Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bản Phác Thảo Cứu Nguy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt sắc lẹm của Kurosawa Haru khóa chặt lấy Sato Mika, bầu không khí hành lang ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá phong rơi ngoài sân trường. Đám đông nữ sinh xung quanh im phăng phắc, không một ai dám thở mạnh trước luồng áp lực vô hình nhưng lạnh buốt tỏa ra từ vị Hội trưởng hoàn hảo. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đã được kéo lên mức tối đa, gương mặt anh tuấn tú của anh như được tạc từ một khối băng vĩnh cửu, xa cách và đầy uy nghiêm.


"Giải tán," giọng nói của Haru trầm thấp, đều đều nhưng mang theo một mệnh lệnh tuyệt đối không thể lay chuyển. "Bất kỳ ai còn tụ tập ở đây sau ba mươi giây nữa sẽ bị ghi tên vào sổ kỷ luật của Hội học sinh."


Lời nói vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao rồi nhanh chóng tản ra như ong vỡ tổ. Sato Mika tái mét mặt, run rẩy định lách người bỏ chạy cùng nhóm bạn thân, nhưng giọng nói lạnh lùng của Haru một lần nữa vang lên, giữ chân cô ta lại tại chỗ:


"Sato-san. Bài viết nặc danh trên diễn đàn trường sáng nay, tôi cho cô thời hạn mười phút để tự tay gỡ bỏ. Nếu sau mười phút bài viết vẫn còn tồn tại, ban kỷ luật sẽ chính thức can thiệp vào hành vi vu khống và bôi nhọ danh dự bạn học của cô."


*(Lũ khốn kiếp này!)* – Tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ trong tâm trí Mei với một sự phẫn nộ tột cùng, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt vô cảm bên ngoài của anh. *(Dám dùng những lời lẽ bẩn thỉu đó để chà đạp lên sự thánh thiện của Mei! Tôi mà không bắt cô ta phải quỳ xuống xin lỗi Mei thì tôi không phải là Kurosawa Haru! Mei ơi, đừng sợ, tớ ở đây rồi. Nhìn kìa, bờ vai cậu ấy vẫn còn run nhẹ, lồng ngực phập phồng đáng thương quá. Mình muốn ôm cậu ấy vào lòng quá, muốn bóp nát cái điện thoại của mụ phù thủy kia ghê!)*


Mei đứng sau lưng anh, hai tai đỏ bừng lên vì ngượng khi nghe thấy những suy nghĩ quá mức cuồng nhiệt và bảo bọc của anh dội thẳng vào thính giác tâm hồn của mình. Cô khẽ mím môi, ôm chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel vào lòng, chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú bằng silicon mềm khẽ đung đưa dưới gấu áo đồng phục rộng thùng thình. Cô tự nhủ phải giữ vững Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối để không làm lộ siêu năng lực của mình, đồng thời khẽ cúi đầu để giấu đi gương mặt đang nóng bừng.


Để dập tắt hoàn toàn những lời bàn tán ác ý về việc Mei lén lút giữ chiếc bút máy của mình, Haru đứng thẳng người, quay lại nhìn Mei rồi tuyên bố dõng dạc trước những học sinh còn nán lại quan sát:


"Từ hôm nay, Uehara Mei lớp 11A sẽ chính thức đảm nhận vị trí Thư ký đặc biệt của Hội học sinh để hỗ trợ chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa Shinko. Chiếc bút máy Parker của tôi là do cô ấy giữ để phục vụ cho việc ký duyệt giấy tờ hành chính. Mọi tin đồn thất thiệt khác sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo nội quy."


Tuyên bố của Haru như một tiếng sét giữa trời quang, không chỉ khiến đám đông kinh ngạc mà còn đẩy Cấp Bậc Quyền Lực Hội Học Sinh của Mei lên một vị thế hoàn toàn mới. Từ một cô nàng tàng hình nhạt nhòa, cô bỗng chốc bước vào trung tâm điều hành của ngôi trường tư thục Shinko danh giá.


***


Chiều hôm đó, tại Phòng làm việc Hội học sinh, bầu không khí lại một lần nữa trở nên căng thẳng nghẹt thở.


Căn phòng rộng lớn ngập tràn mùi giấy thơm cổ điển và ánh nắng chiều tà nhuộm vàng những tủ tài liệu cao sát trần. Ngồi quanh chiếc bàn họp bằng gỗ sồi lớn là các thành viên ban điều hành Hội học sinh cùng đại diện phe bảo thủ của ban kỷ luật cũ. Đứng đầu nhóm phản đối là Seki Taro — cựu trưởng ban kỷ luật khóa trước, một nam sinh cao lớn với gương mặt thô ráp và ánh mắt luôn tràn đầy sự khắt khe.


Hắn ném tập hồ sơ nhân sự của Mei xuống bàn, tạo ra một tiếng "bộp" khô khốc, rồi nhìn thẳng vào Haru với vẻ bất mãn lộ rõ:


"Hội trưởng Kurosawa. Tôi không thể đồng ý với quyết định đặc cách này. Hội học sinh Shinko từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ tuyển dụng một thư ký không thể phát ra âm thanh. Công việc chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa đòi hỏi sự giao tiếp liên tục, thuyết trình sơ đồ và điều phối ngân sách. Một cô gái im lặng như Uehara-san thì làm thế nào để thuyết phục ban giám hiệu duyệt chi phí?"


Haru ngồi ở đầu bàn, hai tay đan chéo đặt trước cằm, gương mặt vô cảm không chút gợn sóng. Chỉ có chiếc bút máy Parker cổ điển đặt bên cạnh tay anh khẽ rung nhẹ dưới áp lực ngầm từ những ngón tay đang siết chặt.


*(Cái tên Seki đáng ghét này!)* – Tiếng lòng Haru gào thét dữ dội trong đầu Mei, người đang đứng khép nép ở góc phòng cạnh kệ sách. *(Dám nghi ngờ năng lực của Mei của tôi? Cô ấy tỉ mỉ gấp mười lần cái đầu đất của cậu đấy! Cậu có biết những hộp bento cô ấy xếp ngăn nắp thế nào không? Cậu có biết nét chữ của cô ấy đẹp đến mức nào không? Để tôi im lặng xem Mei của tôi sẽ đè bẹp sự kiêu ngạo của cậu như thế nào, rồi tôi sẽ đá cậu ra khỏi ban kỷ luật sau!)*


Mei khẽ thở dài trong lòng. Cô biết Haru đang cố tình giữ im lặng để tạo cơ hội cho cô tự thể hiện bản thân, chứng minh năng lực thực tế trước toàn thể ban điều hành mà không cần dựa dẫm vào uy quyền của anh. Đây là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để cô bảo vệ danh dự của mình và giữ lại vị trí Thư ký đặc biệt bên cạnh anh.


Cô bước tới trước bàn họp, cúi đầu chào mọi người một cách lịch sự và thanh lịch theo đúng Quy Tắc Ứng Xử Quý Tộc Shinko. Sau đó, cô mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi của mình ra, đặt lên bàn.


"Tôi muốn thách thức," Seki Taro cười khẩy, đứng dậy bước đến trước bảng trắng của phòng họp. "Hôm nay là hạn chót để nộp sơ đồ phân luồng học sinh và crowd control cho khu vực gian hàng ẩm thực ngoài trời. Tập tài liệu chuẩn bị gốc đã bị mất tích một cách bí ẩn từ sáng nay —" Hắn lướt mắt nhìn sang phía góc phòng, nơi Fujii Karen đang ngồi khoanh tay với nụ cười đắc ý ẩn hiện trên môi. "— Vậy nên, nếu Uehara-san thực sự có năng lực, hãy trình bày lại toàn bộ sơ đồ phân luồng và tính toán ngân sách dự phòng ngay tại đây, bằng cách của cậu. Nếu không làm được, xin mời cậu tự nguyện rút lui."


Sato Minami — Thủ quỹ Hội học sinh với mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng và chiếc kính gọng đen nghiêm túc — khẽ nhíu mày đầy lo lắng. Cô lên tiếng:


"Seki-san, việc này quá đột ngột. Tập tài liệu nộp cho ban giám hiệu chứa hàng trăm số liệu phức tạp về lưu lượng người di chuyển, làm sao có thể tái hiện lại trong vài phút mà không có tài liệu gốc?"


Mei nhìn sang Minami, ánh mắt cô lấp lánh sự biết ơn. Cô biết Minami là người thực tế, luôn đánh giá cao sự tỉ mỉ của cô trong công việc phân loại hóa đơn những ngày qua. Mei khẽ gật đầu với Minami, ra hiệu rằng cô ổn.


Cô bước lên bục giảng, đứng trước chiếc bảng trắng trống trơn. Cổ họng cô khẽ rung nhẹ, cô định phát ra vài âm thanh để giải thích nhưng dây thanh quản bị thắt chặt lại do áp lực tâm lý, chỉ có thể tạo ra một tiếng thở dốc nhẹ khản đặc.


*(A, cổ họng mình... vẫn chưa thể phát ra âm thanh được...)* – Mei tự nhủ, lòng dâng lên một chút thoáng lo sợ. Nhưng ngay lập tức, tiếng lòng ấm áp và kiên định của Haru dội thẳng vào tâm trí cô, như một điểm tựa vững chắc:


*(Mei, cố lên! Cậu làm được mà! Tớ tin cậu tuyệt đối! Hãy cho bọn họ thấy tài năng của cậu đi!)*


Sự khích lệ thầm lặng ấy tiếp thêm cho Mei một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Cô dứt khoát rũ bỏ sự tự ti, rút cây bút lông màu đen trên khay bảng ra.


Với Kỹ Năng Vẽ Phác Thảo Cấp Tốc thiên bẩm, bàn tay nhỏ nhắn của Mei lướt nhanh trên mặt bảng trắng phẳng phiu. Những nét vẽ thanh mảnh, dứt khoát xuất hiện liên tục dưới sự kinh ngạc của toàn bộ căn phòng họp. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, một sơ đồ mặt bằng chi tiết của khu vực gian hàng ẩm thực ngoài trời hiện ra một cách hoàn hảo, chính xác đến từng tỉ lệ mét vuông.


Chưa dừng lại ở đó, Mei mở cuốn sổ tay xanh pastel của mình ra, lật đến trang giấy chứa đầy những ghi chép số liệu tài chính được cô thực hiện tỉ mỉ từ đêm hôm trước bằng Kỹ Năng Quản Lý Sổ Sách Tỉ Mỉ. Cô dùng phấn màu vẽ những đường mũi tên phân luồng di chuyển của học sinh, chia làm ba làn đường chính: làn đường dành cho khách tham quan, làn đường hậu cần vận chuyển nguyên liệu, và làn đường thoát hiểm khẩn cấp.


Để sơ đồ trực quan và dễ hiểu hơn, Mei nhanh tay phác thảo những hình vẽ chibi ngộ nghĩnh, đáng yêu mô tả dòng người di chuyển. Cô vẽ những học sinh chibi nhỏ bé đang xếp hàng ngăn nắp tại các gian hàng, và đặc biệt, ở các góc ngã tư trọng yếu cần kiểm soát an ninh, cô vẽ hình một chú gấu nâu nhỏ nhắn với gương mặt cáu kỉnh, hai tay khoanh trước ngực đầy nghiêm nghị để biểu thị vị trí đứng của ban kỷ luật.


Nét vẽ chibi chú gấu nâu cáu kỉnh ấy sống động và dễ thương đến mức khiến bầu không khí căng thẳng của phòng họp lập tức dịu xuống.


Sato Minami đứng bật dậy, bước đến sát bảng trắng để quan sát kỹ lưỡng các con số ngân sách dự phòng được Mei viết nắn nót ở góc bảng. Đôi mắt sau lớp kính gọng đen của cô thủ quỹ lấp lánh sự kinh ngạc xen lẫn nể phục:


"Tuyệt vời... Sơ đồ phân luồng ba làn đường này của Uehara-san không chỉ giúp giảm thiểu tối đa tình trạng ùn tắc tại khu ẩm thực, mà phương án bố trí gian hàng tập trung này còn giúp tiết kiệm được hai mươi phần trăm chi phí lắp đặt hệ thống điện nước hậu cần so với bản kế hoạch cũ của ban kỷ luật!"


Seki Taro bàng hoàng nhìn lên bảng trắng, gương mặt thô ráp của hắn cứng đờ lại. Hắn cố gắng lật tìm các lỗi logic trong sơ đồ của Mei nhưng hoàn toàn bất lực trước sự ngăn nắp, tỉ mỉ tuyệt đối của các con số và hình vẽ trực quan.


"Việc này... việc này làm sao có thể..." Seki Taro lắp bắp, không thể tin rằng một cô gái tàng hình im lặng lại có thể hoàn thành một khối lượng công việc phức tạp như vậy chỉ bằng một cây bút lông trong vài phút.


Mei đặt cây bút lông xuống khay, khẽ cúi đầu chào ban điều hành một cách thanh lịch. Cô mở sổ tay, nhanh nhẹn viết một dòng chữ thanh mảnh rồi giơ lên cho mọi người cùng đọc:


*"Đây là phương án tối ưu hóa không gian dựa trên lưu lượng người tham gia năm ngoái. Tôi đã chuẩn bị sẵn tập hồ sơ lưu trữ chi tiết này từ đêm qua để đề phòng trường hợp khẩn cấp."*


Sự tỉ mỉ và chuẩn bị chu đáo của Mei đã hoàn toàn bẻ gãy mọi lập luận bắt bẻ của ban kỷ luật bảo thủ. Minami mỉm cười rạng rỡ, quay sang nhìn Haru:


"Hội trưởng, tôi hoàn toàn đồng ý duyệt phương án này của Uehara-san. Năng lực quản lý sổ sách và tư duy thực tế của cô ấy hoàn toàn xứng đáng với vị trí Thư ký đặc biệt của Hội học sinh Shinko."


Các thành viên khác trong ban điều hành cũng đồng loạt gật đầu đồng ý, nể phục trước sự thông minh và ứng biến xuất sắc của Mei. Seki Taro chỉ biết hậm hực ngồi xuống, không thể nói thêm được lời nào.


Quyết định bổ nhiệm Mei chính thức được thông qua với sự công nhận tuyệt đối từ toàn ban điều hành. Cấp Bậc Quyền Lực Hội Học Sinh của cô đã được khẳng định vững chắc bằng chính năng lực thực tế của bản thân cô, chứ không phải nhờ vào sự thiên vị của bất kỳ ai.


***


Cuộc họp kết thúc, các thành viên lần lượt thu dọn đồ đạc ra về. Fujii Karen tức tối giậm gót giày bỏ đi trước, thầm thề sẽ tìm cách chơi xấu Mei nặng nề hơn ở các sự kiện tiếp theo.


Trong phòng làm việc chỉ còn lại ba người: Haru, Mei và Phó hội trưởng Inoue Kaito.


Kaito đứng dậy, lững thững bước đến trước bảng trắng để ngắm nhìn lại sơ đồ vẽ tay của Mei. Ánh mắt lãng tử của hắn dừng lại rất lâu ở hình vẽ chibi chú gấu nâu cáu kỉnh, hai tay khoanh trước ngực đang đứng gác ở ngã tư đường.


Hắn khẽ chạm ngón tay vào hình vẽ chú gấu, rồi quay đầu lại nhìn Haru đang ngồi ở bàn làm việc với gương mặt cố gắng giữ vẻ lạnh lùng vô cảm. Thế nhưng, Kaito là kẻ cực kỳ nhạy bén, hắn lập tức nhận ra vành tai của vị Hội trưởng hoàn hảo lúc này đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín dưới ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ.


*(Trời đất ơi!)* – Tiếng lòng gào thét u mê tột độ của Haru lúc này đang vang dội liên hồi bên tai Mei, khiến cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống vì ngượng. *(Chú gấu nâu đáng yêu đó chính là mình sao? Mei vẽ mình dễ thương thế này ư? Cậu ấy quan sát mình kỹ đến mức biết cả thói quen khoanh tay của mình luôn! Ôi trời ơi, mình muốn gỡ tấm bảng trắng này mang về phòng ngủ quá! Mình muốn ôm chú gấu này suốt đời! Mei ơi, cậu đáng yêu quá đi mất!)*


Kaito nhìn biểu cảm đỏ tai của Haru, rồi nhìn sang gương mặt đang cúi gầm ngượng ngùng của Mei. Hắn khẽ tủm tỉm cười đầy ẩn ý, bước lại gần bàn làm việc của Haru, ngầm dùng cùi chỏ hích nhẹ vào vai người bạn thân của mình một cái đầy trêu chọc:


"Này Hội trưởng hoàn hảo," Kaito nói bằng giọng điệu lãng tử đầy châm chọc. "Tôi thấy chú gấu nâu cáu kỉnh trên bảng kia trông quen mắt cực kỳ nhé. Có phải cậu cũng thấy nó giống một ai đó đang ngồi trong căn phòng này không?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!