Liên Minh Chống Lại Tin Đồn
Ánh đèn đường của khu phố cổ Yanaka đêm hôm ấy như vẫn còn chao đảo trong tâm trí Mei khi cô bước chân vào cổng trường Tư thục Shinko vào sáng thứ Ba. Cơn gió thu buốt giá lướt qua hành lang, mang theo những chiếc lá phong đỏ thẫm xoáy nhẹ dưới chân tường. Mu bàn tay trái của Mei – nơi vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi thành một vệt đỏ nhạt – khẽ nhói lên một nhịp se sắt khi cô siết chặt quai chiếc cặp sách da. Cô cố gắng đi thật nhanh, cúi đầu xuống để duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội của mình, trốn tránh những ánh mắt tò mò của đám đông học sinh đang đổ về phía các dãy hành lang chính.
Nhưng sự yên bình giả tạo ấy không kéo dài được lâu. Ngay khi Mei vừa bước đến góc rẽ dẫn vào lớp học 11A, một cánh tay quen thuộc, ấm áp và đầy dứt khoát đã nắm lấy vai cô kéo nhẹ vào khoảng tối khuất sau phòng thí nghiệm sinh học.
"Mei! Cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
Hoshino Yuki – cô bạn thân mái tóc cam cá tính – đứng đó với gương mặt lo lắng tột độ. Bên cạnh Yuki, một bóng người cao ráo, đồng phục chỉnh tề nhưng cúc cổ khẽ mở rộng đầy vẻ lãng tử đang tựa lưng vào bức tường gạch xám. Đó là Phó hội trưởng Hội học sinh Inoue Kaito. Nụ cười đào hoa thường ngày trên môi Kaito hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị hiếm thấy. Chiếc kính mát gọng vàng thời thượng của cậu khẽ gài trước ngực áo, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm sương mù.
Kaito nhìn Mei, khẽ thở dài một tiếng rồi rút chiếc điện thoại thông minh ra, nhấn mở một tin nhắn ẩn danh vừa gửi đến hệ thống nội bộ của Hội học sinh Shinko lúc nửa đêm. Trên màn hình là một bức ảnh thu nhỏ nhưng vô cùng rõ nét: dưới ánh đèn vàng mờ ảo của trạm xe buýt Yanaka, vị Hội trưởng băng giá Kurosawa Haru đang dùng bàn tay quấn gạc trắng siết chặt lấy cổ tay Mei, kéo cô lên chiếc xe hơi sang trọng của gia tộc Kurosawa.
"Shiraishi Taku – Phó hội trưởng trường Teiko – đã gửi cái này," Kaito nói bằng chất giọng trầm thấp, mắt khẽ liếc ra ngoài hành lang để cảnh giác. "Hắn đe dọa sẽ tung bức ảnh này lên diễn đàn trường Shinko đúng vào buổi trưa nay, ngay trước thềm cuộc họp quyết định ngân sách liên trường. Hắn muốn dùng scandal tình cảm này để hủy hoại hoàn toàn Thang Đo Uy Tín Học Đường của Haru, ép Shinko phải nhượng bộ hai mươi phần trăm quỹ hoạt động lễ hội văn hóa cho Teiko."
Lồng ngực Mei thắt lại. Gương mặt cô dưới lớp kính cận dày cộp tái nhợt đi trong tích tắc. Cô không sợ bản thân mình bị bôi nhọ – cô vốn chỉ là một cô gái tàng hình nhạt nhòa trong mắt tập thể lớp 11A. Nhưng Haru thì khác. Anh là biểu tượng hoàn hảo, là nam thần băng giá được toàn trường kính nể, và trên hết, anh đang gánh chịu Áp Lực Kỳ Vọng Gia Tộc nghẹt thở từ người cha độc đoán. Nếu bức ảnh này bị phát tán, người cha của anh sẽ không để yên cho cả Haru lẫn tiệm bánh ngọt nhỏ của mẹ Hana.
Mei vội vàng mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel, dùng chiếc bút chì bấm lướt nhanh những dòng chữ thanh mảnh: *"Chúng ta phải làm gì đây? Bức ảnh gốc nằm ở đâu?"*
"Taku rất ranh ma," Kaito khẽ nhếch môi, ánh mắt lấp lánh sự nhạy bén của một thiên tài công nghệ. "Hắn không lưu bức ảnh trên dịch vụ đám mây vì sợ tôi định vị IP. Bức ảnh gốc duy nhất nằm trong thư mục bảo mật cục bộ trên chiếc điện thoại cá nhân của hắn. Hiện tại, Taku đang ở phòng kỹ thuật phát thanh của trường chúng ta để chuẩn bị cho buổi phát thanh giao lưu giữa hai trường. Hắn kết nối điện thoại với máy chủ phát thanh để đồng bộ danh sách nhạc."
"Tớ sẽ lao vào giật điện thoại của hắn rồi đập nát!" Yuki nghiến răng, nắm chặt hai nắm tay nhỏ bé, ngọn lửa trượng nghĩa bùng lên trong mắt. "Cái tên Shiraishi Taku khốn kiếp đó, dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu này để tống tiền sao?!"
Kaito khẽ đưa tay ngăn Yuki lại, lắc đầu: "Vô ích thôi. Nếu cậu làm vậy, hắn sẽ lập tức dùng tài khoản dự phòng để kích hoạt lệnh phát tán tự động. Chúng ta cần một kế hoạch thầm lặng hơn. Tôi đã viết một đoạn mã giải mã bảo mật trên chiếc USB này. Chỉ cần cắm nó vào máy chủ phát thanh khi điện thoại của Taku đang kết nối, tôi có thể lách qua tường lửa, truy cập vào thư mục ẩn của hắn và xóa vĩnh viễn file ảnh gốc cùng các bản sao cục bộ mà không để lại dấu vết."
*"Nhưng làm sao để tiếp cận máy chủ khi Taku luôn giữ điện thoại bên mình?"* – Mei nhanh chóng viết vào sổ tay, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo âu.
"Đó là lý do tôi cần hai người," Kaito nhìn thẳng vào Mei và Yuki, giọng nói đầy tính chiến thuật. "Yuki sẽ đóng vai trò làm xao nhãng. Cậu nổi tiếng là người năng nổ, hãy giả vờ đến mượn thiết bị phát thanh cho CLB Thể thao để thu hút sự chú ý của Taku. Còn Mei... tôi cần cậu đứng trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn với Taku. Hắn là kẻ đa nghi, mỗi khi có người tiếp cận điện thoại, hắn chắc chắn sẽ nghĩ đến mật mã thư mục ẩn hoặc vị trí chính xác của file ảnh trong đầu. Cậu hãy lắng nghe tiếng lòng của hắn, rồi viết mật mã ra giấy cho tôi."
Mei khẽ rùng mình. Siêu năng lực nghe tiếng lòng – biến chứng sau trận sốt cao thuở nhỏ mà cô luôn coi là lời nguyền đáng sợ – giờ đây lại trở thành chiếc chìa khóa duy nhất để cứu vãn danh tiếng của Haru. Cô khẽ gật đầu, cất cuốn sổ tay vào cặp sách, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định chưa từng có. Liên minh thầm lặng giữa ba người chính thức được thiết lập.
Mười phút sau, tại khu vực phòng kỹ thuật phát thanh ở tầng ba tòa nhà chính. Tiếng máy móc hoạt động rì rầm cùng mùi hương kim loại đặc trưng bao trùm không gian vắng vẻ.
Shiraishi Taku đứng bên bàn điều khiển máy chủ, gương mặt gầy gò với đôi mắt ti hí đầy vẻ ranh ma đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Chiếc điện thoại thông minh của hắn được cắm cáp kết nối trực tiếp với cổng USB của máy tính trung tâm. Trên môi hắn ẩn hiện một nụ cười đắc ý của kẻ tự tin nắm giữ phần thắng trong tay.
"A! Shiraishi-senpai! May quá anh vẫn ở đây!"
Tiếng hét lớn của Yuki đột ngột vang lên ở cửa phòng, phá tan sự tĩnh lặng. Yuki lao vào như một cơn gió, tay cầm chiếc loa mini màu hồng, gương mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng giả vờ: "CLB Thể thao của tụi em đang gặp sự cố với hệ thống âm thanh ngoài sân bóng. Thầy Sato bảo em qua đây mượn gấp chiếc micro không dây dự phòng của Teiko! Anh giúp em tìm với!"
Taku khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác lướt qua Yuki: "Micro của Teiko là thiết bị chuyên dụng, không thể tùy tiện cho mượn..."
"Đi mà senpai! Trận đấu sắp bắt đầu rồi, nếu không có micro, thầy Sato sẽ phạt em chạy hai mươi vòng sân mất!" Yuki không đợi Taku từ chối, cô lao đến kéo tay áo hắn, cố tình đứng chắn giữa hắn và bàn điều khiển máy tính, liên tục nói liến thoắng với tốc độ chóng mặt để làm xao nhãng hoàn toàn sự chú ý của đối thủ.
Nhân cơ hội đó, Kaito lặng lẽ lách qua cửa sau của phòng kỹ thuật, bóng dáng lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma. Cậu nhanh chóng ngồi xuống góc khuất dưới gầm bàn máy chủ, rút chiếc USB bảo mật ra, cắm vào cổng phụ phía sau thùng máy.
Mei bước vào phòng ngay sau Yuki, tay ôm khư khư tập tài liệu báo cáo tài chính của lớp 11A như một thư ký đang đi giao việc. Cô khéo léo di chuyển đến đứng sát bên cạnh Taku, giữ khoảng cách chưa đầy một mét rưỡi. Ngay lập tức, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô bị kích hoạt. Một luồng sóng âm suy nghĩ tối tăm, kiêu ngạo dội thẳng vào tâm trí Mei, khiến thái dương cô khẽ nhói lên đau buốt:
*(Lũ học sinh Shinko này thật phiền phức... Con bé tóc cam kia cứ lải nhải bên tai làm mình nhức đầu. Nhưng không sao, chỉ còn hai tiếng nữa thôi. Bức ảnh Kurosawa Haru nắm tay con bé câm kia tại trạm xe buýt sẽ nổ tung trên diễn đàn. Mình đã giấu nó kỹ trong thư mục ẩn mang tên 'Teiko_Confidential_09'. Mật mã bảo mật là mã số học sinh của mình: TK11094. Không một tên Shinko nào có thể chạm vào được...)*
Trúng tim đen! Mei nén cơn đau đầu do quá tải thính giác tâm hồn, đôi tay run rẩy nhanh chóng rút một mảnh Giấy Note Chuyền Tin từ trong túi áo ra. Cô dùng chiếc bút chì viết thật nhanh dòng chữ ngược mật mã: *"Thư mục: Teiko_Confidential_09. Mật mã: TK11094"*.
Cô khéo léo thả mảnh giấy note xuống khe hở giữa bàn máy chủ. Ở phía dưới gầm bàn, Kaito nhanh tay đón lấy mảnh giấy. Ngón tay của Phó hội trưởng lướt nhanh như bay trên bàn phím phụ, nhập chính xác dòng lệnh và mật mã giải mã. Màn hình máy tính của Kaito khẽ nhấp nháy dòng chữ xanh: *"Đang truy cập... Thành công. Tiến hành xóa vĩnh viễn file 'Kurosawa_Mei_BusStop.jpg'"*.
Nhưng đúng lúc đó, Taku dường như cảm thấy có điều gì đó bất thường. Hắn khẽ liếc mắt về phía dây cáp kết nối điện thoại đang rung nhẹ dưới gầm bàn. Ánh mắt ti hí của hắn tối sầm lại:
"Này... dưới gầm bàn có tiếng động gì thế?"
Hắn đẩy Yuki ra, định cúi xuống kiểm tra. Tim Mei như nhảy ra khỏi lồng ngực. Nếu Kaito bị bắt quả tang lúc này, mọi nỗ lực bảo vệ uy tín của Haru sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Trong giây phút sinh tử, Yuki nhanh trí hét lớn một tiếng, cố tình làm rơi chiếc loa cầm tay mini xuống sàn nhà ngay sát chân Taku, tạo ra một tiếng động chói tai dội vang khắp phòng phát thanh. Taku giật mình lùi lại, sự chú ý bị kéo hoàn toàn về phía chiếc loa đang lăn lóc dưới đất.
"Ôi em xin lỗi! Em vụng về quá!" Yuki vội vàng cúi xuống nhặt chiếc loa, tiếp tục làm xao nhãng đối thủ.
Ở dưới gầm bàn, Kaito khẽ thở phào nhẹ nhõm. Trên thiết bị của cậu, thanh tiến trình đã chạy đến mức một trăm phần trăm. Toàn bộ dữ liệu hình ảnh chụp trộm tại trạm xe buýt Yanaka trên điện thoại của Taku đã bị xóa sạch và thay thế bằng một tệp tin lỗi không thể phục hồi. Kaito nhanh tay rút USB, lướt nhẹ ra ngoài cửa sau phòng kỹ thuật như chưa từng xuất hiện.
Nhìn thấy ký hiệu ngón tay cái hướng lên của Kaito ngoài cửa kính, Mei khẽ thở phào, lồng ngực phập phồng nhẹ nhõm. Cô cúi đầu chào Taku rồi lặng lẽ bước ra ngoài cùng Yuki, kết thúc cuộc ứng biến đầy nghẹt thở.
"Thành công rồi!" Yuki reo lên khe khẽ khi cả ba gặp lại nhau ở góc hành lang vắng lộng gió. "Cậu đỉnh thật đấy Mei! Nếu không có mật mã của cậu, chúng ta không thể xóa sạch dữ liệu nhanh như vậy!"
Mei mỉm cười dịu dàng, mở cuốn sổ tay viết dòng chữ: *"Cảm ơn hai cậu rất nhiều. Uy tín của Haru đã được bảo vệ."*
Kaito tựa lưng vào lan can hành lang, khẽ lau vệt mồ hôi mỏng trên trán, nụ cười đào hoa thường ngày dần quay trở lại: "Tên Taku đó giờ chỉ còn giữ một file lỗi trong điện thoại. Trưa nay hắn sẽ có một bất ngờ lớn đấy."
Nhưng nụ cười trên môi Kaito bỗng chốc đông cứng lại. Ánh mắt cậu hướng ra ngoài cửa sổ hành lang, nhìn xuống khoảng sân trường Shinko ngập sương mù phía dưới. Từ khoảng cách hơn mười mét, lẫn khuất sau những rặng cherry già và rặng trúc đào ven tường rào, một bóng người đàn ông trung niên mặc áo khoác tối màu, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mắt đang lén lút di chuyển.
Kẻ đó chính là Kudo Jin – thám tử tư do cha Haru thuê để giám sát cậu chủ nhỏ.
Trong tay Jin là một chiếc máy ảnh chuyên dụng với ống kính zoom xa tầm nhiệt cực đại. Hắn đang hướng ống kính thẳng về phía Mei đang đứng ở ban công hành lang tầng ba, liên tục nhấn nút chụp. Từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng nụ cười ngượng ngùng của Mei đều bị ghi lại dưới góc máy lạnh lùng của kẻ giám sát.
Kaito bàng hoàng nhận ra. Việc xóa bức ảnh của trường Teiko chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước mắt. Mối đe dọa thực sự – chiếc bóng đen tối của gia tộc Kurosawa và sự kiểm soát tàn nhẫn của người cha Soichiro – đã chính thức khép chặt vòng vây xung quanh cô gái câm lặng Mei.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!