Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Kế Hoạch 'Đẩy Thuyền' Của Kaito

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa của ngày thứ Hai lướt qua những rặng trúc đào rợp bóng bên hành lang khu Tây trường Tư thục Shinko, nhưng không khí tại đây dường như đã hoàn toàn đóng băng. Kurosawa Kenji – cậu em họ học lớp dưới với bản tính nghịch ngợm – vẫn đang giữ nguyên nụ cười tinh quái đầy ẩn ý. Đôi mắt to tròn lém lỉnh của cậu bé khóa chặt vào Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel viền bạc mà Kurosawa Haru đang siết chặt trong bàn tay quấn gạc trắng của mình.


Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, Mei có thể nghe thấy tiếng lòng của Haru đang gào thét một cách hoảng loạn tột độ, hoàn toàn trái ngược với gương mặt lạnh lùng không một gợn sóng cảm xúc bên ngoài của anh:


*(Chết tiệt! Thằng nhóc ranh này sao lại dai như đỉa đói thế kia! Nó đã nhìn thấy cú chuyền sổ tay của Mei rồi đúng không? Lại còn nhìn chằm chằm vào miếng băng keo hình gấu trên tay mình nữa! Nếu nó dám đem chuyện này đi rêu rao, hoặc tệ hơn là báo cáo với cha... lão thám tử Kudo Jin sẽ lập tức điều tra ra tiệm bánh của Mei mất! Không được, mình phải giữ vững Chỉ Số Băng Giá! Phải đuổi nó đi ngay lập tức!)*


Haru khẽ ho khan một tiếng, chất giọng trầm khàn, đều đều không chút ấm áp vang lên phá vỡ sự im lặng nghẹt thở:


"Kenji. Tiết học đầu tiên sắp bắt đầu rồi. Học sinh khối 10 không có nhiệm vụ gì ở khu vực hành lang khối 11 này cả. Về lớp của chú ngay đi."


Kenji khẽ nhướng mày, ánh mắt liếc nhìn từ Haru sang Mei – cô gái đang khép nép cúi gầm mặt sau lớp kính cận dày cộp, hai bàn tay trống rỗng khẽ siết chặt vào vạt áo len màu kem rộng thùng thình để giấu đi sự bối bối. Cậu em họ tinh nghịch khẽ nhếch môi, thì thầm bằng một tông giọng chỉ đủ cho ba người nghe:


"Anh họ, em đi ngay đây mà. Nhưng... chiếc băng cá nhân hình gấu trên tay anh trông dễ thương thật đấy. Em nghĩ... bánh mì dưa lưới ở phố cổ Yanaka chắc là ngon lắm nhỉ? Chiều nay em sẽ tự mình đi kiểm chứng xem sao."


Nói rồi, Kenji nháy mắt một cái đầy ẩn ý, quay người bước đi một cách thong thả, không quên xoay chiếc máy chơi game Switch trên tay.


Mei đứng chết trân tại chỗ, đôi má dưới lớp kính cận đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Thính giác tâm hồn của cô vẫn còn nghe thấy tiếng lòng đầy phẫn nộ và bất lực của Haru đang gào thét đuổi theo bóng lưng của cậu em họ:


*(Thằng nhóc chết tiệt! Dám uy hiếp cả anh trai mày hả? Chiều nay mà dám bén mảng đến tiệm bánh nhà Mei để làm phiền cậu ấy, tôi thề sẽ cắt toàn bộ tiền tiêu vặt tháng này của cậu! Mei ơi, tớ xin lỗi... Tớ lại làm cậu phải lo lắng rồi. Nhìn đôi má đỏ bừng đáng yêu của cậu kìa, tớ chỉ muốn ôm cậu vào lòng để che chở thôi...)*


Nhưng ngoài mặt, Haru chỉ khẽ thở dài một tiếng lạnh lùng. Anh liếc nhìn Mei một cái xa cách, không nói một lời nào, lạnh lùng quay người bước thẳng về phía văn phòng Hội học sinh, mang theo cuốn sổ tay xanh pastel của cô như một vật chứng hành chính bình thường. Mei mím chặt môi, cúi đầu bước nhanh vào lớp học 11A để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên, cố gắng duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội của mình trước những ánh mắt tò mò xung quanh.


***


Khi tiếng chuông báo tử kết thúc buổi học chiều thứ Hai vang lên, bầu không khí yên bình của lớp 11A lập tức biến mất. Các học sinh thượng lưu nhanh chóng thu dọn cặp sách đắt tiền, rủ nhau đi đến các câu lạc bộ hoặc những quán cà phê sang trọng ở khu Shibuya.


Hasegawa Risa đứng dậy, vuốt lại mái tóc uốn lọn nhuộm vàng sáng thời thượng của mình. Cô ta liếc nhìn về phía góc bàn cạnh cửa sổ, nơi Mei đang lặng lẽ ngồi im lặng. Risa khẽ nhếch môi, ra hiệu cho Sato Mika bước lại gần.


"Uehara-san," Risa lên tiếng bằng giọng điệu thanh lịch giả tạo nhưng đầy sự mỉa mai. "Đống gỗ làm đạo cụ backdrop cao hai mét cho gian hàng của lớp đã được chuyển đến phòng học cũ ở cuối hành lang rồi đấy. Theo đúng như phân công của lớp sáng nay, cậu chịu trách nhiệm cắt dán và sơn màu toàn bộ nhé. Nhớ hoàn thành trước ngày mai để ban tổ chức kiểm tra tiến độ."


Mika khoanh tay đứng cạnh, cười khẩy phụ họa: "Phải đấy, Uehara-san rất khéo tay mà lại thích sự yên tĩnh nữa. Cứ thong thả làm việc một mình nhé. Chúng tớ đi trước đây."


Mei khẽ gật đầu, không hề phản kháng. Cô đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ quanh cổ — dù gọng nhựa đã bị nứt nhẹ sau cuộc giằng co với Ryota và pin đã cạn sạch hoàn toàn, cô vẫn dùng nó như một lá chắn tinh thần để từ chối giao tiếp xã hội. Cô bước xuống phòng học cũ ở cuối hành lang, nơi ngập tràn mùi gỗ thông và bụi bặm.


Trước mắt cô là ba tấm bảng gỗ lớn, thô ráp và nặng nề dựng sát tường, cùng với đống cọ vẽ, hộp sơn acrylic màu xanh dương đặt bừa bãi trên sàn nhà. Mu bàn tay trái của Mei vẫn còn một vệt đỏ nhạt — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi, nhưng khi cô cố gắng dùng sức để bê tấm gỗ đầu tiên, cơn nhói nhẹ lại truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày. Tấm gỗ quá nặng so với thể trạng mảnh mai của cô sau trận ốm nặng.


***


Trong lúc đó, tại phòng làm việc của Hội học sinh, không khí vô cùng yên tĩnh và ngăn nắp. Mùi hương gỗ thông dịu nhẹ thoảng qua từng tủ tài liệu cao sát trần. Phó hội trưởng Inoue Kaito đang đứng bên bậu cửa sổ, tay xoay chiếc kính mát gọng vàng thời thượng, ánh mắt nhạy bén của anh khẽ quan sát Haru đang ngồi ký duyệt hồ sơ bằng tay trái.


Kaito khẽ nhếch môi cười lãng tử. Với sự thông minh và nhạy bén của mình, anh sớm nhận ra sự bất thường trong hành vi của người bạn thân. Bàn tay phải quấn gạc trắng của Haru thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào túi áo ngực trái — nơi cất giữ chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá của Mei. Và đặc biệt, ánh mắt của Haru cứ liên tục liếc nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, biểu hiện sự xao nhãng chưa từng có ở một Hội trưởng hoàn hảo.


*(Chú em đang lo lắng cho cô bé im lặng lớp 11A chứ gì?)* – Kaito thầm nghĩ đầy thích thú. *(Nghe nói chiều nay lớp 11A phân công chuẩn bị đạo cụ nặng nhọc, và nhóm Risa đã dồn hết việc cho Mei. Để xem vị Hội trưởng băng giá này sẽ kiềm chế được bao lâu.)*


Kaito bước lại gần bàn làm việc của Haru, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt gỗ tuyết tùng:


"Hội trưởng hoàn hảo, tôi vừa nhận được báo cáo từ ban hậu cần. Các lớp khối 11 đang bắt đầu chuẩn bị đạo cụ lớn cho Lễ hội văn hóa. Để đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy và tránh việc học sinh tự ý sử dụng các vật liệu dễ cháy trong phòng học cũ, chúng ta cần một thành viên ban điều hành đi kiểm tra tiến độ trực tiếp. Cậu nghĩ sao?"


Haru khẽ khựng lại, ngòi bút máy trên tay anh dừng lại trên trang giấy. Anh ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú vẫn duy trì Chỉ Số Băng Giá lạnh lùng tột độ, nhưng trong tâm trí anh, tiếng lòng đã bùng nổ một cơn địa chấn hạnh phúc vỡ òa:


*(Kaito! Cậu đúng là vị cứu tinh của đời tôi! Đúng là phó hội trưởng xuất sắc nhất lịch sử trường Shinko! Ngày mai tôi thề sẽ duyệt ngay lập tức toàn bộ ngân sách bổ sung cho câu lạc bộ bóng đá của cậu mà không cần thắc mắc một câu nào! Mei đang phải một mình vác đống gỗ nặng nhọc đó, mình phải lao đến giúp cậu ấy ngay lập tức!)*


Ngoài mặt, Haru chỉ khẽ nhíu mày, giọng nói đều đều khàn đặc vang lên đầy nghiêm nghị:


"Ý kiến của cậu rất có lý, Kaito. Với tư cách Hội trưởng, tôi sẽ tự mình đi kiểm tra khu vực phòng học cũ của lớp 11A để đảm bảo không có vi phạm kỷ luật nào xảy ra. Cậu cứ ở lại xử lý nốt đống báo cáo này đi."


Nói rồi, Haru đứng dậy, vuốt lại bộ đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn, cầm lấy tập hồ sơ kiểm tra an toàn và bước nhanh ra khỏi phòng làm việc với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối. Kaito đứng nhìn theo bóng lưng của bạn mình, khẽ lắc đầu cười tủm tỉm đầy trêu chọc:


"Đi nhanh thế kia mà còn bày đặt kiểm tra an toàn. Đúng là kẻ cuồng si đeo mặt nạ băng mà."


***


Tại phòng học cũ cuối hành lang, Mei đang cố gắng dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để dịch chuyển tấm gỗ lớn thứ hai sát vào bậu cửa sổ để tiện sơn màu. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, mái tóc đen dài buộc thấp khẽ xòa xuống che khuất nửa gương mặt đang đỏ ửng vì mệt mỏi. Mu bàn tay trái của cô run rẩy kịch liệt, vết bỏng nhạt màu bắt đầu nhói đau dưới áp lực thể chất.


Cạch.


Tiếng cửa trượt gỗ vang lên khô khốc. Mei giật mình quay lại, đôi mắt to tròn sau lớp kính gọng tròn mở to khi nhìn thấy bóng dáng cao ráo của Haru bước vào.


Ánh hoàng hôn rực rỡ của buổi chiều muộn chiếu nghiêng qua ô cửa kính vỡ của phòng học cũ, bao phủ lấy thân hình thẳng tắp của anh một vầng hào quang màu cam ấm áp. Gương mặt Haru lạnh lùng như tạc từ băng đá, đôi mắt phượng sâu thẳm lướt qua đống gỗ thô ráp rồi dừng lại trên mu bàn tay trái đang run rẩy của cô.


Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bị kích hoạt bởi tiếng lòng gào thét đầy xót xa, hoảng loạn và u mê tột độ của Haru dội thẳng vào tâm trí:


*(Trời đất ơi! Nhìn mu bàn tay của Mei kìa, vết đỏ vẫn chưa tan hết mà cậu ấy đã phải vác tấm gỗ to đùng thế này sao! Lũ khốn kiếp lớp 11A thật là quá đáng! Bàn tay cậu ấy nhỏ nhắn, mềm mại thế kia, lỡ dằm gỗ đâm vào tay cậu ấy thì tôi biết phải làm sao! Tớ xót xa đến mức tim muốn rách ra làm đôi rồi đây này! Mei ơi, đừng làm nữa, làm ơn hãy để tớ gánh vác toàn bộ đống việc nặng nhọc này cho cậu!)*


Thế nhưng, ngoài đời thực, Haru lại tiến lại gần với phong thái vô cùng nghiêm nghị. Anh lạnh lùng đặt tập hồ sơ kiểm tra lên bàn học cũ, dùng chất giọng trầm khàn, đều đều không chút gợn sóng cảm xúc để ra lệnh:


"Uehara-san. Dừng lại đi."


Mei khựng lại, ngơ ngác nhìn anh. Cô nhanh chóng rút Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi viền bạc từ trong cặp sách ra, dùng chiếc bút chì viết nhanh một dòng chữ rồi đưa lên cho anh xem:


`"Hội trưởng Kurosawa? Anh đến kiểm tra an toàn sao? Tôi đang chuẩn bị đạo cụ cho lớp."`


Haru liếc nhìn dòng chữ thanh mảnh của cô, vành tai anh khẽ ửng hồng một vệt nhỏ dưới ánh hoàng hôn, nhưng gương mặt anh vẫn duy trì Chỉ Số Băng Giá tối đa. Anh bước tới, không một lời giải thích, thản nhiên cầm lấy thanh gỗ lớn từ tay cô đặt sang một bên.


*(Aaa! Ngón tay mình vừa chạm nhẹ vào tay cậu ấy kìa! Da cậu ấy mềm mại quá, nhưng sao lại lạnh ngắt thế này! Có phải cậu ấy bị lạnh không? Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé này để sưởi ấm quá! Kiềm chế lại, Kurosawa Haru! Mày đang đi tuần tra kỷ luật, không được để lộ vẻ mặt u mê trước mặt cậu ấy!)*


"Hội học sinh phát hiện lớp 11A sử dụng vật liệu gỗ kích thước lớn không đúng quy định an toàn phòng cháy chữa cháy," Haru lạnh lùng nói dối một cách trôi chảy, mắt nhìn thẳng vào tấm backdrop. "Để tránh việc lớp bị trừ điểm thi đua và đảm bảo tiến độ không bị gián đoạn, tôi sẽ hỗ trợ xử lý phần khung gỗ nặng này. Cậu chỉ cần làm những việc nhẹ nhàng như pha màu sơn thôi."


Mei khẽ chớp mắt, thính giác tâm hồn của cô nghe thấy tiếng lòng đang gào thét đầy tự đắc và hạnh phúc vỡ òa của anh:


*(Ha ha! Lý do này quá hoàn hảo! Mình đúng là một thiên tài! Vừa có thể danh chính ngôn thuận giúp đỡ Mei, vừa không sợ bị kẻ giám sát Kudo Jin bắt bẻ! Mei ơi, nhìn tớ đi, tớ sẽ sơn thật đẹp cho cậu xem!)*


Một nụ cười im lặng, dịu dàng thoáng hiện trên khóe môi của Mei. Cô khẽ gật đầu, đặt cuốn sổ tay xuống bậu cửa sổ, bước lại gần hộp sơn acrylic để chuẩn bị pha màu sơn xanh dương theo đúng ý tưởng thiết kế. Hai người bắt đầu làm việc song song bên cạnh nhau theo đúng Quy Tắc Trực Nhật Song Song đầy tinh tế.


Haru cởi chiếc áo khoác đồng phục Hội học sinh phẳng phiu treo lên móc gỗ, để lộ chiếc áo sơ mi trắng được cắt may tinh xảo ôm sát lồng ngực vững chãi. Anh cẩn thận xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay săn chắc quấn gạc trắng dày ở bàn tay phải. Haru cầm lấy chiếc búa và đinh, bắt đầu gia cố lại phần chân đế của tấm backdrop gỗ một cách điêu luyện.


Trong căn phòng học cũ vắng lặng cuối hành lang, chỉ còn lại tiếng gõ búa lách cách đều đặn hòa cùng tiếng gió thu xào xạc thổi qua khe cửa sổ vỡ. Ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu nhuộm đỏ rực cả căn phòng, kéo dài chiếc bóng của hai người trên sàn gỗ cũ kỹ.


Mei ngồi xổm bên hộp sơn, tay cầm chiếc cọ khẽ khuấy đều dung dịch màu xanh dương. Thính giác tâm hồn của cô hoàn toàn yên tĩnh, lọc bỏ mọi tạp âm bên ngoài để chỉ tập trung lắng nghe duy nhất một tần số âm thanh tâm hồn ấm áp đang vang vọng từ phía Haru:


*(Cảnh tượng này giống như chúng ta đang cùng nhau xây dựng tổ ấm nhỏ vậy... Mei mặc chiếc áo len màu kem rộng thùng thình, thỉnh thoảng lại khẽ đẩy gọng kính cận tròn lên mũi trông đáng yêu quá mức cho phép! Tớ muốn thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc này mãi mãi... Cảm ơn Kaito, ngày mai tớ chắc chắn sẽ duyệt gấp đôi ngân sách cho đội bóng của cậu!)*


Mei đỏ bừng mặt, cô khẽ cúi đầu xuống sát hộp sơn để che giấu đi sự ngượng ngùng của mình. Cô lén nhìn sang Haru, thấy anh đang nghiêm túc đóng đinh với gương mặt lạnh như tiền, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát, mạnh mẽ. Sự tương phản cực đoan giữa vẻ ngoài lạnh lùng và tiếng lòng cuồng nhiệt, ấm áp của anh khiến trái tim Mei đập liên hồi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối mà cô chưa từng cảm nhận được kể từ khi cha qua đời.


Haru cố gắng thực hiện Thuật Kiềm Chế Tiếng Lòng bằng cách nhẩm đi nhẩm lại các công thức hóa học phức tạp trong đầu để ngừng suy nghĩ những điều ngớ ngẩn, u mê khi đứng cạnh Mei ở cự ly gần. Thế nhưng, mọi nỗ lực của anh hoàn toàn thất bại thảm hại khi Mei rụt rè bước lại gần, đặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước mặt anh:


`"Cảm ơn Hội trưởng Kurosawa. Tay phải của anh đang bị thương, xin hãy cẩn thận đừng để vết thương rỉ máu lại."`


Haru liếc nhìn dòng chữ viết tay nắn nót, rồi nhìn vào đôi mắt trong sáng sau lớp kính cận của cô. Tiếng lòng anh lập tức bùng nổ một cơn hoảng loạn đầy ngọt ngào, gào thét dữ dội:


*(Trời ơi! Cậu ấy đang lo lắng cho vết thương của mình kìa! Cậu ấy dịu dàng và ấm áp quá! Vết thương nhỏ này có rỉ máu thêm mười lần nữa cũng hoàn toàn đáng giá! Mei ơi, tớ không đau chút nào cả, chỉ cần được ở bên cạnh cậu thế này là tớ đã được chữa lành hoàn toàn rồi!)*


"Tôi ổn. Vết thương này không ảnh hưởng gì đến công việc cả," Haru trả lời bằng giọng nói lạnh lùng nhất để giữ vững hình tượng, nhưng vành tai anh đã đỏ hồng lên như muốn rỉ máu.


Anh đón lấy chiếc cọ vẽ từ tay Mei để giúp cô sơn màu lên phần trên cao của tấm backdrop. Mei cầm một chiếc cọ nhỏ hơn, cúi xuống sơn phần chân đế phía dưới. Hai người phối hợp một cách ăn ý thầm lặng, không cần đến một lời nói nào nhưng sự đồng điệu tâm hồn đã đạt đến mức hoàn hảo.


Thế nhưng, sự bình yên ngọt ngào ấy đã đột ngột bị phá vỡ.


Cạch.


Tiếng cửa trượt gỗ của phòng học cũ bất ngờ bị kéo mạnh ra từ phía sau.


Hasegawa Risa đứng sừng sững ngay tại ngưỡng cửa. Cô ta quay lại phòng học để lấy chiếc gương trang điểm đính đá lấp lánh bỏ quên trong hộc bàn.


Ánh mắt đố kỵ, kiêu ngạo của Risa lập tức mở to ra trong sự kinh hoàng và ghen ghét tột độ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ căn phòng, vị "Hoàng tử băng giá" hoàn hảo của trường Shinko – người luôn từ chối mọi sự tiếp cận của các tiểu thư danh giá – lúc này lại đang xắn tay áo sơ mi, lén cầm cọ vẽ giúp cô nàng tàng hình im lặng Mei sơn đạo cụ một cách vô cùng chăm chú và dịu dàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!