Sứ Giả Của Gia Tộc Kurosawa
Bàn tay thon dài đeo đầy những chiếc nhẫn đá quý lấp lánh của Aoyama Kyoko siết chặt lấy mép Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel, giật mạnh một cái đầy thô bạo.
Mei hoảng loạn, hai tay cô cố giữ chặt lấy phần gáy sổ viền bạc tinh xảo, nhưng sức lực của một cô gái vừa mới ốm dậy làm sao đối phó nổi với sự giận dữ của vị tiểu thư kiêu ngạo khối trên. Chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú bằng silicon mềm treo ở khóa kéo bị kéo căng ra, phát ra tiếng ma sát nhỏ đến tội nghiệp. Những học sinh đứng xem xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, những tiếng lòng đố kỵ và tò mò dội thẳng vào tâm trí Mei qua thính giác tâm hồn nhạy cảm, khiến hai bên thái dương cô nhói lên từng cơn đau buốt.
"Đưa đây cho tao!" Kyoko nghiến răng, ánh mắt đầy sự độc đoán khóa chặt lấy Mei. "Cuốn sổ tay này... chính là thứ mày dùng để quyến rũ Haru-sama đúng không?"
"Kyoko-senpai, dừng tay lại ngay!" Hoshino Yuki hét lên, định lao vào gạt tay Kyoko ra nhưng hai nữ sinh trong hội fanclub đã nhanh chóng bước lên chặn đường. Inoue Kaito cũng sa sầm mặt, nụ cười lãng tử thường ngày biến mất, cậu bước lên một bước đầy dứt khoát, bàn tay thon dài định can thiệp trực tiếp vào cuộc giằng co.
Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp hành động, một tiếng bước chân đều đặn, khô khốc và lạnh lùng vang lên từ phía đầu cầu thang khu Tây. Tiếng gót giày da va chạm với mặt sàn gỗ sồi nghe thanh mảnh nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến cả hành lang lộng gió bỗng chốc im bặt.
Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao gầy, phẳng phiu trong bộ vest xám cao cấp may đo chuẩn mực bước ra từ bóng râm của rặng trúc đào. Mái tóc đen của anh ta được chải mượt bằng gôm cứng không một sợi lệch lạc, gương mặt nghiêm nghị ẩn sau chiếc kính gọng kim loại mỏng dính. Trên tay anh ta là chiếc máy tính bảng chuyên dụng màu đen nhám có khắc gia huy của tập đoàn tài chính Kurosawa.
Anh Yoshida. Sứ giả riêng của phu nhân Kurosawa Shizuka, cũng là tai mắt quyền lực nhất của người cha độc đoán Soichiro.
Sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông này giống như một gáo nước đá dội thẳng vào đám đông đang náo loạn. Kyoko lập tức khựng lại, bàn tay đeo nhẫn quý tộc run lên một cái rồi vội vã buông mép cuốn sổ tay của Mei ra. Gương mặt kiêu ngạo của cô ta trong nháy mắt biến thành sự tái nhợt và sợ hãi. Là một tiểu thư thuộc gia tộc đối tác trung lưu, cô ta thừa hiểu người đàn ông phẳng phiu trước mặt đại diện cho cái gì. Đó là đỉnh cao quyền lực của giới tài phiệt Minato, nơi chỉ cần một cái nhíu mày của Chủ tịch Soichiro cũng đủ khiến tập đoàn nhà cô ta sụp đổ trong một đêm.
"Aoyama-san. Ở đây đang có chuyện gì thế?" Anh Yoshida lên tiếng, giọng nói đều đều, chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng không một chút hơi ấm. Đôi mắt anh ta sau lớp kính mỏng lướt qua Kyoko, rồi dừng lại trên người Mei đang ôm cuốn sổ tay xanh pastel sát lồng ngực phập phồng.
"Y-Yoshida-san..." Kyoko lắp bắp, cố nở một nụ cười thanh lịch giả tạo để lấp liếm. "Không có gì đâu ạ. Chúng tôi chỉ... đang trao đổi một chút về công việc của Hội học sinh thôi. Đúng không, Uehara-san?"
Mei mím chặt môi, không phát ra một âm thanh nào. Cô chỉ cúi đầu, ôm chặt cuốn sổ tay của mình.
Anh Yoshida không thèm liếc nhìn Kyoko thêm một giây. Anh ta gõ nhẹ ngón tay lên màn hình máy tính bảng, lạnh lùng nói: "Phu nhân Shizuka-sama không thích nhìn thấy con em của các gia tộc đối tác hành xử thiếu nhã nhặn tại trường học Shinko. Nếu công việc đã trao đổi xong, mời các cô về lớp. Tôi có việc riêng cần gặp Hội trưởng."
"Vâng... chúng tôi xin phép đi trước." Kyoko cúi đầu chào đầy cung kính rồi vội vã vẫy tay ra hiệu cho đám nữ sinh đi cùng nhanh chóng rút lui, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Kaito bước lên, phong thái lịch lãm thường ngày trở lại, cậu khẽ cúi đầu chào anh Yoshida: "Yoshida-san. Anh đến tìm Haru?"
"Phải, Inoue-san." Yoshida gật đầu nhẹ, ánh mắt chuyên nghiệp vẫn giữ nguyên vẻ xa cách. "Tôi đến để chuyển giao lịch trình học tập đặc biệt của phu nhân Shizuka dành cho Hội trưởng, đồng thời kiểm tra báo cáo thi đua rèn luyện học kỳ này. Cậu ấy đang ở phòng làm việc chứ?"
"Cậu ấy đang đợi anh ở phòng làm việc." Kaito trả lời, lén đưa mắt ra hiệu cho Mei và Yuki nhanh chóng rời đi.
Mei ôm cuốn sổ tay xanh pastel, vội vã cúi đầu chào anh Yoshida rồi cùng Yuki bước nhanh về phía hành lang lớp 11A. Nhưng khi đi lướt qua người đàn ông mặc vest xám, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô bỗng bắt được một luồng suy nghĩ sắc lạnh, chuyên nghiệp dội thẳng vào tâm trí:
*(Cô gái đeo kính cận nhạt nhòa này... chính là kẻ câm lặng nhà Uehara mà Kudo Jin đã nhắc đến trong báo cáo sao? Trông thật bình thường và nghèo hèn. Tại sao Hội trưởng lại phải mạo hiểm đập vỡ kính cứu cô ta chứ? Mình phải quan sát thật kỹ để báo cáo lại cho Chủ tịch và Phu nhân Shizuka...)*
Luồng suy nghĩ lạnh lùng ấy khiến Mei khẽ rùng mình. Cô siết chặt vạt áo len màu kem mộc mạc của mình, lòng dâng lên một nỗi lo âu nghẹt thở. Gia đình Haru... họ đã thực sự bắt đầu chú ý và giám sát mọi hành vi của anh tại trường học.
***
Một tiếng sau, giờ ra chơi tiết học thứ hai.
Bầu không khí bên trong phòng làm việc của Hội học sinh trường Shinko ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trong một hầm băng tịch mịch. Mùi giấy thơm cổ điển và mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc giờ đây bị lấn át hoàn toàn bởi áp lực vô hình tỏa ra từ người đàn ông mặc vest xám.
Kurosawa Haru ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da lớn phía sau bàn làm việc. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đã được kéo lên mức tuyệt đối, gương mặt tuấn tú hoàn hảo của anh lạnh lùng không một gợn sóng cảm xúc, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn thẳng vào màn hình máy tính bảng của anh Yoshida đang đặt trên bàn. Bàn tay phải của anh, quấn lớp gạc trắng dày từ mu bàn tay lên đến cổ tay, đặt tĩnh lặng trên mặt gỗ tối màu.
Anh Yoshida đứng thẳng bên cạnh bàn, giọng nói chuyên nghiệp đều đều vang lên:
"Hội trưởng, phu nhân Shizuka-sama rất không hài lòng về việc thành tích rèn luyện tuần này của cậu bị ảnh hưởng bởi những tin đồn nhảm nhí trên diễn đàn trường học. Đặc biệt là vết thương ở tay phải này..."
"Tôi đã báo cáo với cha rồi, Yoshida-san." Haru cắt lời bằng giọng nói khàn đặc, lạnh lùng và đều đều vô cảm. "Đó chỉ là sự cố kỹ thuật khi tôi kiểm tra hệ thống khóa cửa nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ phía sau trường. Với tư cách là Hội trưởng, việc bảo đảm an toàn cho cơ sở vật chất của nhà trường là trách nhiệm của tôi. Không có bất kỳ yếu tố cá nhân nào ở đây cả."
*(Nói dối trôi chảy lắm, Haru-sama...)* – Tiếng lòng hoài nghi của anh Yoshida vang lên trong đầu Mei khi cô đang đứng khép nép ngoài cửa phòng làm việc, tay ôm tập hồ sơ ngân sách câu lạc bộ mỹ thuật chuẩn bị nộp. Vì khoảng cách giữa cô và hai người bên trong chưa đầy hai mét qua cánh cửa gỗ lim khép hờ, thính giác tâm hồn của cô hoạt động cực kỳ nhạy bén.
*(Nhưng Chủ tịch Soichiro-sama không quan tâm đến lý do, ông ấy chỉ quan tâm đến kết quả. Đêm chịu phạt quỳ gối trong phòng trà đạo lạnh lẽo ở Biệt thự gia tộc Kurosawa vừa rồi vẫn chưa đủ để cậu tỉnh ngộ sao? Áp Lực Kỳ Vọng Gia Tộc đè nặng lên vai cậu, cậu không được phép có bất kỳ vết nhơ hay sự xao nhãng nào...)*
Nghe thấy tiếng lòng của Yoshida nhắc về đêm phạt quỳ gối tàn khốc của Haru, lồng ngực Mei thắt lại đau đớn. Cô biết hai đầu gối của anh lúc này chắc chắn vẫn đang đau nhức nhối dưới lớp quần đồng phục phẳng phiu. Sự Thật Về Áp Lực Gia Tộc Của Haru lớn lao và tàn nhẫn đến mức khiến cô thấy mình thật nhỏ bé và tội nghiệp.
Cạch.
Mei hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để kích hoạt Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông, rồi khẽ đẩy cửa bước vào. Cô lặng lẽ di chuyển sát mép tường, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, tiến về phía bàn phụ để đặt tập hồ sơ xuống.
Nhưng ngay khi bóng dáng nhỏ nhắn đeo kính cận của Mei xuất hiện, ánh mắt sắc bén của anh Yoshida lập tức chuyển hướng, khóa chặt lấy từng cử động của cô. Anh ta quan sát cách cô đi đứng, cách cô ôm cuốn sổ tay xanh pastel, và đặc biệt là cách cô lén đưa mắt nhìn bàn tay băng bó của Haru.
Haru vẫn ngồi im lặng, gương mặt anh tuấn tú không một tia dao động, nhưng ngay khi Mei bước vào phạm vi hai mét, thính giác tâm hồn của cô lập tức bị kích hoạt bởi một luồng sóng âm suy nghĩ dồn dập, hoảng loạn và đau đớn tột cùng dội thẳng vào tâm trí:
*(Mei! Tại sao cậu lại vào đây lúc này chứ? Đừng nhìn tôi! Làm ơn hãy cúi đầu xuống và giả vờ như không quen biết tôi đi! Trợ lý Yoshida là tai mắt của cha, anh ta đang soi xét từng nhịp thở, từng ánh mắt của chúng ta để báo cáo về biệt thự! Tôi buộc phải tàn nhẫn... Tôi phải đẩy cậu ra xa để bảo vệ cậu và tiệm bánh nhỏ của mẹ cậu khỏi sự can thiệp của gia tộc Kurosawa... Nhưng Mei ơi, tôi mệt mỏi quá... Đầu gối tôi đau nhức nhối, vết thương ở tay rát buốt, và lồng ngực này như muốn vỡ tung vì nhớ cậu... Tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả, trốn đến tiệm bánh nhỏ của cậu ở Yanaka, để ngửi mùi bơ sữa ấm áp, để nhìn thấy nụ cười yên bình của cậu... Xin lỗi cậu, Mei... làm ơn hãy đi đi...)*
Tiếng lòng khóc thầm đầy rỉ máu và kiệt sức của Haru dội vào tai Mei khiến cô suýt chút nữa rơi nước mắt. Cô cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương cuồng nhiệt nhưng đầy đau đớn đằng sau chiếc mặt nạ băng giá của anh. Cô không hề cảm thấy tổn thương trước sự lạnh lùng bên ngoài của anh, ngược lại, lòng cô dâng lên một sự thấu cảm và dịu dàng vô hạn dành cho người con trai đang phải gánh chịu gánh nặng gia tộc quá lớn này.
Haru khẽ gõ ngón tay trái xuống bàn, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng nhất của anh vang lên, hướng thẳng về phía Mei:
"Uehara-san. Để tài liệu đó rồi ra ngoài đi. Tôi đã nói là không muốn những người không có phận sự lảng vảng ở đây khi tôi đang làm việc với đại diện gia tộc. Việc sắp xếp hồ sơ của cô dạo này chậm trễ quá đấy."
Lời nói của anh tàn nhẫn và xa cách đến đáng sợ, cứ như thể anh đang trừng phạt một cấp dưới yếu kém.
Mei mím chặt môi. Cô không hề ngước mắt nhìn anh, phối hợp diễn kịch một cách hoàn hảo để bảo vệ anh trước sự giám sát của Yoshida. Cô chỉ lặng lẽ đặt tập hồ sơ xuống bàn phụ, cúi đầu thật thấp chào hai người theo đúng quy tắc ứng xử học đường, rồi nhanh chóng quay lưng bước ra ngoài.
Khi cánh cửa gỗ lim khép lại sau lưng Mei, cô đứng tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng thở dốc. Qua ô cửa kính nhỏ của phòng làm việc, cô thấy anh Yoshida đang cúi xuống nhìn vào chiếc máy tính bảng chuyên dụng của mình, ngón tay lướt nhanh để ghi chép điều gì đó.
Một lát sau, tiếng cửa phòng mở ra. Anh Yoshida bước ra ngoài với phong thái phẳng phiu, lạnh lùng thường ngày. Khi đi ngang qua Mei đang đứng khép nép ở góc hành lang, anh ta dừng bước lại trong giây lát. Đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng lướt qua cô một lần nữa đầy dò xét, rồi anh ta giơ chiếc máy tính bảng lên, nhanh chóng gõ thêm một dòng lệnh bảo mật trước khi cất bước rời đi.
Mei đứng lặng yên trong gió lạnh của hành lang khu Tây, bàn tay cô siết chặt lấy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel. Ánh mắt lạnh lùng và hành động ghi chép bí ẩn của anh Yoshida để lại trong lòng cô một cảm giác bất an nghẹt thở, báo hiệu một cơn giông bão lớn hơn từ gia tộc Kurosawa sắp sửa ập xuống cuộc sống học đường yên bình của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!