Bản Đề Xuất Bị Đánh Tráo
Sáng thứ Hai, không khí tại phòng họp lớn của trường Tư thục Shinko ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể tạo ra tiếng động lớn. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu qua những ô cửa kính cao sát trần, nhưng không thể làm dịu đi bầu không khí lạnh lẽo đang bao trùm khắp căn phòng. Hôm nay là buổi họp quyết định của Ban Giám Hiệu về việc phê duyệt Suất Đăng Ký Lễ Hội Văn Hóa — một dự án quan trọng mà cả Hội học sinh lẫn các câu lạc bộ lớn đã chuẩn bị suốt nhiều tuần qua.
Ở vị trí trung tâm của chiếc bàn gỗ gụ dài, Kurosawa Haru ngồi thẳng lưng, phong thái thanh lịch và uy nghiêm tuyệt đối của một Hội trưởng hoàn hảo. Chỉ Số Băng Giá Của Haru hôm nay được kéo lên mức tối đa, gương mặt anh tuấn tú như tạc từ một khối băng ngàn năm, không một gợn sóng cảm xúc. Sở dĩ anh phải giữ một khoảng cách lạnh lùng đến đáng sợ như vậy là vì ở góc phòng họp, anh Yoshida — trợ lý riêng của người cha độc đoán Soichiro — đang ngồi im lặng, tay không ngừng gõ lên chiếc máy tính bảng chuyên dụng để ghi chép lại mọi hành vi của anh. Mối nghi ngờ của anh Yoshida vẫn là một áp lực vô hình đè nặng lên từng nhịp thở của Haru.
Ngồi ở góc bàn dành cho thư ký, Mei khẽ siết chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn một vệt đỏ nhạt — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki hất đổ hôm trước đã dịu đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn hơi nhói nhẹ. Cô khẽ liếc nhìn Haru, lồng ngực phập phồng lo lắng. Kể từ sau cú chạm tay ngẫu nhiên đầy ngượng ngùng bên tách trà hoa cúc chiều thứ Sáu tuần trước, nhịp tim của cô vẫn chưa thể trở lại bình thường mỗi khi ở gần anh.
Thế nhưng, điều khiến Mei hoảng hốt nhất lúc này không phải là sự xuất hiện của anh Yoshida, mà là việc tập tài liệu đề xuất ý tưởng cho Lễ hội văn hóa do chính tay cô thức đêm hoàn thành đã biến mất không một dấu vết khỏi cặp sách của cô từ sáng sớm. Đây chính là Vụ Án Mất Tích Tập Tài Liệu Lễ Hội mà cô không ngờ mình lại là nạn nhân.
"Tiếp theo, xin mời đại diện Câu lạc bộ Kịch trình bày bản đề xuất kế hoạch điều phối luồng khách tham quan," thầy Phó hiệu trưởng nghiêm khắc lên tiếng, gõ nhẹ cây bút xuống bàn.
Từ phía đối diện, Fujii Karen — thành viên cốt cán của CLB Kịch — đứng dậy với phong thái vô cùng tự tin. Cô ta sở hữu gương mặt thanh tú kiểu diễn viên kịch nghệ, mặc bộ đồng phục chỉnh tề và nở một nụ cười rạng rỡ. Karen bước lên bục thuyết trình, cắm chiếc USB vào máy chiếu. Ngay khi trang tài liệu đầu tiên hiện lên màn hình, Mei đã sững sờ.
Đó chính là bản thiết kế sơ đồ di chuyển do chính cô viết! Từng số liệu phân tích, từng mốc thời gian điều phối, thậm chí cả cách dùng từ ngữ chuyên môn... tất cả đều là của cô, chỉ có tên người thực hiện đã bị thay đổi thành 'Fujii Karen'.
Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét khi Karen đi lướt qua để bước lên bục, thính giác tâm hồn của Mei lập tức bắt được luồng suy nghĩ đắc ý, đầy mưu mô của cô ta dội thẳng vào tâm trí:
*(Hừ, con nhỏ câm rác rưởi đó làm sao đấu lại mình? Tập tài liệu gốc của nó đã bị mình lén lấy trộm từ hộc bàn cuối tuần trước. Hiện tại mình đã nhét nó vào góc sâu trong cặp sách ngay dưới gầm bàn này để tiện đối chiếu đề phòng ban giám hiệu hỏi vặn. Hôm nay mình sẽ cướp sạch công lao của nó, chứng minh cho ban giám hiệu thấy nó chỉ là một kẻ vô dụng, từ đó đá văng nó ra khỏi vị trí Thư ký đặc biệt bên cạnh Haru-sama!)*
Trái tim Mei thắt lại. Cô nhìn xuống gầm bàn phía Karen ngồi, quả nhiên thấy chiếc cặp sách thiết kế đắt tiền của cô ta đang hé mở, lộ ra một góc của chiếc kẹp tài liệu màu pastel quen thuộc của cô.
Karen bắt đầu thuyết trình bằng giọng nói ngọt ngào, trôi chảy. Các thầy cô trong Ban Giám Hiệu liên tục gật đầu tán thưởng bản kế hoạch quá mức chi tiết và khoa học. Mei cắn chặt môi, hai bàn tay nắm chặt đến mức run rẩy. Cô không thể nói, Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối buộc cô phải im lặng. Nếu cô xông lên giật lại tài liệu hay cố gắng ú ớ cáo buộc, cô sẽ chỉ biến mình thành một kẻ gây rối thô lỗ trước mặt ban giám hiệu nghiêm khắc, và đó chính xác là cái bẫy mà Karen đã giăng sẵn.
*(Khốn kiếp! Kẻ cắp trơ trẽn!)* – Tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ trong tâm trí Mei với một sự phẫn nộ tột cùng, dù gương mặt anh bên ngoài vẫn lạnh lùng như tượng đá. *(Bản kế hoạch đó rõ ràng là nét chữ và tư duy của Mei! Từng số liệu phân tích kia Mei đã thức đến ba giờ sáng để làm, mình đã thấy quầng thâm dưới mắt cậu ấy sáng nay! Con ả kịch sĩ kia dám ăn cắp công sức của Mei trước mặt mình? Mình muốn bóp nát cây bút này, muốn đuổi cổ cô ta ra khỏi trường Shinko ngay lập tức! Mei ơi... đừng khóc, tớ ở đây rồi, tớ sẽ không để cô ta cướp đi nỗ lực của cậu đâu!)*
Nghe thấy tiếng lòng phẫn nộ và đầy sự bảo bọc cuồng nhiệt của Haru, Mei cảm thấy một luồng ấm áp len lỏi vào tim, xua tan đi sự hoảng loạn ban đầu. Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở. Cô nhận ra việc tranh cãi bằng lời nói hay chứng cứ giấy tờ lúc này sẽ vô ích và mất thời gian. Cô phải dùng trực quan hình ảnh để chứng minh quyền tác giả một cách thuyết phục nhất, đè bẹp bản sao chép của Karen.
Mei đứng dậy đầy dứt khoát. Sự im lặng của cô thu hút sự chú ý của toàn bộ phòng họp. Cô bước thẳng lên bục giảng, đứng ngay cạnh Karen.
Karen khựng lại một nhịp, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn, thầm nghĩ: *(Mày định làm gì? Một đứa câm không thể nói như mày thì làm được gì chứ?)*
Mei không thèm nhìn Karen. Cô cầm lấy cây bút lông màu đen và màu xanh trên khay bảng trắng. Bằng Kỹ Năng Vẽ Phác Thảo Cấp Tốc, bàn tay nhỏ nhắn của cô lướt nhanh trên mặt bảng như gió cuốn. Từng nét vẽ thanh mảnh, dứt khoát xuất hiện chỉ trong vài giây. Cô sử dụng Phương Pháp Vẽ Biểu Cảm Chibi để phác họa sơ đồ di chuyển của khách tham quan.
Trên bảng trắng, Mei vẽ những hình chibi nhỏ nhắn, đáng yêu đại diện cho học sinh, khách tham quan và các gian hàng của Lễ hội văn hóa. Nét vẽ của cô sinh động đến mức khiến các thầy cô trong ban giám hiệu phải trầm trồ ồ lên kinh ngạc. Nhưng điều quan trọng hơn cả là logic không gian nằm sau những nét vẽ ấy.
Mei chỉ tay vào bản kế hoạch của Karen trên máy chiếu, rồi vẽ một hình chibi chú mèo ú đang bị kẹt cứng giữa một lối đi hẹp trên bảng trắng, kèm theo biểu cảm chibi khóc ròng rã. Tiếp đó, cô dùng bút đỏ vẽ một dấu gạch chéo lớn lên khu vực sảnh chính trong sơ đồ của Karen.
Cô đang chỉ ra lỗ hổng chết người của bản kế hoạch bị đánh tráo: Karen chỉ sao chép phần chữ viết và số liệu thô của Mei nhưng không hề hiểu logic điều phối không gian thực tế. Sơ đồ của Karen đã vô tình gộp luồng người đi vào và đi ra chung một lối đi hẹp cạnh phòng thể chất, điều này chắc chắn sẽ gây ra một nút thắt cổ chai (bottleneck) nghiêm trọng, dẫn đến nguy cơ ùn tắc hoặc tệ hơn là giẫm đạp khi có sự cố xảy ra.
Mei quay sang nhìn Haru, cô dùng ngôn ngữ ký hiệu tự chế — hai ngón tay đan chéo biểu thị sự tắc nghẽn, rồi chỉ vào hình vẽ chú mèo ú bị kẹt trên bảng.
Haru lập tức thấu cảm không lời được ý đồ của cô. Tiếng lòng anh bùng nổ sự ngưỡng mộ u mê tột độ:
*(Ôi trời ơi! Mei của mình thiên tài quá! Nét vẽ chibi đáng yêu muốn xỉu, chú mèo ú kia giống hệt chiếc móc khóa của cậu ấy! Tư duy không gian của cậu ấy hoàn hảo đến mức không một kiến trúc sư nào bắt bẻ được! Mình phải phối hợp ngay, phải đè bẹp con ả trơ trẽn kia để lấy lại công bằng cho Mei!)*
Haru đứng dậy, phong thái thẳng tắp đầy uy nghiêm. Anh bước lên cạnh Mei, giọng nói đều đều, khàn đặc nhưng mang theo một áp lực lạnh lùng cực lớn vang lên:
"Kế hoạch của Fujii-san có một lỗ hổng chí mạng về an toàn giao thông học đường. Như Thư ký đặc biệt Uehara vừa phác họa trực quan trên bảng, sơ đồ của CLB Kịch đã bỏ qua yếu tố diện tích giới hạn của hành lang khu Tây. Nếu áp dụng sơ đồ này, lượng khách dồn về vào giờ cao điểm sẽ tạo ra một nút thắt cổ chai cực kỳ nguy hiểm."
Haru cầm lấy cây bút lông từ tay Mei, ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau khiến cả hai khẽ run lên một nhịp đầy ngượng ngùng. Nhưng Haru nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh, vẽ tiếp một đường mũi tên màu xanh vòng qua khu vực sân sau:
"Ngược lại, nếu điều phối luồng người đi vòng qua khu vực sân sau trường dưới cây hoa anh đào cổ thụ — như phương án gốc mà Uehara đã thiết kế trong bản phác thảo — chúng ta không chỉ giải quyết triệt để vấn đề ùn tắc, mà còn tận dụng được không gian trống để bố trí thêm 5 gian hàng ẩm thực, giúp tiết kiệm 20% chi phí hậu cần và tăng doanh thu cho lễ hội."
Cả phòng họp im bặt trước màn phối hợp ăn ý không một kẽ hở giữa Hội trưởng và Thư ký đặc biệt. Sự sắc bén của Haru kết hợp với tư duy trực quan thiên tài của Mei đã hoàn toàn thuyết phục toàn bộ Ban Giám Hiệu.
Thầy Phó hiệu trưởng đẩy gọng kính, gật đầu lia lịa: "Xuất sắc! Sự ứng biến trực quan của Uehara-san và phân tích của Hội trưởng Kurosawa thực sự rất hoàn hảo. Bản kế hoạch gốc này xứng đáng nhận được Suất Đăng Ký Lễ Hội Văn Hóa chính thức."
Fujii Karen đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt thanh tú giờ đây tái mét, cắt không còn một giọt máu. Cô ta lúng túng không biết phải giải thích ra sao về lỗ hổng an toàn trong bản kế hoạch mà cô ta vừa nhận là của mình. Sự xấu hổ và nhục nhã ê chề đè nặng lên vai cô ta trước những ánh mắt đầy nghi ngờ của ban giám hiệu và cái nhìn lạnh lùng như băng của Haru. Anh Yoshida ở góc phòng khẽ nhướng mày, ghi chép thêm điều gì đó vào chiếc máy tính bảng rồi đứng dậy rời đi, cuộc khủng hoảng tạm thời được đẩy lùi.
Sau khi các thầy cô rời khỏi phòng họp, Karen run rẩy thu dọn đồ đạc. Khi đi ngang qua Mei, cô ta dừng lại, đôi mắt trợn trừng đầy đố kỵ và căm hận. Cô ta ghé sát tai Mei, nghiến răng thì thầm bằng giọng nói run lên vì tức giận:
"Mày đừng vội mừng, Uehara Mei. Một đứa câm không thể mở miệng như mày... tao sẽ không để yên đâu. Tao sẽ dùng mọi cách, liên minh với ban kỷ luật để vạch trần chứng mất giọng hoàn toàn của mày trước toàn trường, để xem mày còn giữ nổi cái ghế Thư ký đặc biệt này bên cạnh Haru-sama được bao lâu!"
Nói rồi, Karen giận dữ bỏ chạy khỏi phòng họp, để lại Mei đứng lặng yên dưới ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ căn phòng, lòng dâng lên một nỗi lo âu mới về cơn giông bão kỷ luật sắp sửa ập xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!