Tỉnh Giấc Giữa Nghĩa Địa Xác
Sương mù xám len lỏi qua những kẽ nứt của mái vòm bêtông đổ nát, mang theo vị mặn chát của muối mỏ và mùi rỉ sét nồng nặc của sắt thép lộ thiên.
Tiêu Dao mở mắt. Đập vào mắt anh không phải là bầu trời, mà là một màn sương xám đặc quánh, lơ lửng như một tấm liệm khổng lồ che khuất mọi ánh sáng tự nhiên. Đầu anh đau như búa bổ. Mỗi nhịp đập của mạch máu nơi thái dương giống như một mũi khoan thép đóng thẳng vào thùy trán, kích hoạt những cơn co thắt dữ dội khiến anh phải rên rỉ thành tiếng. Anh cố gắng nhớ lại tên mình, nhớ lại lý do tại sao mình lại nằm ở đây, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng trống rỗng, tối tăm và lạnh lẽo. Ký ức của anh đã bị xóa sạch, không để lại một tàn tích.
Anh ho khan một tiếng, ngực thắt lại khi hít phải luồng khí lạnh ẩm ướt. Theo bản năng, Tiêu Dao chống tay định ngồi dậy, nhưng lòng bàn tay anh chạm phải một bề mặt mềm nhão, lạnh ngắt và bốc mùi phân hủy nồng nặc. Anh giật mình nhìn xuống.
Xung quanh anh là một nghĩa địa xác chết thực sự.
Hàng chục tử thi nằm chồng chất lên nhau trên nền bêtông rạn nứt của Nhà ga xe lửa hoang tàn. Có những cái xác đã khô héo, da thịt teo tóp bám chặt vào khung xương như những pho tượng rỉ sét; lại có những cái xác mới hơn, gương mặt tái xanh, mắt trợn trừng vô hồn, lồng ngực vẫn còn vương lại những vệt dịch nhầy màu đỏ sẫm đặc trưng của sương độc biến tính. Đường ray xe lửa rỉ sét chạy dọc qua nhà ga, bị cắt đứt bởi một toa tàu lật nghiêng, biến nơi đây thành một góc kẹt chết chóc của vành đai ngoài thị trấn Sương Giá.
"Ta... là ai?"
Tiêu Dao lầm bầm, giọng nói khản đặc như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát vào nhau. Anh nhìn xuống cơ thể mình. Anh đang mặc một chiếc áo khoác lính rách nát bám đầy tro bụi chiến tranh, cánh tay phải được quấn băng vải thô bẩn thỉu. Dưới lớp băng vải rách, anh có thể cảm nhận được những vết sẹo lồi chằng chịt, sần sùi như những nét vẽ kỳ dị tự khắc sâu vào da thịt.
Bên hông anh, giắt chặt một thiết bị bằng đồng thau nặng trịch. Tiêu Dao run rẩy chạm tay vào nó. Đó là một chiếc La bàn con quay cơ học tự chế. Thiết bị này hoạt động bằng hệ thống dây cót cơ học hoàn toàn, con quay nặng bên trong vẫn đang xoay đều đặn với tiếng tíc tắc cực nhỏ, kim la bàn chỉ thẳng hướng Bắc địa lý mà không hề bị ảnh hưởng bởi những xung từ trường hỗn loạn của làn sương mù tích điện xung quanh. Đây là một bảo vật vô giá ở vùng đất chết này, nơi mọi thiết bị điện tử kỹ thuật số đều bị dòng sương độc mài mòn và làm tê liệt vĩnh viễn.
Chưa kịp hiểu tại sao mình lại sở hữu chiếc la bàn này, một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ đống xác chết phía sau toa xe lật.
Tiếng bước chân sột soạt, kéo lê trên mặt đất bêtông ẩm ướt.
Tiêu Dao lập tức nằm im, nín thở sâu chống sương rò rỉ. Qua kẽ hở của những xác chết chồng chất, anh nhìn thấy một bóng người đang lom khom tiến lại gần.
Đó là Lão Quỷ - gã dị dạng chuyên nhặt xác điên loạn nổi tiếng của vùng vành đai ngoài. Gã khoác trên mình bộ quần áo làm bằng bao tải rách nát bẩn thỉu, gương mặt gầy guộc da bọc xương đen nhám vì hít phải quá nhiều rêu độc. Đôi mắt gã mờ đục nhưng lại lóe lên tia sáng tham lam tột cùng khi nhìn thấy chiếc la bàn đồng thau lấp lánh bên hông Tiêu Dao. Trên tay gã cầm một chiếc dao mổ rỉ sét, lưỡi dao xước mẻ nhưng vẫn đủ sắc để cắt đứt cuống họng của bất kỳ kẻ nào sắp chết.
"Đồ tốt... la bàn đồng... của ta..." Lão Quỷ lẩm bẩm bằng giọng điệu điên loạn, nước dãi rỏ xuống đống xác chết dưới chân. Gã không hề nhận ra Tiêu Dao còn thở, chỉ chăm chăm nhìn vào món hời trước mắt.
Lão Quỷ bất ngờ lao ra từ đống xác, vung dao mổ rỉ sét nhắm thẳng vào cổ họng Tiêu Dao với tốc độ nhanh đến kinh ngạc so với thân hình gù dị dạng của gã.
Tiêu Dao né tránh theo bản năng. Dù trí não hoàn toàn trống rỗng, cơ thể anh lại tự động đưa ra phản xạ chiến đấu hoàn hảo của một người lính biệt kích thực thụ. Anh nghiêng đầu sang bên phải trong gang tấc, lưỡi dao mổ rỉ sét sượt qua cổ họng, cắm phập vào nền bêtông tạo ra những tia lửa nhỏ. Tuy nhiên, do cơ thể đang bị suy kiệt nặng nề sau cơn sốt sương độc, Tiêu Dao mất thăng bằng, ngã nhào ra phía sau đống xác chết.
Lão Quỷ gầm lên một tiếng điên cuồng, gã đè nghiến lên người Tiêu Dao, dùng sức mạnh thô bạo của một kẻ quen sống sót bằng luật rừng để khống chế anh. Bàn tay đen nhám của gã cào cấu điên cuồng vào hông Tiêu Dao, cố gắng giật lấy chiếc la bàn đồng thau bằng mọi giá.
"Trả đây! Đồ của ta!" Lão Quỷ gầm rú, lưỡi dao mổ rỉ sét lại vung lên một lần nữa, nhắm thẳng vào mắt trái của Tiêu Dao.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, làn sương mù xám xung quanh bỗng nhiên dao động mạnh, phát ra một luồng từ trường dồn dập khiến thùy trán của Tiêu Dao co thắt dữ dội. Cơn đau kích hoạt Trí nhớ cơ bắp bất biến nằm sâu trong tủy sống của anh.
Không cần não bộ điều khiển, tay phải của Tiêu Dao tự động co lại thành quyền, đấm mạnh vào sườn trái của Lão Quỷ. Đồng thời, anh dùng chiếc La bàn con quay cơ học tự chế bên hông làm lá chắn, đưa lên chặn đứng đường hạ xuống của dao mổ rỉ sét.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Lưỡi dao mổ của Lão Quỷ bị cản lại bởi lớp vỏ bọc chì và đồng thau kiên cố của chiếc la bàn. Lực chấn động khiến tay Lão Quỷ bị tê liệt tạm thời.
Không để lỡ một nhịp, Tiêu Dao thực hiện cú húc đầu gối biệt kích tàn nhẫn thẳng vào hạ bộ của Lão Quỷ, khiến gã đau đớn gập người lại, mất đi thế thượng phong đè người. Ngay lập tức, Tiêu Dao áp dụng đòn khóa khớp tay biệt kích cổ điển. Anh dùng tay trái giữ chặt cổ tay cầm dao của Lão Quỷ, tay phải vặn ngược khớp khuỷu tay của gã ra phía sau với một lực bẻ cực mạnh.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ tay của Lão Quỷ gãy lìa vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của nhà ga hoang tàn. Gã điên rú lên một tiếng thảm thiết, chiếc dao mổ rỉ sét rơi khỏi bàn tay vô lực. Tiêu Dao chớp thời cơ bắt lấy lưỡi dao mổ ngay trên không trung, xoay người đè ngược Lão Quỷ xuống đất và dùng dao mổ rạch một đường dứt khoát xuyên qua cuống họng của gã.
Máu đen phun ra, nhuộm sẫm một khoảng bêtông rỉ sét. Lão Quỷ co giật vài nhịp rồi hoàn toàn bất động, đôi mắt mờ đục trợn trừng đầy cam chịu.
Tiêu Dao buông lưỡi dao mổ rỉ sét ra, thở dốc liên tục. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo lính rách nát. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn vào xác chết của Lão Quỷ. Lòng anh tràn ngập sự hoang mang tột độ. Anh không biết mình là ai, nhưng những động tác giết người vừa rồi quá nhanh, quá lạnh lùng và chính xác đến mức tàn nhẫn. Đó không phải là hành động của một thợ săn phế liệu thông thường, mà là phản xạ sát thủ được rèn luyện qua hàng ngàn trận sinh tử.
Trong lúc giằng co, cánh tay phải của Tiêu Dao đã bị xước một vết dài do lưỡi dao rỉ sét của Lão Quỷ quẹt trúng. Vết thương rỉ máu, những giọt máu đỏ sẫm từ từ chảy dọc xuống cánh tay, thấm vào lớp băng vải và hòa vào hình xăm bông hoa bỉ ngạn đỏ rực trên ngực trái của anh. Cơn đau rát từ vết xước như một chất xúc tác, khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn đôi chút.
Anh loạng choạng đứng dậy, dùng chiếc la bàn cơ học để định vị lại thăng bằng. Khi quay đầu nhìn xung quanh nghĩa địa xác chết để tìm kiếm lối thoát, ánh mắt Tiêu Dao bỗng khựng lại ở một cái xác nằm cách anh không xa.
Đó là một thanh niên khoảng 24 tuổi, dáng người gầy nhom, mặc bộ đồ thợ săn phế liệu rách nát. Gương mặt tái xanh của cái xác có những nét tương đồng kỳ lạ với Tiêu Dao, gợi lên một luồng điện sinh học châm chích sâu trong tiềm thức anh.
Anh bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh cái xác. Trên tấm thẻ bài rỉ sét đeo trên cổ cái xác có khắc hai chữ mờ nhạt: "Tiêu Đạt".
"Tiêu... Đạt?" Tiêu Dao lẩm nhẩm cái tên này, lồng ngực thắt lại đau đớn như vừa mất đi một phần ruột thịt, dù anh vẫn không thể nhớ ra người này là ai.
Bàn tay lạnh ngắt của Tiêu Đạt vẫn đang nắm chặt một mảnh giấy da chống nước rách nát. Tiêu Dao nhẹ nhàng gỡ những ngón tay co quắp của người em họ quá cố ra để lấy mảnh giấy. Trên thớ giấy da thô ráp, có những nét chữ nguệch ngoạc bằng mực than hoạt tính đã mờ nhạt:
*"Tìm Tạ Sâm - Phòng khám chui sau tiệm đồ da..."*
Bên cạnh xác của Tiêu Đạt, Tiêu Dao còn phát hiện ra xác của một người lính biệt kích đào ngũ khác (xác chết số 109). Trên tay cái xác khô héo đó vẫn ôm chặt một Cuốn nhật ký hành trình bằng giấy da trống trơn không có chữ viết, chỉ có các vết cào mật mã vật lý sâu vào thớ giấy ở trang cuối cùng. Tiêu Dao nhặt cuốn nhật ký và mảnh giấy da nhét vào túi áo khoác lính, cảm giác như mình vừa tìm thấy những mỏ neo duy nhất để bám víu vào sự tồn tại của bản thân.
*Hú... uuu...*
Một tiếng hú dài rợn người đột ngột vang lên từ phía vành đai sương xám ngoài nhà ga xe lửa, cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiêu Dao.
Đó là tiếng hú của Sói Sương - loài quái thú đột biến mù nguy hiểm nhất vùng đất hoang dã. Chúng săn mồi bằng cách cảm nhận hơi ấm cơ thể và độ rung của mặt đất trong sương mù dày đặc. Tiếng hú mỗi lúc một gần, kèm theo tiếng móng vuốt cào sột soạt lên các toa xe rỉ sét phía sau.
Sương mù xám bắt đầu dày đặc lên nhanh chóng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của nhà ga. Sức khỏe của Tiêu Dao đang suy kiệt nghiêm trọng, vết thương vai và ngực rỉ máu khiến anh không thể đối đầu với cả bầy sói đột biến trong trạng thái mù mịt này.
Anh loạng choạng bước đi, cố gắng bám vào toa xe lật để di chuyển, nhưng cơn đau đầu lại ập đến khiến mắt anh mờ đi vĩnh viễn. Anh ngã quỵ xuống nền bêtông rạn nứt, hơi thở ngắt quãng.
Đúng lúc bóng tối chuẩn bị bao phủ lấy ý thức của Tiêu Dao, một bóng người nhanh nhẹn đột ngột lướt ra từ màn sương xám đặc quánh.
Người đó mặc bộ đồ da bó sát chống thấm nước màu đen cát bụi, đầu đeo chiếc mặt nạ phòng độc kiểu mắt mèo che kín toàn bộ gương mặt. Đó là Lâm Duyệt. Cô không hề nói một lời, nhanh chóng tiếp cận Tiêu Dao, một tay đỡ lấy vai anh, tay kia rút khẩu súng lục giảm thanh tự chế bắn đạn cồn hướng về phía bóng tối của màn sương cảnh giới.
Tiêu Dao cảnh giác tột độ, tay phải vô thức nắm chặt lấy chiếc dao mổ rỉ sét đoạt được từ Lão Quỷ, định vung lên phản kháng theo bản năng biệt kích. Nhưng Lâm Duyệt đã nhanh hơn, cô dùng gót giày bọc chì dẫm nhẹ lên lưỡi dao găm của anh, giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên qua bộ lọc khí của mặt nạ:
"Muốn sống sót ra khỏi nghĩa địa xác này, thì câm miệng lại và đi theo tôi."
Tiếng gầm gừ của bầy sói sương đã sát sườn, hơi thở nóng rực của chúng làm xáo động làn sương xám ngay cửa nhà ga. Tiêu Dao không còn lựa chọn nào khác, anh buông lỏng tay, phó mặc cơ thể suy kiệt cho cô gái xa lạ kéo đi vào lòng màn sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!