Lời Cảnh Cáo Dưới Hộc Bàn
Sáng thứ Ba, bầu trời Tokyo chìm trong một màn sương mù nhạt của những ngày chớm đông. Cơn gió bấc luồn qua những khe cửa kính của ngôi trường Tư thục Shinko, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt đặc trưng của mùa thu muộn. Mei bước vào lớp học 11A với chiếc áo đồng phục rộng thùng thình quen thuộc, mái tóc đen dài buộc thấp sau gáy và chiếc kính gọng tròn dày cộp che khuất nửa khuôn mặt. Cô cố tình đi thật nhẹ, điều chỉnh nhịp thở sâu để kích hoạt Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông, lẳng lặng tiến về phía góc bàn học cạnh cửa sổ của mình.
Trong ngăn cặp sách của cô, chiếc bút máy Parker cổ điển bằng kim loại màu bạc của Haru nằm im lìm trong hộp bút vải. Mỗi khi chạm tay vào nó, Mei lại cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp chạy dọc cơ thể, như một lời nhắc nhở ngọt ngào về sự cố chạm mặt đầy ngượng ngùng ở hành lang khu Tây hôm qua. Cô khẽ mím môi, lòng thầm tự nhủ phải bảo quản kỷ vật vô giá này thật cẩn thận để trả lại cho anh vào buổi trực nhật chiều nay.
Thế nhưng, bầu không khí yên bình của buổi sáng nhanh chóng bị phá vỡ. Ngay khi Mei vừa ngồi xuống ghế, cô đã cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm đầy đố kỵ phóng thẳng về phía mình từ góc lớp.
Sato Mika và Hasegawa Risa — cô nàng hotgirl nổi tiếng của lớp 11A — đang đứng thì thầm to nhỏ. Mika cầm chiếc điện thoại thông minh, ngón tay lướt nhanh trên màn hình hiển thị bức ảnh chụp trộm cảnh Haru cúi đầu giao chiếc bút máy cho Mei hôm qua. Gương mặt trang điểm cầu kỳ của Risa lập tức sa sầm lại. Sự ghen tị bùng nổ trong mắt cô ta khi thấy vị Hội trưởng băng giá hoàn hảo, người mà cô ta luôn tìm cách tiếp cận, lại đối xử đặc biệt với một cô nàng tàng hình nhạt nhòa như Mei.
Cạch.
Tiếng gót giày da va chạm mạnh xuống nền đất. Risa kiêu ngạo bước đến trước bàn học của Mei, khoanh tay trước ngực, nhìn cô bằng nửa con mắt.
"Uehara-san," Risa lên tiếng bằng giọng điệu mỉa mai, cố tình nói thật to để thu hút sự chú ý của cả lớp. "Hôm nay đến lượt nhóm chúng ta trực nhật lớp. Nhưng tớ và Mika có buổi tập cổ vũ khẩn cấp cho đội bóng rổ vào giờ nghỉ trưa. Cậu rảnh rỗi thế này, lại không cần phải nói chuyện với ai, hay là giúp bọn tớ lau sạch toàn bộ hệ thống cửa kính phía hành lang nhé? Nhớ là phải lau bằng nước lạnh ở vòi phun ngoài sân mới sạch được bụi đấy."
Mei siết chặt hai bàn tay dưới hộc bàn. Giới Hạn Nhẫn Nhịn Của Mei đang bị thử thách nghiêm trọng. Là một học sinh bình dân học bằng học bổng, cô biết mình không có thế lực gia đình để đối đầu với những tiểu thư trung lưu như Risa. Bất kỳ một cuộc tranh cãi nào dẫn đến việc bị trừ Điểm Số Rèn Luyện cũng có thể đe dọa đến tương lai học tập của cô.
Nghe thấy lời đề nghị vô lý, Hoshino Yuki — cô bạn thân trượng nghĩa của Mei — lập tức đập bàn đứng dậy, mái tóc cam cá tính run lên vì giận dữ:
"Hasegawa! Cậu quá đáng vừa thôi! Trực nhật là trách nhiệm chung của cả nhóm, sao cậu lại đẩy hết phần việc nặng nhọc nhất cho Mei? Lau kính bằng nước lạnh giữa thời tiết mười độ này sao? Cậu định hành hạ cậu ấy à?"
"Ồ, tớ chỉ là thương lượng thôi mà," Risa nhún vai, nở một nụ cười giả tạo. "Nếu Uehara-san không muốn thì cứ từ chối. Nhưng cuối tuần này khi giáo viên chủ nhiệm đánh giá thi đua rèn luyện của lớp, tớ không chắc nhóm mình sẽ đạt điểm tuyệt đối đâu."
Lời đe dọa ngầm về Điểm Số Rèn Luyện khiến không khí trong lớp học chùng xuống. Mei vội vàng đưa tay nắm lấy bàn tay đang run lên vì giận của Yuki, khẽ lắc đầu. Đôi mắt sau lớp kính cận của cô toát lên vẻ cam chịu nhưng kiên định. Cô không muốn Yuki vì mình mà gặp rắc rối với ban kỷ luật. Mei lẳng lặng rút cuốn sổ tay xanh pastel ra, viết nhanh vài dòng chữ nắn nót rồi giơ lên trước mặt Risa:
*"Tôi sẽ làm. Cậu cứ đi tập đi."*
Risa nhìn dòng chữ, hừ lạnh một tiếng đầy đắc ý rồi quay lưng bỏ đi cùng Mika. Yuki tức giận ngồi xuống, lầm bầm mắng mỏ:
"Mei! Sao cậu lại hiền lành thế chứ? Bọn họ rõ ràng là đang cố tình bắt nạt cậu vì vụ của Hội trưởng hôm qua đấy!"
Mei chỉ mỉm cười dịu dàng, vỗ nhẹ lên vai bạn để trấn an. Cô chấp nhận chịu đựng để bảo vệ cuộc sống học đường yên bình của mình.
***
Giờ trực nhật bắt đầu vào cuối giờ nghỉ trưa. Hành lang khu Tây lộng gió và lạnh buốt. Risa và đồng bọn đã lén giấu hết những chiếc giẻ lau dày và cây lau kính chuyên dụng, chỉ để lại cho Mei một mảnh vải mỏng dính rách nát cùng chiếc xô nhựa cũ.
Mei xách xô nước lạnh từ vòi phun ngoài sân vào hành lang. Khi cô nhúng hai bàn tay vào làn nước buốt giá, một cảm giác tê dại, đau buốt lập tức chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến tận đỉnh đầu. Da tay cô nhanh chóng chuyển sang màu đỏ ửng, run rẩy kịch liệt dưới cơn gió thu rít qua khe hành lang. Cô cắn răng, dùng mảnh vải mỏng lau từng ô kính lớn. Từng nhịp thở của cô hóa thành những làn khói mỏng manh trong không khí lạnh lẽo.
Keng... Keng... Keng...
Tiếng chuông báo hiệu giờ học chiều vang lên. Tiết học Hóa học bắt đầu.
Mei vội vã dọn dẹp xô nước, chạy nhanh về lớp học. Thật tình cờ, do sự sắp xếp ngầm đầy tinh tế của Phó hội trưởng Kaito thông qua Quy Tắc Trực Nhật Song Song từ tuần trước, bàn học của Haru lại nằm ngay sát bàn học của Mei ở dãy sát cửa sổ.
Cửa lớp mở ra, Haru bước vào với phong thái hoàn hảo thường ngày. Mái tóc đen tuyền hơi rối dưới gió thu, bộ đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn và chiếc huy hiệu Hội học sinh lấp lánh trên ngực áo. Gương mặt anh tuấn tú của anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách chuẩn "tượng băng". Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đang ở mức tuyệt đối 100%, khiến không một học sinh nào trong lớp dám lại gần bắt chuyện.
Anh ngồi xuống bàn bên cạnh, mở cuốn vở ghi chép Hóa học ra và bắt đầu nhìn lên bảng đen với vẻ mặt nghiêm nghị.
Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn hai mét, tiếng lòng bạo liệt, hỗn loạn và đầy cuồng nhiệt của anh lập tức dội thẳng vào tâm trí Mei, phá vỡ hoàn toàn vẻ ngoài băng giá hoàn hảo kia:
*(AAAA! Mei của tôi! Cuối cùng cũng được ngồi cạnh cậu ấy rồi! Sáng nay mình đã cố tình đi qua hành lang lớp 11A tận ba lần mà không gặp... Ôi, cuộc đời mình cứ như được hồi sinh vậy! Khoan đã?! BÀN TAY CỦA MEI SAO THẾ KIA?!)*
Mei giật mình, theo phản xạ vội vàng rụt hai bàn tay đang đỏ ửng, run rẩy vì lạnh vào sâu dưới hộc bàn học. Nhưng cô không thể ngăn cản thính giác tâm hồn của mình tiếp tục tiếp nhận những luồng suy nghĩ đang gào thét đầy phẫn nộ của anh:
*(ĐỎ HẾT LÊN RỒI! Tay của Mei đỏ ửng, run rẩy thế kia cơ mà! Đứa nào?! Đứa nào dám bắt nạt thiên thần của tôi?! Có phải là con nhỏ Risa kia không? Đúng là ngứa mắt! Dám bắt Mei của tôi lau kính giữa trời lạnh thế này bằng nước lạnh sao?! Tôi sẽ bảo bố rút vốn khỏi chuỗi cửa hàng thời trang của nhà nó ngay lập tức! Tôi sẽ khiến gia đình nó phải phá sản! Tôi sẽ bắt nó phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi Mei! Mei ơi, đừng khóc nha, tớ đau lòng đến chết mất! Tớ muốn nắm lấy bàn tay ấy, ủ ấm nó trong lòng bàn tay mình quá!)*
Mei cúi gầm mặt xuống bàn học, hai má cô nóng bừng lên vì ngượng ngùng. Tiếng lòng của vị Hội trưởng lạnh lùng này lúc nào cũng bạo liệt, chiếm hữu và chứa đựng sự quan tâm vụng về đến mức ngốc nghếch như vậy. Cô lén nhìn sang bên cạnh, thấy Haru vẫn đang nhìn thẳng lên bảng đen, tay cầm bút ghi chép đều đặn với gương mặt không một chút biểu cảm. Nếu không có siêu năng lực nghe tiếng lòng, cô sẽ nghĩ anh hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô.
Sự tương phản đáng yêu ấy khiến trái tim Mei khẽ run lên một nhịp đập ngọt ngào, xua đi phần nào cảm giác lạnh buốt trên mười đầu ngón tay.
Xột xoạt.
Trong khi giáo viên Hóa học đang quay lưng viết phương trình lên bảng, Haru lén xé một mẩu Giấy Note Chuyền Tin màu vàng nhạt từ cuốn sổ nháp. Anh dùng chiếc bút máy Parker cổ điển viết nhanh vài dòng chữ nắn nót. Bằng một động tác cực kỳ mượt mà và nhanh gọn, anh sử dụng Quy Tắc Chuyền Sổ Dưới Hộc Bàn, lướt mẩu giấy note qua khe hở nhỏ giữa hai hộc bàn gỗ sang phía Mei.
Mei cúi xuống, đón lấy mẩu giấy dưới hộc bàn. Trên giấy note viết bằng nét chữ thanh mảnh, mạnh mẽ của Haru:
*"Đưa tay đây tôi xem. Đừng tự ý chịu đựng một mình."*
Mei nhìn dòng chữ chứa đựng sự lo lắng tột độ của anh, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Cô khẽ mím môi, rút chiếc bút chì bấm ra, viết nhanh xuống dưới mẩu giấy:
*"Tôi ổn, cảm ơn Hội trưởng. Chỉ là trực nhật bình thường thôi."*
Cô chuyền ngược mẩu giấy lại qua khe hộc bàn.
Haru lén nhận lại giấy note dưới hộc bàn. Anh mở ra đọc, và ngay lập tức, tiếng lòng của anh lại bùng nổ một cơn địa chấn u mê dữ dội trong tâm trí:
*(Aaaa! Cậu ấy trả lời mình rồi! Chữ viết của Mei dễ thương quá đi mất! Cậu ấy còn vẽ thêm một cái mặt trời nhỏ xíu ở góc giấy nữa kìa! Trời ơi đáng yêu xỉu! Cậu ấy gọi mình là Hội trưởng... tuy hơi khách sáo nhưng nghe ngọt ngào quá! Nhưng mà cậu ấy bướng bỉnh quá đi, tay đỏ hết lên thế kia mà bảo là ổn sao?! Mình ghét bản thân quá, tại sao không thể công khai ôm lấy cậu ấy, xoa ấm bàn tay ấy trước mặt cả lớp chứ?!)*
Mei lén nhìn sang. Gương mặt Haru vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng như tượng đá, mắt vẫn chăm chú nhìn bảng đen, nhưng vành tai anh đã đỏ hồng lên từ lúc nào. Sự tương phản đáng yêu ấy khiến trái tim Mei khẽ run lên một nhịp đập ngọt ngào. Cảm giác an toàn và được che chở âm thầm nhen nhóm trong lòng cô gái nhỏ vốn luôn cố gắng "tàng hình" trước thế giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!