Góc Trú Ẩn Trong Thư Viện
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, nhưng những âm thanh hỗn tạp từ hành lang tòa nhà chính trường Tư thục Shinko vẫn không ngừng dội vào màng nhĩ của Uehara Mei. Sau cuộc đối đầu nghẹt thở tại phòng kỹ thuật phát thanh để xóa bức ảnh tống tiền của Shiraishi Taku, thái dương của cô đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào. Siêu năng lực thính giác tâm hồn – biến chứng sau trận sốt cao thuở nhỏ – đang hoạt động quá công suất. Khi bước qua đám đông học sinh thượng lưu đang xầm xì tán gẫu, cô cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung bởi hàng loạt luồng suy nghĩ đố kỵ, tò mò và cả những lời phán xét ác ý nhắm vào chứng mất giọng tạm thời của cô.
Mei mím chặt môi, bước đi thật nhanh, hai tay ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực như một tấm lá chắn tội nghiệp. Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ đang đeo quanh cổ cô hoàn toàn im lìm vì cạn sạch pin sau chuỗi biến cố liên tiếp và chưa kịp sạc. Không có lá chắn âm thanh vật lý, cô rơi vào Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí nghiêm trọng. Gương mặt cô gái nhỏ nhắn dưới lớp kính cận gọng tròn dày cộp tái nhợt đi, mu bàn tay trái vẫn còn vệt đỏ nhạt – vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước – khẽ run rẩy.
Cô cần một nơi trú ẩn. Một nơi hoàn toàn tĩnh lặng để trốn tránh thế giới ồn ào này.
Cạch.
Cánh cửa gỗ sồi cổ kính của Thư viện trường Shinko khẽ khép lại sau lưng Mei, ngăn cách cô với sự náo nhiệt giả tạo ngoài hành lang. Ngay lập tức, mùi hương giấy thơm cổ điển hòa quyện với mùi gỗ thông nhẹ nhàng bao phủ lấy cô, mang lại một cảm giác dễ chịu đến lạ kỳ.
"Uehara-san, hôm nay em trông mệt mỏi quá."
Một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên. Cô Kawai – thủ thư của thư viện – bước ra từ sau quầy quản lý. Cô mặc một chiếc áo khoác len mỏng màu kem thanh lịch, mái tóc buộc lửng nhã nhặn và đi lại nhẹ nhàng không hề phát ra tiếng động. Là một người yêu thích sự yên tĩnh tuyệt đối, cô Kawai rất quý mến Mei vì cô bé luôn xếp sách gọn gàng và giữ không gian im lặng hoàn hảo cho thư viện.
Mei khẽ cúi đầu chào cô thủ thư tốt bụng. Cô không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể dùng ánh mắt biết ơn nhìn cô Kawai. Hiểu được sự mệt mỏi của cô học trò nhỏ, cô Kawai khẽ mỉm cười, ra hiệu bằng một cử chỉ tay rất nhẹ:
"Góc đọc sách sâu nhất phía sau kệ sách số 9 hôm nay không có ai đâu. Em vào đó nghỉ ngơi một lát đi. Cô sẽ khép bớt rèm cửa lại cho em."
Mei gật đầu biết ơn, bước nhanh về phía góc khuất tĩnh lặng của thư viện. Nơi đây được bao bọc bởi những dãy kệ sách gỗ sồi cao sát trần, ánh nắng chiều tà nhuộm vàng những ô cửa kính lớn, tạo nên một không gian biệt lập hoàn hảo. Cô ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ mềm mại cạnh cửa sổ, đặt cuốn sổ tay lên bàn rồi gục đầu xuống hai cánh tay khoanh tròn.
Khi nhắm mắt lại, sự tĩnh lặng của thư viện bắt đầu xoa dịu cơn đau đầu búa bổ của cô. Trong bóng tối của tâm trí, Mei khẽ nhớ lại buổi tối hôm qua, khi cô được đưa về nhà an toàn trên chiếc xe hơi sang trọng của gia tộc Kurosawa. Chú Kobayashi – tài xế riêng của Haru – đã giữ bí mật tuyệt đối về lộ trình đưa cô về nhà ở phố cổ Yanaka mà không báo cáo lại cho người cha độc đoán của Haru. Sự quan tâm âm thầm, chu đáo của Haru hiện diện ở khắp mọi nơi xung quanh cô, sưởi ấm tâm hồn cô độc của cô gái tàng hình.
*(Cậu ấy luôn bảo vệ mình theo cách thầm lặng nhất...)* – Mei thầm nghĩ, lồng ngực khẽ phập phồng nhịp nhàng. Sự mệt mỏi thể chất sau một ngày căng thẳng nhanh chóng kéo cô chìm sâu vào giấc ngủ yên bình.
Trong lúc Mei đang ngủ say, cánh cửa thư viện khẽ mở ra một lần nữa. Một bóng người cao ráo, thẳng tắp bước vào. Mái tóc đen tuyền phản chiếu ánh nắng chiều rực rỡ, bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, và chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo.
Kurosawa Haru.
Gương mặt anh tuấn tú, hoàn hảo như một bức tượng băng tinh xảo, nhưng ánh mắt sắc lạnh xa xăm không chút gợn sóng khiến bầu không khí xung quanh anh luôn mang theo một áp lực vô hình. Thế nhưng, ngay khi bước chân vào không gian tĩnh lặng của thư viện, đôi mắt phượng của anh lập tức hướng về phía góc sâu sau kệ sách số 9.
Nhờ Khả Năng Ghi Nhớ Chi Tiết Nhỏ hoàn hảo của mình, Haru thuộc lòng từng thói quen, nhịp thở và tư thế nằm của Mei mỗi khi cô mệt mỏi. Anh bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, không phát ra bất kỳ tiếng động nào để tránh làm cô thức giấc. Khi đứng trước bàn học của cô, nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé đang ngủ ngoan, bờ vai khẽ run lên vì những cơn gió lạnh đầu đông hắt qua khe cửa sổ, trái tim của vị Hội trưởng băng giá lập tức mềm nhũn ra.
Haru lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện Mei. Anh ngắm nhìn gương mặt mộc mạc, thánh thiện của cô khi không đeo kính cận. Đôi lông mi dài khẽ rung nhẹ, đôi môi mím chặt thanh lịch. Hàn khí trên gương mặt anh hoàn toàn tan chảy, thay thế bằng một ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
Anh khẽ cởi chiếc áo khoác đồng phục thêu tên "Kurosawa Haru" bằng chỉ bạc tinh xảo của mình ra, nhẹ nhàng rướn người qua bàn, đắp lên bờ vai đang run nhẹ của cô.
Ngay trong giấc mơ màng, Mei khẽ cựa mình. Kỹ Năng Nhận Biết Mùi Hương Gỗ Thông nhạy cảm của cô lập tức nhận ra mùi hương dịu nhẹ, ấm áp quen thuộc từ chiếc áo khoác của Haru. Hương thơm ấy thoảng qua đầu mũi, mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối, lấn át hoàn toàn những dư âm mệt mỏi trong tâm trí cô. Và cùng lúc đó, trong phạm vi thính giác tâm hồn chưa đầy một mét, tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ, gào thét dồn dập và cuồng nhiệt ngay sát tai cô:
*(Aaaa! Cậu ấy ngủ ngon quá! Trông nhỏ bé và đáng yêu như một chú mèo con vậy! Mình muốn chạm vào đôi má hồng hào kia quá... Nhưng không được, mình sẽ làm cậu ấy thức giấc mất. Mei ơi, cậu đã phải chịu đựng bao nhiêu lời ác ý từ đám đông ngoài kia rồi... Đừng sợ nhé, tôi sẽ dùng mọi quyền lực của mình để bảo vệ cậu, bảo vệ cả tiệm bánh của mẹ Hana nữa. Cố lên Mei, tôi sẽ luôn ở đây cạnh cậu...)*
Tiếng lòng ấm áp, đầy sự bảo bọc và cuồng si của Haru dội thẳng vào tâm trí Mei, giống như một dòng nước ấm xoa dịu hoàn toàn cơn đau đầu của cô. Dù mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng khóe môi Mei khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ gần như vô hình. Cô rúc sâu hơn vào chiếc áo khoác ấm áp, cảm nhận nhịp đập tim đồng điệu vô hình đang kết nối hai người dưới ánh hoàng hôn nhuộm vàng của thư viện.
Haru đứng hình mất vài giây, vành tai anh đỏ bừng lên vì ngượng ngùng khi nhìn thấy nụ cười mỉm ngọt ngào của cô trong giấc ngủ:
*(Cậu ấy... cậu ấy vừa mỉm cười sao? Có phải cậu ấy đang mơ thấy mình không? Ôi trời ơi, tim mình đập nhanh quá, lồng ngực như muốn nổ tung vậy! Nếu cứ thế này mình sẽ không kiềm chế được mà ôm lấy cậu ấy mất...)*
Anh vội vàng đưa tay lên che miệng để ngăn bản thân không phát ra tiếng thở dốc bối bối, gương mặt băng giá thường ngày hoàn toàn sụp đổ trước dáng vẻ đáng yêu của cô gái đối diện.
Đúng lúc bầu không khí lãng mạn, ngọt ngào ấy đang bao trùm lấy góc khuất tĩnh lặng, một tiếng bước chân nhẹ nhàng khác vang lên từ phía lối đi giữa các kệ sách.
Tachibana Ami – hoa khôi khối 10, cô bé nhút nhát sở hữu giọng hát thiên thần – đang ôm một cuốn sách nhạc cũ bước vào góc sâu để tìm kiếm không gian yên tĩnh. Nhưng ngay khi vừa rẽ qua kệ sách số 9, Ami lập tức đứng chôn chân tại chỗ.
Đôi mắt to tròn, trong sáng của cô bé hậu bối mở to hết cỡ trong sự kinh ngạc tột độ. Trước mắt cô bé, vị Hội trưởng băng giá hoàn hảo, người thừa kế nghiêm nghị của tập đoàn Kurosawa mà toàn trường luôn kính nể, đang quỳ một gối bên cạnh bàn học, chăm chú ngắm nhìn cô gái tàng hình Mei đang ngủ say dưới chiếc áo khoác đồng phục của anh. Gương mặt của Haru lúc này không hề lạnh lùng như băng, mà ngập tràn sự dịu dàng, u mê và bối rối tột cùng.
Ami hít vào một hơi lạnh, chiếc máy nghe nhạc MP3 nhỏ xinh trong tay cô bé suýt chút nữa rơi xuống sàn gỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!