Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cuộc Thẩm Vấn Của Hội Trưởng Fanclub

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười lém lỉnh, đắc ý của Kurosawa Kenji nhỏ dần rồi mất hút ở phía cuối hành lang, nhưng bầu không khí bên trong phòng làm việc của Hội học sinh vẫn như bị đóng băng trong một khoảng lặng đầy ngượng ngùng và thổn thức.


Uehara Mei đứng khép nép ở góc phòng, hai tay ôm chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực như muốn giấu đi tiếng tim đập thình thịch đang dội liên hồi vào lồng ngực. Ở phía đối diện, Kurosawa Haru vẫn đứng bất động bên cạnh bàn làm việc bằng gỗ tuyết tùng. Vành tai anh đỏ rực lên dưới ánh nắng sớm, nhưng gương mặt tuấn tú ấy đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru một lần nữa được kéo lên mức tối đa để che giấu đi sự hoảng loạn tột độ đang gào thét bên trong.


*(Chết tiệt... Kenji đã chụp lại chiếc băng gấu rồi!)* – Tiếng lòng của Haru đột ngột vang lên, dồn dập và đầy lo lắng trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét của Mei. *(Nếu thằng nhóc đó đi rêu rao khắp trường, hoặc tệ hơn là gửi bức ảnh đó cho cha... ông ấy chắc chắn sẽ điều tra ra Mei. Mình phải tìm cách xóa bức ảnh đó bằng mọi giá! Nhưng trước mắt... mình không được để Mei nhận ra sự bối rối này. Mình phải giữ khoảng cách để bảo vệ cậu ấy!)*


Haru khẽ ho khan một tiếng, giọng nói đều đều, khàn đặc và lạnh lùng của anh vang lên phá vỡ sự im lặng:


"Uehara-san, cậu về lớp trước đi. Phần báo cáo tài chính còn lại cứ để trên bàn, tôi sẽ tự xử lý bằng tay trái. Đừng để việc ở đây làm ảnh hưởng đến tiết học tiếp theo của cậu."


Lời nói của anh xa cách đến đáng sợ, cứ như thể cái ôm ấm áp sưởi ấm tâm hồn cô trong nhà kho tối tăm hôm ấy chưa từng tồn tại. Nhưng Mei không hề cảm thấy tổn thương hay tủi nhục. Thính giác tâm hồn nhạy cảm đã giúp cô thấu suốt nỗi đau giằng xé và sự bảo bọc thầm lặng đằng sau chiếc mặt nạ băng giá của anh. Cô khẽ gật đầu, ôm cuốn sổ tay sát ngực rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng làm việc.


Mei bước đi trên dãy hành lang lát gỗ sồi bóng loáng của tòa nhà chính. Để tránh mặt đám đông học sinh đang bắt đầu đổ ra hành lang vào giờ ra chơi, cô chọn rẽ sang Hành lang lộng gió khu Tây — con đường nối liền giữa tòa nhà học chính và nhà thể chất. Nơi đây quanh năm lộng gió, mang theo những chiếc lá phong đỏ rực rơi lả tả ngoài khung cửa kính, và quan trọng hơn hết là rất vắng người. Mei đưa tay vào túi áo khoác đồng phục rộng thùng thình, ngón tay khẽ chạm vào phần gọng nhựa bị nứt nhẹ của chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ. Kỷ vật của người cha quá cố là lá chắn duy nhất giúp cô lọc bỏ những tiếng lòng hỗn tạp của thế giới, nhưng hôm nay nó đã cạn sạch pin, chỉ còn là một vật trang trí vô dụng treo quanh cổ.


Cơn gió lạnh từ cửa sổ hắt vào khiến Mei khẽ rùng mình. Cô siết chặt vạt áo len màu kem mộc mạc của mình, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để kích hoạt Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông, hy vọng có thể nhanh chóng đi qua dãy hành lang này để trở về lớp 11A.


Nhưng thế giới học đường thượng lưu đầy định kiến của trường Shinko chưa bao giờ buông tha cho một cô gái bình dân như cô.


"Đứng lại đó, Uehara Mei."


Một giọng nói con gái kiêu kỳ, sắc lạnh và đầy quyền lực đột ngột vang lên từ phía trước, chặn đứng bước chân của Mei.


Mei giật mình ngẩng đầu lên. Đứng chắn giữa hành lang hẹp là một nhóm nữ sinh khóa trên với trang phục chỉnh tề, thanh lịch chuẩn quý tộc. Người đi đầu không ai khác chính là Aoyama Kyoko — Hội trưởng fanclub Kurosawa Haru toàn trường. Cô ta là một nữ sinh lớp 12 kiêu sa, mái tóc đen dài uốn sóng nhẹ bồng bềnh xõa ngang vai, đôi mắt sắc sảo đầy quyền lực khóa chặt lấy Mei. Trên cánh tay áo đồng phục phẳng phiu của Kyoko là chiếc băng đeo tay thêu logo Hội Phát Cuồng Kurosawa Haru màu vàng ánh kim lấp lanh — biểu tượng cho quyền lực ngầm có thể cô lập bất kỳ ai trong ngôi trường này.


Ngay khi Kyoko bước vào phạm vi hai mét, thính giác tâm hồn của Mei lập tức bị kích hoạt. Và ngay sau đó, một luồng sóng âm suy nghĩ đầy đố kỵ, giận dữ và khinh miệt dội thẳng vào tâm trí Mei:


*(Chính là con bé câm lặng nghèo hèn này... Tại sao một sinh vật thấp kém như nó lại được làm Thư ký đặc biệt cạnh Haru-sama chứ? Lại còn có tin đồn Haru-sama vì cứu nó mà bị thương ở tay phải! Nó là vận xui, là vết nhơ bẩn thỉu đang làm vấy bẩn hình tượng hoàng tử hoàn hảo của anh ấy! Mình phải bắt nó khai ra sự thật và đuổi nó cút khỏi Hội học sinh ngay lập tức!)*


Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, thái dương đau nhói trước Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí đang dâng cao. Cô mím chặt môi, cố giữ bình tĩnh và lùi lại một bước để giữ khoảng cách.


Kyoko bước tới, khoanh tay trước ngực, nhìn Mei bằng nửa con mắt đầy khinh bỉ:


"Uehara-san, tao nghe nói tay phải của Hội trưởng Kurosawa bị thương nặng là vì cứu mày trong nhà kho thể dục chiều thứ Sáu tuần trước? Mày lấy tư cách gì mà bắt một người thừa kế cao quý của tập đoàn Kurosawa phải mạo hiểm vì một đứa con gái bình dân, câm lặng như mày chứ?"


Những lời sỉ nhục công khai của Kyoko vang vọng khắp hành lang lộng gió, thu hút sự chú ý của một vài học sinh đi ngang qua. Họ bắt đầu dừng lại, xầm xì bàn tán và chỉ trỏ về phía Mei, khiến Thang Đo Uy Tín Học Đường vốn đã thấp kém của cô càng thêm lung lay dữ dội.


Mei run rẩy, cô vội vàng mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel, lấy chiếc bút chì ra định viết chữ giải thích rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Nhưng cô vừa mới đặt bút xuống trang giấy trắng, Kyoko đã giận dữ bước tới, thẳng tay gạt mạnh một cái.


CHÁT!


Cuốn sổ tay xanh pastel bị hất văng khỏi tay Mei, rơi bộp xuống nền hành lang gỗ sồi lạnh lẽo, trượt dài đến sát bậu cửa sổ lộng gió. Chiếc Móc Khóa Hình Mèo Ú bằng silicon mềm treo ở khóa kéo khẽ nảy lên một cái đầy tội nghiệp.


"Đừng có lôi cái thứ rác rưởi viết tay đó ra trước mặt tao! Mày định đóng vai nạn nhân đáng thương để ai xem chứ?" Kyoko giận dữ quát lên, ánh mắt đầy sự độc đoán. "Mày không có miệng để nói sao? Một đứa câm lặng nghèo hèn, suốt ngày bám lấy Haru-sama như một ký sinh trùng! Hôm nay, tao cảnh cáo mày với tư cách là Hội trưởng Fanclub: Mày phải lập tức viết đơn xin từ chức Thư ký đặc biệt, biến khỏi tầm mắt của Haru-sama trong vòng bán kính mười mét. Nếu không, tao sẽ khiến cho tiệm bánh ngọt nhỏ bé của mẹ mày ở Yanaka không thể yên ổn hoạt động được nữa đâu!"


Lời đe dọa nhắm trực tiếp vào gia đình và tiệm bánh của mẹ Hana như một nhát dao đâm trúng giới hạn chịu đựng của Mei. Đôi mắt cô đỏ hoe sau lớp kính cận dày cộp, hai bàn tay nắm chặt vạt áo len đến mức run rẩy. Cô muốn nói, muốn hét lên để bảo vệ mẹ mình, nhưng cổ họng cô chỉ phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào, bất lực.


*(Mẹ... tiệm bánh của mẹ... không được...)* – Nội tâm Mei gào khóc trong sự tuyệt vọng.


"Này! Các người cậy đông bắt nạt yếu, lại còn dám đe dọa gia đình người khác à!"


Một giọng nói thẳng thắn, trượng nghĩa và cực kỳ phẫn nộ đột ngột cắt ngang lời sỉ nhục của Kyoko.


Hoshino Yuki từ phía góc hành lang lao thẳng tới như một cơn lốc. Mái tóc ngắn cắt lửng màu cam đất cá tính của cô bay ngược trong gió, đôi mắt to tròn lém lỉnh thường ngày giờ đây ngập tràn sự giận dữ. Cô xông vào đứng chắn ngay trước mặt Mei, giang hai tay ra bảo vệ bạn thân của mình như một lá chắn kiên cường:


"Aoyama-senpai! Chị là học sinh khóa trên, lại là tiểu thư nhà giàu mà hành xử vô văn hóa thế à? Mei bị mất giọng tạm thời sau trận ốm, chị không có quyền ép cậu ấy phải nói chuyện! Còn nữa, việc Hội trưởng bị thương là do sự cố cơ sở vật chất của nhà trường, ban giám hiệu còn chưa lên tiếng, chị lấy tư cách gì mà đến đây hạch sách, đe dọa bạn tôi?"


Kyoko khẽ nhíu mày, ánh mắt cô ta lóe lên sự tức giận trước sự can thiệp của Yuki:


"Hoshino-san, đây là chuyện của Fanclub chúng tôi với Uehara. Cậu là người ngoài, tốt nhất đừng có xen vào nếu không muốn bị liên lụy hạnh kiểm rèn luyện."


"Liên lụy cái đầu chị ấy!" Yuki thẳng thừng mắng lại, không hề nể sợ uy thế đàn chị. "Chị tưởng cái Hội Phát Cuồng đó của chị to hơn nội quy nhà trường chắc? Tôi sẽ báo cáo chuyện này lên văn phòng giám thị ngay lập tức!"


"Cậu dám...?" Kyoko tức giận bước lên một bước, đám nữ sinh đi cùng cô ta cũng bắt đầu tiến lại gần, tạo ra một áp lực số đông nghẹt thở nhắm vào Yuki và Mei.


"Có chuyện gì mà ở đây lại xôn xao thế này?"


Một giọng nói lãng tử, đào hoa nhưng mang theo một hàn khí lạnh lùng, sắc bén đột ngột vang lên từ phía sau đám đông.


Inoue Kaito thong thả bước ra từ bóng râm của rặng trúc đào ven hành lang. Chiếc kính mát gọng vàng thời thượng gài hờ trước ngực áo đồng phục, nụ cười nửa miệng quyến rũ thường ngày vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt của vị Phó hội trưởng lúc này lại sắc lạnh đến đáng sợ. Cậu bước đi ung dung, nhưng từng bước đi đều toát lên uy thế của một cán bộ Hội học sinh quyền lực.


Đám đông học sinh xung quanh lập tức tự động dạt ra hai bên để nhường đường cho cậu.


Kyoko khựng lại, gương mặt kiêu ngạo của cô ta khẽ biến sắc khi thấy sự xuất hiện của Kaito:


"Inoue-san... Sao cậu lại ở đây?"


Kaito đứng chắn giữa hai bên, ánh mắt lướt qua cuốn sổ tay xanh pastel đang nằm ướt sũng nhẹ dưới sàn gỗ, rồi dừng lại trên gương mặt đỏ bừng vì uất ức của Mei và bàn tay đang run rẩy của Yuki. Nụ cười trên môi cậu nhạt đi, thay vào đó là một phong thái nghiêm nghị hiếm thấy:


"Aoyama-san, hành lang khu Tây này lộng gió thật đấy, nhưng cũng là nơi hệ thống camera giám sát của Hội học sinh hoạt động rất tốt. Chị là Hội trưởng Fanclub, chắc chắn không muốn danh tiếng thanh lịch của gia tộc Ichinose hay Saionji bị ảnh hưởng vì một biên bản kỷ luật học đường về hành vi bắt nạt, cô lập bạn học chứ?"


Lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đe dọa cực kỳ nặng ký của Kaito đánh trúng vào tử huyệt của Kyoko. Ở trường Shinko đầy định kiến, danh tiếng gia tộc là thứ quý giá hơn cả mạng sống. Cô ta nghiến răng, hai tay siết chặt chiếc băng đeo tay màu vàng ánh kim của mình trong sự tức tối.


*(Inoue Kaito... tại sao ngay cả Phó hội trưởng cũng đứng ra bảo vệ con bé câm này chứ?)* – Tiếng lòng đố kỵ của Kyoko dội vào tai Mei. *(Hội học sinh dạo này bị làm sao thế này? Nhưng mình không thể mạo hiểm danh tiếng gia đình lúc này được...)*


"Tôi chỉ là đang hỏi thăm sức khỏe của Thư ký đặc biệt mà thôi," Kyoko cố giữ giọng điệu thanh lịch giả tạo, nở một nụ cười gượng gạo. "Nếu Inoue-san đã nói vậy, chúng tôi xin phép đi trước."


Nói rồi, Kyoko quay ngoắt người, ra hiệu cho đám nữ sinh đi cùng nhanh chóng rời khỏi hành lang khu Tây. Đám đông học sinh hiếu kỳ xung quanh cũng nhanh chóng giải tán trước ánh mắt sắc lạnh của Kaito.


"Cậu ổn chứ, Mei?" Yuki vội vàng quay lại, lo lắng nhặt cuốn sổ tay xanh pastel dưới đất lên, phủi sạch bụi bẩn rồi đưa cho Mei. "Lũ người đó thật quá đáng! Lần sau tớ sẽ không để yên cho chúng đâu!"


Mei nhận lấy cuốn sổ tay, gật đầu nhẹ và viết nhanh dòng chữ: *"Cảm ơn cậu, Yuki. Cảm ơn Inoue-san."* cô đưa cho hai người xem.


Kaito khẽ thở dài, nụ cười đào hoa trở lại trên môi nhưng ánh mắt cậu vẫn đầy suy tư. Cậu bước lại gần Mei, nói bằng giọng nhỏ chỉ đủ cho ba người nghe:


"Uehara-san, tôi can thiệp với tư cách Phó hội trưởng để giải vây cho cậu, tránh việc làm ồn ào ảnh hưởng đến hình tượng của Hội học sinh. Nhưng cậu phải cẩn thận, Kyoko đã ghi thù và cô ta sẽ không dừng lại dễ dàng thế đâu. Đặc biệt là... cậu nên giữ cuốn sổ tay này thật cẩn thận."


Đúng lúc đó, một tiếng bước chân đều đều, thẳng tắp và tràn đầy uy nghiêm vang lên từ phía đầu hành lang.


Kurosawa Haru bước đi với phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn. Bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo, và gương mặt tuấn tú lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này được kéo lên mức tối đa để đối phó với cuộc họp sắp tới.


Anh đi lướt qua nhóm của Mei, Kaito và Yuki như thể họ chỉ là những người xa lạ không quen biết. Gương mặt anh không một gợn sóng cảm xúc, ánh mắt phượng sâu thẳm nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn xa cách.


Thế nhưng, ngay khi bước chân của anh đi vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét của Mei, tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ, gào thét dữ dội trong tâm trí cô với một sự phẫn nộ, ghen tuông và chiếm hữu tột độ, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt lạnh như tiền bên ngoài của anh:


*(Khốn kiếp! Aoyama Kyoko! Cô ta dám chặn đường Mei của mình? Cô ta dám hất đổ cuốn sổ tay của cậu ấy sao? Nhìn mu bàn tay trái của Mei kìa, vết bỏng vẫn còn hơi đỏ nhẹ... Nhìn đôi mắt đỏ hoe sau lớp kính cận dày của cậu ấy kìa, tim mình như bị ngàn nhát dao đâm trúng vậy! Tại sao mình lại bất lực thế này? Tại sao mình không thể lao đến nắm lấy tay cậu ấy, ôm cậu ấy vào lòng để che chở trước mặt mọi người chứ? Kudo Jin chắc chắn đang rình rập đâu đó ngoài kia... Mình phải kiềm chế! Nhưng mình thề, nếu cô ta dám làm tổn thương Mei thêm một lần nào nữa, mình sẽ dùng thế lực gia tộc Kurosawa để giải tán hoàn toàn cái Fanclub rác rưởi này ngay lập tức! Mei ơi, tớ xin lỗi... tớ xót xa cho cậu lắm... Hãy cố chịu đựng một chút nhé, tớ sẽ bắt tất cả bọn chúng phải trả giá đắt!)*


Biên Độ Ghen Tuông Thầm Lặng và sự bảo bọc cuồng nhiệt của Haru dội thẳng vào tâm trí Mei mạnh mẽ đến mức khiến cô đứng tim. Gương mặt cô lập tức đỏ bừng lên rực rỡ, lan nhanh từ má ra tận mang tai và cổ. Cô run rẩy ôm chặt cuốn sổ tay xanh pastel trước ngực, lén nhìn theo bóng lưng thẳng tắp nhưng đầy sự giằng xé cô độc của vị Hội trưởng đang khuất dần ở cuối hành lang.


*(Hội trưởng... anh có thể bớt nghĩ những điều đáng sợ và cuồng nhiệt đó lại được không?)* – Mei thầm nghĩ trong sự ngượng ngùng và ấm áp tột cùng.


Nhưng cuộc khủng hoảng vẫn chưa thực sự kết thúc.


Aoyama Kyoko đứng ở góc khuất cuối hành lang, ánh mắt sắc sảo của cô ta vẫn luôn lén lút dõi theo từng phản ứng nhỏ nhất của Mei. Cô ta nhìn thấy rõ biểu cảm đỏ mặt ngượng ngùng của Mei ngay khi Haru vừa đi lướt qua, và đặc biệt là... cô ta phát hiện ra Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel viền bạc tinh xảo mà Mei đang ôm khư khư trước ngực.


Một mối nghi ngờ cực kỳ lớn bùng lên trong tâm trí Kyoko:


*(Cuốn sổ tay đó... thiết kế viền bạc tinh xảo kia trông quen mắt cực kỳ. Đó chẳng phải là loại giấy viết tay độc quyền mà Haru-sama thường dùng sao? Tại sao con nhỏ câm lặng đó lại giữ cuốn sổ như giữ báu vật thế kia? Chắc chắn cuốn sổ tay đó là công cụ truyền tin bí mật giữa nó và Haru-sama!)*


Nghĩ đến đây, Kyoko nở một nụ cười đầy độc ác và quyết đoán. Cô ta lén ra hiệu cho hai nữ sinh đi cùng bước nhanh lại gần Mei từ phía sau, trong khi Yuki và Kaito đang mải trao đổi công việc hành chính ở phía trước và tạm thời mất cảnh giác.


Trước khi Mei kịp nhận ra mối nguy hiểm, Kyoko đã đột ngột xuất hiện trở lại ngay sát bên cạnh cô, bàn tay thon dài đeo đầy nhẫn quý tộc của cô ta vươn ra, tóm chặt lấy mép của Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel và giật mạnh:


"Cuốn sổ tay này... chứa đựng mật mã gì giữa mày và Haru-sama đúng không? Đưa đây cho tao kiểm tra!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!