Thương Lượng Bằng Bánh Ngọt
Ánh nắng sớm của ngày thứ Hai lướt qua những rặng trúc đào rợp bóng bên hành lang khu Tây trường Tư thục Shinko, nhưng bầu không khí tại đây dường như đang bị bóp nghẹt bởi sự xuất hiện đầy tinh quái của Kurosawa Kenji. Cậu em họ học lớp dưới khẽ nhướng mày, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn chằm chằm vào chiếc băng cá nhân hình gấu đang lộ ra một phần dưới lớp gạc trắng trên tay phải của Haru, rồi lại liếc sang Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mà Mei đang ôm khư khư trước ngực.
Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bắt được tiếng lòng đang gào thét hoảng loạn tột độ của Haru, hoàn toàn trái ngược với gương mặt lạnh lùng không một gợn sóng cảm xúc bên ngoài của anh:
*(Chết tiệt! Thằng nhóc ranh này sao lại dai như đỉa thế kia! Nó đã nhìn thấy cú chuyền sổ tay của Mei rồi đúng không? Lại còn nhìn chằm chằm vào miếng băng keo hình gấu trên tay mình nữa! Nếu nó dám đem chuyện này đi rêu rao, hoặc tệ hơn là báo cáo với cha... lão thám tử Kudo Jin sẽ lập tức điều tra ra tiệm bánh của Mei mất! Không được, mình phải giữ vững Chỉ Số Băng Giá! Phải đuổi nó đi ngay lập tức!)*
Haru khẽ ho khan một tiếng, chất giọng trầm khàn, đều đều không chút ấm áp vang lên phá vỡ sự im lặng nghẹt thở:
"Kenji. Tiết học đầu tiên sắp bắt đầu rồi. Học sinh khối 10 không có nhiệm vụ gì ở khu vực hành lang khối 11 này cả. Về lớp của chú ngay đi."
Kenji khẽ nhướng mày, ánh mắt liếc nhìn từ Haru sang Mei – cô gái đang khép nép cúi gầm mặt sau lớp kính cận dày cộp, hai bàn tay trống rỗng khẽ siết chặt vào vạt áo len màu kem rộng thùng thình để giấu đi sự bối bối. Cậu em họ tinh nghịch khẽ nhếch môi, thì thầm bằng một tông giọng chỉ đủ cho ba người nghe:
"Anh họ, em đi ngay đây mà. Nhưng... chiếc băng cá nhân hình gấu trên tay anh trông dễ thương thật đấy. Em nghĩ... bánh mì dưa lưới ở phố cổ Yanaka chắc là ngon lắm nhỉ? Chiều nay em sẽ tự mình đi kiểm chứng xem sao."
Nói rồi, Kenji nháy mắt một cái đầy ẩn ý, quay người bước đi một cách thong thả, không quên xoay chiếc máy chơi game Switch trên tay.
Mei đứng chết trân tại chỗ, đôi má dưới lớp kính cận đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Thính giác tâm hồn của cô vẫn còn nghe thấy tiếng lòng đầy phẫn nộ và bất lực của Haru đang gào thét đuổi theo bóng lưng của cậu em họ:
*(Thằng nhóc chết tiệt! Dám uy hiếp cả anh trai mày hả? Chiều nay mà dám bén mảng đến tiệm bánh nhà Mei để làm phiền cậu ấy, tôi thề sẽ cắt toàn bộ tiền tiêu vặt tháng này của cậu! Mei ơi, tớ xin lỗi... Tớ lại làm cậu phải lo lắng rồi. Nhìn đôi má đỏ bừng đáng yêu của cậu kìa, tớ chỉ muốn ôm cậu vào lòng để che chở thôi...)*
Nhưng ngoài mặt, Haru chỉ khẽ thở dài một tiếng lạnh lùng. Anh liếc nhìn Mei một cái xa cách, không nói một lời nào, lạnh lùng quay người bước thẳng về phía văn phòng Hội học sinh, mang theo cuốn sổ tay xanh pastel của cô như một vật chứng hành chính bình thường. Mei mím chặt môi, cúi đầu bước nhanh vào lớp học 11A để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên, cố gắng duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội của mình trước những ánh mắt tò mò xung quanh.
***
Giờ ra chơi tiết học thứ hai, Mei mang theo tập hồ sơ báo cáo tài chính của lớp 11A bước vào phòng làm việc của Hội học sinh. Căn phòng yên tĩnh ngập tràn mùi hương gỗ thông và ánh nắng vàng ấm áp hắt qua ô cửa kính lớn. Haru đang ngồi ở bàn làm việc lớn bằng gỗ tuyết tùng, tay trái khéo léo lật giở tài liệu, trong khi bàn tay phải quấn gạc trắng vẫn đặt tĩnh lặng trên mặt bàn.
Thấy Mei bước vào, Haru ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru được đẩy lên mức tối đa để che giấu đi sự bối bối và lo lắng trong lòng anh.
Mei khẽ bước lại gần, đặt tập hồ sơ lên bàn. Cô mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel viền bạc ra, dùng chiếc bút chì viết nhanh một dòng chữ rồi đẩy nhẹ về phía anh:
`"Hội trưởng, vết thương trên tay anh hôm nay đã bớt đau chưa?"`
Haru liếc nhìn dòng chữ thanh mảnh, rồi nhìn vào mu bàn tay trái của cô – nơi vệt đỏ nhạt của vết bỏng nước trà vẫn còn chưa tan hết. Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn cực gần, tiếng lòng của anh lập tức bùng nổ một cơn hoảng loạn đầy ngọt ngào và xót xa:
*(Mei... Cậu ấy đang lo lắng cho mình kìa! Nhìn vết đỏ trên tay cậu ấy kìa, chắc chắn vẫn còn đau lắm. Tại sao mình lại bất lực thế này, không thể trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia để bôi thuốc cho cậu ấy chứ! Mei ơi, tớ không đau chút nào cả, chỉ cần nhìn thấy cậu mỗi ngày là tớ đã được chữa lành hoàn toàn rồi!)*
Ngoài mặt, Haru chỉ khẽ ho khan một tiếng để lấp liếm, dùng tay trái cầm chiếc bút máy Parker cổ điển viết ngược một dòng chữ vào trang sổ tay của cô theo đúng Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương:
`"Tôi ổn. Vết thương không có gì nghiêm trọng. Cậu không cần phải lo lắng."`
Mei khẽ mỉm cười, thấu cảm sâu sắc nỗi cô đơn và sự bảo bọc thầm lặng đằng sau chiếc mặt nạ băng giá của anh. Cô định viết tiếp thì đột ngột, cánh cửa phòng làm việc bị đẩy mạnh ra.
Cạch!
Kurosawa Kenji thản nhiên bước vào với nụ cười tinh quái thường trực trên môi. Trên tay cậu là chiếc điện thoại thông minh đang hiển thị một bức ảnh chụp trộm rõ nét cảnh Haru đang cúi đầu viết chữ ngược vào cuốn sổ tay xanh pastel của Mei.
"Bắt quả tang nhé!" Kenji reo lên đầy phấn khích, giơ chiếc điện thoại lên trước mặt hai người. "Anh họ hoàn hảo của em đang lén lút sử dụng mật mã viết ngược để hẹn hò với chị Thư ký đặc biệt ngay trong phòng làm việc của Hội học sinh này!"
Mei giật mình lùi lại một bước, gương mặt đỏ bừng lên vì hoảng hốt. Cô vội vàng mở sổ định viết lời giải thích, nhưng Kenji đã tinh nghịch gạt đi, nháy mắt đầy ẩn ý:
"Chị Mei không cần giải thích đâu ạ. Em biết hết rồi. Chiếc băng cá nhân hình gấu dễ thương trên tay anh Haru, rồi cả cuốn sổ tay xanh pastel viền bạc đắt tiền này nữa... Tất cả đều là bằng chứng đanh thép nhé!"
Haru lập tức đứng bật dậy, gương mặt tuấn tú sa sầm lại đầy đáng sợ, tỏa ra một luồng hàn khí nghẹt thở bao trùm lấy căn phòng. Anh cố gắng duy trì Chỉ Số Băng Giá tối đa để răn đe cậu em họ nghịch ngợm:
"Kenji. Chú đang vi phạm nội quy tự ý xông vào phòng làm việc của Hội học sinh đấy. Xóa ngay bức ảnh đó đi và về lớp lập tức!"
Thế nhưng, trong tâm trí anh, tiếng lòng đã hoàn toàn đóng băng vì hoảng loạn và phẫn nộ tột cùng:
*(Thằng nhóc chết tiệt này! Dám dùng bức ảnh đó để uy hiếp cả anh trai mày sao! Nếu bức ảnh này lọt vào tay cha hoặc lão thám tử Kudo Jin, ông ấy sẽ lập tức đóng băng toàn bộ hoạt động của tiệm bánh nhà Mei mất! Không được, mình phải đập nát cái điện thoại của nó ngay lập tức! Mei ơi, đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá!)*
Kenji không hề sợ hãi trước vẻ mặt lạnh như tiền của Haru. Cậu thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa da, đung đưa chân đầy tự tại:
"Anh họ, anh đừng dùng uy quyền Hội trưởng để dọa em. Em biết anh rất sợ bác Soichiro nhìn thấy bức ảnh này đúng không? Em cũng không muốn làm người xấu đi mách lẻo đâu. Chỉ là... em có một điều kiện nho nhỏ thôi."
Haru nheo mắt lại, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa: "Điều kiện gì?"
Kenji khẽ nhếch môi, ánh mắt liếc nhìn sang Mei rồi dừng lại trên chiếc điện thoại:
"Đơn giản lắm. Em nghe nói bánh mì dưa lưới ở Tiệm bánh ngọt Uehara Bakery tại phố cổ Yanaka là ngon nhất Tokyo. Em muốn... anh họ phải mua bánh mì dưa lưới ở đó cho em mỗi tuần một lần. Chỉ cần anh đồng ý, em thề sẽ khóa bức ảnh này vào thư mục bảo mật vĩnh viễn và giữ bí mật tuyệt đối cho hai người!"
Mei bàng hoàng nhìn Kenji, rồi lại liếc nhìn sang Haru. Cô không ngờ cuộc thương lượng đầy lãng mạn và dở khóc dở cười này lại liên quan đến tiệm bánh của gia đình mình.
Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn, Mei suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng khi nghe thấy tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ một cơn địa chấn hạnh phúc vỡ òa và u mê tột độ:
*(Ôi trời đất ơi! Thằng nhóc này đúng là thiên tài! Đúng là đứa em họ đáng yêu nhất trên đời! Giao dịch này quá hời, quá xuất sắc! Mình đang phát điên vì không có cớ chính đáng để lén ghé qua tiệm bánh gặp Mei mỗi chiều sau giờ học, giờ thì thằng nhóc này đã tự tay dâng tặng cho mình một lý do hợp pháp tối cao rồi! Mình có thể danh chính ngôn thuận đến tiệm bánh Uehara gặp Mei, nhìn thấy nụ cười bận rộn của cậu ấy, ăn bánh do chính tay cậu ấy làm! Quá tuyệt vời!)*
Ngoài mặt, Haru vẫn giả vờ nhíu mày suy nghĩ đầy căng thẳng, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ đấu tranh nội tâm dữ dội để giữ vững hình tượng lạnh lùng trước mặt Kenji:
"Mua bánh ngọt mỗi tuần sao? Chú nghĩ tôi có thời gian rảnh rỗi để làm việc nhảm nhí đó à?"
Kenji khẽ lắc chiếc điện thoại, cười lém lỉnh: "Anh họ nghĩ kỹ đi nhé. Một bức ảnh đổi lấy một túi bánh ngọt mỗi tuần. Giao dịch này quá hời cho anh rồi còn gì?"
Haru hắng giọng một tiếng lạnh lùng, thản nhiên khoanh tay trước ngực:
"Được rồi. Vì lợi ích chung của Hội học sinh và để tránh việc chú đi rêu rao những tin đồn nhảm nhí làm ảnh hưởng đến danh tiếng trường Shinko, tôi chấp nhận thỏa hiệp. Chiều nay tôi sẽ mua bánh cho chú."
*(Yeah! Thắng lớn rồi! Chiều nay mình sẽ được gặp Mei ngoài tiệm bánh rồi! Mình phải chọn bộ trang phục thường nhật đẹp nhất mới được!)* – Tiếng lòng của Haru gào thét sung sướng đến mức tai anh đỏ bừng lên như muốn rỉ máu.
Mei đỏ mặt tột độ, cô vội vàng đưa Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel lên che khuất gương mặt đang nóng ran của mình, không dám đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh thêm một giây nào nữa. Sự thấu hiểu thầm lặng giữa hai người giờ đây đã có thêm một "đồng phạm" đáng yêu là Kenji.
Kenji nhảy chân sáo ra khỏi phòng làm việc, không quên nháy mắt đầy tinh nghịch với Mei: "Cảm ơn chị Thư ký đặc biệt nhé! Chiều nay em đợi bánh mì dưa lưới của chị đấy!"
Căn phòng trở lại sự tĩnh lặng ấm áp. Haru lúng túng ho khan một tiếng, quay mặt đi hướng khác để che giấu vệt đỏ hồng trên má, trong khi tiếng lòng anh vẫn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào về buổi hẹn gặp chiều nay tại tiệm bánh Yanaka.
***
Chiều muộn hôm đó, ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả cổng trường Tư thục Shinko. Mei đang cùng bạn thân Yuki thu dọn cặp sách chuẩn bị ra về thì đột nhiên, đám đông học sinh xung quanh bỗng xôn xao bàn tán dồn dập.
Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng loáng, mang theo biểu tượng của trường đối thủ Teiko đột ngột xuất hiện và đỗ xịch ngay trước cổng trường Shinko, mang theo một luồng hàn khí đầy mưu mô và một mối đe dọa mới sắp sửa ập xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!