Mật Mã Cỏ Bốn Lá
Cánh cửa kính màu đen sẫm của chiếc xe hơi sang trọng từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt nghiêm nghị không một nếp nhăn của anh Yoshida. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt của khu phố cổ Yanaka, gọng kính kim loại mỏng của vị trợ lý phản chiếu một luồng sáng lạnh lẽo, quét thẳng qua túi bánh mì dưa lưới trên tay Haru rồi dừng lại trên gương mặt đang cứng đờ của Mei đứng sau quầy kính. Bầu không khí ấm áp phảng phất hương bơ sữa của tiệm bánh Uehara bỗng chốc bị đóng băng bởi sự xuất hiện đầy áp lực của gia tộc Kurosawa.
"Cậu chủ Haru," giọng nói của Yoshida đều đều, chuyên nghiệp nhưng mang theo sự răn đe không thể chối từ. "Chủ tịch đang đợi cậu ở biệt thự để duyệt báo cáo tài chính quý. Tại sao cậu lại có mặt ở một khu phố bình dân như thế này vào giờ này?"
Haru khẽ siết chặt quai túi giấy đựng bánh mì dưa lưới. Vết thương quấn gạc trắng trên bàn tay phải của anh khẽ nhói lên, nhưng gương mặt anh tuấn tú vẫn không lộ một chút biểu cảm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lập tức được đẩy lên mức tối đa. Anh quay người lại, bước ra khỏi hiên tiệm bánh, đứng chắn giữa chiếc xe hơi và Mei, che khuất hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của cô khỏi tầm mắt của Yoshida.
"Tôi chỉ đang đi khảo sát thực tế các mô hình kinh doanh nhỏ lẻ theo yêu cầu ngoại khóa của câu lạc bộ quản trị," Haru trả lời bằng giọng nói lạnh lùng, xa cách thường ngày. "Không cần anh phải bận tâm, Yoshida-san."
Thế nhưng, ngay khi Haru đứng trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bắt được tiếng lòng đang gào thét hoảng loạn và đầy phẫn nộ của anh dội thẳng vào tâm trí cô:
*(Chết tiệt! Tại sao tên Yoshida lại theo tới tận đây? Lão thám tử Kudo Jin chắc chắn đã báo cáo lộ trình của mình cho cha! Nếu mình không nhanh chóng rời đi, cha sẽ dùng thế lực để ép tiệm bánh này phải đóng cửa mất! Mei ơi, xin lỗi cậu... tớ buộc phải đi ngay bây giờ. Nhìn đôi mắt lo lắng của cậu sau lớp kính cận kìa, tớ xót xa đến phát điên lên được!)*
Mei đứng sau quầy bánh, hai bàn tay khẽ siết chặt vào vạt tạp dề màu hoa đào. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn một vệt đỏ nhạt — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi, nhưng lúc này cô hoàn toàn quên đi nỗi đau thể xác. Lồng ngực cô phập phồng lo lắng. Cô thấu cảm sâu sắc nỗi cô đơn và áp lực nghẹt thở mà Haru đang phải gánh chịu. Cô khẽ gật đầu, dùng ánh mắt ấm áp nhìn anh, ra hiệu rằng cô hiểu và anh hãy nhanh chóng rời đi để bảo vệ bản thân.
Haru khẽ liếc nhìn cô một lần cuối, rồi dứt khoát bước lên xe. Chiếc sedan đen bóng lướt đi trong màn đêm Yanaka, để lại tiếng chuông gió của tiệm bánh reo vang một giai điệu u buồn.
***
Bước sang ngày thứ Hai, bầu không khí tại trường Tư thục Shinko trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi kỳ thi giữa kỳ chính thức bắt đầu. Đối với các học sinh bình thường, đây chỉ là một kỳ kiểm tra định kỳ, nhưng đối với Haru, đây là cuộc chiến sinh tử. Áp Lực Kỳ Vọng Gia Tộc đè nặng lên đôi vai anh. Lời đe dọa lạnh lùng của người cha Soichiro vẫn văng vẳng bên tai: chỉ cần anh rơi khỏi vị trí đứng đầu khối dù chỉ một điểm, Mei sẽ lập tức bị ép chuyển trường.
Hành lang lớp học ngập tràn tiếng lật sách dồn dập và những gương mặt lo âu. Mei đeo chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ quanh cổ để tránh những tiếng lòng hỗn tạp của đám đông, lặng lẽ di chuyển bằng Nghi Thức Tránh Mặt Đám Đông qua các lối đi khuất bóng râm để đến Lớp học 11A.
Khi cô vừa bước đến gần cửa lớp, một bóng người cao ráo chặn ngay trước lối đi. Đó là Matsumoto Ryu — Á khoa khối 11, đối thủ cạnh tranh trực tiếp vị trí đứng đầu bảng điểm với Haru. Ryu mặc bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc rẽ ngôi 7/3 gọn gàng, tay ôm khư khư cuốn sách toán học nâng cao. Gương mặt thư sinh của cậu ta lộ rõ vẻ kiêu ngạo khi nhìn thấy Haru đang bước tới từ phía đối diện.
"Kurosawa-san," Ryu đẩy nhẹ gọng kính cận mỏng, nở một nụ cười mỉa mai. "Tôi nghe nói dạo này cậu bận rộn với công việc của Hội học sinh và việc 'chăm sóc' các thư ký đặc biệt đến mức không có thời gian ôn tập. Liệu chiếc ghế thủ khoa kỳ này có nên đổi chủ rồi không?"
Học sinh xung quanh lập tức im lặng, đổ dồn ánh mắt tò mò về phía hai người. Haru dừng bước, bàn tay phải quấn gạc khẽ siết chặt chiếc bút máy Parker cổ điển trong túi áo. Gương mặt anh vẫn vô cảm, lạnh lùng như một khối băng ngàn năm, nhưng tiếng lòng của anh trong tâm trí Mei lại đang căng ra gào thét đầy mệt mỏi và phẫn nộ:
*(Tên phiền phức này... Đầu gối mình vẫn còn đau nhức sau đêm chịu phạt quỳ gối ở phòng trà đạo, đầu óc thì quay cuồng vì đống tài liệu của cha. Nếu lần này mình để mất dù chỉ một điểm vào tay hắn, cha sẽ không tha cho Mei... Mình không được phép thua! Tuyệt đối không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào!)*
Mei đứng nấp sau rặng trúc đào gần đó, tim cô thắt lại khi nghe thấy tiếng lòng đầy áp lực và kiệt sức của Haru. Anh đang phải gánh vác tương lai của cả hai trên đôi vai đơn độc ấy. Cô nhìn thấy vành tai anh hơi run nhẹ — dấu hiệu của sự căng thẳng tột độ mà chỉ cô mới nhận ra.
Haru không thèm đáp lại lời khiêu khích của Ryu, chỉ lạnh lùng bước lướt qua cậu ta để vào phòng thi. Nhưng bước đi của anh có chút nặng nề.
Mei mím chặt môi. Cô biết mình không thể giúp anh giải các phương trình toán học phức tạp, nhưng cô muốn tiếp thêm sức mạnh cho anh bằng cách của riêng mình. Cô nhanh chóng lách qua đám đông, chạy về phía phòng tự học vắng người. Mei mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới mua, xé ra một mảnh giấy nhỏ màu vàng nhạt. Cô dùng chiếc bút chì bấm, tỉ mỉ viết một dòng chữ ngược theo Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương mà hai người thường dùng: "Hôm nay mặt trời sẽ chiếu sáng vì cậu. Cố lên nhé!"
Ở góc mẩu giấy, cô vẽ thêm một hình chibi mặt trời nhỏ mỉm cười rạng rỡ, tay cầm một chiếc băng keo cá nhân hình gấu cực kỳ đáng yêu. Để giữ cho mẩu giấy không bị bay, Mei lấy Chiếc Kẹp Giấy Hình Cỏ Bốn Lá màu xanh lá cây tươi tắn — biểu tượng của sự may mắn mà cô luôn trân trọng — kẹp chặt mẩu giấy lại.
Lợi dụng lúc phòng thi Lớp học 11A vẫn chưa đến giờ niêm phong và các học sinh đang tụ tập ngoài hành lang, Mei lặng lẽ lẻn vào bằng cửa sau. Cô nhanh chóng đặt mẩu giấy note kẹp cỏ bốn lá vào sâu trong hộc bàn thi của Haru rồi lặng lẽ rút lui, không để lại một dấu vết.
Mười phút sau, tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên. Haru bước vào phòng thi, ngồi xuống vị trí của mình. Khi anh đưa tay vào hộc bàn để lấy hộp bút, ngón tay anh vô tình chạm phải một vật kim loại nhỏ mát lạnh. Anh khẽ khựng lại, kéo vật đó ra.
Một mẩu giấy vàng nhỏ được kẹp bằng chiếc kẹp giấy hình cỏ bốn lá màu xanh lá xinh xắn hiện ra trước mắt anh.
Haru đưa mẩu giấy lên trước mặt. Nhìn thấy hình vẽ chibi mặt trời đáng yêu và dòng chữ ngược quen thuộc, đôi mắt phượng của vị Hội trưởng băng giá khẽ mở to. Anh lật ngược mẩu giấy, dùng mặt kim loại bóng loáng của chiếc bút máy Parker làm gương phản chiếu để đọc rõ dòng chữ của Mei.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ thế giới xung quanh Haru như ngừng quay. Tiếng lòng của anh bỗng chốc bùng nổ một cơn địa chấn hạnh phúc vỡ òa, ngọt ngào và cuồng nhiệt đến mức khiến Mei — đang ngồi ở dãy bàn phía xa — phải đỏ bừng mặt cúi đầu:
*(Ôi trời ơi!!! Mei tặng bùa may mắn cho mình này! Chiếc kẹp cỏ bốn lá màu xanh dễ thương quá đi mất! Cậu ấy còn vẽ hình chibi mặt trời cầm băng gấu nữa! Ôi đáng yêu quá, tim mình sắp rụng ra ngoài rồi! Mei ơi, cậu là thiên thần cứu rỗi cuộc đời tớ! Sự mệt mỏi và đau nhức đầu gối biến mất sạch sẽ rồi! Tớ sẽ đạt điểm tuyệt đối vì cậu, tớ sẽ nghiền nát tên Matsumoto Ryu kia để bảo vệ tiệm bánh và bảo vệ cậu bên cạnh tớ suốt đời!)*
Sự căng thẳng và áp lực nghẹt thở bủa vây Haru suốt cả tuần qua hoàn toàn bị xua tan bởi mùi hương hoa ép dịu nhẹ tỏa ra từ mẩu giấy note. Đôi tai của vị Hội trưởng băng giá đỏ ửng lên vì ngượng ngùng, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy một sự kiên định và tự tin tuyệt đối.
Đề thi được phát xuống. Haru đặt chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá ngay ngắn bên cạnh tờ giấy thi như một bùa hộ mệnh vô giá. Cây bút máy Parker trên tay anh lướt nhanh trên trang giấy, giải quyết các bài toán nâng cao một cách hoàn hảo, không một chút do dự.
***
Chiều thứ Sáu, ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ toàn bộ sân trường Shinko. Bảng điểm kết quả kỳ thi giữa kỳ được chính thức công bố trên bảng tin lớn ở hành lang trung tâm. Đám đông học sinh vây quanh xôn xao bàn tán.
Ở vị trí cao nhất của bảng điểm, cái tên "Kurosawa Haru" sừng sững đứng đầu khối với điểm số tuyệt đối 100/100, khẳng định Thang Đo Uy Tín Học Đường tuyệt đối của vị Hội trưởng hoàn hảo. Trong khi đó, Matsumoto Ryu đứng ở vị trí thứ hai với điểm số 98/100. Ryu đứng chết trân trước bảng điểm, gương mặt thư sinh hoàn toàn cắt không còn giọt máu, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và bất lực nhìn vào khoảng cách hai điểm không thể san lấp.
Haru bước đi giữa hành lang lộng gió, bộ đồng phục phẳng phiu và gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, lạnh lùng xa cách chuẩn quý tộc trước những lời khen ngợi cuồng nhiệt của đám đông xung quanh. Thế nhưng, đôi mắt anh không hề nhìn vào bảng điểm.
Anh lướt qua đám đông, ánh mắt sâu thẳm tìm kiếm khắp hành lang. Và rồi, anh dừng lại.
Ở góc cuối hành lang vắng người, Mei đang đứng ôm Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực. Qua lớp kính cận dày cộp, cô nhìn anh và khẽ nở một nụ cười mỉm im lặng, dịu dàng và ấm áp vô hạn dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Haru khẽ khựng lại, khóe môi anh ẩn hiện một độ cong cực nhỏ gần như vô hình. Trong lồng ngực anh, nhành hoa loa kèn dại ép khô và chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá nằm sát trái tim khẽ rung động, mang theo lời hẹn ước thầm lặng về một hạnh phúc bình yên đang dần trở lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!