Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trà Thảo Mộc Và Sự Nghi Ngờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn rực rỡ của buổi chiều muộn ngày thứ Năm nhuộm một sắc đỏ cam lộng lẫy lên những khung cửa kính lớn của Phòng làm việc Hội học sinh. Những tia nắng cuối ngày kéo dài chiếc bóng của những tủ tài liệu cao sát trần, phủ lên căn phòng một bầu không khí tĩnh lặng, ấm áp nhưng cũng đầy mờ ảo.


Sau khi Inoue Kaito tủm tỉm cười đầy ẩn ý và lách người rời khỏi phòng với một cú nháy mắt trêu chọc, cánh cửa gỗ sồi khép lại, cắt đứt hoàn toàn những tiếng ồn ào từ hành lang bên ngoài. Trong không gian rộng lớn lúc này chỉ còn lại hai người: Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru và cô nàng thư ký đặc biệt vừa nhận chức Uehara Mei.


Haru ngồi im lặng tại bàn làm việc lớn của mình. Chiếc mặt nạ băng giá thường ngày của anh dường như có một vết nứt nhỏ khi vệt đỏ ngượng ngùng trên vành tai vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Anh lúng túng ho khan một tiếng để lấp liếm cơn bối rối, cố gắng không nhìn về phía bảng trắng nơi vẫn còn lưu lại hình vẽ chibi chú gấu nâu cáu kỉnh mà Mei vừa vẽ khi nãy.


"Khụ... Uehara-san," Haru lên tiếng, nhưng giọng nói của anh đột ngột khản đặc, thô ráp và nhỏ hẳn đi. Cổ họng anh bỏng rát sau hơn ba tiếng đồng hồ liên tục thuyết trình, tranh luận và bẻ gãy những lập luận bảo thủ của ban kỷ luật cũ trước hội đồng ban giám hiệu để bảo vệ vị trí của cô.


Mei đang đứng khép nép cạnh kệ sách lớn, tay ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực. Ngay khi Haru phát ra âm thanh khàn đặc ấy, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô lập tức bắt được luồng sóng âm suy nghĩ dồn dập và mệt mỏi từ phía anh truyền lại. Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, tiếng lòng của Haru vang lên rõ mồn một, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt nghiêm nghị, điềm tĩnh bên ngoài của anh:


*(A... cổ họng mình đau quá. Cảm giác như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào dây thanh quản vậy. Nói liên tục trước mấy lão già bảo thủ kia đúng là cực hình thể chất. Nhưng không sao, chỉ cần bảo vệ được Mei, chỉ cần giữ được cô ấy ở lại bên cạnh mình trong Hội học sinh, có phải khản cổ đến mức câm luôn mình cũng cam lòng... Ôi, nhưng mà khát quá, lồng ngực mình đang bốc hỏa rồi...)*


Mei khẽ run nhẹ dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Đôi tai cô nóng bừng lên khi nghe thấy những lời tự sự vừa ngốc nghếch, vừa cuồng nhiệt lại vừa tràn đầy sự bảo bọc của anh. Trái tim cô đập lệch đi một nhịp. Sự chân thành tột độ đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Haru luôn là thứ khiến cô vừa bối rối, vừa cảm động đến mức không biết phải ứng phó ra sao.


Nhìn thấy Haru khẽ nhíu mày, đưa bàn tay thon dài lên vuốt nhẹ hầu âm đang rung động đầy đau đớn, Mei không thể làm ngơ. Cô biết mình cần phải giúp anh xoa dịu cơn đau này. Cô đặt cuốn sổ tay xuống bàn, nhanh nhẹn mở ba lô học sinh của mình ra.


Sâu trong ngăn khóa kéo nhỏ, Mei lấy ra một hộp thiếc nhỏ màu hoa đào nhã nhặn. Đó là Trà Thảo Mộc Giảm Stress — loại trà hoa cúc mật ong do chính tay bà ngoại Uehara Chiyo gửi lên từ quê nhà Yanaka. Bà ngoại của cô, người am hiểu sâu sắc về y học cổ truyền, luôn chuẩn bị những gói trà này để giúp cô thư giãn dây thần kinh và phục hồi giọng nói sau những cơn mệt mỏi. Mei biết loại trà này có tác dụng làm dịu vòm họng cực kỳ hiệu quả.


Mei lặng lẽ di chuyển đến khu vực pantry nhỏ ở góc phòng làm việc Hội học sinh. Cô cắm phích ấm nước điện, tiếng nước sôi sùng sục bắt đầu vang lên nho nhỏ, sưởi ấm không gian tĩnh lặng.


Với Kỹ Năng Pha Trà Đúng Chuẩn đã được bà ngoại chỉ dạy tỉ mỉ từ nhỏ, Mei thực hiện từng động tác một cách vô cùng uyển chuyển và thanh lịch. Cô tráng ấm bằng nước sôi để giữ nhiệt, sau đó thả những bông hoa cúc khô vàng óng vào lòng ấm đất nung cổ kính. Khi dòng nước nóng ở nhiệt độ hoàn hảo khoảng chín mươi độ được rót vào, những cánh hoa cúc từ từ nở rộ, khuếch tán một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ lan tỏa khắp gian phòng. Cuối cùng, cô thêm vào một muỗng mật ong rừng nguyên chất, khuấy đều nhẹ nhàng bằng chiếc thìa bạc nhỏ.


Hương thơm ấm áp của trà hoa cúc mật ong hòa quyện với mùi hương gỗ thông đặc trưng tỏa ra từ cơ thể Haru, tạo nên một bầu không khí ngọt ngào, thư thái đến lạ kỳ.


Mei cẩn thận đặt tách trà bốc khói nghi ngút lên một chiếc khay gỗ nhỏ, rồi bưng đến bên bàn làm việc của Haru. Cô lặng lẽ đặt tách trà xuống trước mặt anh, kèm theo một mảnh giấy note nhỏ được xé ra từ cuốn sổ tay xanh pastel của mình. Trên giấy, nét chữ thanh mảnh, nắn nót của cô hiện rõ:


*"Hội trưởng, anh đã nói rất nhiều trong cuộc họp hôm nay rồi. Đây là trà hoa cúc mật ong ấm do bà ngoại tôi tự làm, nó rất tốt cho cổ họng bị khản. Anh hãy uống khi còn ấm nhé."*


Haru sững sờ nhìn tách trà bốc khói trước mặt, rồi ngước mắt nhìn lên gương mặt đang cúi thấp của Mei sau lớp kính cận gọng tròn dày cộp. Đôi mắt đen láy của cô lấp lánh sự quan tâm chân thành dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.


Trong khoảnh khắc ấy, lồng ngực Haru như có một dòng nước ấm áp tràn qua, cuốn trôi đi mọi mệt mỏi và sự cô độc của chiếc mặt nạ hoàn hảo mà anh luôn phải mang trên vai. Tiếng lòng của anh bùng nổ, gào thét dữ dội trong tâm trí Mei với một sự cảm động tột cùng:


*(Trời đất ơi! Mei tự tay pha trà cho mình kìa! Cậu ấy lo lắng cho cổ họng của mình! Mùi hương hoa cúc này thật là dễ chịu... ngọt ngào quá, ấm áp quá! Đây có phải là báu vật vô giá mà ông trời ban tặng cho mình không? Mình muốn cưới cậu ấy ngay lập tức! Mình muốn mỗi ngày sau khi đi làm về đều được uống tách trà do chính tay Mei pha! Mình không muốn làm Hội trưởng nữa, mình chỉ muốn làm chồng của Mei thôi!)*


Mei suýt chút nữa đã làm rơi chiếc khay gỗ trên tay khi nghe thấy tiếng lòng bạo liệt và "mất liêm sỉ" tột độ của vị Hội trưởng băng giá. Mặt cô đỏ bừng lên như quả cà chua chín, cô vội vàng lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn, cố gắng duy trì Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối để không phát ra bất kỳ tiếng động bối rối nào.


Haru đưa bàn tay thon dài, khẽ nâng tách trà sứ lên. Hơi ấm từ tách trà truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh lẽo của buổi chiều muộn. Anh khẽ nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh của mật ong hòa quyện với vị đắng nhẹ, thơm mát của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, lập tức xoa dịu vùng cổ họng đang bỏng rát của anh. Liệu Pháp Thư Giãn Bằng Trà Thảo Mộc này thực sự có một sức mạnh chữa lành kỳ diệu.


"Cảm ơn cậu, Uehara-san. Trà ngon lắm," Haru nói, giọng anh đã bớt khản hơn, mang theo một sự dịu dàng hiếm hoi mà người ngoài chưa bao giờ được nghe thấy.


Thế nhưng, ngay khi đặt tách trà xuống đĩa sứ phát ra một tiếng "cạch" nhẹ, đôi mắt sắc bén của Haru bỗng nheo lại một cách đầy suy tư. Óc phân tích sắc sảo của một thiên tài đứng đầu Shinko bắt đầu hoạt động.


Anh nhớ lại tất cả những tương tác giữa hai người từ trước đến nay. Có một điều gì đó vô cùng kỳ lạ mà anh luôn lờ mờ cảm nhận được. Mỗi khi anh thầm nghĩ về một điều gì đó ở cự ly gần, Mei dường như luôn có những phản ứng vô cùng chính xác và tức thời, trước cả khi anh kịp bộc lộ bằng lời nói hay chữ viết.


*"Tại sao cậu ấy lại biết mình khát nước và đau họng để pha trà ngay lập tức?"* – Haru tự vấn trong đầu. *"Lúc nãy trong cuộc họp, khi mình vừa thầm nghĩ cần một sơ đồ phân luồng, cậu ấy đã lập tức bước lên vẽ phác thảo. Trực giác của cậu ấy nhạy bén đến mức phi thường, hay là... cậu ấy thực sự có thể thấu suốt được tâm tư của mình?"*


Mối nghi ngờ tinh tế ấy nhen nhóm trong lòng Haru. Anh quyết định giăng một bẫy tâm lý nhỏ để thử phản ứng thấu cảm của cô gái im lặng đối diện.


Haru cúi đầu, giả vờ lật giở đống hồ sơ thi đua trên bàn một cách bối rối, như thể đang tìm kiếm một vật phẩm quan trọng bị thất lạc. Gương mặt anh vẫn giữ nguyên Chỉ Số Băng Giá lạnh lùng, không bộc lộ bất kỳ biểu cảm nào ngoài đời thực. Thế nhưng, trong tâm trí, anh cố tình gào thét thật to với một sự tập trung cao độ:


*(Kỳ lạ thật... Chiếc kẹp giấy hình cỏ bốn lá may mắn mình vừa để ở đây đâu rồi nhỉ? Mình cần nó để kẹp tập báo cáo tài chính này lại ngay lập tức. Nó nằm ở đâu được chứ?)*


Mei đứng cạnh bàn, thính giác tâm hồn của cô bắt được suy nghĩ đó một cách tự nhiên như một phản xạ vô điều kiện. Không kịp suy nghĩ bằng lý trí, Mei cúi xuống nhìn lướt qua mép bàn làm việc của anh. Đôi mắt nhạy bén của cô lập tức phát hiện ra Chiếc Kẹp Giấy Hình Cỏ Bốn Lá màu xanh lá cây đang nằm kẹt dưới khe hở của chiếc khay đựng bút máy.


Mei nhanh nhẹn bước tới, đưa ngón tay nhỏ nhắn nhặt chiếc kẹp giấy lên, rồi nhẹ nhàng đặt nó vào lòng bàn tay đang mở hờ của Haru.


Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm căn phòng.


Mei bỗng nhiên đông cứng người tại chỗ. Ngón tay cô vẫn còn chạm nhẹ vào lòng bàn tay ấm áp của anh. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô bàng hoàng nhận ra sai lầm chết người của mình.


Haru chưa hề nói một câu nào về việc tìm kẹp giấy. Anh cũng chưa hề viết một dòng chữ nào lên giấy nháp! Anh chỉ mới suy nghĩ điều đó trong đầu!


Tại sao cô lại biết anh đang tìm chiếc kẹp giấy hình cỏ bốn lá để đưa cho anh?


Mei hoảng loạn tột độ. Nhịp tim cô đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng rụt tay lại, gương mặt sau lớp kính cận dày cộp tái nhợt đi vì sợ hãi. Cô đã tự tay làm lộ bí mật siêu năng lực nghe tiếng lòng của mình trước vị Hội trưởng nhạy bén nhất trường.


Haru từ từ khép lòng bàn tay lại, giữ chặt chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo khóa chặt lấy gương mặt đang run rẩy của Mei. Sự nghi ngờ trong lòng anh giờ đây đã có một bằng chứng thực tế không thể chối cãi.


*(Quả nhiên...)* – Tiếng lòng của Haru vang lên trong đầu Mei, lúc này mang theo một sự kinh ngạc và phấn khích tột độ. *(Cậu ấy thực sự nghe thấy suy nghĩ của mình! Mình chưa hề nói hay viết ra, vậy mà cậu ấy lại đưa đúng thứ mình đang thầm tìm kiếm trong đầu! Trò chơi trốn tìm này thú vị hơn mình tưởng rồi đây, Mei ơi...)*


Mei bối rối lùi lại, tay run rẩy mở vội Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel, dùng bút máy viết nhanh một dòng chữ nguệch ngoạc để chữa cháy:


*"Tôi thấy chiếc kẹp giấy nằm cạnh khay bút, nghĩ là Hội trưởng đang cần kẹp hồ sơ nên tiện tay đưa giúp."*


Cô giơ cuốn sổ lên trước mặt anh, cố gắng giữ cho ánh mắt mình không bị dao động. Nhưng vệt đỏ hồng đang lan nhanh từ cổ lên đến mang tai đã hoàn toàn phản bội lại sự bình tĩnh giả tạo của cô.


Haru từ từ đặt tách trà thảo mộc xuống đĩa sứ. Anh đứng dậy khỏi ghế làm việc. Chiếc bóng cao lớn của anh đổ dài dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của Mei. Anh bước một bước dài về phía cô, thu hẹp khoảng cách giữa hai người xuống dưới một mét.


Mùi hương gỗ thông thanh khiết từ cơ thể anh ập vào khứu giác của Mei, khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.


Haru cúi đầu xuống sát mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên trán mình. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang trốn tránh sau lớp kính cận của cô, khẽ mím môi đầy suy tư.


Để đưa ra đòn quyết định cuối cùng nhằm xác nhận hoàn toàn giả thuyết điên rồ của mình, Haru duy trì gương mặt hoàn hảo lạnh lùng như tượng băng, không hề hé môi ngoài đời thực. Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm trí, anh cố tình tập trung toàn bộ tinh thần lực để gào thét một suy nghĩ cực kỳ táo bạo, đầy kích thích và u mê tột độ:


*(Uehara Mei... Nếu bây giờ, ở cự ly gần thế này, tôi bất ngờ cúi xuống và trao cho cậu một nụ hôn thật sâu lên đôi môi mềm mại kia... liệu cậu có lập tức đỏ mặt và bỏ chạy không?)*


ĐOÀNG!


Một tiếng nổ lớn như sét đánh ngang tai bùng nổ trong thính giác tâm hồn của Mei. Hình ảnh Haru cúi xuống hôn mình hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô dưới sự truyền tải quá mức chân thật của tiếng lòng anh.


Brain của Mei hoàn toàn short-circuit. Toàn bộ huyết quản trong người cô như sôi lên.


Gương mặt Mei lập tức đỏ bừng lên rực rỡ như quả cà chua chín, lan nhanh từ má ra tận mang tai và cổ. Cô gasp lên một tiếng không ra hơi, hai tay ôm chặt cuốn sổ tay xanh pastel trước ngực như một tấm lá chắn tội nghiệp, rồi đột ngột quay ngoắt mặt đi hướng khác, không dám đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh thêm một giây nào nữa.


Hành động bộc phát đầy ngượng ngùng và hoảng hốt ấy của Mei đã hoàn toàn dâng tặng câu trả lời cho bẫy tâm lý của vị Hội trưởng băng giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!