Cuộc Chặn Đường Ở Trạm Xe Buýt
Tiếng động cơ của chiếc xe đen sang trọng trường Teiko vừa rời đi ngoài cổng trường Shinko vẫn còn âm vang trong tâm trí Mei như một điềm báo bất lành. Khi ánh hoàng hôn đỏ thẫm của ngày thứ Hai nhuộm rực cả những rặng phong già của khu phố cổ Yanaka, Mei lặng lẽ ôm cặp sách bước đi trên con đường lát đá quen thuộc dẫn về nhà. Gió thu cuối chiều thổi xào xạc, mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng của Tokyo khi chuẩn bị chuyển mùa.
Mei khẽ rụt cổ vào trong chiếc áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình. Mu bàn tay trái của cô khẽ cọ vào vạt áo len thô ráp, mang lại một cảm giác nhói nhẹ. Vết bỏng đỏ nhạt do nước trà nóng của Saki hất trúng hôm trước tuy đã dịu đi dưới sự chăm sóc thầm lặng của Haru, nhưng mỗi khi đón những cơn gió lạnh, nó vẫn nhắc nhở cô về sự tồn tại của những ác ý luôn chực chờ trong ngôi trường Shinko quý tộc kia. Cô bước đến Trạm xe buýt Yanaka – một trạm dừng bằng gỗ cũ kỹ, rêu phong nằm lặng lẽ dưới bóng của một cây phong lớn. Nơi đây vốn là góc trú ẩn bình yên của Mei mỗi chiều tan học, nơi cô có thể tạm thời tháo bỏ chiếc mặt nạ tàng hình và chờ đợi chuyến xe buýt quen thuộc để trở về tiệm bánh ngọt ấm áp của mẹ Hana.
Mei ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ đã mòn vẹt góc. Cô đặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel lên đùi, khẽ vuốt ve phần viền bạc tinh xảo. Trang đầu tiên của cuốn sổ vẫn còn lưu giữ nét chữ ngược nắn nót của Haru, một lời hứa thầm lặng sưởi ấm trái tim cô suốt những ngày qua. Cô định mở cặp sách lấy chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ ra đeo để ngăn chặn những tiếng ồn của thế giới, nhưng chợt nhớ ra gọng nhựa của nó vẫn còn vết nứt nhẹ sau cuộc giằng co với Ryota trên sân thượng và pin thì đã cạn sạch.
Một tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng nhưng vô cùng nặng nề vang lên từ phía con đường dốc lát đá. Mei giật mình ngẩng đầu lên. Từ trong bóng tối nhập nhoạng của rặng trúc đào ven đường, một bóng người cao ráo, phong trần bước ra, chặn đứng lối đi duy nhất của trạm xe buýt.
Kondo Yusuke.
Hội trưởng Hội học sinh trường đối thủ Teiko đứng đó, mái tóc đen vuốt ngược lãng tử khẽ bay trước gió. Hắn vẫn mặc bộ đồng phục Teiko phẳng phiu, trên môi nở một nụ cười thanh lịch nhưng ánh mắt sắc sảo đầy mưu mô lại khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé của Mei. Khi hắn bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bị kích hoạt. Một luồng sóng âm suy nghĩ tối tăm, thực dụng dội thẳng vào tâm trí cô, khiến thái dương cô đau nhói:
*(Quả nhiên con bé câm này luôn đứng đây chờ xe buýt mỗi chiều. Nhìn dáng vẻ nhút nhát, tàng hình này của nó... ai mà tin được nó lại là điểm yếu duy nhất khiến một kẻ hoàn hảo, không tì vết như Kurosawa Haru phải phát điên? Chỉ cần mình khống chế được con cờ này, ép nó giao ra tập tài liệu báo cáo ngân sách lễ hội văn hóa của Shinko, Teiko chắc chắn sẽ đè bẹp Shinko trong kỳ đánh giá liên trường sắp tới!)*
Yusuke bước thêm một bước, dồn Mei vào góc chiếc ghế băng gỗ. Hắn chống một tay lên thành gỗ của trạm xe buýt, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt đầy áp chế:
"Chào buổi chiều, Uehara Mei-san. Có vẻ như chuyến xe buýt của cậu hôm nay sẽ đến muộn đấy. Chúng ta có thể tranh thủ trò chuyện một chút chứ?"
Mei hoảng sợ. Cô cố gắng lùi lại nhưng bức tường gỗ lạnh ngắt của trạm xe buýt đã chặn đứng lối thoát của cô. Cổ họng cô nghẹn đắng, chứng mất giọng tạm thời khiến cô không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng thở dốc bất lực. Cô chỉ biết ôm khư khư cuốn sổ tay xanh pastel trước ngực như một tấm lá chắn tội nghiệp, đôi mắt to tròn ẩn sau lớp kính cận dày cộp run rẩy đầy bối rối.
"Cậu không cần phải tỏ ra đề phòng như vậy," Yusuke mỉm cười, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự đe dọa tàn nhẫn. "Tôi biết cậu là Thư ký đặc biệt của Haru. Và tôi cũng biết... mẹ cậu đang vận hành một tiệm bánh ngọt nhỏ tên Uehara Bakery ở phố cổ Yanaka này. Một tiệm bánh bình dân nằm trong khu vực quy hoạch mới của tập đoàn đối tác Teiko... Cậu nghĩ sao nếu chỉ cần tôi nói một lời, tiệm bánh đó sẽ gặp chút rắc rối lớn về giấy phép hoạt động?"
*(Ngoan ngoãn đưa tài liệu ra đây đi, đồ con gái câm!)* – Tiếng lòng của Yusuke gào thét đầy độc ác trong đầu Mei. *(Nếu không, tao sẽ khiến cho tiệm bánh của mẹ mày phải đóng cửa ngay trong tuần này! Để xem lúc đó Kurosawa Haru có dùng thế lực gia tộc cứu được mày không!)*
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim Mei. Danh dự của người cha quá cố, tiệm bánh ngọt sưởi ấm tuổi thơ cô và sự vất vả của mẹ Hana... tất cả đang bị đe dọa bởi kẻ mưu mô trước mặt. Hai hàng nước mắt ấm nóng khẽ dâng đầy mi mắt cô, cổ họng cô rung động kịch liệt, cố gắng phát ra âm thanh phản kháng nhưng mọi nỗ lực đều bị chặn lại ở đầu lưỡi. Cô đau đớn, bất lực chìm vào Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí khi những suy nghĩ bẩn thỉu của Yusuke liên tục dội vào đầu.
Đột ngột, một tiếng rít lốp xe chói tai vang lên cắt nát bầu không khí nghẹt thở của trạm xe buýt cổ kính.
Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen mang biểu tượng quyền lực của gia tộc Kurosawa đỗ xịch ngay trước thềm trạm xe buýt. Cánh cửa sau mở ra, một bóng người bước xuống, mang theo một luồng hàn khí đáng sợ khiến cả không gian xung quanh như đóng băng.
Kurosawa Haru.
Gương mặt anh tuấn tú hoàn hảo nhưng lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm, đôi mắt phượng sắc lẹm găm thẳng vào Yusuke. Bàn tay phải của anh, dù vẫn quấn một lớp gạc trắng dày che vết thương rỉ máu, vẫn đặt tĩnh lặng bên hông bộ đồng phục Shinko phẳng phiu. Áp Lực Kỳ Vọng Gia Tộc và chiếc mặt nạ hoàn hảo thường ngày của anh dường như đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một sự phẫn nộ tột cùng.
Haru bước nhanh tới, đứng chắn ngay trước mặt Mei, che khuất hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của cô khỏi tầm mắt của Yusuke. Bàn tay trái của anh vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay Mei, kéo cô ra sau lưng mình. Khi anh đứng trong khoảng cách chưa đầy một mét, thính giác tâm hồn của Mei lập tức bắt được tiếng lòng đang gào thét phẫn nộ tột cùng và cơn ghen tuông chiếm hữu điên cuồng của anh dội thẳng vào tâm trí:
*(THẰNG KHỐN KHIẾP YUSUKE! Mày dám chạm vào Mei? Dám đe dọa tiệm bánh của mẹ Hana? Tao thề sẽ dùng toàn bộ thế lực của gia tộc Kurosawa để đè bẹp công ty nhà mày ngay trong đêm nay! Mei ơi, đừng khóc... tớ xin lỗi vì đã để cậu phải chịu đựng sự đe dọa này... Nhìn nước mắt cậu ấy kìa, tim mình như bị dao cắt vậy! Mình muốn ôm chặt cậu ấy, muốn giết chết tên khốn trước mặt này ngay lập tức!)*
Haru siết nhẹ cổ tay Mei để truyền sang hơi ấm vững chãi, rồi quay sang nhìn Yusuke bằng ánh mắt lạnh lùng nhất, giọng nói đều đều không một chút ấm áp:
"Đụng vào cô ấy là giới hạn cuối cùng của cậu đấy, Yusuke. Nếu cậu còn dám bén mảng đến khu vực Yanaka này hay đe dọa tiệm bánh Uehara một lần nữa, tôi sẽ khiến cho dự án sáp nhập của Teiko với tập đoàn Saionji hoàn toàn tan thành mây khói."
Yusuke khẽ khựng lại trước uy thế áp đảo của Haru. Hắn liếc nhìn chiếc xe hơi sang trọng và bóng dáng chú Kobayashi – người tài xế trung thành đang đứng nghiêm nghị cạnh cửa xe với ánh mắt cảnh giác. Biết mình không thể đối đầu trực tiếp với quyền lực của gia tộc Kurosawa lúc này, Yusuke nở một nụ cười khẩy đầy ẩn ý, lùi lại một bước:
"Ồ, Hội trưởng Kurosawa xuất hiện kịp thời thật đấy. Tôi chỉ đang trò chuyện xã giao với Thư ký của anh thôi mà. Nhưng có vẻ như... anh rất coi trọng cô gái này nhỉ? Được thôi, hẹn gặp lại ở cuộc họp liên trường ngày mai."
Nói rồi, Yusuke quay lưng bước đi, bóng hắn khuất dần dưới ánh đèn đường Yanaka vừa bật sáng.
Haru không thèm nhìn theo hắn. Anh quay lại nhìn Mei, gương mặt lạnh lùng bên ngoài khẽ giãn ra, ánh mắt ngập tràn sự xót xa thầm kín. Anh nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng đưa cô hướng về phía chiếc xe hơi sang trọng đang chờ sẵn:
"Lên xe đi, Uehara-san. Chú Kobayashi sẽ đưa cậu về nhà an toàn."
*(Mei ơi, lên xe đi cậu... tay cậu lạnh ngắt thế này, tớ xót xa chết mất... Làm ơn hãy để tớ đưa cậu về...)* – Tiếng lòng ấm áp của Haru vang vọng bên tai cô, xua tan đi mọi sự lạnh lẽo của cơn mưa giông vừa dứt.
Mei khẽ gật đầu, dùng ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối để nhìn anh. Nhưng ngay khi Haru dắt cô bước lên xe, từ phía sau rặng trúc đào vắng vẻ đối diện trạm xe buýt, một ánh chớp nhỏ của đèn flash máy ảnh khẽ lóe lên trong bóng tối.
Shiraishi Taku đứng ẩn nấp sau cột điện, tay cầm chiếc điện thoại thông minh chuyên dụng, nở một nụ cười ranh ma khi ghi lại được toàn bộ cảnh vị Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru đang nắm chặt cổ tay cô gái câm lặng Mei đưa lên chiếc xe hơi xa hoa của gia tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!