Cơn Mưa Giông Và Chiếc Ô Trong Suốt
Cơn gió bấc ngoài cửa sổ bỗng rít lên liên hồi, báo hiệu một cơn giông bão lớn sắp đổ bộ vào trường Shinko.
Bầu trời Tokyo lúc bốn giờ chiều đã bị nhuộm một màu xám xịt, u ám đến nghẹt thở. Những đám mây dông khổng lồ từ phía vịnh cuộn về, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng của ngày mùa thu muộn. Gió rít qua các khe cửa kính của hành lang lớp 11A, tạo nên những âm thanh u uất như tiếng thở dài của mặt đất. Không khí lạnh buốt tràn vào, mang theo mùi ẩm ướt của đất và hơi nước tích tụ.
Trong phòng học trống trải, Mei đang lẳng lặng thu dọn đống sách vở vào ba lô. Sau buổi trực nhật đầy mệt mỏi ban trưa, hai bàn tay cô vẫn còn hơi đỏ ửng và tê dại vì nước lạnh. Cô khẽ rụt tay vào trong ống tay áo len màu kem rộng thùng thình, cảm nhận hơi ấm ít ỏi từ cơ thể mình. Trong hộp bút vải đặt trên bàn, chiếc bút máy Parker cổ điển bằng kim loại màu bạc của Haru khẽ lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn huỳnh quang. Mỗi khi nhìn thấy nó, Mei lại nhớ đến mẩu giấy note chuyền tay dưới hộc bàn trong giờ Hóa học lúc chiều. Cô đưa ngón tay khẽ chạm vào mặt kim loại mát lạnh của chiếc bút, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Đột ngột, một tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, xé toạc màn đêm đang dần buông xuống.
ĐOÀNG!
Tiếng sấm nổ vang trời ngay sát bên tai, làm rung chuyển cả những ô cửa kính rỉ sét của tòa nhà cũ. Ngay sau đó, toàn bộ hệ thống ánh sáng trong lớp học 11A chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt phụt.
Trận Giông Bão Bất Ngờ Và Sự Cố Mất Điện đã chính thức ập xuống toàn bộ khuôn viên trường Tư thục Shinko.
Bóng tối dày đặc, lạnh lẽo lập tức nuốt chửng không gian. Đối với những học sinh khác đang ồn ào ở hành lang, sự cố mất điện chỉ là một trò đùa dai của thời tiết khiến họ phấn khích. Thế nhưng, đối với Mei, bóng tối đột ngột này lại là một lưỡi dao tàn nhẫn đâm sâu vào góc khuất run rẩy nhất trong tâm hồn cô.
Nỗi Sợ Bóng Tối Tột Cùng Của Mei bùng phát như một cơn lũ dữ.
Ký ức kinh hoàng của năm sáu tuổi đột ngột ập về, sống động và nghẹt thở đến tàn nhẫn. Mei như thấy mình lại đang bị giam cầm trong chiếc thang máy cũ kỹ, rỉ sét tại tòa nhà chung cư Yanaka. Bóng tối đen kịt không một kẽ hở, không khí loãng dần, lạnh lẽo và cô độc. Trong ký ức ấy, người cha quá cố Uehara Ken đang ôm chặt lấy cô, hơi thở của ông yếu dần nhưng vẫn cố gắng dùng giọng nói khàn khàn để dỗ dành cô: *"Mei ngoan, đừng sợ... Bố ở đây... Hãy nhắm mắt lại..."*. Đó là món quà sinh nhật cuối cùng, và cũng là lần cuối cùng cô được nghe giọng nói của cha trước khi ông ra đi mãi mãi.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ yếu ớt nghẹn lại nơi cổ họng Mei. Lồng ngực cô thắt chặt, dây thanh quản run rẩy kịch liệt nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào do chứng mất giọng tạm thời. Mei ngã quỵ xuống nền gỗ lạnh lẽo dưới gầm bàn học, hai đầu gối co gập sát ngực, hai tay ôm chặt lấy đầu. Cô cố gắng với lấy chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ trong cặp sách, đeo chụp lên tai với hy vọng lá chắn âm thanh này có thể giúp cô trốn thoát khỏi cơn hoảng loạn. Thế nhưng, chiếc tai nghe đã hết pin từ chiều, không thể kích hoạt chế độ chống ồn chủ động. Bóng tối xung quanh như những bàn tay vô hình, bóp nghẹt lấy hơi thở của cô gái nhỏ.
Mei nhắm nghiền mắt, nước mắt sinh lý do khó thở trào ra ngoài lớp kính cận dày. Cô run rẩy tột độ, cảm giác như mình đang bị chìm sâu xuống đáy đại dương đen kịt, không một lối thoát.
*(Mei! Cậu ở đâu?! Làm ơn đừng bị sao cả! Cậu sợ bóng tối đúng không?! Chết tiệt, sao mình lại quên mất điều này chứ!)*
Một luồng âm thanh tâm hồn bạo liệt, dồn dập và đầy hoảng loạn đột ngột dội thẳng vào tâm trí Mei, lấn át đi tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài. Đó là tiếng lòng của Haru.
Thính giác tâm hồn của Mei run lên. Trong phạm vi hai mét, cô nghe thấy tiếng bước chân chạy điên cuồng trên hành lang gỗ, kèm theo tiếng lòng đang gào thét đến rách nát của vị Hội trưởng hoàn hảo:
*(Cúp điện rồi! Cả trường tối đen như mực! Mei... Mei của tôi đang ở một mình trong lớp 11A! Cậu ấy nhút nhát như vậy, lại đang bị mất giọng, làm sao kêu cứu được chứ?! Trái tim mình đau quá, cứ như bị ai đó bóp nghẹt vậy! Làm ơn, chân ơi chạy nhanh hơn nữa đi! Nếu Mei xảy ra chuyện gì, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân!)*
Rầm!
Cánh cửa sau của lớp học 11A bị đẩy mạnh ra, va đập vào bức tường gỗ tạo nên tiếng động lớn. Giữa khung cửa tối đen, một bóng người cao ráo thở dốc dồn dập đứng đó. Dưới ánh sáng mờ nhạt của những tia chớp liên hồi ngoài cửa sổ, gương mặt anh tuấn tú của Haru hiện lên, lạnh lùng như tượng băng nhưng đôi mắt lại ngập tràn sự hoảng loạn và lo lắng tột độ.
Anh không hề nhìn thấy Mei dưới gầm bàn, nhưng khứu giác nhạy bén của anh đã lập tức nhận ra mùi hương hoa oải hương dịu nhẹ quen thuộc hòa quyện trong không khí ẩm ướt của lớp học.
*(Mùi hương của cậu ấy... Cậu ấy ở đây! Ơn trời! Mei ơi, cậu ở đâu?!)*
Haru lao vào trong lớp, bất chấp những chiếc bàn ghế xô lệch trong bóng tối. Anh cúi xuống, và dưới gầm bàn học cạnh cửa sổ, anh tìm thấy thân hình nhỏ nhắn của Mei đang co rúm lại, run rẩy kịch liệt như một chú chim non bị trúng đạn.
Không một chút do dự, không màng đến hình tượng Hội trưởng băng giá hoàn hảo, Haru quỳ sụp xuống nền đất bụi bặm. Anh vươn hai cánh tay rộng lớn, mạnh mẽ kéo Mei vào lòng, ôm chặt lấy cô.
Ấm áp.
Một luồng nhiệt lượng khổng lồ và vững chãi lập tức bao bọc lấy thân thể đang lạnh ngắt của Mei. Mùi hương gỗ thông thanh khiết, nam tính từ chiếc áo khoác đồng phục Hội học sinh của anh tràn ngập khứu giác cô, xua tan đi mùi ẩm mốc đáng sợ của bóng tối. Bàn tay to lớn, ấm áp của Haru áp chặt sau lưng cô, vuốt nhẹ mái tóc đen dài để dỗ dành.
*(Tìm thấy cậu rồi... Ơn trời, Mei của tôi... Đừng sợ, có tớ ở đây rồi! Không ai có thể làm tổn thương cậu được nữa! Tớ sẽ là lá chắn, là ánh sáng của cậu! Đừng run nữa mà, tim tớ đau đến rỉ máu rồi đây này!)*
Tiếng lòng của Haru không còn vẻ ngạo kiều, u mê đáng yêu thường ngày, mà lúc này chỉ còn lại sự chân thành, lo lắng tột độ và tình yêu thương vô bờ bến. Từng lời nói trong tâm trí anh vang vọng bên tai Mei như một bản nhạc chữa lành kỳ diệu. Nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của anh truyền qua lồng ngực cứng cáp, dội vào lồng ngực Mei, giúp nhịp thở của cô dần ổn định trở lại.
Mei khẽ mở đôi mắt đẫm nước. Trong khoảng cách gần sát sạt dưới gầm bàn tối, gương mặt Haru ở ngay trước mắt cô. Dù bên ngoài anh vẫn giữ im lặng tuyệt đối để bảo vệ danh dự cho cô, nhưng đôi mắt anh lại phản chiếu ánh sáng dịu dàng nhất thế gian.
Mei ngập ngừng đưa hai bàn tay nhỏ bé, run rẩy bấu chặt lấy vạt áo đồng phục của anh như tìm kiếm một điểm tựa sinh tồn duy nhất. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, lắng nghe tiếng lòng ấm áp của anh đang bao bọc lấy cô.
*(Cậu ấy đang bám lấy mình kìa... Ôi, cảm giác này... Mình muốn ôm cậu ấy thế này mãi mãi... Cảm ơn cậu vì đã an toàn, Mei.)*
Sau vài phút yên lặng dưới gầm bàn, khi cơn hoảng loạn của Mei đã hoàn toàn dịu đi, Haru khẽ buông cô ra. Anh đứng dậy trước, rồi ân cần đỡ Mei đứng lên. Gió bão bên ngoài vẫn gầm rú, và những hạt mưa bong bóng khổng lồ bắt đầu quật mạnh vào cửa kính.
Haru nhặt chiếc ba lô của Mei lên, đeo hộ cô một bên vai. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, dắt cô bước ra khỏi lớp học tối đen, di chuyển dọc theo hành lang lộng gió hướng về phía lối thoát hiểm. Suốt dọc đường đi, anh vẫn nắm chặt tay cô không buông, truyền cho cô hơi ấm và sự can đảm.
Khi hai người bước ra đến sảnh chính hướng ra Cổng trường Shinko, trời đã mưa tầm tã như trút nước. Những màn mưa trắng xóa giăng kín lối đi, biến khuôn viên trường thành một thế giới mờ ảo.
Haru dừng lại bên bốt bảo vệ của cổng chính. Bác Hayashi — trưởng ban bảo vệ tốt bụng của trường — đang đứng dọn dẹp đống ô dù cũ bên trong bốt. Thấy hai học sinh đi ra, đặc biệt là vị Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru đang dắt tay cô gái im lặng Mei, bác bảo vệ già khẽ ngạc nhiên, nhưng gương mặt phúc hậu nhanh chóng hiện lên nụ cười hiền từ, bao dung.
"Kurosawa-kun, Uehara-san, mưa lớn thế này không về được đâu," Bác Hayashi lên tiếng, giọng trầm ấm. "Hai đứa vào hiên bốt gác này trú tạm đi. Ở đây có nước ấm đấy."
Haru khẽ cúi đầu chào bác bảo vệ, giữ Chỉ Số Băng Giá bên ngoài nhưng giọng nói đã dịu đi vài phần: "Cháu cảm ơn bác Hayashi. Chúng cháu xin phép trú mưa một lát ạ."
Bác Hayashi gật đầu, khéo léo quay người vào trong bốt gác để làm việc, vô tình tạo ra Thời Gian Trú Mưa Dưới Hiên yên tĩnh và riêng tư tuyệt đối cho hai người. Sự bao che thầm lặng của bác giúp họ tránh được những ánh mắt tò mò của những học sinh khác đang chạy tán loạn tìm chỗ trú.
Haru dắt Mei đứng sát vào góc hiên bốt gác, nơi khuất gió nhất. Anh buông tay cô ra, chạy nhanh sang căng tin trường cạnh đó. Chỉ một phút sau, anh quay lại với một chiếc ô nhựa trong suốt in logo trường Shinko trên tay.
Chiếc Ô Trong Suốt Của Haru khẽ mở ra với một tiếng *tách* nhẹ nhàng.
Anh bước lại gần Mei, che chiếc ô lên đầu cả hai. Tán ô nhựa trong suốt đón nhận những hạt mưa rơi tầm tã, tạo nên những tiếng bộp bộp đều đặn, rộn rã. Dưới không gian nhỏ hẹp của tán ô, khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy mười xăng-ti-mét. Mei có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương gỗ thông dịu nhẹ từ người anh, hòa quyện với mùi mưa thanh khiết.
Haru cố tình nghiêng hẳn tán ô sang phía Mei, che chở hoàn toàn cho cô khỏi những giọt mưa hắt từ phía gió thổi. Hành động chu đáo ấy khiến một bên vai áo đồng phục đắt tiền của anh nhanh chóng bị nước mưa thấm đẫm, dán chặt vào bả vai rộng lớn.
Mei nhìn bờ vai sũng nước của anh, lòng dâng lên nỗi xót xa. Cô vội vàng rút mẩu giấy nháp cảm ơn từ túi áo ra, định viết chữ nhắc nhở anh nghiêng ô lại, nhưng cô bỗng khựng lại kịch liệt.
Ngay sát lồng ngực của Haru, nơi chiếc túi áo đồng phục thêu gia huy Kurosawa tinh xảo, một góc của mẩu giấy note màu vàng nhạt quen thuộc đang khẽ nhô ra.
Đó chính là mẩu giấy nháp có hình vẽ chibi mặt trời mỉm cười rạng rỡ mà cô đã chuyền cho anh trong giờ Hóa học lúc chiều.
Haru đã gấp nó lại thật gọn gàng, cất giữ nó ở chiếc túi áo ngực trái — nơi gần trái tim anh nhất, như một báu vật vô giá của tuổi trẻ.
Mei bàng hoàng nhìn góc giấy note màu vàng. Trái tim cô như lỡ đi một nhịp, rồi bắt đầu đập liên hồi, dồn dập như tiếng trống trận. Sự thấu hiểu thầm lặng và lòng chân thành tột độ của anh đã hoàn toàn phá vỡ mọi rào cản phòng thủ cuối cùng trong tâm hồn cô gái nhỏ.
Dưới tán ô nhựa trong suốt sát sạt bên nhau, tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài như mờ nhạt dần. Mei khẽ ngước mắt lên nhìn gương mặt nghiêng hoàn hảo dưới ánh chiều tà của Haru.
Và trong khoảnh khắc ấy, thính giác tâm hồn của cô lại nghe thấy tiếng lòng của anh đập liên hồi, gào thét dữ dội hơn cả cơn bão ngoài kia:
*(Cậu ấy run rẩy quá... Mình muốn ôm cậu ấy vào lòng quá... Làm ơn, hãy để mình bảo vệ cậu suốt đời...)*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!