Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mùi Hương Oải Hương Làm Dịu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt kinh ngạc của Ami khóa chặt lấy chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên vai áo Haru, báo hiệu một cuộc thương lượng ngọt ngào sắp sửa bắt đầu.


Trong góc sâu tĩnh lặng sau kệ sách số chín của thư viện trường Tư thục Shinko, bầu không khí như đông cứng lại. Tachibana Ami, cô bé lớp mười nhút nhát với chiếc máy nghe nhạc MP3 cầm trên tay, đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt to tròn của cô bé hoa khôi khối dưới mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác đồng phục thêu tên "Kurosawa Haru" bằng chỉ bạc đang đắp trên vai Mei, rồi lại nhìn sang vị Hội trưởng băng giá đang quỳ một gối bên cạnh bàn học.


Tai của Haru đỏ bừng lên vì ngượng, một vệt hồng lan nhanh từ vành tai xuống tận cổ. Thế nhưng, nhờ Chỉ Số Băng Giá Của Haru được rèn luyện nghiêm khắc từ nhỏ, gương mặt anh tuấn tú của anh vẫn không lộ một chút biểu cảm dao động nào. Anh từ từ đứng thẳng dậy, phủi nhẹ gấu quần tây phẳng phiu, lấy lại phong thái thanh lịch, xa cách thường ngày của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn.


Anh đưa một ngón tay thon dài lên trước môi, ra hiệu cho Ami giữ im lặng. Hành động đó cực kỳ dứt khoát, mang theo uy quyền không thể chối từ của một Hội trưởng Hội học sinh. Thế nhưng, trong phạm vi thính giác tâm hồn chưa đầy một mét, tiếng lòng của Haru lại đang gào thét hoảng loạn tột độ, dội thẳng vào tâm trí Mei:


*(Trời đất ơi! Sao con bé Ami lại vào đúng lúc này chứ? Lộ hết rồi! Nếu tin này truyền đến tai cha hay lão thám tử Kudo Jin, họ sẽ biết mình lén quan tâm Mei và lập tức ép cậu ấy chuyển trường mất! Phải bắt con bé giữ bí mật bằng mọi giá! Nhưng mình phải nói thế nào đây? Chẳng lẽ lại đe dọa con bé? Không được, làm thế Mei sẽ ghét mình mất!)*


Nghe thấy tiếng lòng hoảng loạn dở khóc dở cười của Haru, Mei đang nằm gục trên bàn khẽ động đậy. Giấc ngủ ngắn ngủi trong không gian yên tĩnh của thư viện cùng hương gỗ thông ấm áp từ chiếc áo khoác của Haru đã giúp cơn đau đầu của cô dịu đi rất nhiều. Cô khẽ mở mắt, hàng mi dài chớp nhẹ sau lớp kính gọng tròn dày cộp.


Nhìn thấy Mei đang dần tỉnh giấc, Haru nhanh như chớp cúi xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát giật lại chiếc áo khoác đồng phục trên vai cô, khoác hờ lên cánh tay phải vẫn còn quấn gạc trắng dày. Gương mặt anh lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm.


"Tachibana-san," Haru lên tiếng bằng giọng nói trầm ấm, đều đều không chút cảm xúc. "Học sinh khối mười không nên tự ý đi vào khu vực lưu trữ tài liệu cũ của thư viện vào giờ này. Cậu có việc gì sao?"


Ami khẽ giật mình, rụt cổ lại đầy sợ hãi trước chất giọng lạnh lùng của anh. Thế nhưng, cô bé nhìn sang Mei – người chị khóa trên hiền lành mà cô luôn ngưỡng mộ vì sự im lặng dễ chịu – rồi lấy hết can đảm, lý nhí đáp:


"Em... em chỉ muốn tìm một cuốn sách nhạc cũ. Em hứa... em hứa sẽ không nói với ai về những gì vừa thấy đâu ạ! Chỉ cần... chỉ cần chị Uehara thỉnh thoảng cho em ngồi cùng ở góc thư viện này thôi..."


Nghe thấy lời đề nghị ngây thơ của cô bé khóa dưới, tiếng lòng của Haru lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi dài đầy ngọt ngào:


*(Phù... May quá! Con bé này tốt bụng thật đấy. Hóa ra nó chỉ muốn làm bạn với Mei. Được, quyết định thế đi! Chỉ cần nó giữ bí mật, mình sẽ ngầm phê duyệt cho câu lạc bộ âm nhạc của nó mượn phòng tập VIP của trường suốt cả học kỳ này luôn!)*


Mei khẽ mỉm cười dịu dàng. Cô ngồi thẳng dậy, lấy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel từ trong cặp ra, dùng chiếc bút chì bấm viết nhanh một dòng chữ rồi đưa cho Ami xem: *"Cảm ơn em, Ami-chan. Thư viện luôn chào đón em ngồi cùng mà."*


Nhìn thấy nụ cười trong sáng của Mei, trái tim Haru lại đập lỗi nhịp. Anh khẽ ho khan một tiếng để lấp liếm sự bối bối, rồi quay người bước đi, cố gắng giữ thẳng lưng để che giấu đi nỗi ngượng ngùng đang bùng nổ trong tâm trí.


***


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.


Sáng ngày hôm sau, bầu không khí tại lớp học 11A trường Tư thục Shinko trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Cơn bão tin đồn bắt đầu càn quét khắp các diễn đàn nội bộ của trường. Tài khoản ẩn danh "Shadow" – thực chất là Sato Mika dưới sự giật dây của Hasegawa Risa – liên tục đăng tải những bài viết xuyên tạc đầy ác ý. Chúng rêu rao rằng Mei cố tình dùng sự im lặng và chứng mất giọng tạm thời của mình như một "chiêu trò độc lạ" để quyến rũ vị Hội trưởng hoàn hảo, biến cô thành cái gai trong mắt của toàn bộ hội fanclub trường.


Mei ngồi lặng lẽ tại góc bàn học cạnh cửa sổ. Hôm nay, cô cảm thấy mệt mỏi rã rời. Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ đang đeo quanh cổ cô hoàn toàn im lìm vì cạn sạch pin, và vết nứt nhẹ ở gọng nhựa sau cuộc giằng co với Ryota trên sân thượng vẫn chưa được sửa chữa. Không có lá chắn âm thanh vật lý, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô hoàn toàn bị phơi bày trước thế giới đầy ác ý xung quanh.


Cô đã chạm đến Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí.


Trong phạm vi hai mét xung quanh bàn học, những luồng suy nghĩ đố kỵ, khinh miệt của các bạn học xung quanh dội thẳng vào tâm trí Mei như những làn sóng điện giật liên hồi:


*(Nhìn kìa, chính là con bé tàng hình đó...)*

*(Trông quê mùa thế kia mà dám dùng bùa ngải lôi kéo Hội trưởng...)*

*(Đúng là đồ giả vờ đáng thương, giả câm giả điếc để đóng vai nạn nhân...)*

*(Nghe nói hôm qua Hội trưởng còn đắp áo cho nó trong thư viện nữa. Thật là trơ trẽn tột cùng!)*


Thái dương Mei nhói lên từng cơn đau búa bổ. Tai cô ù đi, lồng ngực thắt lại nghẹt thở. Gương mặt cô gái nhỏ nhắn dưới lớp kính gọng tròn dày cộp tái nhợt đi không còn một giọt máu. Mu bàn tay trái của cô – nơi vẫn còn vệt đỏ nhạt của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước – khẽ run rẩy kịch liệt trên mặt bàn gỗ. Cô cố gắng cúi gầm mặt, nhắm chặt mắt để chống chọi với cơn đau đầu dữ dội đang tàn phá hệ thần kinh của mình.


Ngay bên cạnh cô, Kurosawa Haru ngồi thẳng lưng với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối. Bàn tay phải quấn gạc trắng dày của anh đặt tĩnh lặng trên cuốn vở ghi chép Hóa học. Gương mặt anh tuấn tú lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm, không bộc lộ bất kỳ một gợn sóng cảm xúc nào để đối phó với sự giám sát ngầm của thám tử Jin ngoài cửa sổ.


Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy bả vai Mei khẽ run lên và gương mặt tái nhợt của cô, tiếng lòng của vị Hội trưởng băng giá lập tức bùng nổ một cơn giông bão giận dữ và xót xa tột độ trong tâm trí Mei:


*(Chết tiệt! Lũ khốn kiếp xung quanh đang nghĩ cái gì thế này? Tiếng lòng độc hại của tụi nó chắc chắn đang làm Mei đau đớn! Nhìn kìa, mặt cậu ấy tái nhợt đi rồi, bàn tay còn run lên vì đau nữa... Mei ơi, tớ xin lỗi... Tớ lại không thể bảo vệ cậu công khai trước mặt đám đông này rồi... Làm ơn, đừng nghe tụi nó nói! Tớ phải làm gì để giúp cậu dịu cơn đau đầu này đây?!)*


Trong cơn hoảng loạn thầm kín, Haru chợt nhớ ra điều gì đó. Anh nhanh chóng mở cặp sách da cao cấp của mình ra. Sâu trong ngăn khóa nhỏ là một lọ thủy tinh màu hổ phách nhỏ xíu, bên trên có nhãn dán viết tay nắn nót: "Lavender - Emi".


Đó là Lọ Tinh Dầu Oải Hương do Noguchi Emi – nữ sinh đứng đầu ban tự nhiên, thiên tài hóa học của trường – tự tay chiết xuất từ hoa oải hương tự nhiên để tặng Haru khi thấy anh luôn bị căng thẳng thần kinh dưới áp lực gia tộc. Tinh dầu của Emi nổi tiếng có nồng độ cao và tác dụng an thần, giảm stress cực kỳ nhanh chóng.


Haru liếc mắt nhìn lên bảng. Giáo viên bộ môn đang quay lưng viết những công thức hóa học phức tạp. Lợi dụng khoảnh khắc đó, Haru dùng tay trái, nhanh như chớp viết một dòng chữ bằng Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương độc quyền của hai người lên một mẩu giấy nháp nhỏ:


*"Nhỏ một giọt lên cổ tay, hít sâu. Đừng để ai thấy."* (Dòng chữ được viết đảo ngược hoàn toàn từ phải sang trái).


Anh khéo léo kẹp mẩu giấy nháp dưới đáy lọ tinh dầu, rồi dùng bả vai rộng lớn của mình che chắn mọi ánh nhìn từ phía sau, lén lách tay qua khe hở nhỏ giữa hai hộc bàn học, nhẹ nhàng đẩy lọ tinh dầu màu hổ phách vào sâu trong ngăn bàn của Mei.


Mei đang ôm đầu đau đớn, thính giác tâm hồn bỗng bắt được tiếng lòng khẩn thiết và đầy lo lắng của anh dội thẳng vào tai cô:


*(Mei... Mau lấy lọ tinh dầu trong hộc bàn ra... Mau lên cậu ấy ơi... Nhỏ một giọt lên cổ tay trái rồi hít thật sâu vào. Nó là tinh dầu oải hương tự nhiên của Emi làm, có tác dụng giảm đau đầu tốt lắm... Làm ơn, đừng để bản thân bị tổn thương vì những lời nhảm nhí của họ...)*


Nghe thấy tiếng lòng ấm áp của Haru, Mei khẽ mở mắt. Cô rụt rè đưa bàn tay đang run rẩy vào hộc bàn và chạm vào mặt kính mát lạnh của lọ tinh dầu nhỏ. Cô lén kéo nó ra cùng mẩu giấy nháp. Nhìn những nét chữ ngược nắn nót quen thuộc của Haru, một luồng điện ấm áp lập tức chạy thẳng vào tim cô, xua tan đi một phần sự lạnh lẽo của đống suy nghĩ độc hại xung quanh.


Mei khéo léo dùng cơ thể mình che chắn, khẽ unscrewed chiếc nắp gỗ nhỏ của lọ tinh dầu. Ngay lập tức, một mùi hương oải hương thanh khiết, dịu nhẹ và vô cùng tinh khiết tỏa ra. Nhờ nhạy cảm khứu giác tăng cao sau khi mất giọng, Mei cảm nhận được mùi hương này giống như một làn sương mát lành, xoa dịu đi sự ngột ngạt của lớp học đầy thị phi.


Cô nhỏ một giọt tinh dầu lên mu bàn tay trái – ngay trên vết đỏ nhạt của vết bỏng đã dịu – rồi đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu.


Hương thơm oải hương thanh nhã lập tức thẩm thấu vào các giác quan của cô, làm dịu đi các dây thần kinh đang căng như dây đàn. Cơn đau nhói ở thái dương bắt đầu lùi bước, nhường chỗ cho một cảm giác thư thái, bình yên đến lạ kỳ. Tiếng ù tai biến mất, và những luồng suy nghĩ hỗn tạp xung quanh dường như cũng mờ nhạt dần, bị lấn át bởi mùi hương dịu ngọt và tiếng lòng steady, ấm áp của chàng trai đang ngồi ngay cạnh cô:


*(May quá... Cậu ấy dùng rồi. Mặt bắt đầu hồng hào trở lại rồi kìa... Ôi trời ơi, mùi oải hương trên người cậu ấy thơm quá, quyện với mùi len ấm áp tạo thành một mùi hương dễ chịu tột cùng... Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó quá, muốn kéo cậu ấy ra khỏi cái lớp học ngột ngạt này quá...)*


Mei khẽ liếc nhìn sang Haru qua khóe mắt sau lớp kính cận. Anh vẫn ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng lên bảng đen với gương mặt lạnh lùng như tạc, nhưng vành tai anh đã đỏ bừng lên từ lúc nào. Sự tương phản đáng yêu giữa vẻ ngoài băng giá và tiếng lòng gào thét u mê của anh khiến trái tim Mei đập liên hồi. Cô khẽ mím môi, lòng dâng lên một sự cảm kích thầm lặng và ngọt ngào vô hạn dành cho vị Hội trưởng hoàn hảo.


Đúng lúc bầu không khí ngượng ngùng, ấm áp ấy đang lan tỏa giữa hai chiếc bàn học sát cạnh nhau, một tiếng động cực lớn đột ngột vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của lớp học.


RẦM!


Cánh cửa lớp học 11A bị đẩy mạnh ra, va đập vào bức tường gạch phát ra tiếng kêu khô khốc. Cả phòng học lập tức im bặt, bầu không khí vui vẻ bỗng chốc đông cứng lại dưới độ không.


Thầy Iwata – giáo viên giám thị trưởng cực kỳ khắt khe và bảo thủ của trường Shinko, đồng thời là nỗi khiếp sợ của toàn bộ học sinh – bước vào lớp học với gương mặt nghiêm nghị không một nụ cười. Thầy mặc bộ vest đen chỉnh tề quá mức, tay cầm chiếc thước kẻ gỗ lớn có khắc vạch chia độ rõ ràng, gõ mạnh xuống bàn giáo viên.


Theo sau thầy là hai ủy viên nghiêm túc của Ban Kỷ Luật Trường Shinko, tay cầm sổ đen và hộp đựng tịch thu đồ vật.


"Toàn lớp trật tự!" Thầy Iwata cất giọng khàn khàn, sắc mỏng đầy răn đe. "Nhận được báo cáo về việc học sinh mang nhiều vật phẩm lạ không liên quan đến học tập vào trường, Ban Kỷ Luật sẽ tiến hành một cuộc kiểm tra đột xuất toàn bộ cặp sách và hộc bàn của lớp 11A ngay lập tức!"


Mei khẽ giật mình, lồng ngực cô thắt lại đầy hoảng sợ. Lọ tinh dầu oải hương nhỏ vẫn đang nằm trong tay cô, và mùi hương hoa oải hương dịu nhẹ, thanh khiết vẫn còn khuếch tán vô cùng rõ rệt trong không khí xung quanh bàn học của cô và Haru!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!