Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Góc Khuất Sân Thượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ nhịp nhàng của chiếc thước kẻ gỗ trên lòng bàn tay thầy giám thị Iwata vang lên như những tiếng đếm ngược của một bản án vô hình. Bầu không khí trong lớp học 11A trường Tư thục Shinko lúc này ngột ngạt đến mức một tiếng thở mạnh cũng có thể biến thành tội lỗi. Thầy Iwata, với gương mặt gầy gò khắc khổ không một nếp nhăn cười, đang đứng sừng sững trước bàn học của Kurosawa Haru. Ánh mắt diều hâu của thầy khóa chặt vào góc phồng lên bất thường nơi chiếc cặp sách da cao cấp mang gia huy mạ vàng của dòng họ Kurosawa.


Mei ngồi ở dãy bàn bên cạnh, hai bàn tay cô siết chặt vào nhau dưới hộc bàn, móng tay khẽ bấm vào lòng bàn tay để kiềm chế cơn run rẩy. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn một vệt đỏ nhạt — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước tuy đã dịu đi nhưng lúc này bỗng chốc nhói lên từng cơn theo nhịp đập điên cuồng của trái tim. Chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ bị nứt gọng nhựa đang đeo quanh cổ cô hoàn toàn im lìm vì cạn sạch pin, khiến thính giác tâm hồn của cô mở rộng tối đa, bất đắc dĩ phải tiếp nhận luồng suy nghĩ hỗn loạn đầy căng thẳng từ các học sinh xung quanh.


*(Tiêu rồi... Trong cặp của Hội trưởng chắc chắn đang giấu cuốn sổ tay xanh pastel của con bé tàng hình kia!)*

*(Nếu thầy Iwata lục soát cặp của nam thần, bí mật của hai người họ sẽ bị phơi bày mất!)*


Những tiếng lòng tò mò, đố kỵ của đám đông nữ sinh phía sau dội thẳng vào tâm trí Mei khiến thái dương cô đau nhói. Nhưng luồng sóng âm suy nghĩ mạnh mẽ nhất, dồn dập nhất lúc này lại phát ra từ chàng trai đang ngồi ngay cạnh cô. Haru vẫn ngồi thẳng lưng với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn. Bàn tay phải quấn gạc trắng dày của anh đặt tĩnh lặng trên mặt bàn, gương mặt tuấn tú lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm không một gợn sóng cảm xúc. Chỉ Số Băng Giá Của Haru đang ở mức tối đa. Thế nhưng, tiếng lòng của anh trong tâm trí Mei lại đang gào thét một cách hoảng loạn đầy u mê:


*(Chết tiệt! Thầy Iwata cứ nhìn chằm chằm vào cặp của mình làm gì thế? Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel của Mei đang nằm ngay trong ngăn khóa kéo thứ hai! Nếu thầy ấy dám chạm vào nó, dám đọc những dòng chữ ngược mật mã của mình và Mei... mình thề sẽ dùng quyền lực của gia tộc Kurosawa để chuyển thầy ấy đến một ngôi trường hẻo lánh nhất ở Hokkaido ngay ngày mai! Nhưng không được, mình phải bình tĩnh... Mei đang nhìn mình kìa. Ánh mắt cậu ấy lo lắng quá, đôi vai khẽ run lên dưới lớp áo len rộng... Đáng yêu quá, mình muốn ôm cậu ấy vào lòng để che chở ngay lập tức!)*


Mei đỏ bừng mặt từ tận mang tai khi nghe thấy những suy nghĩ bảo bọc quá mức cuồng nhiệt của Haru. Cô vội cúi gầm mặt xuống, giả vờ điều chỉnh gọng kính cận dày để che giấu sự bối bối của mình.


Thầy Iwata từ từ đưa bàn tay gầy guộc về phía chiếc cặp sách của Haru. Khoảng cách thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Mei nín thở, tưởng như lồng ngực mình sắp vỡ tung.


"Hội trưởng Kurosawa," giọng thầy Iwata khàn khàn vang lên, "chiếc cặp của em..."


"Thầy Iwata," Haru cắt ngang lời thầy bằng một tông giọng đều đều, lạnh lùng và mang theo một áp lực vô hình của kẻ bề trên. Anh không hề né tránh ánh mắt của thầy giám thị, đôi mắt phượng sâu thẳm tỏa ra hàn khí đáng sợ. "Chiếc cặp này chứa tài liệu mật của Hội học sinh liên quan đến kế hoạch ngân sách Lễ hội văn hóa mà Ban Giám Hiệu vừa phê duyệt sáng nay. Trong đó có cả các điều khoản bảo mật tài chính của Tập Đoàn Tài Chính Kurosawa. Nếu thầy muốn tiến hành lục soát theo nội quy thông thường, tôi buộc phải gọi điện cho trợ lý Yoshida của cha tôi để lập biên bản bàn giao tài liệu bảo mật trước sự chứng kiến của Hiệu trưởng."


Lời nói của Haru không hề mang tính đe dọa trực tiếp, nhưng việc anh nhắc đến "trợ lý Yoshida" và "Tập đoàn Kurosawa" — thế lực kinh tế khổng lồ đứng sau bảo trợ cho toàn bộ ngôi trường Shinko này — đã khiến bàn tay của thầy Iwata khựng lại giữa không trung. Gương mặt khắc khổ của thầy giám thị khẽ biến sắc, vệt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


Thầy Iwata im lặng vài giây, cố gắng tìm lại sự uy nghiêm của một giám thị trưởng bằng cách gõ mạnh thước kẻ xuống cạnh bàn: "Khụ... Nếu là tài liệu bảo mật của Hội học sinh và tập đoàn thì không cần thiết. Tôi luôn tin tưởng vào sự tự giác và tính kỷ luật tuyệt đối của em, Hội trưởng Kurosawa. Hy vọng em tiếp tục duy trì hình mẫu hoàn hảo này cho toàn trường noi theo."


Nói rồi, thầy Iwata nhanh chóng quay người bước đi hướng khác, tiếp tục cuộc kiểm tra ở dãy bàn phía xa.


Cả lớp học như thở phào nhẹ nhõm. Mei khẽ buông lỏng hai nắm tay, cảm giác như vừa bước ra từ một hố sâu nghẹt thở. Cô lén liếc nhìn sang Haru, thấy anh vẫn duy trì vẻ mặt vô cảm lạnh lùng như tượng đá, nhưng tiếng lòng của anh lại đang bùng nổ một cơn hạnh phúc vỡ òa cực kỳ đáng yêu:


*(Phù... May quá! Cuốn sổ tay của Mei vẫn an toàn! Mình đúng là một thiên tài! Nhìn kìa, Mei đang lén nhìn mình kìa... Cậu ấy có vẻ cảm kích mình lắm đúng không? Đôi mắt to tròn sau lớp kính cận kia lấp lánh như những ngôi sao nhỏ vậy... Mình muốn ngắm nhìn cậu ấy cả ngày quá!)*


Mei bối rối quay ngoắt mặt đi hướng khác để tránh ánh mắt của anh, hai má nóng bừng lên rực rỡ như quả cà chua chín. Sự tương phản giữa vẻ ngoài lạnh lùng như băng và tiếng lòng cuồng nhiệt của anh luôn là thứ khiến cô không thể nào thích nghi nổi.


***


Giờ nghỉ giải lao buổi trưa vang lên bằng một hồi chuông thanh thoát. Học sinh trong lớp 11A ồn ào thu dọn sách vở để kéo nhau xuống căng tin. Mei vẫn ngồi im lặng tại chỗ, cô muốn đợi cho đám đông di chuyển hết để tránh tiếng lòng hỗn tạp của họ.


Khi lớp học chỉ còn lại vài người, cô nhìn thấy Haru đứng dậy, bàn tay phải quấn gạc trắng khẽ cử động một cách khó khăn khi anh cầm lấy tập hồ sơ Hội học sinh. Đầu gối của anh dường như vẫn còn hơi run nhẹ — vết tích của hình phạt quỳ gối nghiêm khắc suốt đêm trong phòng trà đạo của gia tộc vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Anh bước ra khỏi cửa lớp với phong thái thẳng tắp, cô độc thường ngày, hướng về phía tòa nhà cũ phía sau trường.


Mei mím chặt môi. Lòng cô dâng lên một nỗi xót xa nghẹn ngào. Anh đã phải chịu đựng những tổn thương thể chất và áp lực nghẹt thở từ gia tộc Kurosawa chỉ để bảo vệ sự an toàn cho cô và tiệm bánh nhỏ của mẹ Hana. Cô không thể cứ đứng nhìn anh gánh chịu mọi thứ một mình.


Nghĩ đến đây, Mei đứng dậy, ôm khư khư chiếc cặp sách trước ngực và lặng lẽ bước theo sau anh. Cô sử dụng Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông một cách thuần thục, điều chỉnh nhịp thở sâu và bước đi nhẹ nhàng không tiếng động để không ai chú ý đến sự hiện diện của mình trên hành lang lộng gió.


Haru di chuyển về phía lối lên Sân thượng trường Shinko. Đây là khu vực có biển cấm học sinh lên do lan can đã cũ rỉ sét, nhưng khóa cửa gỗ ở đây thường bị lỏng lẻo do học sinh cá biệt hay lách qua để trốn học. Mei nhẹ nhàng bám theo anh lên cầu thang bê tông tối tăm. Gió thu từ khe cửa sân thượng thổi xuống mang theo cái lạnh sắt se và mùi lá phong khô xào xạc.


Thế nhưng, ngay khi Mei vừa chạm tay vào cánh cửa sắt khép hờ của lối lên sân thượng, cô bỗng khựng lại. Một giọng nói thô ráp, hung hăng và đầy sự cợt nhả vang lên từ phía ngoài khoảng sân lộng gió:


"Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru... Ai mà ngờ được cậu lại có một góc khuất thảm hại thế này chứ?"


Mei nín thở, khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe cửa sắt rỉ sét.


Đứng đối diện với Haru dưới bầu trời thu xám xịt của Tokyo là Okada Ryota — nam sinh cá biệt nổi tiếng hay gây gổ của khối 11. Ryota có thân hình cao to xốc xếch, mái tóc nhuộm đỏ hung bù xù nổi loạn và chiếc khuyên tai bạc hình thánh giá lấp lánh bên tai trái. Trên tay hắn là một chiếc điện thoại thông minh đang bật sáng màn hình.


Haru đứng đối diện với hắn, lưng tựa hờ vào bức tường bê tông cũ kỹ. Gương mặt anh tuấn tú của anh vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm lạnh lùng, Chỉ Số Băng Giá đạt mức tối đa như một bức tường thành kiên cố không thể lay chuyển.


"Cậu muốn gì, Okada-san?" Haru lên tiếng, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng.


"Tôi muốn gì ư?" Ryota cười khẩy, giơ màn hình điện thoại ra sát mặt Haru. "Nhìn cho kỹ đi, Hội trưởng hoàn hảo. Bức ảnh này chụp cảnh cậu đang ôm chặt cô nàng câm lặng lớp 11A — Uehara Mei — trong nhà kho thể dục tối thứ Sáu tuần trước. Nhìn bộ dạng hoảng loạn, lo lắng đến phát điên này của cậu xem... Có giống với hình tượng 'Hoàng tử băng giá' không tì vết mà cậu vẫn luôn trưng ra trước toàn trường không?"


Trái tim Mei thắt lại một nhịp khi nhìn thấy hình ảnh hiển thị trên màn hình điện thoại của Ryota. Đó chính là khoảnh khắc Haru bế cô ra khỏi nhà kho thể dục dột nát, bàn tay phải của anh rỉ máu đỏ tươi bám vào vai áo cô. Bức ảnh được chụp từ một góc khuất rặng trúc đào, rõ nét đến đáng sợ.


"Cậu đã chụp trộm," Haru lạnh lùng nhận xét, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng vào Ryota.


"Phải, tôi đã chụp trộm đấy thì sao?" Ryota bước lại gần hơn một bước, vẻ mặt đầy kiêu ngạo của một kẻ tưởng mình đang nắm giữ đằng chuôi. "Tôi biết gia tộc Kurosawa của cậu coi trọng danh tiếng hơn mạng sống. Nếu bức ảnh này lọt vào tay ban giám hiệu, hoặc tệ hơn... lọt vào tay người cha độc đoán của cậu, Chủ tịch tập đoàn tài chính Kurosawa... cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu cậu có còn giữ được cái ghế Hội trưởng hoàn hảo này không? Và cô em thư ký câm lặng kia... liệu có bị gia đình cậu ép chuyển trường ngay lập tức vì dám làm xao nhãng người thừa kế duy nhất không?"


Ryota ghé sát tai Haru, thì thầm đầy đe dọa: "Năm triệu yen. Đưa cho tôi năm triệu yen trước tối nay, tôi sẽ xóa vĩnh viễn bức ảnh này và giữ im lặng. Bằng không, sáng mai bức ảnh này sẽ chễm chệ trên trang chủ diễn đàn trường Shinko dưới danh nghĩa nặc danh. Cậu tự chọn đi, Hội trưởng."


Bầu không khí trên sân thượng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Gió thu thổi mạnh làm tạt những lọn tóc đen của Haru che khuất một phần ánh mắt anh. Anh đứng im lặng, không hề có một phản ứng thể chất nào trước lời đe dọa tống tiền trắng trợn của Ryota.


Thế nhưng, đằng sau cánh cửa sắt khép hờ, thính giác tâm hồn của Mei bỗng chốc bị dội vào bởi một luồng sóng âm suy nghĩ phẫn nộ tột cùng, tàn nhẫn và đầy quyết đoán của Haru. Đó không phải là tiếng lòng hoảng loạn, u mê ngốc nghếch thường ngày của anh dành cho cô, mà là tiếng lòng của một người thừa kế thực sự của gia tộc tài chính khổng lồ, lạnh lùng và tàn nhẫn đến đáng sợ:


*(Kẻ rác rưởi này... Hắn dám dùng cái tên dơ bẩn của hắn để chạm vào Mei? Hắn dám đe dọa sự bình yên và hạnh phúc của cô ấy? Hắn tưởng bức ảnh rác rưởi này có thể uy hiếp được tôi sao? Chết tiệt, mình đã quá nương tay với hắn ở những lần trước rồi!)*


Mei rùng mình trước sự thay đổi đột ngột trong tần số tiếng lòng của Haru. Cô chưa từng nghe thấy anh giận dữ đến mức này. Luồng suy nghĩ của anh tiếp tục chạy với tốc độ chóng mặt, vạch ra một kế hoạch phản công tàn nhẫn đến lạnh gáy:


*(Okada Ryota. Con trai duy nhất của Okada Shigeo — Chủ tịch Công ty Xây dựng Takada. Công ty của bố hắn vừa ký được hợp đồng thầu phụ trị giá 8 tỷ yen cho dự án tái thiết đô thị phía Tây của Tập Tập Đoàn Tài Chính Kurosawa vào tuần trước. Hợp đồng đó vẫn chưa được phê duyệt giai đoạn hai. Chỉ cần một cuộc gọi của mình cho trợ lý Yoshida... hợp đồng thầu phụ đó sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức vì lý do đối tác không đảm bảo tiêu chuẩn bảo mật và uy tín hành vi xã hội của người thừa kế. Công ty Takada sẽ phá sản trong vòng 24 giờ. Bố hắn sẽ phải quỳ gối khóc lóc cầu xin dưới chân biệt thự Kurosawa ngay tối nay để giữ lại mạng sống cho gia đình!)*


Mei đứng chôn chân tại chỗ sau cánh cửa sắt. Cô kinh ngạc tột cùng trước góc khuất mạnh mẽ, quyền lực và có phần tàn nhẫn này của Haru. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng như tượng băng học đường và tiếng lòng u mê ngốc nghếch khi ở bên cô, Haru thực chất lại sở hữu một bộ óc sắc bén, lạnh lùng của một nhà tài phiệt thực thụ. Anh biết rõ điểm yếu của đối phương nằm ở đâu và sẵn sàng dùng quyền lực vĩ mô của gia tộc để nghiền nát kẻ dám đe dọa đến người con gái anh yêu.


Sự kinh ngạc trong lòng Mei dần chuyển hóa thành một sự thấu cảm và tin tưởng tuyệt đối. Cô không hề cảm thấy sợ hãi trước sự tàn nhẫn của anh, bởi cô biết, ngọn lửa phẫn nộ đó bùng cháy hoàn toàn là để bảo vệ cô khỏi những sóng gió học đường đầy ác ý.


Trên sân thượng, Ryota thấy Haru vẫn đứng im lặng, liền tưởng anh đang sợ hãi. Hắn cười lớn đầy đắc ý, định vươn tay định giật lấy cổ áo đồng phục của Haru để uy hiếp thể chất:


"Sao hả? Câm họng rồi à? Hội trưởng hoàn hảo cũng chỉ đến thế này thôi sao..."


Nhưng bàn tay của Ryota chưa kịp chạm vào cổ áo Haru đã bị khựng lại giữa không trung.


Haru khẽ nghiêng đầu, đôi mắt phượng sắc lạnh như dao cạo nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt đang dao động của Ryota. Bằng Thuật Đọc Vị Biểu Cảm Vi Mô nhạy bén, Haru nhận ra sự run rẩy nhẹ ở ngón tay cầm điện thoại của Ryota và nhịp thở dồn dập của hắn — hắn đang vô cùng lo lắng và hoảng sợ bên trong, cuộc tống tiền này chỉ là một đòn liều lĩnh cuối cùng của kẻ sắp bị đuổi học.


Haru bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Sức ép từ phong thái băng giá và uy quyền của anh lớn đến mức khiến Ryota vô thức phải lùi lại một bước, tấm lưng chạm vào lan can sắt rỉ sét.


Haru ghé sát tai Ryota, thì thầm bằng một tông giọng lạnh lùng, khàn đặc nhưng mang theo sức nặng ngàn cân:


"Bố cậu vừa gọi điện khóc lóc cầu xin Kurosawa gia hạn hợp đồng đấy, Okada-san."


Ryota lập tức cứng đờ người. Nụ cười đắc ý trên gương mặt hắn tắt ngấm, thay vào đó là sự hoang mang tột độ: "Cậu... cậu nói cái gì? Cậu đang lảm nhảm cái gì thế hả?!"


"Hợp đồng thầu phụ dự án phía Tây của Công ty Xây dựng Takada," Haru tiếp tục thì thầm, giọng nói đều đều không chút cảm xúc nhưng từng chữ như một nhát búa nện thẳng vào lòng tự trọng của Ryota. "Tôi vừa gửi một tin nhắn cho trợ lý Yoshida trước khi lên đây. Nếu cậu muốn thử xem tập đoàn Kurosawa hủy bỏ hợp đồng đó nhanh đến mức nào... cứ việc đăng bức ảnh đó lên diễn đàn trường học."


Ryota tái mét mặt. Hắn nhìn Haru như nhìn một con quái vật ẩn sau lớp da của một thiên thần hoàn hảo. Sự kiêu ngạo của hắn hoàn toàn bị đè bẹp bởi quyền lực kinh tế vĩ mô tàn nhẫn của gia tộc Kurosawa.


"Cậu... cậu đang lừa tôi! Làm sao cậu có thể..." Ryota lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má.


Đột ngột, chiếc điện thoại thông minh trên tay Ryota rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông báo cuộc gọi đến dồn dập.


Màn hình hiển thị rõ ba chữ: "BỐ GỌI ĐẾN".


Ryota run rẩy nhấn nút nghe, đưa điện thoại lên tai. Ngay lập tức, tiếng hét phẫn nộ, hoảng loạn tột độ của bố hắn từ đầu dây bên kia vang lên rõ mồn một, dội qua cả khoảng sân thượng lộng gió đến tận tai Mei đang đứng sau cánh cửa:


"Okada Ryota!!! Con đã gây ra chuyện gì ở trường Shinko hả?! Tập đoàn tài chính Kurosawa vừa thông báo đóng băng toàn bộ hợp đồng thầu phụ của chúng ta! Họ nói con đã xúc phạm người không nên xúc phạm! Con quỳ xuống xin lỗi cậu chủ Kurosawa ngay lập tức cho bố!!! Công ty của chúng ta sắp phá sản rồi!!! Con có nghe thấy không hả con rác rưởi kia!!!"


Chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi bàn tay đang run rẩy kịch liệt của Ryota. Hắn đứng chết trân tại chỗ, gương mặt hoàn toàn cắt không còn giọt máu, ánh mắt đầy sự kinh hoàng khóa chặt lấy bóng dáng vị Hội trưởng băng giá đang đứng im lặng trước mặt mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!