Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cuốn Sổ Tay Màu Xanh Pastel

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rơi trên tán ô nhựa trong suốt bỗng chốc hóa thành những giai điệu ngọt ngào nhất của tuổi thanh xuân, nhưng dư âm của nó lại để lại một bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ vào sáng ngày hôm sau.


Thứ Tư.


Khuôn viên trường Tư thục Shinko hôm nay dường như ồn ào hơn thường lệ. Khi Mei bước qua dãy hành lang lộng gió khu Tây để đi vào lớp học, cô lập tức cảm nhận được những luồng suy nghĩ hỗn tạp, sắc nhọn như những mũi kim chĩa thẳng về phía mình. Sự cố che ô dưới mưa chiều qua giữa cô và vị Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru đã không còn là một bí mật nho nhỏ dưới bốt gác của bác Hayashi nữa. Nó đã lan đi với tốc độ chóng mặt.


*(Nhìn kìa, chính là con bé Uehara lớp 11A đó...)*

*(Sao hôm qua Hội trưởng lại che ô cho nó chứ? Trông nhạt nhòa thế kia mà...)*

*(Nghe nói hai người họ còn bị kẹt lại với nhau trong lớp học lúc mất điện nữa. Thật là trơ trẽn!)*


Những tiếng lòng đố kỵ, tò mò và đầy ác ý của các nữ sinh xung quanh dội thẳng vào tâm trí Mei qua thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô. Dù đã đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ trên tai, nhưng do thiết bị đã cạn sạch pin sau biến cố tối qua và chưa kịp sạc, cô hoàn toàn bất lực trước những luồng suy nghĩ tiêu cực ấy. Thái dương Mei nhói lên từng cơn đau buốt. Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội mà cô luôn cố gắng duy trì suốt hai năm qua giờ đây đang có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.


Mei cúi gầm mặt, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất nửa gương mặt sau lớp kính cận dày cộp. Cô rụt rè bước nhanh về phía góc bàn học cạnh cửa sổ của mình, ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực như một tấm lá chắn tội nghiệp. Trong ngăn khóa nhỏ của ba lô, chiếc bút máy Parker cổ điển bằng kim loại màu bạc của Haru khẽ chạm vào chiếc hộp bút vải, phát ra tiếng kêu lách cách nhẹ nhàng. Mỗi tiếng động nhỏ ấy như một lời nhắc nhở về món nợ ân tình và khoảng cách giai cấp quá lớn giữa hai người.


*(Kurosawa-kun là người thừa kế của một tập đoàn tài chính khổng lồ, là ngôi sao sáng chói của trường Shinko...)* – Mei thầm nghĩ, lòng dâng lên một nỗi tự ti và lo lắng mơ hồ. *(Còn mình chỉ là con gái của một thợ làm bánh bình thường ở phố cổ Yanaka. Sự im lặng và những rắc rối của mình sẽ chỉ làm hoen ố chiếc mặt nạ hoàn hảo của cậu ấy mà thôi. Mình phải giữ khoảng cách... phải tìm một cách nào đó để trả lại chiếc bút máy này và giao tiếp với cậu ấy mà không gây ra bất kỳ sự chú ý nào nữa.)*


Suốt các tiết học buổi sáng, Mei không dám ngước mắt lên nhìn về phía dãy bàn sát cửa sổ nơi Haru ngồi. Cô biết, chỉ cần một ánh mắt giao nhau nhỏ nhất cũng có thể kích hoạt cơn ghen tuông điên cuồng từ nhóm nữ sinh hâm mộ do Hasegawa Risa cầm đầu. Cô cần một không gian tĩnh lặng để chữa lành tâm trí đang quá tải của mình. Cô cần một công cụ giao tiếp rõ ràng, thanh lịch nhưng tuyệt đối im lặng.


Ngay khi tiếng chuông tan trường vừa vang lên, Mei lập tức thu dọn sách vở, đeo tai nghe lên và bước nhanh ra khỏi cổng trường, trốn tránh mọi ánh mắt dòm ngó. Cô không bắt xe buýt về nhà ngay mà quyết định đi bộ dọc theo những con phố nhỏ rợp bóng mát của khu phố cổ Yanaka.


Yanaka chiều thu mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, cổ kính hoàn toàn đối lập với sự hào nhoáng, ngột ngạt của ngôi trường tư thục Shinko. Những rặng hoa loa kèn dại mọc ven những bức tường gạch cũ, gió chiều thổi nhẹ mang theo mùi hương đất ẩm sau cơn mưa giông ngày hôm qua. Đi bộ khoảng mười lăm phút, Mei dừng chân trước một cửa hàng nhỏ có tấm biển gỗ đã phai màu theo thời gian: "Miyako Books".


Đây là tiệm sách cũ của chị Miyako, nơi trú ẩn yêu thích duy nhất của Mei ngoài ngôi nhà ấm áp của cô.


Mei khẽ đẩy cánh cửa gỗ. Tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một âm thanh *leng keng* trong trẻo, dịu dàng. Ngay lập tức, một mùi hương giấy thơm cổ điển, ấm áp hòa quy quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc máy hát đĩa than cổ điển ở góc phòng bao bọc lấy Mei, xoa dịu đi cơn đau đầu đang hành hạ cô suốt cả ngày.


"A, Mei-chan đấy à?"


Một giọng nói dịu dàng, thanh lịch vang lên từ sau quầy sách. Chị Miyako bước ra với mái tóc đen dài thẳng mượt, gương mặt thanh tú ngoài ba mươi tuổi nở nụ cười ấm áp. Chị đang mặc một chiếc váy lụa đơn giản màu nâu nhạt bên ngoài chiếc tạp dề vải thô phảng phất hương oải hương.


Mei khẽ cúi đầu chào chị, đôi mắt sau lớp kính cận ánh lên niềm vui nhẹ nhàng. Cô nhanh chóng tháo chiếc tai nghe chống ồn xuống, hít một hơi thật sâu để cảm nhận sự bình yên của tiệm sách.


Chị Miyako tinh tế nhận ra vẻ mệt mỏi và bối bối trên gương mặt cô gái nhỏ. Chị không hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng dắt Mei đến chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cạnh ô cửa sổ tròn nhìn ra rặng phong đỏ ngoài sân sau.


"Ngồi xuống đây đi em. Chị vừa pha một ấm trà thảo mộc ấm áp, để chị rót cho em một tách nhé."


Mei khẽ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi cũ. Chỉ một lát sau, chị Miyako quay lại với một tách trà gốm mộc mạc bốc khói nghi ngút. Vị ngọt hậu thanh tao của hoa cúc mật ong và hương thơm ấm áp của trà thảo mộc lập tức làm ấm lên hai bàn tay vẫn còn hơi lạnh của Mei.


Mei rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy nháp nhỏ và chiếc bút chì bấm, nắn nót viết vài dòng chữ đưa cho chị Miyako:


*"Chị Miyako, em xin lỗi vì lại đến làm phiền chị. Dạo này em gặp một vài chuyện ở trường... Sự im lặng của em, có phải đang làm ảnh hưởng và trở thành gánh nặng cho người khác không chị?"*


Chị Miyako nhận lấy mảnh giấy, đọc chăm chú từng nét chữ thanh mảnh nhưng chứa đựng đầy sự tự ti và giằng xé nội tâm của Mei. Chị khẽ thở dài, đặt tách trà xuống và nhìn thẳng vào mắt Mei với ánh mắt bao dung, thông thái của một người đi trước.


"Mei-chan, tại sao em lại nghĩ sự im lặng của mình là một gánh nặng?" Chị Miyako dịu dàng nói, giọng nói của chị như dòng nước mát lành chảy qua tâm hồn đang khô cằn của Mei. "Sự im lặng không phải là một khiếm khuyết hay sự yếu đuối. Đôi khi, nó là một món quà đặc biệt giúp em lắng nghe thế giới này sâu sắc hơn bất kỳ ai. Những lời nói hoa mỹ ngoài kia thường che giấu sự dối trá, chỉ có sự im lặng chân thành mới giúp chúng ta nghe thấy tiếng lòng thực sự của nhau."


Chị khẽ chạm vào bàn tay đang run nhẹ của Mei:


"Người thực sự trân trọng em sẽ luôn kiên nhẫn đọc từng dòng chữ em viết, luôn cố gắng thấu hiểu em mà không cần em phải phát ra âm thanh. Em không cần phải trốn tránh, Mei à. Em chỉ cần một phương tiện phù hợp để truyền tải sự chân thành của mình mà thôi."


Lời nói của chị Miyako như một luồng ánh sáng khai sáng tâm lý, xua tan đi đám mây mù tự ti đang che phủ tâm trí Mei. Cô bàng hoàng nhận ra, suốt thời gian qua cô luôn cố gắng "tàng hình" để tự bảo vệ mình, nhưng chính sự trốn tránh đó lại đang ngăn cách cô với những người thực sự muốn quan tâm cô — đặc biệt là Haru, chàng trai luôn gào thét tiếng lòng ấm áp để bảo vệ cô dưới cơn mưa giông.


Mei mím chặt môi, đôi mắt to tròn lấp lánh sự quyết tâm mới. Cô đứng dậy, di chuyển đến dãy kệ gỗ chứa các loại văn phòng phẩm của tiệm sách. Ban đầu, theo thói quen tự vệ, cô đưa tay định chọn một cuốn sổ tay màu đen xám nhạt nhòa để tiếp tục ẩn mình.


Thế nhưng, chị Miyako đã nhẹ nhàng bước đến, giữ tay cô lại. Chị mỉm cười lắc đầu, rồi từ ngăn kéo tủ gỗ tuyết tùng đặc biệt ở góc phòng, chị lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ nhắn.


"Chị nghĩ cuốn sổ này sẽ phù hợp với em hơn, Mei-chan. Hãy coi nó như một món quà chị tặng em để bắt đầu một hành trình mới."


Mei bàng hoàng đón nhận vật phẩm từ tay chị Miyako.


Đó là Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel. Lớp da mềm mại màu xanh pastel thanh nhã mang lại cảm giác cực kỳ mịn màng và ấm áp khi chạm vào. Cuốn sổ có kích thước nhỏ gọn, vừa vặn để trong túi áo khoác đồng phục, phảng phất hương thơm dịu nhẹ của hoa khô và lavender được ép bên trong bìa da. Phần khóa kéo bằng kim loại màu bạc sáng loáng, bảo vệ những trang giấy trắng tinh khôi bên trong.


Mei vô cùng cảm kích. Để không phụ lòng tốt của chị Miyako, cô quyết định dùng khoản Tiền Tiêu Vặt Bán Thời Gian nhỏ nhoi mà mình tích lũy được từ những buổi chiều phụ giúp mẹ nhào bột ở tiệm bánh ngọt Uehara để mua thêm một chiếc bút chì bấm kỹ thuật màu xanh lá dễ thương có đính chiếc kẹp giấy hình cỏ bốn lá nhỏ xíu ở đuôi bút.


"Em cảm ơn chị Miyako rất nhiều. Em sẽ trân trọng cuốn sổ này," Mei viết vội lên một trang giấy nháp mới, gương mặt đã rạng rỡ hẳn lên với một nụ cười dịu dàng, thánh thiện.


"Cố lên em gái nhỏ. Hãy viết lên đó những lời chân thành nhất của trái tim em," Chị Miyako mỉm cười tiễn cô ra cửa.


Khi bước ra khỏi tiệm sách Miyako Books, ánh hoàng hôn rực rỡ của buổi chiều thu đã nhuộm hồng cả góc trời Yanaka. Mei đứng bên lề đường lộng gió, lòng ngập tràn một niềm hy vọng mới nhen nhóm. Phương thức giao tiếp mới của cô đã sẵn sàng. Tần Số Giao Tiếp Sổ Tay giữa cô và Haru sẽ được bắt đầu từ cuốn sổ màu xanh pastel này.


Để làm tăng thêm vẻ đáng yêu và cá tính cho cuốn sổ tay mới, Mei mở ba lô lấy ra chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú bằng silicon mềm — món quà lưu niệm dễ thương cô tự mua trong chuyến đi chơi công viên cùng cậu em họ Ren tuần trước. Cô nhẹ nhàng treo chiếc móc khóa hình chú mèo mập mạp đang híp mắt cười vào phần khóa kéo bằng kim loại của cuốn sổ tay xanh.


Nhìn chú mèo ú đung đưa dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, Mei khẽ mỉm cười hạnh phúc. Cô áp cuốn sổ tay ấm áp sát vào lồng ngực mình, cảm nhận nhịp đập trái tim đang dần bình yên trở lại. Ngày mai, vào buổi trực nhật muộn chiều thứ Năm, cô sẽ chủ động đưa cuốn sổ này cho Haru để bắt đầu một mật mã giao tiếp của riêng hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!