Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cơn Bão Mạng Nhắm Vào Tiệm Bánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng la hét tuyệt vọng của bố Ryota qua điện thoại vang vọng khắp khoảng sân thượng lộng gió, dập tắt hoàn toàn sự kiêu ngạo cuối cùng của kẻ bắt nạt. Okada Ryota quỳ rạp xuống nền bê tông lạnh lẽo, hai vai run rẩy kịch liệt, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn không còn dám ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt phượng sâu thẳm đang tỏa ra hàn khí đáng sợ của vị Hội trưởng băng giá nữa. Bằng đôi bàn tay lóng ngóng và hoảng loạn, hắn bấm cuồng nhiệt vào màn hình điện thoại, tự tay xóa vĩnh viễn bức ảnh chụp trộm cảnh Haru bảo vệ Mei ở nhà kho thể dục, rồi lầm lũi cúi đầu chạy trốn xuống cầu thang như một kẻ bại trận.


Haru vẫn đứng sừng sững trước lan can sân thượng, bàn tay phải quấn gạc trắng dày khẽ siết chặt. Chỉ Số Băng Giá Của Haru vẫn ở mức tối đa, gương mặt anh tuấn tú không một gợn sóng cảm xúc. Thế nhưng, đằng sau cánh cửa sắt khép hờ, Mei — người đang đeo chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ bị nứt nhẹ gọng nhựa và cạn sạch pin — lại nghe thấy tiếng lòng anh đang gào thét một cách hoảng loạn và tràn đầy sự xót xa:


*(Mei... Cậu ấy có nghe thấy những lời dơ bẩn của tên Ryota kia không? Cậu ấy có bị hắn làm cho sợ hãi không? Chết tiệt, mình đã không bảo vệ tốt cho cậu ấy! Bàn tay phải của mình đau thế này cũng chẳng bằng một phần mười nỗi sợ hãi mà cậu ấy phải chịu đựng trong nhà kho tối tăm đó... Mei ơi, tớ xin lỗi...)*


Mei khẽ mím chặt môi, bàn tay trái của cô — nơi mu bàn tay vẫn còn vệt đỏ nhạt của vết bỏng đã dịu — khẽ đưa lên chạm vào ngực áo len màu kem rộng thùng thình. Lòng cô dâng lên một luồng điện ấm áp và thấu cảm sâu sắc. Cô biết anh lạnh lùng bên ngoài chỉ để làm lá chắn bảo vệ cô trước sự dòm ngó của thám tử tư Kudo Jin và người cha độc đoán của anh. Cô lặng lẽ lùi bước, sử dụng Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông để quay trở lại lớp học trước khi anh phát hiện ra sự hiện diện của mình.


Thế nhưng, bình yên của ngôi trường tư thục Shinko chưa bao giờ kéo dài được lâu. Sự thất bại thảm hại của Ryota và Fujii Karen đã vô tình thổi bùng lên ngọn lửa đố kỵ điên cuồng trong lòng nhóm nữ sinh thượng lưu.


Giờ ra chơi sáng thứ Ba, bầu không khí ở hành lang lớp 11A bỗng chốc xôn xao một cách bất thường. Những tiếng xì xào, bàn tán dồn dập vang lên khắp nơi. Mei vừa bước vào lớp đã cảm nhận thấy hàng chục ánh mắt kỳ thị, khinh miệt đổ dồn về phía mình. Không có chiếc tai nghe chống ồn bảo vệ, thính giác tâm hồn của cô lập tức bị quá tải bởi những luồng suy nghĩ độc hại dội thẳng vào tâm trí:


*(Nhìn kìa... chính là tiệm bánh nghèo nàn đó...)*

*(Trông rẻ tiền thật đấy, đúng là rác rưởi của khu phố cổ Yanaka mà...)*

*(Con bé câm này đúng là kẻ đào mỏ chuyên nghiệp, dùng sự im lặng đáng thương để bám lấy người thừa kế Kurosawa gia tộc...)*


Mei sững sờ, tim đập nhanh liên hồi. Cô vội vàng rút điện thoại ra và mở diễn đàn nội bộ của trường Shinko. Đập vào mắt cô là một bài viết nổi bật vừa được đăng tải cách đây mười phút bởi một tài khoản ẩn danh mang tên Shadow.


Bài viết chứa đầy những bức ảnh chụp trộm Tiệm bánh ngọt Uehara Bakery nhỏ bé, cũ kỹ của mẹ cô ở Yanaka. Dưới góc máy đầy ác ý của Sato Mika — kẻ đứng sau tài khoản Shadow — tiệm bánh ấm áp ngập tràn mùi bơ sữa bỗng chốc hiện lên như một sạp hàng nghèo nàn, tồi tàn và mất vệ sinh. Mika viết những lời lẽ mỉa mai, khinh miệt tột cùng về xuất thân bình dân của Mei, vu khống mẹ cô là kẻ hám tiền, dạy con gái dùng chiêu trò giả vờ mất giọng để mồi chài nam thần hoàn hảo Haru hòng bước chân vào giới thượng lưu.


Giới Hạn Nhẫn Nhịn Của Mei hoàn toàn bị phá vỡ. Cô có thể im lặng chịu đựng mọi sự bắt nạt, mọi lời chế giễu nhắm vào bản thân cô để giữ gìn sự yên bình học đường. Thế nhưng, khi danh dự của người mẹ dịu dàng, đảm đang và tiệm bánh — kỷ vật vô giá duy nhất của người cha quá cố — bị đem ra làm trò cười và sỉ nhục trước hàng ngàn học sinh quý tộc, Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹn thắt lại, đau đớn như bị hàng ngàn nhát dao đâm xuyên qua.


"Lũ khốn kiếp này! Ai cho phép các người bôi nhọ gia đình của Mei như thế hả?!" Yuki — cô bạn thân năng động của Mei — phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn, giật lấy chiếc điện thoại của Mei và kéo cô đi thẳng về phía văn phòng ban giám thị.


Yuki dũng cảm đứng trước bàn làm việc của Thầy Iwata — giáo viên giám thị khắt khe và bảo thủ của trường. Cô giơ màn hình hiển thị bài viết bôi nhọ của Shadow lên, giọng nói run rẩy vì tức giận: "Thầy Iwata! Bạn Sato Mika dưới danh nghĩa tài khoản Shadow đã đăng bài bôi nhọ, sỉ nhục gia đình và tiệm bánh của Uehara-san trên diễn đàn trường! Đây là hành vi bạo lực mạng học đường nghiêm trọng, xin thầy hãy can thiệp và gỡ bỏ bài viết ngay lập tức!"


Thầy Iwata lười biếng chỉnh lại gọng kính cận dày, lướt mắt qua màn hình điện thoại rồi lạnh lùng gõ cây thước kẻ gỗ xuống bàn. Giọng thầy đều đều, vô cảm đến đáng sợ: "Hoshino-san, nội quy của trường Shinko chỉ quản lý các hành vi vi phạm kỷ luật diễn ra trong khuôn viên trường học và liên quan trực tiếp đến học tập. Tiệm bánh ngọt Uehara là một hộ kinh doanh cá thể bình dân ngoài trường học, ban giám thị không có trách nhiệm và thẩm quyền giải quyết các tranh chấp cá nhân ngoài đời tư của học sinh. Các em tự giải quyết với nhau đi, đừng làm phiền thời gian làm việc của tôi."


Lời bác bỏ phớt lờ, tàn nhẫn của thầy Iwata như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Mei. Cô đứng im lặng bên cạnh Yuki, đôi môi mím chặt đến mức rỉ máu, hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo len rộng. Thính giác tâm hồn của cô nghe rõ tiếng lòng lạnh lùng, máy móc của thầy giám thị:


*(Một đứa học sinh bình dân không có gia thế như con bé Uehara đó thì có gì đáng để mình phải tốn công giải quyết chứ? Tránh rắc rối vẫn là tốt nhất...)*


Nỗi đau lòng, sự bất lực và tủi nhục dâng lên tột cùng. Mei không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào để phản kháng. Cô buông tay Yuki ra, quay đầu chạy trốn khỏi văn phòng giám thị. Cô chạy nhanh qua những dãy hành lang lộng gió, trốn vào Góc tối dưới gầm cầu thang trung tâm — góc khuất tĩnh lặng, tối tăm chứa đầy những chiếc bàn ghế hỏng và bảng tin cũ.


Mei ngồi thụp xuống góc tối, ôm chặt lấy hai đầu gối, gục đầu vào lòng bàn tay và khóc thầm trong sự cô độc tột cùng. Nước mắt nóng hổi thấm đẫm mu bàn tay trái đỏ nhạt. Cô đau đớn vì sự bất lực của chính mình, đau đớn vì không thể bảo vệ danh dự của mẹ và kỷ vật của cha trước những lời sỉ nhục tàn nhẫn của giới thượng lưu.


Cùng lúc đó, tại phòng làm việc của Hội học sinh, Kurosawa Haru đang đứng bên cửa sổ lớn nhìn ra sân trường. Khi anh mở điện thoại và lướt qua bài viết bôi nhọ tiệm bánh ngọt Uehara trên diễn đàn, Chỉ Số Băng Giá trên gương mặt anh hoàn toàn sụp đổ. Đôi mắt phượng sâu thẫm co rút lại, tỏa ra một sát khí lạnh lùng tột độ. Bàn tay phải quấn gạc trắng của anh siết chặt vào cạnh bàn gỗ tuyết tùng đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, vết thương nhẹ trên tay khẽ rỉ máu thấm qua lớp băng.


Tiếng lòng của Haru bùng nổ một cơn giông bão phẫn nộ, tàn nhẫn và cuồng dã chưa từng có trong tâm trí anh:


*(Lũ hèn nhát rác rưởi! Các người dám đụng đến gia đình cô ấy! Dám dùng những lời lẽ dơ bẩn đó để chà đạp lên sự thánh thiện của Mei và tiệm bánh ấm áp của mẹ cô ấy! Tôi thề sẽ dùng toàn bộ thế lực của gia tộc Kurosawa để nghiền nát kẻ đứng sau tài khoản Shadow này! Tôi sẽ khiến cô ta phải quỳ gối khóc lóc cầu xin sự tha thứ của Mei ngay trong ngày hôm nay! Mei ơi... đừng khóc... tớ sẽ đến bên cậu ngay lập tức!)*


Haru lập tức rút điện thoại cá nhân ra, nhấn nút gọi khẩn cấp cho Phó hội trưởng Inoue Kaito. Giọng nói của anh lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, mang theo một áp lực vĩ mô nghẹt thở:


"Kaito. Sử dụng mọi biện pháp công nghệ và tài nguyên bảo mật của Hội học sinh. Truy tìm địa chỉ IP và số ID thiết bị của tài khoản ẩn danh Shadow ngay lập tức cho tôi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!