Tách Trà Của Sự Thấu Cảm
Cánh cửa gỗ lim của văn phòng Hội học sinh khép lại, để lại sau lưng Mei một khoảng lặng tịch mịch đến nghẹt thở. Bóng dáng phẳng phiu, lạnh lùng của anh Yoshida khuất dần ở cuối hành lang khu Tây, nhưng áp lực vô hình mà người đàn ông ấy để lại vẫn như một làn sương xám xịt bao phủ lấy không gian học đường tư thục Shinko. Mei đứng tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh lẽo, hai tay ôm chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực. Mu bàn tay trái của cô vẫn còn hơi đỏ nhẹ — vết tích của vết bỏng nước trà do Saki cố tình hất đổ hôm trước đã dịu đi, nhưng mỗi khi chạm vào, nó vẫn nhói lên một cảm giác ấm ức âm ỉ.
Nhưng nỗi đau thể chất ấy chẳng thấm vào đâu so với sự dằn vặt đang cào xé tâm trí Mei lúc này. Qua thính giác tâm hồn nhạy cảm, cô vẫn nghe rõ mồn một tiếng lòng gào thét đầy đau đớn và kiệt sức của Haru dội thẳng vào tâm trí mình khi nãy. Đêm chịu phạt quỳ gối tàn khốc trong phòng trà đạo lạnh lẽo ở biệt thự Kurosawa... Bàn tay phải bị thương quấn gạc trắng dày... Anh đã phải gánh chịu tất cả những điều đó chỉ để đổi lấy sự bình yên cho cô và tiệm bánh nhỏ của mẹ Hana ở phố cổ Yanaka. Vậy mà, khi đối mặt với cô trước mặt kẻ giám sát, anh lại phải đeo lên chiếc mặt nạ băng giá tột cùng, nói ra những lời tàn nhẫn nhất để đẩy cô ra xa.
*(Xin lỗi Mei... tôi buộc phải làm vậy để bảo vệ cậu...)*
Lời xin lỗi rỉ máu ấy của Haru cứ xoáy sâu vào trái tim Mei, khiến cô nghẹn ngào. Cô hiểu, cô thấu cảm sâu sắc nỗi đau đằng sau chiếc mặt nạ của anh. Vì vậy, cô quyết định không được phép gục ngã hay tự ti. Cô phải tìm cách giúp anh giải tỏa gánh nặng nghẹt thở này, bằng phương thức thầm lặng nhất.
***
Giờ ra chơi tiết học thứ ba.
Haru bước đi dọc hành lang với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một Hội trưởng hoàn hảo. Chỉ Số Băng Giá Của Haru được kéo lên mức tối đa để che mắt bất kỳ kẻ giám sát nào của gia tộc đang ẩn nấp trong trường. Tuy nhiên, khi anh chuẩn bị bước vào phòng làm việc riêng, một bóng người nhỏ nhắn đã nhanh chóng lách ra từ góc rặng trúc đào.
Kurosawa Kenji. Cậu em họ lớp dưới nghịch ngợm đang cầm chiếc điện thoại thông minh trên tay, nở một nụ cười đầy lém lỉnh.
"Anh họ," Kenji hạ thấp giọng, giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Haru. Trên màn hình là bức ảnh chụp trộm cận cảnh ngón tay phải bị thương của Haru, nơi lớp gạc trắng bị xê dịch lộ ra một phần chiếc băng keo cá nhân hình gấu dễ thương màu vàng. "Bức ảnh chiếc băng gấu này... nếu em lỡ tay gửi cho anh Yoshida, hoặc tệ hơn là gửi thẳng về cho bác Soichiro, anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
Ánh mắt Haru tối sầm lại trong tích tắc. Hàn khí tỏa ra từ người anh khiến Kenji khẽ rùng mình, nhưng cậu nhóc vẫn tỏ ra bướng bỉnh.
*(Thằng nhóc ranh mãnh này!)* – Tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ giận dữ trong tâm trí Mei khi cô đang đi từ xa tới để nộp báo cáo. *(Nó dám chụp trộm vết thương của mình? Nếu bức ảnh này lọt vào tay cha, ông ấy sẽ lập tức điều tra ra chiếc băng keo này thuộc về tiệm thuốc nhỏ ở Yanaka, và Mei sẽ gặp nguy hiểm! Mình phải khống chế bức ảnh này bằng mọi giá!)*
Haru tiến lên một bước, dùng bả vai cao lớn che khuất tầm nhìn của những học sinh xung quanh, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Kenji. Giọng nói đều đều, khàn đặc của anh vang lên đầy răn đe:
"Xóa nó đi, Kenji. Cậu thừa biết giới hạn chịu đựng của tôi."
"Em không xóa đấy," Kenji bĩu môi, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn. "Trừ khi... anh hứa mỗi tuần phải mua cho em bánh mì dưa lưới ở tiệm bánh ngọt Uehara tại Yanaka. Em biết anh thường xuyên lén ghé qua đó mua bánh mà."
Haru khựng lại. Gương mặt anh vẫn lạnh như tiền, không một chút biểu cảm bộc lộ sự bối rối, nhưng tiếng lòng trong đầu anh lại đang dở khóc dở cười đầy phấn khích:
*(Cái gì? Thằng nhóc này đòi ăn bánh mì dưa lưới nhà Mei sao? Giao dịch này... chẳng phải là tạo cớ hoàn hảo để mình có lý do chính đáng ghé qua tiệm bánh gặp Mei mỗi tuần mà không bị cha nghi ngờ sao? Ôi trời ơi, Kenji, lần đầu tiên trong đời em thông minh đột xuất như vậy đấy!)*
"Được," Haru lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng. "Nhưng cậu phải khóa bức ảnh đó vào thư mục bảo mật ngay lập tức, đặt mật mã riêng và tuyệt đối không được để anh Yoshida chạm vào điện thoại của cậu. Nếu tôi phát hiện ra một tia rò rỉ nào... cậu tự hiểu hậu quả."
"Thỏa thuận thành công!" Kenji hí hửng gõ nhanh lên màn hình, khóa bức ảnh chiếc băng gấu vào vùng an toàn bảo mật rồi nhét điện thoại vào túi quần, nhanh chóng chạy biến đi trước khi bị anh họ phạt lao động công ích.
Mei đứng khuất sau góc hành lang, chứng kiến toàn bộ cuộc thương lượng ngọt ngào và đáng yêu giữa hai anh em. Cô khẽ mỉm cười, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Haru luôn như vậy, ngoài mặt thì lạnh lùng xa cách, nhưng bên trong lại luôn tìm mọi cách, chấp nhận mọi sự đánh đổi để bảo vệ sự an toàn cho cô.
***
Chiều muộn thứ Sáu, ca trực nhật muộn cuối ngày.
Cả ngôi trường tư thục Shinko đã vắng lặng hoàn toàn sau khi tiếng chuông tan học vang lên. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm vàng những ô cửa kính hành lang, kéo dài những chiếc bóng cô độc trên nền sàn gỗ sồi. Thầy chủ nhiệm Goto đã ngủ gật từ lâu tại văn phòng, giao lại chìa khóa phòng làm việc Hội học sinh cho Haru và Mei tự quản lý.
Trong phòng làm việc rộng lớn, chỉ còn lại hai người. Haru ngồi bên bàn làm việc lớn bằng gỗ tuyết tùng, xung quanh là đống hồ sơ thi đua rèn luyện học kỳ dày cộp. Anh cố gắng cầm bút ký duyệt tài liệu bằng tay trái do bàn tay phải quấn gạc dày đang đau nhức nhối. Đôi gối của anh, sau đêm chịu phạt quỳ quấn chặt dưới lớp quần đồng phục, dường như cũng đang biểu tình dữ dội mỗi khi anh khẽ dịch chuyển.
Mei lặng lẽ quét dọn ở góc phòng, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô bắt được từng tiếng thở dài mệt mỏi và luồng suy nghĩ kiệt sức của anh dội thẳng vào tâm trí:
*(Đau quá... Đầu gối rã rời ra rồi... Cổ họng cũng bỏng rát nữa... Áp lực từ cuộc gọi của cha chiều nay khiến mình không thể thở nổi. Mình mệt mỏi quá... chỉ muốn gục xuống bàn lúc này thôi...)*
Nghe tiếng lòng đầy yếu đuối và đau đớn ấy của Haru, Mei khẽ cắn môi. Cô đặt chiếc chổi xuống cạnh tủ tài liệu, quyết định đã đến lúc phải hành động. Cô lén lấy ra từ sâu trong ba lô học sinh một hộp thiếc nhỏ màu xanh rêu cổ kính — hộp Trà Thảo Mộc Giảm Stress do chính tay bà ngoại Uehara Chiyo gửi lên từ quê nhà.
Mei lặng lẽ tiến về phía góc phòng, nơi đặt chiếc ấm điện nhỏ. Cô đổ nước lọc vào ấm, cắm điện và kiên nhẫn chờ đợi. Tiếng nước sôi reo lách cách nhẹ nhàng bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh lặng, xua đi phần nào bầu không khí ngột ngạt.
Khi nước đạt đến nhiệt độ hoàn hảo, Mei mở hộp thiếc, hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của hoa cúc khô và mật ong rừng lập tức khuếch tán vào không khí. Bằng Kỹ Năng Pha Trà Đúng Chuẩn được học từ bà ngoại Chiyo trong những kỳ nghỉ hè, Mei uyển chuyển rót nước nóng hãm trà, tỉ mỉ canh từng giây để giữ trọn vẹn hương vị và tác dụng chữa lành tốt nhất của thảo mộc.
Làn khói ấm áp bốc lên nghi ngút từ chiếc tách sứ trắng, mang theo mùi hương ngọt ngào, dịu dàng của hoa cúc mật ong hòa quyện với mùi hương gỗ thông đặc trưng tỏa ra từ cơ thể Haru, tạo nên một bầu không khí cực kỳ thư thái và yên bình.
Mei bưng tách trà ấm áp, nhẹ nhàng bước đến bên bàn làm việc của Haru. Cô đặt tách trà bốc khói trước mặt anh, kèm theo một mẩu giấy note nhỏ màu vàng nhạt được kẹp bằng chiếc kẹp giấy cỏ bốn lá quen thuộc. Trên giấy là những dòng chữ nắn nót, dịu dàng cô vừa viết vội:
*"Cậu đã vất vả nhiều rồi. Trà hoa cúc mật ong của bà ngoại tớ có thể làm dịu cổ họng và giảm mệt mỏi đấy. Hãy uống một ngụm ấm áp để thư giãn nhé."*
Haru giật mình ngẩng đầu lên khỏi đống hồ sơ. Ánh mắt phượng sâu thẳm của anh va chạm với nụ cười dịu dàng, ấm áp của Mei dưới ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu nghiêng qua bậu cửa sổ. Chỉ Số Băng Giá Của Haru dường như hoàn toàn bị lung lay trước hành động quan tâm thầm lặng đầy tinh tế của cô gái trước mặt.
Anh nhìn tách trà bốc khói, ngửi mùi hương hoa cúc thanh nhã đang xoa dịu đi cơn đau đầu búa bổ của mình. Tiếng lòng của anh lập tức tan chảy, gào thét u mê tột độ trong tâm trí:
*(Ôi trời ơi... Mei pha trà cho mình sao? Cậu ấy nhận ra mình mệt mỏi và khản cổ sao? Hương thơm này... ngọt ngào quá, ấm áp quá, giống như chính con người cậu ấy vậy! Trái tim mình... lồng ngực này như muốn bùng nổ vì hạnh phúc mất thôi! Mình muốn uống hết tách trà này, muốn cất giữ mẩu giấy note này vào túi áo ngực sát tim suốt đời! Mei ơi, tại sao cậu lại đáng yêu và tinh tế đến thế chứ?)*
Haru cố gắng kiềm chế cơn bối rối đang dâng trào, vành tai anh đỏ hồng lên dưới mái tóc đen tuyền. Anh khẽ khào giọng, nói bằng tông giọng khàn đặc nhưng đã dịu đi rất nhiều:
"Cảm ơn cậu... Uehara-san."
Anh chậm rãi vươn bàn tay trái lành lặn ra để nhận lấy tách trà ấm áp từ tay Mei.
Thế nhưng, do cả hai đều đang bối bối, ngón tay thon dài của Haru vô tình lướt qua và chạm nhẹ vào những đầu ngón tay mềm mại, nhỏ nhắn của Mei đang giữ quai tách sứ.
Một luồng điện ấm áp, dồn dập lập tức chạy dọc từ đầu ngón tay truyền thẳng vào tim của cả hai người. Tiếp xúc vật lý ngẫu nhiên ở cự ly chưa đầy nửa mét khiến nhịp tim Mei đập liên hồi như trống dồn.
Trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn cực gần ấy, thính giác tâm hồn của Mei bị quá tải hoàn toàn khi tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ một cơn hoảng loạn đầy ngọt ngào, gào thét dữ dội ngay sát tai cô:
*(Aaaaa! Chạm... chạm tay rồi! Đầu ngón tay của Mei mềm mại quá, ấm áp quá! Nhịp tim mình... nó đang đập điên cuồng đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Mình... mình có nên nắm chặt lấy tay cậu ấy luôn không? Không được, Haru, mày phải bình tĩnh! Nhưng mà... mình thực sự muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé này, muốn ôm chặt lấy cậu ấy dưới ánh hoàng hôn này quá! Mei ơi, cậu có nghe thấy tiếng tim tớ đang đập điên cuồng vì cậu không?!)*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!