Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hương Bánh Mì Dưa Lưới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió mùa thu của khu phố cổ Yanaka thổi qua những rặng trúc đào xào xạc, mang theo cái lạnh se se của những ngày cận đông cận kề. Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt, đầy rẫy những lời phán xét và đố kỵ tại ngôi trường tư thục Shinko, tiệm bánh ngọt Uehara Bakery nằm ở góc phố nhỏ vẫn luôn là một bến đỗ bình yên, ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp và hương thơm ngọt ngào của bơ sữa.


Mei khẽ thở dài, bàn tay trái của cô — nơi mu bàn tay vẫn còn một vệt đỏ nhạt, vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi — đang tỉ mỉ đóng gói những chiếc bánh quy nhỏ hình gấu vào chiếc túi giấy kraft. Kể từ khi cơn bão mạng xã hội bùng nổ vào buổi trưa, khi tài khoản ẩn danh Shadow tung những bức ảnh chụp trộm tiệm bánh nhà cô lên diễn đàn trường với những lời lẽ khinh miệt tột cùng, lồng ngực Mei lúc nào cũng nghẹn thắt lại. Cô không lo lắng cho bản thân, nhưng cô sợ người mẹ dịu dàng của mình sẽ phải chịu tổn thương vì những trò đố kỵ trẻ con của giới học sinh thượng lưu.


"Mei-chan, con mệt rồi thì vào trong nghỉ một lát đi. Để mẹ lau quầy bánh cho," bà Uehara Hana bước ra từ gian bếp phía sau, gương mặt hiền hậu mang nếp nhăn thời gian khẽ mỉm cười ấm áp. Bà vẫn mặc chiếc tạp dề màu hoa đào quen thuộc, phảng phất hương thơm dịu nhẹ của bột mì nướng và vanilla. Sự dịu dàng của mẹ luôn là liều thuốc chữa lành tốt nhất đối với Mei, giúp cô tạm thời quên đi những tiếng lòng hỗn tạp, độc hại đang bủa vây tâm trí mình suốt cả ngày hôm nay.


Mei khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt thanh lịch dưới lớp kính gọng tròn dày cộp. Cô dùng ngôn ngữ ký hiệu tự chế, chỉ vào đống bánh quy đã đóng gói xong rồi mỉm cười, ra hiệu rằng mình vẫn ổn và muốn giúp mẹ làm nốt công việc cuối ngày. Chứng mất giọng nói tạm thời sau trận ốm nặng khiến cô gặp nhiều bất tiện, nhưng chính sự im lặng này lại giúp cô học được cách quan sát thế giới xung quanh một cách tinh tế hơn.


Kính coong.


Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm reo vang một giai điệu trong trẻo, báo hiệu có khách vào. Mei theo bản năng ngẩng đầu lên, định cúi đầu chào khách theo đúng quy tắc ứng xử lịch sự của tiệm. Thế nhưng, ngay khi bóng người vừa bước qua cánh cửa gỗ, toàn bộ cơ thể cô bỗng chốc cứng đờ, nhịp tim lập tức lỗi đi một nhịp.


Một chàng trai cao ráo, thẳng tắp bước vào. Anh khoác chiếc áo măng tô dạ màu xám sẫm lịch lãm bên ngoài bộ đồng phục trường Shinko phẳng phiu không một nếp nhăn. Mái tóc đen tuyền hơi rối nhẹ vì gió chiều, và gương mặt tuấn tú, hoàn hảo như tạc từ một khối băng ngàn năm vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, lạnh lùng xa cách chuẩn quý tộc. Bàn tay phải của anh vẫn quấn một lớp gạc trắng dày — vết tích của sự cố phá cửa cứu cô ở nhà kho thể dục tuần trước.


Kurosawa Haru.


Mei bàng hoàng, hai mắt mở to sau lớp kính cận. Tại sao vị Hội trưởng băng giá, người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính Kurosawa khổng lồ, lại xuất hiện ở khu phố cổ Yanaka bình dân này? Và quan trọng hơn hết, ngay khi anh bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô lập tức bị kích hoạt, bắt được luồng sóng âm suy nghĩ dồn dập, ấm áp và cực kỳ cuồng nhiệt của anh dội thẳng vào tâm trí:


*(Ôi trời ơi! Mei kìa! Cậu ấy mặc chiếc tạp dề màu hoa đào dễ thương quá đi mất! Trông cậu ấy giống như một chiếc bánh mochi dâu tây ngọt ngào vậy! Mình muốn lao đến ôm chặt lấy cậu ấy quá! Cả ngày hôm nay không được nhìn thấy nụ cười của cậu ấy, mình cảm giác như sắp héo mòn đến nơi rồi! Chờ đã... mu bàn tay trái của cậu ấy vẫn còn vệt đỏ của vết bỏng kìa... Chết tiệt, mình xót xa quá, muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó để thổi phù phù cho cậu ấy hết đau quá đi mất!)*


Tiếng lòng gào thét u mê, cuồng nhiệt và đầy sự bảo bọc của Haru vang lên rõ mồn một, tương phản hoàn toàn với vẻ mặt lạnh như tiền, không một gợn sóng cảm xúc bên ngoài của anh. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này vẫn được kéo lên mức tối đa để che giấu đi sự bối bối tột độ trong lòng.


"Chào cháu, cháu muốn mua loại bánh nào?" bà Hana niềm nở bước lên chào đón, hoàn toàn không nhận ra sự kỳ lạ giữa hai đứa trẻ. Bà mỉm cười nhìn chàng trai lịch lãm trước mặt, lòng thầm khen ngợi phong thái thanh lịch chuẩn mực của anh.


Haru khẽ cúi đầu chào bà Hana một cách vô cùng lễ phép, giọng nói đều đều, khàn khàn và lạnh lùng của anh vang lên, cố giữ cho tông giọng không bị run rẩy vì hồi hộp:


"Chào bác. Cháu muốn mua bánh mì dưa lưới."


Thế nhưng, trong đầu anh lại đang gào khóc đầy tuyệt vọng:


*(Aaa! Đây là mẹ của Mei sao? Bác ấy hiền hậu và ấm áp quá! Không giống như người mẹ lạnh lùng Kurosawa Shizuka lúc nào cũng chỉ biết đến lễ nghi thượng lưu của mình... Mình phải giữ hình tượng thật tốt trước mặt mẹ vợ tương lai! Phải thật thanh lịch, thật ngoan ngoãn! Nhưng mà... bánh mì dưa lưới! Món bánh yêu thích nhất đời mình! Lại do chính tay Mei làm nữa! Mình muốn mua hết sạch cả tiệm bánh này! Muốn ăn bánh mì dưa dứa của Mei làm suốt cả cuộc đời này!)*


Mei đứng sau quầy bánh, hai tai đỏ bừng lên rực rỡ như quả cà chua chín, lan nhanh từ má ra tận mang tai và cổ. Cô bối rối cúi gầm mặt, vội vàng quay người đi để tránh ánh mắt sâu thẳm của Haru. Cô lấy chiếc kẹp gắp bánh, run rẩy gắp ba chiếc bánh mì dưa lưới vàng ươm, thơm phức hương bơ sữa vào túi giấy. Thính giác tâm hồn của cô vẫn không ngừng tiếp nhận những suy nghĩ ngớ ngẩn nhưng cực kỳ đáng yêu của anh, khiến trái tim cô đập liên hồi như trống trận.


Bà Hana nhìn biểu cảm ngượng ngùng của con gái, khẽ cười tủm tỉm rồi đẩy nhẹ vai Mei: "Mei-chan, con đưa bánh cho bạn đi."


Mei khẽ nuốt nước bọt, ôm túi bánh mì dưa lưới bằng cả hai tay, rụt rè bước lại gần Haru. Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới một mét, mùi hương gỗ thông dịu nhẹ quen thuộc từ cơ thể anh thoảng qua mũi cô, mang lại một cảm giác an toàn và ấm áp kỳ lạ, xua tan hoàn toàn nỗi đau lòng và tủi nhục từ cuộc bạo lực mạng học đường ban trưa.


Haru vươn bàn tay trái ra nhận lấy túi bánh từ tay cô. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, những ngón tay thon dài của hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện ấm áp lập tức chạy dọc sống lưng Mei, khiến cô giật nảy mình.


*(Ôi mẹ ơi! Mình chạm tay Mei rồi! Da cậu ấy mềm mại quá, ấm áp quá! Mình không muốn buông ra chút nào cả! Mei ơi, tớ biết chuyện bài viết bôi nhọ của tài khoản Shadow rồi. Tớ đã bắt Kaito dùng công nghệ định vị IP để truy tìm kẻ đứng sau rồi, tớ hứa sẽ dùng toàn bộ thế lực để bắt kẻ đó phải trả giá đắt! Cậu đừng buồn nữa nhé, có tớ ở đây bảo vệ cậu rồi...)*


Tiếng lòng chân thành, kiên định và đầy sự chở che của Haru dội thẳng vào tâm trí Mei, sưởi ấm toàn bộ cõi lòng đang lạnh giá của cô. Cô khẽ ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với anh qua lớp kính cận dày. Dù gương mặt Haru vẫn vô cảm như một bức tượng băng, nhưng đôi mắt phượng sâu thẳm của anh lại chứa đựng một sự dịu dàng và lo lắng vô hạn dành riêng cho cô.


Mei mỉm cười nhẹ, khẽ gật đầu như một lời cảm ơn thầm lặng gửi đến anh. Cô biết anh lén đi bộ đến khu phố cổ Yanaka này dưới danh nghĩa khách mua hàng chỉ để động viên cô và kiểm tra sự an toàn của cô ngoài trường học.


Thế nhưng, bầu không khí ngọt ngào, ấm áp ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng phanh xe chói tai vang lên ngoài đường.


Kééét!


Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen mang biểu tượng gia huy của gia tộc Kurosawa đột ngột đỗ xịch ngay trước cửa tiệm bánh ngọt Uehara Bakery. Cánh cửa kính xe màu đen sẫm từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng của anh Yoshida — trợ lý riêng của người cha độc đoán Soichiro, đồng thời là tai mắt giám sát của người mẹ quyền lực Kurosawa Shizuka. Anh ta đang cầm chiếc máy tính bảng chuyên dụng, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy bóng dáng của Haru và Mei qua lớp cửa kính của tiệm bánh.


Nụ cười trên môi Mei lập tức tắt ngấm, lồng ngực cô thắt lại vì một nỗi lo âu tột cùng về cơn giông bão gia tộc sắp sửa ập xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!