Chiếc Bút Máy Đánh Rơi
Lồng ngực Haru cứng rắn và ấm áp, nhưng tiếng lòng của anh ngay sát tai cô lại đang gào thét như một cơn địa chấn.
(MẸ ƠI! CẬU ẤY CHẠM VÀO CON RỒI! CẬU ẤY ĐANG TỰA VÀO NGỰC CON NÈ! Thơm quá, mềm quá, nhỏ bé quá! Con có nên vòng tay qua ôm cậu ấy luôn không? Không được, làm thế sẽ bị coi là kẻ biến thái mất! Nhưng mà... nhưng mà Mei thực sự rất mềm mại nha! Mình muốn ôm chặt cậu ấy thế này mãi mãi, không bao giờ buông ra! Ai đó làm ơn dừng thời gian lại giùm tôi đi!)
Mei đứng chết lặng, hai tai đỏ bừng lên như muốn nhỏ máu. Ở khoảng cách không tới mười xăng-ti-mét này, thính giác tâm hồn của cô bị tấn công dồn dập bởi luồng suy nghĩ cuồng nhiệt, hỗn loạn và có phần... ngớ ngẩn của vị Hội trưởng vốn nổi tiếng là "tượng băng" của trường Tư thục Shinko. Sức nóng từ lồng ngực anh truyền qua lớp áo đồng phục mỏng, khiến tim cô đập loạn nhịp đến mức chính cô cũng nghe thấy tiếng thình thịch vang lên bên tai.
Cô vội vàng dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để đẩy anh ra. Haru giật mình lùi lại một bước, bàn tay đang cầm chiếc chổi quét nhà khẽ siết chặt. Gương mặt anh tuấn tú của anh lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lại một lần nữa được kéo lên mức tối đa, như thể chưa từng có cơn địa chấn nào vừa diễn ra trong tâm trí anh.
"Cậu... cẩn thận chút," Haru nói bằng giọng đều đều, khàn khàn, cố gắng giữ cho tông giọng không bị run rẩy.
Thế nhưng, tiếng lòng của anh lại đang gào khóc đầy tiếc nuối:
(Aaaa! Cậu ấy đẩy mình ra rồi! Có phải mình đã làm cậu ấy sợ không? Hay là do người mình có mùi mồ hôi khó chịu? Sáng nay mình đã xịt nước hoa mùi gỗ thông rất kỹ rồi mà ta? Mei ơi, đừng ghét tớ nha! Tớ chỉ muốn giúp cậu mở cái tủ chết tiệt này thôi mà!)
Mei cúi gầm mặt, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất gương mặt đang đỏ bừng. Cô vội vã cúi đầu thật sâu thay cho lời xin lỗi, rồi nhặt chiếc cặp sách của mình lên. Cô không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào do Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối để bảo vệ cổ họng đang bị tổn thương, nhưng sự bối rối và ngượng ngùng lúc này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cô. Cô chỉ muốn lập tức sử dụng Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông để biến mất khỏi căn phòng học này.
Không dám nán lại thêm một giây nào, Mei ôm khư khư chiếc cặp trước ngực, bước nhanh qua người Haru và chạy thẳng ra khỏi cửa lớp.
Haru đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần biến mất ở cuối hành lang. Bàn tay anh vẫn giữ nguyên tư thế như muốn giữ cô lại.
(Mei... Cậu ấy chạy nhanh quá. Chắc chắn là cậu ấy ghét mình rồi. Ôi, cuộc đời mình thế là chấm hết...)
Tiếng lòng ủ rũ của Haru nhỏ dần khi khoảng cách giữa hai người vượt quá Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn hai mét của Mei. Cô chạy một mạch xuống cầu thang, chỉ dừng lại khi đã ra tới cổng trường lộng gió. Gió mùa thu se lạnh thổi qua, làm dịu đi cái nóng bừng trên đôi má cô. Mei đưa tay lên vuốt ngực, cố gắng điều hòa lại nhịp thở dồn dập.
"Hội trưởng Kurosawa... thực sự là một người kỳ lạ," cô thầm nghĩ trong đầu.
Dù vẻ ngoài của anh luôn toát ra hào quang quý tộc xa cách và lạnh lùng, nhưng những suy nghĩ thầm kín mà cô nghe được lại ngập tràn sự ấm áp, quan tâm vụng về và cả sự u mê đáng yêu dành cho một cô gái nhạt nhòa như cô. Sự tương phản đó khiến lòng Mei dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả, xua đi phần nào nỗi tự ti về xuất thân bình dân của mình.
***
Thứ Hai tuần sau.
Thời tiết Tokyo chuyển lạnh rõ rệt. Những cơn gió thu thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá phong đỏ rực bay lượn khắp sân trường.
Sau giờ nghỉ trưa, Mei lặng lẽ đi bộ dọc theo Hành lang lộng gió khu Tây để di chuyển từ phòng thí nghiệm sinh học trở về lớp học 11A. Đây là con đường mòn nhỏ hẹp nối liền giữa tòa nhà học chính và nhà thể chất, quanh năm lộng gió và ngập tràn bóng râm của những rặng trúc đào. Mei rất thích đi con đường này vì nó vắng người, giúp cô tránh được sự dòm ngó của đám đông học sinh và đặc biệt là nhóm fanclub quá khích của Haru.
Cô đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ quanh cổ — kỷ vật vô giá mà người cha quá cố để lại. Dù không bật nhạc, chiếc tai nghe vẫn là bảo mệnh tâm lý giúp cô lọc bớt những tiếng lòng hỗn tạp của thế giới xung quanh mỗi khi cô cảm thấy quá tải.
Bỗng nhiên, ánh mắt Mei bị thu hút bởi một vật thể lấp lánh nằm khuất dưới đống lá phong khô sát chân tường hành lang.
Cô dừng bước, tò mò cúi xuống gạt những chiếc lá khô sang một bên. Xuất hiện trước mắt cô là một chiếc bút máy bằng kim loại màu bạc sang trọng, thân bút có khắc những đường vân tinh xảo mang phong cách cổ điển. Trên nắp bút, logo thương hiệu Parker lấp lánh dưới ánh nắng nhạt của ngày thu.
Mei nhặt chiếc bút lên. Cầm nó trên tay, cô cảm nhận được sức nặng và sự mát lạnh của kim loại cao cấp. Đây chắc chắn không phải là một chiếc bút máy thông thường.
Ngay lúc đó, một giọng nói thầm kín, quen thuộc đột ngột vang lên từ phía cuối hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian:
(Tiêu rồi! Chiếc bút máy của ông nội đâu rồi?! Mình nhớ là đã để nó trong túi áo ngực cơ mà? Sao bây giờ lại không thấy đâu nữa?! Đó là món quà duy nhất ông nội Genji tặng khi mình đạt điểm tuyệt đối kỳ thi đầu cấp! Nếu làm mất nó, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mất!)
Mei giật mình ngước mắt lên. Ở phía cuối hành lang, bóng dáng cao ráo của Haru đang vội vã bước đi. Gương mặt anh tuấn tú vốn luôn điềm tĩnh giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng, lo lắng. Anh liên tục cúi đầu nhìn xuống đất, hai tay không ngừng lục lọi các túi áo đồng phục.
Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này hoàn toàn sụp đổ trong tâm trí anh. Sự Cố Đánh Rơi Chiếc Bút Máy May Mắn đã khiến vị Hội trưởng hoàn hảo rơi vào trạng thái hoảng loạn thực sự.
Mei nhìn chiếc bút máy trong tay mình, rồi nhìn sang Haru đang dần tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp xuống còn năm mét, rồi ba mét.
Khi Haru ngẩng đầu lên và nhìn thấy Mei đang đứng ở giữa hành lang, anh lập tức dừng bước. Ánh mắt anh chạm vào chiếc bút máy màu bạc đang nằm gọn trong bàn tay nhỏ nhắn của cô.
Trong một khoảnh khắc, thời gian như ngừng trôi. Gió thu vẫn thổi xào xạc qua những rặng trúc đào, nhưng cả hai đều đứng im lặng nhìn nhau.
Tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ như một quả pháo hoa rực rỡ giữa đêm đen:
(ÔI CHÚA ƠI! Mei! Cậu ấy đang giữ chiếc bút máy của mình! Cậu ấy đã nhặt được nó sao?! Đây... đây không phải là định mệnh thì là cái gì nữa?! Ông nội ơi, cháu yêu ông nhiều lắm! Món quà của ông thực sự đã mang lại may mắn cho cháu rồi! Đây là cơ hội trời cho! Mình phải dùng cái cớ này để nói chuyện, để tiếp cận cậu ấy mỗi ngày!)
Nội tâm gào thét phấn khích là thế, nhưng bên ngoài, Haru vẫn cố gắng điều chỉnh lại cơ mặt. Anh hắng giọng một tiếng, bước lại gần Mei với phong thái lạnh lùng, xa cách chuẩn quý tộc.
"Uehara-san," Haru nói bằng giọng trầm ấm, vô cảm. "Đó là bút của tôi. Cậu nhặt được nó sao?"
Mei gật đầu nhẹ. Cô xòe bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, nâng chiếc bút máy Parker cổ điển lên trước ngực anh, ra hiệu muốn trả lại.
Haru nhìn bàn tay trắng ngần, mềm mại của cô đang nâng niu chiếc bút của mình. Tiếng lòng anh lại một lần nữa gào thét đầy u mê:
(Bàn tay của Mei nhỏ nhắn quá, mềm mại quá! Từng ngón tay thon dài như những búp măng... Mình muốn chạm vào quá! Mình muốn cầm lấy bàn tay ấy rồi dắt cậu ấy đi khắp thế gian! Bình tĩnh lại Kurosawa Haru! Mày phải tỏ ra ngầu! Phải thực hiện kế hoạch kéo dài thời gian!)
Haru chậm rãi đưa tay ra định nhận lấy chiếc bút. Thế nhưng, do quá hồi hộp và bối rối trước cự ly gần gũi này, ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào lòng bàn tay của Mei.
Một luồng điện tê dại như chạy dọc sống lưng cả hai. Mei giật mình, ngón tay run lên khiến chiếc bút máy trượt khỏi tay cô và rơi xuống đất.
Trong một tích tắc, phản xạ thể chất của Haru được kích hoạt. Nhờ Kỹ Năng Đỡ Đồ Vật Rơi Cực Nhanh được rèn luyện qua những buổi đấu tập kiếm đạo khắc nghiệt, cánh tay anh lướt nhanh như một tia chớp dưới không trung. Anh cúi người xuống, đón lấy chiếc bút máy ngay trước khi nó kịp chạm vào nền đất cứng.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy mười xăng-ti-mét. Gương mặt của Haru ở ngay sát mặt Mei, cô có thể nhìn thấy rõ hàng lông mi dài và đôi mắt xám tro sâu thẳm của anh. Mùi hương gỗ thông dịu nhẹ, thanh khiết từ cơ thể anh dội vào khứu giác cô, mang lại một cảm giác ấm áp, an toàn đến lạ kỳ.
Tiếng lòng của Haru sát bên tai cô lại một lần nữa gào thét dữ dội:
(ÔI TRỜI ƠI! Suýt chút nữa thì làm rơi báu vật của ông nội rồi! Nhưng mà... khoảng cách này gần quá! Mình có thể nhìn thấy rõ đôi mắt trong sáng sau lớp kính cận của Mei luôn nè! Đôi môi cậu ấy hơi mím lại nhìn yêu kinh khủng! Mình muốn... mình muốn hôn cậu ấy quá! Không được, Haru, mày phải kiềm chế! Kế hoạch! Nhớ lấy kế hoạch!)
Haru đứng thẳng người dậy, lùi lại một bước để giữ khoảng cách xã giao. Anh cầm chiếc bút máy trên tay, xoay nhẹ nắp bút rồi giả vờ nhíu mày quan sát kỹ lưỡng.
"Bút bị kẹt mực rồi," Haru nói bằng giọng lạnh lùng nhất có thể. "Có vẻ như cú rơi lúc nãy đã làm hỏng bộ phận dẫn mực bên trong."
Mei bàng hoàng mở to mắt. Cô lúng túng rút mẩu giấy nháp trong túi ra định viết lời xin lỗi, vì nghĩ rằng chính sự vụng về của mình đã làm hỏng kỷ vật quý giá của anh.
Thế nhưng, tiếng lòng đắc chí và mưu mô của Haru lúc này lại vang lên đầy hài hước:
(Ha ha! Mình đúng là một thiên tài! Chiếc bút này làm bằng thép không gỉ cao cấp, có rơi từ tầng ba xuống cũng không hỏng được, nói gì đến rơi nhẹ thế này! Nhưng mình phải nói dối là nó bị hỏng, như vậy mới có cớ bắt Mei giữ hộ và chịu trách nhiệm! Như vậy ngày nào mình cũng có lý do chính đáng để gặp cô ấy!)
Haru đặt chiếc bút máy Parker cổ điển trở lại vào bàn tay của Mei, rồi khép những ngón tay của cô lại.
"Cậu giữ hộ tôi đến ngày mai," Haru ra lệnh bằng giọng nói đều đều, lạnh lùng. "Tôi bận họp Hội học sinh nên chưa thể kiểm tra ngay được. Ngày mai tôi sẽ đến tìm cậu để nhận lại và kiểm tra tình trạng mực sau."
Mei ngơ ngác nhìn chiếc bút máy ấm áp đang nằm trong tay mình. Cô muốn lắc đầu từ chối vì món đồ này quá giá trị, nhưng ánh mắt nghiêm nghị, kiên định của vị Hội trưởng đã chặn đứng mọi ý định phản kháng của cô.
Cô chỉ đành gật đầu nhẹ, chấp nhận trò chơi tiếp cận đầy mưu mô nhưng cũng cực kỳ đáng yêu của anh.
"Quyết định vậy đi. Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai, Uehara-san," Haru nói rồi quay lưng bước đi với phong thái quý tộc, lịch lãm thường ngày.
Thế nhưng, ngay khi vừa quay lưng đi, tiếng lòng của anh lại bùng nổ hạnh phúc vỡ òa đầy đắc chí:
(YES!!! Thành công rồi! Cậu ấy đã nhận giữ chiếc bút của mình rồi! Ngày mai mình sẽ có lý do chính đáng để đến bàn học của cậu ấy nói chuyện! Mình đúng là một thiên tài tình yêu! Ông nội ơi, cháu sắp có cháu dâu cho ông rồi nè!)
Mei đứng lặng giữa hành lang lộng gió, ôm chiếc bút máy ấm áp sát vào ngực. Cô nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Haru đang khuất dần ở phía cuối con đường mòn, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng, bất chấp sự im lặng đang bao trùm lấy cô.
Tuy nhiên, niềm vui ngọt ngào ấy nhanh chóng bị dập tắt khi Mei chợt nhận ra một bóng đen đang lén lút đứng quan sát họ từ phía sau rặng trúc đào ở góc hành lang.
Đó chính là Sato Mika — bạn thân của Risa. Cô ta đang cầm chiếc điện thoại thông minh, ánh mắt đầy sự đố kỵ và ghen ghét khóa chặt lấy bóng dáng của Mei cùng chiếc bút máy trên tay cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!