Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cậu Em Họ Tò Mò

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Hai tại trường Tư thục Shinko luôn bắt đầu bằng một bầu không khí ngột ngạt của những quy tắc ứng xử thanh lịch giả tạo. Thế nhưng, đối với lớp 11A hôm nay, sự ngột ngạt ấy còn bị đẩy lên một tầng cao mới sau khi bảng điểm kỳ thi giữa kỳ được công bố. Kurosawa Haru sừng sững đứng đầu toàn khối với điểm số tuyệt đối 100/100, đè bẹp hoàn toàn sự kiêu ngạo của á khoa Matsumoto Ryu. Thế nhưng, tâm điểm của sự chú ý trong phòng học lúc này lại đổ dồn vào một góc khác.


Sato Mika ngồi ở bàn học của mình, gương mặt trang điểm cầu kỳ thường ngày giờ đây tái nhợt như tờ giấy không còn một giọt máu. Đôi bàn tay sơn móng tay điệu đà của cô ta run rẩy kịch liệt khi cầm chiếc điện thoại thông minh. Chỉ mới một tiếng trước, ngay trước khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Mika đã bị gọi thẳng vào văn phòng Hội học sinh. Tại đó, cô ta phải đối mặt với một Kurosawa Haru lạnh lùng như một vị thần phán quyết, đứng cạnh phó hội trưởng Inoue Kaito với tập hồ sơ định vị IP thầm lặng nhưng đanh thép trên tay.


Haru không cần dùng đến một lời đe dọa thô bạo nào. Anh chỉ duy trì Chỉ Số Băng Giá ở mức tối đa, dùng chất giọng trầm khàn, đều đều như băng tuyết để tuyên bố rằng nếu bài viết bôi nhọ tiệm bánh Uehara Bakery của tài khoản ẩn danh "Shadow" không biến mất trong vòng năm phút, ban kỷ luật trường sẽ chính thức gửi hồ sơ vu khống sang cho gia đình cô ta và hội đồng kỷ luật toàn trường. Thế nhưng, trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét lúc đó, Mei – người đứng khép nép bên tủ tài liệu – đã nghe thấy tiếng lòng phẫn nộ tột cùng của vị Hội trưởng gào thét như một cơn bão lửa:


*(Lũ khốn kiếp! Dám dùng những lời lẽ bẩn thỉu đó để chà đạp lên danh dự tiệm bánh của mẹ Hana! Dám làm Mei của tôi phải trốn khóc dưới gầm cầu thang! Nếu mụ phù thủy này không tự tay xóa bài viết đó ngay lập tức, tôi thề sẽ dùng toàn bộ thế lực của gia tộc Kurosawa để khiến gia đình cô ta không thể ngẩng đầu lên nổi ở Tokyo này! Mei ơi, nhìn đôi mắt sưng đỏ sau lớp kính cận của cậu kìa, tớ xót xa đến mức tim muốn vỡ ra thành từng mảnh rồi đây này!)*


Bài viết bôi nhọ đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi diễn đàn trường Shinko. Thế nhưng, sự trừng phạt thầm lặng đầy uy quyền ấy không hề làm xoa dịu đi ngọn lửa đố kỵ đang thiêu đốt trong lòng Hasegawa Risa – cô nàng hotgirl của lớp 11A. Risa siết chặt chiếc gương trang điểm đính đá lấp lánh trong tay, ánh mắt đầy sự ghen ghét khóa chặt lấy bóng dáng nhạt nhòa của Mei đang lặng lẽ ngồi ở góc bàn cạnh cửa sổ.


"Mọi người trật tự nào!" Lớp trưởng Kato Shota gõ thước lên bảng đen, cắt ngang những tiếng xầm xì hành lang. "Tiết sinh hoạt hôm nay chúng ta sẽ họp để phân công chuẩn bị đạo cụ cho gian hàng Lễ hội văn hóa của Tập Thế Lớp 11A. Chúng ta cần một người chịu trách nhiệm chính trong việc cắt dán và sơn màu cho các tấm backdrop bằng gỗ lớn cao hai mét tại phòng học cũ sau giờ học."


Cả lớp học lập tức chìm vào sự im lặng né tránh. Không một học sinh thượng lưu nào muốn nhúng tay vào những công việc nặng nhọc, bẩn thỉu và tốn thời gian như vậy.


Chớp lấy cơ hội, Risa khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý. Cô ta đứng dậy, vuốt lại mái tóc uốn lọn nhuộm vàng sáng thời thượng của mình, dùng giọng điệu thanh lịch nhưng đầy dao găm phát biểu trước toàn lớp:


"Tớ nghĩ công việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và một không gian yên tĩnh tuyệt đối. Lớp chúng ta có Uehara-san là người rất khéo tay, lại không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào sau giờ học. Hơn nữa, cậu ấy... cũng không cần phải trò chuyện hay tranh luận với ai trong quá trình làm việc đúng không? Tớ đề nghị giao toàn bộ việc chuẩn bị đạo cụ nặng cho Uehara-san. Ai đồng ý thì biểu quyết nhé."


Mika lập tức giơ tay đầu tiên, nở một nụ cười đắc ý đầy trả thù: "Tớ hoàn toàn đồng ý! Uehara-san rất 'thích' sự im lặng mà."


Những học sinh khác trong lớp, vì muốn trốn tránh công việc nặng nhọc và cũng không muốn đắc tội với nhóm của Risa, bắt đầu lục tục giơ tay biểu quyết. Mei ngồi im lặng tại chỗ, đôi bàn tay khẽ siết chặt lấy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel đặt trên đùi. Thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô hoàn toàn mở rộng, bất đắc dĩ phải tiếp nhận những luồng suy nghĩ ích kỷ, lạnh lùng của các bạn học xung quanh dội thẳng vào tâm trí:


*(May quá, đỡ phải làm việc nặng.)*

*(Giao cho con bé câm đó là đúng rồi, đỡ phiền phức.)*

*(Nhìn bộ dạng tàng hình của nó kìa, có bị bắt nạt cũng chẳng dám ho he gì đâu.)*


Thái dương Mei nhói lên một cơn đau nhẹ do Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí bắt đầu bị kích thích. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn một vệt đỏ nhạt — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi, nhưng lúc này cô hoàn toàn phớt lờ nỗi đau thể xác ấy. Cô nhìn thẳng vào Risa, đôi môi mím chặt thanh lịch. Mei biết Risa đang cố tình mượn danh nghĩa tập thể để cô lập và trừng phạt cô vì sự che chở của Haru. Để tránh gây ra những tranh cãi ồn ào có thể làm xao nhãng Haru trước sự giám sát của thám tử tư Kudo Jin và trợ lý Yoshida, Mei khẽ gật đầu, im lặng chấp nhận nhiệm vụ dọn dẹp và chuẩn bị đạo cụ nặng nhọc một mình.


***


Cùng lúc đó, tại hành lang dẫn từ tòa nhà Hội học sinh sang khu lớp học khối 11, một bóng người nhỏ nhắn đang lén lút di chuyển sau những rặng trúc đào rợp bóng râm.


Đó là Kurosawa Kenji, cậu em họ nghịch ngợm học lớp 10 của Haru. Kenji đeo chiếc ba lô học sinh một bên vai một cách cẩu thả, tay cầm chiếc máy chơi game cầm tay Nintendo Switch phiên bản đặc biệt nhưng đôi mắt to tròn lém lỉnh lại không hề nhìn vào màn hình. Ánh mắt cậu đang dán chặt vào bóng lưng thẳng tắp, hoàn hảo của người anh họ Haru đang đi bộ phía trước.


Kenji khẽ liếm môi, trong lòng đầy sự phấn khích và tò mò tột độ. Cậu nhớ lại khoảnh khắc sáng nay khi chạm trán Haru ở cổng biệt thự. Dù Haru đã quấn một lớp gạc trắng dày từ mu bàn tay lên đến cổ tay để che đi vết thương rỉ máu sau sự cố phá cửa cứu Mei ở nhà kho, nhưng đôi mắt nhạy bén của một kẻ chuyên săn tin đồn như Kenji đã kịp phát hiện ra một chi tiết bất thường. Dưới lớp gạc trắng tinh xảo ấy, có một góc màu vàng nhỏ nhắn in hình tai gấu của chiếc Băng Keo Cá Nhân Hình Gấu dễ thương lộ ra.


*(Không thể tin nổi!)* – Kenji thầm nghĩ, phấn khích đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. *(Anh họ Haru – người thừa kế lạnh lùng, nghiêm khắc của tập đoàn tài chính Kurosawa, kẻ cực kỳ ghét những thứ sến sẩm, trẻ con – lại đang đeo một miếng băng cá nhân hình gấu nâu siêu dễ thương dưới lớp gạc! Chắc chắn miếng băng đó là do một cô gái tặng! Mình phải bám đuôi anh ấy để tìm ra danh tính thực sự của 'chị dâu tương lai' bí ẩn này mới được!)*


Haru bước đi dọc hành lang với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một Hội trưởng hoàn hảo. Chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo phản chiếu ánh nắng sớm nhạt nhòa, và gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh không lộ một chút biểu cảm cảm xúc nào. Thế nhưng, ngay khi anh di chuyển đến gần lối rẽ vào lớp 11A, tiếng lòng của anh bỗng chốc bùng nổ một cơn giông bão giận dữ và lo lắng tột độ, dội thẳng vào tâm trí Mei đang ngồi trong lớp học:


*(Chết tiệt! Kaito vừa nhắn tin bảo lớp 11A đang họp phân công lễ hội và con mụ Risa đang tìm cách dồn hết việc nặng nhọc cho Mei! Tại sao mình lại phải đứng đây giả vờ làm một Hội trưởng băng giá hoàn hảo chứ? Mình muốn lao thẳng vào lớp học đó, bế Mei của mình ra ngoài và tuyên bố với tất cả lũ người ích kỷ kia rằng cô ấy là thư ký đặc biệt của tôi, không ai được phép chạm vào một sợi tóc của cô ấy! Chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá cậu ấy tặng vẫn đang nằm sát trái tim mình đây, tớ đang cố gắng kiềm chế cơn giận dữ này vì cậu đấy, Mei ơi...)*


Haru khẽ khựng lại ở góc hành lang vắng, bàn tay quấn gạc khẽ đưa lên chạm vào túi áo ngực trái — nơi Chiếc Kẹp Giấy Hình Cỏ Bốn Lá và mẩu giấy note của Mei đang được cất giữ cẩn thận như một bùa hộ mệnh vô giá.


Phát hiện người anh họ đột ngột dừng lại, Kenji nhanh chóng lách người nấp sau một cây cột hành lang lớn, nín thở quan sát. Cậu bé khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý khi nhìn thấy biểu cảm biến đổi rất nhỏ — một vệt đỏ hồng ngượng ngùng thoáng qua trên vành tai của vị Hội trưởng băng giá.


*(A ha! Bắt quả tang anh họ đang đứng thẫn thờ nghĩ về ai đó nhé!)* – Kenji thầm reo lên đầy đắc ý.


Đúng lúc này, cửa sau của lớp học 11A khẽ mở. Mei bước ra ngoài với tập tài liệu thiết kế đạo cụ trên tay. Cô cần di chuyển đến văn phòng Hội học sinh để nộp bản báo cáo ngân sách ban đầu. Ngay khi bước ra hành lang, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô lập tức bắt được tiếng lòng dồn dập, ấm áp của Haru đang đứng cách đó chưa đầy năm mét.


Mei khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm phải bóng dáng cao ráo của Haru. Nhịp tim của cô lập tức lỗi đi một nhịp, đôi má dưới lớp kính cận dày cộp bắt đầu ửng hồng. Cô bước nhanh về phía anh, nhưng ngay sau đó, đôi mắt cô chợt nhận ra bóng dáng của Kenji đang lén lút rình mò sau cây cột phía sau Haru.


*(Nguy rồi! Cậu em họ nghịch ngợm của anh ấy đang theo dõi!)* – Mei hoảng hốt thầm nghĩ. Nếu cô tiếp cận Haru lúc này và viết chữ vào sổ tay, Kenji chắc chắn sẽ phát hiện ra mối liên kết đặc biệt giữa hai người và báo cáo về cho gia tộc Kurosawa lạnh lẽo.


Mei dừng bước, lồng ngực phập phồng lo lắng. Cô nhanh trí đưa tay vào cặp sách, rút ra Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel viền bạc tinh xảo. Cô không thể nói, cũng không thể đứng lại trò chuyện viết tay với anh lâu dưới sự rình mò của Kenji. Cô quyết định sử dụng một chiến thuật sinh tồn nhanh gọn.


Mei bước đi một cách tự nhiên, giả vờ như chỉ là một thư ký bình thường đang đi lướt qua Hội trưởng để làm nhiệm vụ. Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới hai mét, Haru vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm lạnh lùng, mắt nhìn thẳng phía trước để đánh lạc hướng thám tử Jin đang lảng vảng ngoài sân. Thế nhưng, tiếng lòng anh lại đang gào thét u mê tột độ:


*(Aaa! Mei bước lại gần kìa! Cậu ấy ôm cuốn sổ tay xanh nhìn đáng yêu quá đi mất! Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu ấy quá! Nhưng không được, tên nhóc Kenji và lũ giám sát đang ở quanh đây...)*


Ngay trong khoảnh khắc hai người đi lướt qua nhau ở khe cửa sau lớp học, Mei khẽ nghiêng người, bàn tay thon dài lướt nhanh qua hông anh. Với một phản xạ cực kỳ mượt mà, cô chuyền vội Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel vào bàn tay đang buông thõng của Haru, kèm theo một mẩu giấy note nhỏ báo cáo tiến độ công việc được kẹp khéo léo ở trang đầu.


Đó là một cú chuyền sổ tay hoàn hảo không một tiếng động, nhanh gọn như một làn gió mỏng lướt qua hành lang.


Thế nhưng, hành động lén lút đầy ngọt ngào ấy đã không thể qua mắt được đôi mắt nhạy bén và tò mò của Kurosawa Kenji.


Từ góc khuất sau cây cột hành lang, Kenji đã chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc handoff chớp nhoáng của cuốn sổ tay màu xanh pastel viền bạc lấp lánh giữa tay Mei và Haru. Cậu bé khẽ khựng lại, chiếc máy chơi game Switch trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.


Kenji từ từ bước ra khỏi bóng râm của rặng trúc đào, đứng sừng sững giữa hành lang lộng gió. Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay màu xanh pastel hiện đang nằm gọn trong bàn tay quấn gạc của người anh họ hoàn hảo, rồi ngước mắt nhìn lên gương mặt đang đỏ bừng lên từ tận mang tai của Mei.


Bầu không khí hành lang bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở. Mei đứng chết trân tại chỗ, hai bàn tay trống rỗng khẽ siết chặt vào vạt áo len màu kem rộng thùng thình, lồng ngực phập phồng hoảng sợ trước nguy cơ bí mật giao tiếp của hai người bị vạch trần.


Kenji nhìn Mei, rồi nhìn sang Haru – người vẫn đang cố gắng duy trì Chỉ Số Băng Giá vô cảm tuyệt đối bên ngoài nhưng tiếng lòng trong tâm trí đã hoàn toàn đóng băng vì hoảng loạn. Cậu em họ nghịch ngợm khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đầy ẩn ý, tinh quái và chứa đựng một sự thích thú tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!