngăn nhỏ bí mật chứa một ống tiêm thủy tinh nhỏ chứa dung dịch màu đỏ tươi đậm đặc – Lọ Adrenaline đậm đặc, bảo mệnh chiêu khẩn cấp của tiểu đội biệt kích cũ mười năm trước.


Không một chút do dự, Tiêu Dao dứt khoát cầm ống tiêm, đâm mạnh chiếc kim thép dày xuyên qua lớp áo khoác lính rách nát thẳng vào cơ đùi phải của mình.


*Phập!*


Anh ấn mạnh pít-tông, bơm toàn bộ liều thuốc kích thích khẩn cấp vào hệ tuần hoàn máu.


Trong vòng một phần mười giây, lượng Adrenaline đậm đặc đạt đỉnh điểm trong máu, kích hoạt trạng thái Quá tải Adrenaline cực hạn. Tim Tiêu Dao đập mạnh liên tục như một động cơ hơi nước áp lực cao bị quá tải, nhịp tim tăng vọt lên mức hai trăm nhịp mỗi phút. Các mạch máu nổi rõ rệt dưới da mặt và cổ, mồ hôi rỉ máu nhẹ từ các lỗ chân lông da gáy để giải tỏa áp lực nhiệt.


Cơn đau đầu kịch liệt biến mất lập tức. Trí nhớ ngắn hạn bị khóa chặt, phản xạ cơ bắp biệt kích tối cao được khôi phục hoàn toàn một trăm phần trăm lực vận động, quên đi vết thương sườn phải đang rách miệng rỉ máu. Đôi mắt anh đỏ ngầu sát khí, khóa chặt cánh cửa toa tàu điện ngầm nơi A Sát đang ẩn nấp.


Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn rung trời phát ra từ lối cửa hầm ga tàu điện ngầm.


Một bóng người vạm vỡ mang theo chiếc búa rèn khổng lồ bọc chì xông thẳng qua làn sương đỏ rực. Lôi Chấn. Gã thợ rèn điên cuồng vung chiếc búa rèn chứa thuốc nổ đập mạnh vào cánh cửa sắt bọc chì của toa tàu điện ngầm.


*Ầm!*


Thuốc nổ áp lực cao trong lõi búa kích nổ, tạo ra một quầng lửa cam rực cháy thổi bay cánh cửa toa tàu, hất văng A Sát và ba tên tay sai Răng Độc ra ngoài nền đất muội than.


"Chạy đi, Tiêu Dao!" Lôi Chấn gầm lên qua mặt nạ bọc chì, tay vẫn giữ chặt báng búa rèn đang bốc khói nghi ngút. "Tao chặn bọn vệ binh Đới Kính ngoài ngõ! Mày chỉ có đúng năm phút trước khi Adrenaline tàn phá cơ thể! Hãy đi cứu thằng bé câm!"


Tiêu Dao không nói một lời. Anh lướt đi như một bóng ma vô hình xuyên qua làn khói lửa và sương đỏ rực cháy, lưỡi dao găm sợi carbon siêu nhẹ vẽ ra một đường vòng cung lạnh lùng nhắm thẳng về hướng dinh thự của Khâu Độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!