Cuộc Khủng Hoảng Trên Diễn Đàn
Ánh bình minh ngày thứ Năm trải dài trên những con đường lát đá cổ kính của khu phố cổ Yanaka, nhưng khi Mei bước qua cánh cổng sắt nặng nề của trường Tư thục Shinko, bầu không khí ấm áp của buổi sớm mai lập tức bị bóp nghẹt bởi một cảm giác buốt lạnh kỳ lạ.
Trong chiếc ba lô học sinh màu xanh thẫm, Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi với chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú bằng silicon mềm vẫn đang nằm im lìm bên cạnh chiếc hộp bút vải. Tối hôm qua, Mei đã ôm cuốn sổ ấy vào lòng, ngắm nhìn chú mèo ú đung đưa dưới ánh đèn bàn ấm áp và thầm vẽ nên một kế hoạch nhỏ. Cô muốn dùng phương thức viết tay thanh lịch này để trả lại chiếc bút máy Parker cổ điển cho Kurosawa Haru trong buổi trực nhật muộn chiều nay. Cô muốn thiết lập một khoảng cách an toàn, một ranh giới thầm lặng để bảo vệ chiếc mặt nạ hoàn hảo của vị Hội trưởng băng giá khỏi những tin đồn thị phi của giới thượng lưu.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ vận hành theo những gì Mei mong đợi.
Ngay khi bước chân qua bốt bảo vệ của bác Hayashi, Mei đã khựng lại. Thính giác tâm hồn của cô — siêu năng lực vốn là biến chứng sau trận sốt cao thuở nhỏ — lập tức bị kích hoạt bởi những luồng âm thanh hỗn tạp, sắc nhọn dội thẳng vào tâm trí.
*(Nhìn kìa... chính là con bé tàng hình lớp 11A đó...)*
*(Đúng là nó rồi. Trông quê mùa thế kia mà dám dùng chiêu trò bẩn thỉu để bám lấy Hội trưởng...)*
*(Giả vờ mất giọng để đóng vai nạn nhân đáng thương sao? Thật là trơ trẽn tột cùng!)*
Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Những tiếng lòng đầy ác ý, đố kỵ của các nữ sinh đi ngang qua không ngừng vang lên, chồng chéo lên nhau như những bước sóng âm hỗn loạn. Cô vội vàng đưa tay định bật chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ đang đeo quanh cổ lên để chặn đứng luồng suy nghĩ độc hại ấy. Thế nhưng, ngón tay cô chạm vào nút nguồn chỉ nhận lại một tiếng bíp yếu ớt rồi tắt lịm. Chiếc tai nghe đã hoàn toàn cạn sạch pin từ tối qua và cô chưa kịp sạc lại.
Thái dương Mei nhói lên từng cơn đau buốt. Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội mà cô luôn cố gắng duy trì suốt hai năm qua tại ngôi trường tư thục đầy định kiến này đang rạn nứt nghiêm trọng.
"Mei! Uehara Mei!"
Một giọng nói lo lắng, vội vã vang lên từ phía sau. Hoshino Yuki — cô bạn thân năng động với mái tóc ngắn màu cam đất — lao đến, nắm chặt lấy bả vai Mei. Gương mặt Yuki tái mét, đôi mắt to tròn lém lỉnh thường ngày giờ đây ngập tràn sự hoảng loạn. Không cần nghe tiếng lòng, Mei cũng có thể nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề qua hơi thở dồn dập của bạn mình.
Yuki không nói một lời, lập tức rút chiếc điện thoại thông minh ra, mở diễn đàn nội bộ dành riêng cho học sinh trường Shinko và dí sát vào mắt Mei.
"Cậu nhìn cái này đi! Sáng sớm nay, có kẻ đã đăng bức ảnh này lên diễn đàn! Toàn trường đang phát điên lên rồi!"
Trên màn hình điện thoại là một bài viết được ghim ở vị trí nổi bật nhất với tiêu đề đầy tính công kích: *"Sự thật đằng sau chiếc mặt nạ đáng thương của cô nàng tàng hình lớp 11A: Giả vờ câm để quyến rũ Nam thần hoàn hảo?"*
Bên dưới tiêu đề là bức ảnh chụp trộm góc khuất tại hành lang lộng gió khu Tây vào chiều thứ Hai. Trong ảnh, Kurosawa Haru — vị Hội trưởng hoàn hảo vốn luôn xa cách với tất cả mọi người — đang hơi cúi đầu, bàn tay thon dài gầy guộc của anh đang giao chiếc bút máy Parker cổ điển cho Mei. Bức ảnh đã được cắt ghép một cách tinh vi, lược bỏ hoàn toàn bối cảnh trực nhật và khoảng cách xã giao, khiến người xem có cảm giác hai người đang đứng cực kỳ ám muội, trao nhau một tín vật định ước thầm lặng.
Kẻ đăng tải bài viết sử dụng tài khoản ẩn danh, nhưng qua những lời lẽ thêu dệt đầy ác ý, Mei lập tức nhận ra phong cách quen thuộc của Sato Mika — tay sai đắc lực của hotgirl Risa. Mika viết:
*"Mọi người đều biết Kurosawa-kun là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính lớn, luôn giữ khoảng cách thanh lịch với tất cả nữ sinh. Vậy mà cô nàng Uehara Mei lớp 11A, kẻ vốn dĩ tàng hình và vừa mất giọng sau một trận ốm, lại dùng chính sự câm lặng của mình để thu hút sự chú ý đặc biệt của Hội trưởng. Liệu đây có phải là chiêu trò 'độc lạ' để mồi chài giới thượng lưu? Hãy nhìn chiếc bút máy may mắn của Hội trưởng đang nằm trong tay cô ta xem!"*
Bên dưới bài viết, Thang Đo Uy Tín Học Đường của Mei đang sụt giảm nghiêm trọng với hàng trăm bình luận công kích nặc danh của các thành viên thuộc Hội Phát Cuồng Kurosawa Haru. Làn sóng bạo lực mạng học đường đang bùng nổ dữ dội, biến sự mất giọng tạm thời do tổn thương tâm lý của cô thành một trò đùa dai, một âm mưu đen tối.
Mei cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Đôi môi cô mím chặt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào để thanh minh. Cô muốn viết lên giấy giải thích với Yuki, nhưng xung quanh cô, đám đông nữ sinh bắt đầu vây quanh hành lang lớp 11A ngày một đông.
"Nhìn kìa, chính là cô ta..."
"Trông nhút nhát thế mà ghê gớm thật. Dám lén lút giữ bút máy của Hội trưởng cơ đấy."
"Sao cô ta không biến mất khỏi trường Shinko đi nhỉ? Đúng là vết nhơ của lớp chúng ta."
Những tiếng lòng độc hại từ đám đông dội thẳng vào tâm trí Mei với tần số cực đại, vượt quá Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí của cô. Tai Mei ù đi, hai bên thái dương như có hàng ngàn mũi kim châm buốt. Cô loạng choạng lùi lại, lưng chạm sát vào bức tường gạch lạnh lẽo của hành lang.
Đúng lúc đó, một tiếng gót giày da va chạm mạnh xuống nền đất vang lên đầy kiêu ngạo.
Sato Mika bước ra từ đám đông với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười mỉa mai đầy đắc ý. Theo sau cô ta là hai nữ sinh cuồng nhiệt của fanclub. Mika khoanh tay trước ngực, nhìn Mei bằng nửa con mắt, chiếc điện thoại thông minh trên tay cô ta vẫn đang hiển thị trang diễn đàn trường.
"Uehara-san," Mika lên tiếng bằng giọng điệu châm chọc, cố tình nói thật to để tất cả mọi người cùng nghe. "Cậu giữ chiếc bút máy của Hội trưởng lâu như vậy, chắc là thích lắm nhỉ? Có cần tớ chỉ cho cậu cách sử dụng chiếc bút đó để viết thư tình không? À, tớ quên mất, cậu đâu cần viết, chỉ cần đứng im lặng tỏ vẻ đáng thương là Hội trưởng tự động dâng bút đến tận tay rồi mà."
Đám đông xung quanh rộ lên những tiếng cười khúc khích đầy ác ý.
"Sato Mika! Cậu câm miệng lại cho tớ!" Yuki tức giận hét lên, đứng chắn ngay trước mặt Mei. "Bức ảnh đó là cắt ghép! Mei nhặt được bút của Hội trưởng và chỉ muốn trả lại thôi! Các cậu không có bằng chứng thì đừng có ngậm máu phun người!"
"Bằng chứng?" Mika cười khẩy, giơ chiếc điện thoại lên. "Bức ảnh rành rành thế này, cả trường đều thấy. Nếu không phải quyến rũ, tại sao Hội trưởng lại đưa chiếc bút máy may mắn vô giá của ông nội tặng cho một đứa con gái bình dân như nó giữ? Uehara-san, nếu cậu thực sự trong sạch, sao không tự mở miệng ra phủ nhận đi? Hay là cậu đang giả vờ câm để trốn tránh trách nhiệm?"
Sự công kích trực diện của Mika chạm vào giới hạn chịu đựng của Mei. Cô siết chặt hai bàn tay vào gấu áo đồng phục rộng thùng thình. Cổ họng cô nghẹn đắng, dây thanh quản rung động nhẹ nhưng hoàn toàn bất lực, không thể phát ra một âm tiết nào để tự bảo vệ mình.
Trong cơn hoảng loạn, Mei định rút Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới mua từ trong ba lô ra để viết chữ giải thích. Nhưng ngay khi cô vừa mở khóa kéo, một nữ sinh cuồng nhiệt phía sau Mika đã nhanh tay gạt mạnh vào cánh tay cô.
*Bộp!*
Cuốn sổ tay xanh pastel cùng chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú văng khỏi tay Mei, rơi xuống nền hành lang bụi bặm. Chiếc móc khóa silicon khẽ nảy lên, chú mèo ú mỉm cười đáng yêu giờ đây bị lấm bẩn bởi những vết chân người qua lại.
"A, xem kìa, lại còn mua cả sổ tay mới màu xanh pastel dễ thương nữa cơ đấy," Mika bước tới, cố tình đưa mũi giày thể thao hiệu của mình sát cạnh cuốn sổ tay của Mei, ánh mắt đầy sự khinh miệt. "Muốn dùng cuốn sổ này để chuyền thư tình bí mật với Hội trưởng sao? Thật là mơ mộng hão huyền."
Mei nhìn cuốn sổ tay kỷ niệm — vật phẩm chứa đựng sự khích lệ ấm áp của chị Miyako — đang bị chà đạp dưới đất. Nước mắt cô chực trào ra sau lớp kính cận dày cộp. Cô cúi xuống, run rẩy đưa tay định nhặt lại cuốn sổ, chấp nhận sự sỉ nhục để bảo vệ kỷ vật của mình.
Nhưng ngay khi ngón tay Mei vừa chạm vào mép bìa da xanh, một bóng đen cao lớn đột ngột bao phủ lấy không gian phía trước cô. Bầu không khí ồn ào, hỗn loạn của hành lang lớp 11A bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, lạnh ngắt như thể dòng thời gian vừa bị đóng băng.
Mùi hương gỗ thông thanh khiết, dịu nhẹ quen thuộc thoảng qua đầu mũi Mei, xua tan đi mùi bụi bặm và sự ngột ngạt của đám đông.
Kurosawa Haru đã xuất hiện.
Gương mặt anh tuấn tú, hoàn hảo như một bức tượng băng tinh xảo không một chút cảm xúc. Bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu, chiếc huy hiệu bằng vàng ròng lấp lánh trên ngực áo phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đang ở mức tuyệt đối, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo lướt qua đám đông khiến tất cả các nữ sinh hâm mộ lập tức chùn bước, run rẩy lùi lại phía sau.
Thế nhưng, ngay khi bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn hai mét của Mei, tiếng lòng của vị Hội trưởng hoàn hảo lại bùng nổ như một cơn địa chấn dữ dội, gào thét phẫn nộ tột cùng trong tâm trí cô:
*(Lũ khốn kiếp này dám đụng vào Mei của tôi! Ai cho phép các người gạt tay làm rơi sổ của cô ấy! Sato Mika, cô tiêu đời rồi! Tôi sẽ dùng quyền lực Hội học sinh đình chỉ học tập của cô ngay lập tức! Tôi sẽ khiến gia đình cô phải phá sản vì dám làm tổn thương thiên thần của tôi! Mei ơi, đừng khóc, tớ xót lắm! Bàn tay nhỏ nhắn của cậu có bị đau không? Đồ mèo con bướng bỉnh của tớ, sao lại để bọn họ bắt nạt thế này chứ!)*
Tiếng lòng gào thét u mê, lo lắng và phẫn nộ bạo liệt của Haru dội thẳng vào tai Mei, khiến cô bàng hoàng ngước mắt lên nhìn anh qua lớp kính cận. Sự tương phản khủng khiếp giữa gương mặt lạnh lùng như băng bên ngoài và sự hoảng loạn, xót xa tột độ bên trong tâm trí anh khiến trái tim Mei đập liên hồi, quên đi cả cơn đau đầu đang hành hạ.
Haru không thèm liếc nhìn Mika lấy một giây. Anh điềm tĩnh cúi người xuống trước mặt Mei. Bàn tay thon dài gầy guộc của anh nhẹ nhàng nhặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel lên, dùng chiếc khăn tay thêu hoa của mình cẩn thận lau sạch vết bụi bám trên chiếc móc khóa mèo ú silicon.
*(Ôi trời ơi, cuốn sổ tay màu xanh pastel này dễ thương quá! Lại còn có móc khóa mèo ú híp mắt cười nữa chứ! Giống hệt Mei lúc thẹn thùng vậy! Cậu ấy mua cuốn sổ này là để viết chữ nói chuyện với mình sao? Ôi hạnh phúc quá, mình muốn ôm cuốn sổ này đi ngủ quá! Nhưng không được, phải giữ hình tượng lạnh lùng trước mặt thám tử của cha...)*
Haru đứng thẳng người dậy, đưa cuốn sổ tay sạch sẽ lại trước mặt Mei. Giọng nói của anh vang lên đều đều, khàn khàn nhưng mang theo một uy lực áp chế tuyệt đối:
"Của cậu, Uehara-san. Giữ cho cẩn thận."
Mei run rẩy nhận lấy cuốn sổ tay ấm áp từ tay anh, khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn.
Haru quay ngoắt người lại, đứng chắn ngay trước mặt Mei như một bức tường thành vững chãi, che chở cô hoàn toàn khỏi những ánh mắt dòm ngó ác ý của đám đông. Ánh mắt sắc lẹm của anh quét qua gương mặt đang tái mét của Sato Mika và nhóm nữ sinh fanclub, tỏa ra một luồng hàn khí đáng sợ khiến cả hành lang rộng lớn lập tức im bặt không một tiếng động.
Trận chiến bảo vệ danh dự và Thang Đo Uy Tín Học Đường của Mei trước cuộc khủng hoảng dư luận chính thức được vị Hội trưởng băng giá tiếp quản.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!