Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trận Chiến Gương Soi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân khô khốc của thầy giám thị Iwata vang lên từ phía hành lang, đều đặn và nặng nề như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc cổ đại. Cả lớp 11A trường Tư thục Shinko vốn đang xầm xì sau cuộc họp Lễ hội văn hóa buổi sáng bỗng chốc im bặt. Bầu không khí ngột ngạt và đầy áp lực kỷ luật nhanh chóng tràn vào qua cánh cửa lớp học khép hờ, mang theo cái lạnh sắt se của những ngày chớm đông Tokyo.


Mei ngồi im lặng ở góc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ. Cô khẽ siết chặt hai bờ vai dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình — chiếc áo cô cố tình chọn cỡ lớn để dễ dàng ẩn mình, biến bản thân thành một kẻ tàng hình đúng nghĩa giữa ngôi trường quý tộc này. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn một vệt đỏ nhạt, vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước tuy đã dịu đi nhưng thỉnh thoảng vẫn hơi nhói nhẹ khi có luồng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ. Đeo hờ quanh cổ cô là chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ bị nứt nhẹ ở gọng nhựa, hiện đã cạn sạch pin sau chuỗi biến cố liên tiếp và chưa kịp sạc. Không có lá chắn âm thanh, thính giác tâm hồn của Mei hoàn toàn mở rộng, khiến cô bất đắc dĩ phải tiếp nhận những luồng suy nghĩ hỗn tạp từ xung quanh.


Ngay bên cạnh cô, Kurosawa Haru ngồi thẳng lưng với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn. Bàn tay phải của anh vẫn quấn một lớp gạc trắng dày che đi vết thương rỉ máu từ sự cố phá cửa cứu cô ở nhà kho lần trước. Gương mặt anh tuấn tú lạnh lùng như tạc từ băng đá, không một gợn sóng cảm xúc. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đang ở mức tối đa để đối phó với sự giám sát ngầm của gia tộc. Thế nhưng, ngay khi thầy Iwata bước vào lớp với cây thước gỗ lớn trên tay, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ trong tâm trí Mei với một sự hoảng loạn tột độ, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt vô cảm bên ngoài của anh:


*(Aaaa! Mei của mình hôm nay buộc tóc lệch đáng yêu quá! Nhưng khoan đã, vết bỏng trên tay cậu ấy vẫn còn đỏ kìa, mình xót xa quá... Chết tiệt, sao giám thị Iwata lại đột ngột đến kiểm tra vào giờ này chứ? Cuộc Khảo Sát Kỷ Luật Học Đường Khắt Khe sao lại diễn ra ngay lúc này? Chờ chút! Cuốn sổ tay... Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel của chúng ta đang ở đâu?!)*


Trái tim Mei thắt lại một nhịp khi nghe tiếng lòng của Haru. Cô cúi xuống nhìn đùi mình. Tiêu rồi! Cuốn sổ tay màu xanh pastel — phương tiện giao tiếp duy nhất chứa đầy những dòng chữ ngược mật mã của hai người và những nét vẽ chibi ngộ nghĩnh — đang đặt hờ ngay trên đùi cô, chỉ được che chắn hờ hững bởi mép bàn gỗ.


Thầy Iwata bước hẳn vào bục giảng, gương mặt nghiêm nghị không một nụ cười quét qua một lượt cả lớp. Thầy gõ mạnh chiếc thước kẻ gỗ lớn xuống bàn giáo viên, phát ra tiếng động chát chúa:


"Toàn bộ học sinh lớp 11A chú ý! Ban Kỷ Luật Trường Shinko tiến hành cuộc kiểm tra đột xuất trang phục và đồ dùng cá nhân. Tất cả đặt toàn bộ cặp sách lên bàn, mở ngăn kéo và hộc bàn ra cho tôi! Cấm tuyệt đối việc cất giấu các vật phẩm không liên quan đến học tập, đặc biệt là các thiết bị điện tử và thư từ, sổ tay có nội dung yêu đương sớm!"


Những tiếng xầm xì lo lắng bắt đầu rộ lên từ phía các nữ sinh hâm mộ Haru. Mei cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay. Nếu cuốn sổ tay bị tịch thu, thầy Iwata chắc chắn sẽ đọc nó. Với Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương độc quyền mà Haru dùng để viết mật mã cho cô, chỉ cần đưa lên trước gương phòng tự học, toàn bộ những lời nhắn ngọt ngào, những câu đùa giỡn và cả hình vẽ chibi chú gấu nâu bị băng bó tay mà cô vẽ về Haru sẽ bị phơi bày. Đối với một ngôi trường coi trọng danh gia vọng tộc và kỷ luật sắt như Shinko, đây sẽ là ngòi nổ cho một scandal tình cảm nghiêm trọng, và người phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất, bị ép chuyển trường chắc chắn sẽ là cô gái bình dân như cô.


*(Không được! Nếu thầy Iwata tìm thấy cuốn sổ đó, danh dự của Mei sẽ bị hủy hoại! Mình phải làm gì đó... Mình có nên tự nhận cuốn sổ đó là của mình không? Không, nếu là của mình thì tại sao nét chữ ngược lại là của mình? Thầy ấy sẽ nhận ra ngay! Mình muốn bóp nát cây thước gỗ của thầy ấy quá! Mei ơi, đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá!)* – Tiếng lòng của Haru liên tục gào thét dữ dội, lấn át cả tiếng ồn ào xung quanh, khiến Mei vừa ngượng ngùng vừa lo sợ.


Mei khẽ liếc nhìn túi áo khoác đồng phục rộng thùng thình của mình, định bụng sẽ nhét cuốn sổ vào đó. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra kích thước cuốn sổ tay bìa da quá lớn, nếu nhét vào túi áo, nó sẽ phồng lên một cách lộ liễu và chắc chắn không thể qua mắt được đôi mắt diều hâu của thầy Iwata khi thầy đi kiểm tra trang phục.


Ngay lúc cuộc khủng hoảng đang lên đến đỉnh điểm, một tiếng động nhẹ vang lên dưới gầm bàn.


Inoue Kaito — Phó hội trưởng ngồi ở dãy bàn bên cạnh — khẽ dùng chân đá nhẹ vào chân bàn của Haru để báo hiệu phối hợp. Kaito vẫn giữ nụ cười nửa miệng đào hoa thường ngày, nhưng ánh mắt lướt qua Mei đầy nhạy bén. Là đồng minh đắc lực và là người duy nhất lờ mờ đoán được mối quan hệ qua sổ tay của hai người, Kaito lập tức nhận ra sự hoảng loạn ẩn sau lớp kính cận dày của Mei.


Kaito khẽ nghiêng người, giả vờ cúi xuống nhặt chiếc bút chì bị rơi, đồng thời dùng tay trái ra hiệu cho Mei phía dưới gầm bàn. Mei lập tức hiểu ý. Cô sử dụng Quy Tắc Chuyền Sổ Dưới Hộc Bàn, một thủ thuật lén lút mà cô và Haru vẫn thường dùng để chuyền giấy note trong giờ học.


Bàn tay nhỏ nhắn của Mei nhẹ nhàng đẩy cuốn sổ tay xanh pastel qua khe hở nhỏ hẹp giữa hai hộc bàn gỗ sồi. Cuốn sổ lướt đi êm nhẹ như một làn gió mỏng dưới gầm bàn tối tăm, tránh hoàn toàn tầm mắt của thầy Iwata đang bận bắt lỗi trang phục của một nam sinh ở dãy bàn đầu. Kaito đón lấy cuốn sổ một cách mượt mà tuyệt đối, ngón tay anh lướt nhanh, nhét gọn nó vào ngăn cặp sách của mình.


Thế nhưng, nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Thầy Iwata đã bắt đầu di chuyển xuống dãy bàn của họ. Tiếng thước gỗ gõ nhịp nhàng trên lòng bàn tay thầy nghe như tiếng đếm ngược của tử thần.


"Inoue-san, mở cặp sách ra," thầy Iwata đứng trước bàn Kaito, giọng nói lạnh lùng.


Kaito ung dung mở cặp sách của mình ra, gương mặt không một chút bối rối. Nhưng Mei biết, cuốn sổ vẫn đang nằm trong đó. Nếu thầy Iwata thò tay vào lục soát...


*(Kaito! Cậu mà để lộ cuốn sổ đó, tôi sẽ cắt toàn bộ ngân sách hoạt động của CLB bóng rổ của cậu vào ngày mai!)* – Tiếng lòng của Haru gào thét đầy đe dọa, khiến Mei suýt chút nữa bật cười thành tiếng giữa bầu không khí căng thẳng.


Nhưng Kaito đã chuẩn bị sẵn một bước đi táo bạo hơn. Ngay khi thầy Iwata vừa cúi đầu nhìn vào cặp của mình, Kaito đã khéo léo dùng tay phải che tầm nhìn của thầy, đồng thời tay trái lướt nhanh dưới hộc bàn, chuyền cuốn sổ sang cho Haru. Haru, với phản ứng thể chất cực nhanh của một tuyển thủ kiếm đạo, đã đón lấy cuốn sổ bằng tay trái và nhét thẳng nó vào ngăn sâu nhất trong chiếc cặp sách da cao cấp của mình — chiếc cặp mang gia huy của gia tộc Kurosawa.


Kaito ngẩng đầu lên, nở nụ cười lịch lãm: "Thầy Iwata, em luôn tuân thủ đúng nội quy của ban kỷ luật."


Thầy Iwata hừ lạnh một tiếng, không tìm thấy gì bất thường trong cặp của Kaito, liền chuyển hướng sang Mei. Thầy dừng lại trước bàn cô, ánh mắt dò xét lướt qua chiếc tai nghe Sony cũ kỹ đeo quanh cổ cô và bộ đồng phục rộng thùng thình.


"Uehara-san. Tại sao trang phục của em lại luộm thuộm thế này? Áo đồng phục quá rộng, không đúng quy chuẩn thanh lịch của trường Shinko. Và chiếc tai nghe kia nữa, nội quy cấm học sinh mang thiết bị nghe nhìn không phục vụ học tập vào lớp học."


Mei cúi đầu, hai tay siết chặt gấu áo. Cô không thể mở miệng giải thích, Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối buộc cô phải chấp nhận sự bắt bẻ.


*(Thầy Iwata chết tiệt! Dám bắt bẻ trang phục của Mei! Áo rộng thì có làm sao chứ, trông cậu ấy đáng yêu như một chú chim nhỏ vậy! Còn chiếc tai nghe đó là kỷ vật của cha cậu ấy, thầy có quyền gì mà tịch thu chứ?!)* – Tiếng lòng của Haru bùng nổ sự phẫn nộ tột cùng, hàn khí tỏa ra từ người anh khiến các học sinh xung quanh khẽ rùng mình.


Haru đứng dậy, phong thái thẳng tắp đầy uy nghiêm của vị Hội trưởng hoàn hảo lập tức thu hút sự chú ý của thầy Iwata:


"Thầy Iwata. Uehara-san hiện đang là Thư ký đặc biệt hỗ trợ tôi chuẩn bị tài liệu cho Lễ hội văn hóa. Chiếc tai nghe của cậu ấy đã được tôi phê duyệt cho phép mang theo để sử dụng trong phòng lưu trữ tài liệu cũ nhằm lọc tạp âm khi làm việc. Về phần trang phục, do cậu ấy vừa mới ốm dậy, cơ thể còn yếu nên việc mặc áo rộng là để giữ ấm theo chỉ định của bác sĩ."


Lời giải thích vô cùng hợp lý và đầy uy lực của Haru khiến thầy Iwata khựng lại. Thầy nhìn vị Hội trưởng hoàn hảo, người luôn là niềm tự hào của nhà trường và có gia thế khủng đứng sau, liền dịu giọng đi vài phần:


"Nếu đã có sự bảo lãnh của Hội trưởng thì được. Nhưng Uehara-san, em vẫn sẽ bị trừ nhẹ điểm rèn luyện tuần này do lỗi trang phục chưa sửa chỉnh tề trước khi vào lớp."


Mei khẽ gật đầu, lòng dâng lên một sự biết ơn và ấm áp vô hạn dành cho Haru. Cuốn sổ tay mật mã đã được bảo vệ an toàn trong cặp của anh.


Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm của họ nhanh chóng bị dập tắt khi thầy Iwata từ từ quay người lại, đối diện trực tiếp với bàn học của Haru. Ánh mắt nghiêm nghị của thầy giám thị khắt khe dừng lại trước chiếc cặp sách da cao cấp mang gia huy Kurosawa đang treo bên hông bàn.


Thầy Iwata nhíu mày, bước lại gần hơn một bước. Chiếc cặp sách vốn luôn phẳng phiu, ngăn nắp của vị Hội trưởng hoàn hảo hôm nay lại có một góc hơi phồng lên một cách bất thường — chính là nơi chứa Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel dày cộp của Mei.


Thầy Iwata dừng lại trước bàn Haru, ánh mắt nghi ngờ nhìn vào chiếc cặp sách hơi phồng lên của Hội trưởng hoàn hảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!