Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Vết Sẹo Của Chàng Trai Băng Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của ngày thứ Hai lãng đãng bay qua những rặng cây phong đỏ trong khuôn viên trường Tư thục Shinko, bám một lớp hơi ẩm mỏng manh lên những ô cửa kính lớn của tòa nhà Hội học sinh. Không khí mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày chớm đông Tokyo, khiến lòng người cũng vô thức thu mình lại.


Uehara Mei lặng lẽ bước đi trên dãy hành lang lát gỗ sồi bóng loáng của tầng ba. Cô đi rất chậm, hai tay ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực như một tấm lá chắn quen thuộc. Chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ vẫn đeo quanh cổ cô, dù phần gọng nhựa đã xuất hiện một vết nứt nhỏ sau cuộc giằng co đầy kinh hoàng trên sân thượng tuần trước. Cổ họng cô vẫn đau rát, Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối vẫn là rào cản vô hình khiến cô không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng thở dài khe khẽ.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với sự dằn vặt và tội lỗi đang gặm nhấm tâm trí Mei.


Cô dừng lại trước cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo của Phòng làm việc Hội học sinh. Qua khe hở nhỏ của cánh cửa khép hờ, Mei nhìn thấy bóng dáng thẳng tắp, cô độc của Kurosawa Haru. Anh đang ngồi bên bàn làm việc lớn bằng gỗ tuyết tùng, ánh nắng nhạt nhòa chiếu nghiêng qua bậu cửa sổ, bao phủ lấy gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng như tạc từ băng đá của vị Hội trưởng.


Chỉ Số Băng Giá Của Haru hôm nay dường như đã được kéo lên mức tối đa. Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh dán chặt vào xấp hồ sơ thi đua, hoàn toàn xa cách và không một gợn sóng cảm xúc. Thế nhưng, điều khiến Mei không thể rời mắt chính là bàn tay phải của anh.


Bàn tay ấy đang được quấn một lớp gạc trắng dày từ mu bàn tay lên đến cổ tay. Lớp băng trắng toát nổi bật trên nền bộ đồng phục đen phẳng phiu, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì đã xảy ra vào chiều muộn thứ Sáu tuần trước. Anh đã đập vỡ kính cửa nhà kho thể dục bằng tay không chỉ để cứu cô khỏi bóng tối giam cầm.


Mei mím chặt môi, mu bàn tay trái của cô khẽ run rẩy. Vết đỏ nhẹ của vết bỏng do nước trà nóng của Saki hất trúng hôm trước vẫn còn ẩn hiện dưới lớp da mỏng, nhưng nó đang được sưởi ấm bởi một cảm giác tội lỗi nghẹt thở.


*(Là tại mình... Nếu mình không yếu đuối, nếu mình không bị nhốt trong nhà kho... tay của Hội trưởng đã không bị thương nặng đến thế...)*


Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để kích hoạt Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông của mình, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Tiếng bản lề cửa khẽ cựa quậy trong không gian tĩnh lặng ngập tràn mùi giấy thơm và hương gỗ thông dịu nhẹ.


Haru không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc, đều đều và lạnh lùng của anh vang lên phá vỡ sự im lặng:


"Cậu đến muộn năm phút, Uehara-san. Sắp xếp lại đống báo cáo tài chính của các câu lạc bộ trên chiếc bàn bên kia đi. Đừng làm lãng phí thời gian."


Lời nói của anh xa cách đến đáng sợ, cứ như thể cái ôm siết chặt đầy ấm áp và những giọt nước mắt lo lắng trong nhà kho tối tăm hôm ấy chỉ là một giấc mơ hoang đường của Mei.


Thế nhưng, ngay khi Mei bước qua ranh giới hai mét để tiến lại gần bàn làm việc, Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn của cô lập tức bị kích hoạt. Và ngay sau đó, tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ, gào thét dữ dội trong tâm trí Mei với một sự cuồng nhiệt và u mê tột độ, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt lạnh như tiền bên ngoài của anh:


*(Aaaa! Mei! Cậu ấy đến rồi! Hôm nay cậu ấy mặc chiếc áo len cổ lọ màu kem trông mềm mại quá, giống hệt như một chú thỏ nhỏ vậy! Đôi mắt sau lớp kính cận dày kia đang nhìn tay mình kìa! Cậu ấy đang lo lắng cho mình đúng không? Biểu cảm hối hận đáng yêu đó là sao chứ? Tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Ôi trời ơi, vết thương này đáng giá quá! Chỉ cần được cậu ấy nhìn bằng ánh mắt lo lắng, dịu dàng thế này thì có bắt mình đập vỡ thêm mười ô cửa kính nữa mình cũng cam lòng! Mei ơi, đừng nhìn tớ bằng ánh mắt tội lỗi đó, tớ không đau chút nào đâu, thực sự đấy!)*


Mei khựng lại giữa phòng, gương mặt lập tức đỏ bừng lên rực rỡ như quả cà chua chín. Tai cô nóng ran, hai tay run rẩy ôm chặt cuốn sổ tay xanh pastel trước ngực để che giấu nhịp tim đang đập loạn nhịp của mình. Cô vội vàng cúi gầm mặt xuống để tránh ánh mắt sắc bén của Haru, nhưng thính giác tâm hồn của cô vẫn liên tục tiếp nhận những luồng suy nghĩ hỗn loạn và ngọt ngào đến mức nghẹt thở từ vị Hội trưởng băng giá.


*(Cậu ấy đỏ mặt rồi! Đáng yêu quá đi mất! Có phải cậu ấy đang nghĩ đến cái ôm hôm thứ Sáu không? Lồng ngực mình vẫn còn nhớ rõ hơi ấm nhỏ bé của cậu ấy... Mình muốn ôm cậu ấy một lần nữa quá! Nhưng không được, mình phải kiềm chế! Kẻ giám sát của cha có thể đang rình mò ngoài kia, mình phải giữ khoảng cách để bảo vệ cậu ấy!)*


Mei vội vàng đi về phía chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, nơi đặt chồng hồ sơ cao ngất ngưởng. Cô đặt cuốn sổ tay xanh pastel lên bàn, lấy chiếc bút chì bấm ra và bắt đầu làm việc một cách máy móc để đánh lạc hướng bản thân khỏi tiếng lòng quá mức cuồng si của anh.


Nhưng mỗi lần cô lén ngước mắt lên nhìn, cô lại thấy Haru đang cầm chiếc bút máy Parker cổ điển bằng tay trái một cách vụng về để ký tài liệu. Bàn tay phải bị thương của anh khẽ run lên mỗi khi anh cố gắng cử động các ngón tay bên dưới lớp gạc dày.


Sự dằn vặt lại dâng lên. Mei không chịu nổi nữa. Cô mở cuốn sổ tay mới tinh khôi của mình, lật sang trang giấy trắng, dùng chiếc bút chì viết nhanh vài dòng chữ nắn nót rồi rụt rè bước lại gần bàn làm việc của anh. Cô đặt nhẹ cuốn sổ trước mặt anh rồi lùi lại một bước, giữ đúng khoảng cách hai mét an toàn.


Haru khẽ nhíu mày nhìn xuống trang giấy. Trên đó viết:


*"Hội trưởng, tay của anh... thực sự không sao chứ? Tôi vô cùng xin lỗi vì đã khiến anh bị thương. Nếu anh cần giúp đỡ viết lách, tôi có thể làm thay anh."*


Haru liếc nhìn dòng chữ, khóe môi anh khẽ giật nhẹ một cái như muốn mỉm cười, nhưng anh đã nhanh chóng kiềm chế lại, lạnh lùng đẩy cuốn sổ trả lại cho cô:


"Tôi đã nói là không sao. Đây chỉ là vết thương nhỏ ngoài da, không ảnh hưởng đến công việc của Hội học sinh. Cậu lo hoàn thành phần việc của mình đi, đừng bận tâm đến những chuyện vô ích."


Giọng nói của anh vẫn lạnh như băng tuyết mùa đông. Thế nhưng, tiếng lòng của anh ngay lúc đó lại đang gào thét hạnh phúc vỡ òa, u mê đến mức điên cuồng dội thẳng vào tai Mei:


*(Ôi mẹ ơi! Mei viết giấy hỏi thăm mình kìa! Chữ viết của cậu ấy thanh mảnh và dễ thương quá! Cậu ấy còn muốn viết thay cho mình nữa! Có phải đây là một lời cầu hôn gián tiếp không? Chắc chắn là vậy rồi! Mình muốn cắt trang giấy này ra rồi ép plastic cất vào ví quá! Mei ơi, tớ hạnh phúc đến phát điên mất thôi! Tay tớ đau lắm, đau kinh khủng luôn, nhưng chỉ cần cậu thổi nhẹ một cái là tớ sẽ khỏi ngay lập tức! Làm ơn hãy cầm lấy tay tớ đi mà!)*


Mei suýt chút nữa thì đánh rơi cuốn sổ tay xuống đất. Cô lắp bắp ú ớ vài âm thanh không rõ nghĩa trong cổ họng, gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Cô vội vàng ôm lấy cuốn sổ, quay ngoắt người chạy về góc bàn của mình, không dám nhìn anh thêm một giây nào nữa.


*(Hội trưởng... anh có thể bớt nghĩ những điều ngớ ngẩn đó lại được không?)* – Mei thầm nghĩ trong sự bất lực và ngượng ngùng tột độ.


Đúng lúc bầu không khí ngượng ngùng giữa hai người đang dâng cao đến đỉnh điểm, cánh cửa phòng làm việc Hội học sinh bỗng nhiên bị đá mạnh ra từ bên ngoài, phát ra một tiếng "RẦM" chói tai.


"Yo! Anh họ hoàn hảo! Nghe nói anh vừa lập chiến công anh hùng cứu mỹ nhân nên bị thương phế cả tay phải à?"


Một giọng nói thiếu niên năng động, đầy sự cợt nhả và nghịch ngợm vang lên.


Kurosawa Kenji — cậu em họ học lớp dưới của Haru — hiên ngang bước vào phòng. Cậu mặc bộ đồng phục trường Shinko một cách cẩu thả với chiếc cúc cổ mở toang, mái tóc nhuộm nâu nhạt vuốt keo nhẹ trông đầy phá cách. Trên tay cậu vẫn đang cầm chiếc máy chơi game Nintendo Switch phiên bản đặc biệt.


Haru lập tức giật mình, theo phản xạ tự nhiên nhanh chóng giấu bàn tay phải đang băng bó ra sau lưng. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lập tức được kéo lên mức tối đa, ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo găm thẳng vào cậu em họ phiền phức:


"Kurosawa Kenji. Ai cho phép cậu tự ý xông vào phòng làm việc của Hội học sinh mà không gõ cửa? Đi ra ngoài ngay lập tức."


Kenji không hề sợ hãi vẻ mặt lạnh như tiền của anh mình. Cậu tắt máy chơi game, nhét vào túi quần rồi thong dong bước lại gần bàn làm việc của Haru, đôi mắt to tròn lém lỉnh không ngừng dò xét xung quanh phòng, dừng lại vài giây trên bóng dáng đang cố gắng "tàng hình" của Mei ở góc phòng.


"Thôi đi anh hai, đừng có dùng cái giọng Hội trưởng đó để dọa em," Kenji cười hì hì, khoanh tay trước ngực. "Em nghe danh tiếng của anh vang dội khắp khối dưới rồi. Nghe nói chiều thứ Sáu tuần trước, Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa Haru đã bất chấp hình tượng, dùng tay không đập vỡ kính nhà kho để cứu một nữ sinh bị kẹt bên trong. Bác bảo vệ Hayashi còn bảo tay anh máu chảy đầm đìa nữa cơ mà?"


*(Thằng nhóc ranh mãnh này! Sao nó lại biết chuyện nhanh thế chứ?)* – Tiếng lòng của Haru bắt đầu hoảng loạn dữ dội. *(Nếu chuyện này truyền đến tai cha... ông ấy sẽ biết mình vì Mei mà bị thương! Mình phải đuổi nó đi ngay lập tức!)*


"Đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn khi tôi đi kiểm tra cơ sở vật chất cuối giờ," Haru nói bằng giọng lạnh lùng nhất có thể. "Không có chuyện anh hùng cứu mỹ nhân nào ở đây cả. Cậu không lo học bài đi, lảng vảng ở đây làm gì?"


"Ồ, sự cố ngoài ý muốn à?" Kenji nheo mắt cười đầy gian xảo. Cậu đột ngột lách người bước nhanh lên phía trước, nhân lúc Haru đang dùng tay trái để che chắn, Kenji đã nhanh như cắt chộp lấy cổ tay phải đang băng bó của anh họ mình kéo mạnh ra trước ánh sáng.


"Cậu làm cái gì thế! Buông ra!" Haru giận dữ quát lên, cố gắng giật tay lại nhưng vết thương đau nhói khiến anh không thể dùng lực mạnh.


Do sự giằng co đột ngột, lớp gạc trắng quấn quanh mu bàn tay của Haru bị xô lệch nhẹ sang một bên, để lại một khe hở nhỏ.


Và ngay tại khe hở đó, một góc màu vàng tươi nổi bật của miếng Băng Keo Cá Nhân Hình Gấu thêu hình chú gấu nâu ngộ nghĩnh, dễ thương lộ ra rõ mồn một dưới ánh nắng sớm.


Căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Kenji đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào miếng băng keo cá nhân dễ thương đang nằm lạc lõng dưới lớp gạc trắng của người anh họ nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc và có xuất thân quý tộc cao quý.


Mei ở góc phòng cũng nín thở, tim cô đập thình thịch vì lo sợ bí mật bị bại lộ.


*(Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!)* – Tiếng lòng của Haru hoàn toàn sụp đổ, gào thét trong sự bối rối và hoảng loạn tột độ trong tâm trí Mei. *(Thằng nhóc này nhìn thấy chiếc băng gấu của Mei rồi! Làm sao bây giờ? Mình phải giải thích thế nào đây? Không thể để nó biết đây là của Mei được! Gương mặt hoàn hảo của mình... hình tượng hoàng tử băng giá của mình... tiêu đời rồi!)*


Kenji từ từ buông tay Haru ra, trên gương mặt cậu dần hiện lên một nụ cười vô cùng gian xảo và đắc ý. Cậu nhìn miếng băng keo hình gấu, rồi lại ngước lên nhìn gương mặt đang cố giữ vẻ vô cảm nhưng vành tai đã đỏ rực của Haru, cuối cùng liếc mắt về phía Mei đang cúi đầu giả vờ sắp xếp hồ sơ.


"Ha..." Kenji bật cười một tiếng đầy ẩn ý. "Anh họ à... Chiếc băng keo cá nhân này... trông không giống phong cách của gia tộc Kurosawa chút nào nhỉ? Một chú gấu nâu dễ thương thế này... chắc chắn là do một cô gái tặng rồi đúng không?"


Haru nhanh chóng kéo lại lớp gạc trắng che kín miếng băng gấu, giọng nói anh run lên vì giận dữ và bối rối:


"Không liên quan đến cậu. Đi ra ngoài ngay!"


Nhưng Kenji đã không còn nghe lời anh nữa. Cậu nhanh tay rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi quần ra, bật camera và lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn.


"Anh họ hoàn hảo của em có bạn gái bí mật rồi nhé! Để em chụp lại bức ảnh này làm bằng chứng kỷ niệm nào!"


TÁCH!


Tiếng màn trập camera vang lên giòn giã trong phòng làm việc Hội học sinh vắng lặng.


Kenji cười toe toét nhìn vào màn hình điện thoại hiển thị rõ nét góc miếng băng keo hình gấu ẩn sau lớp gạc trắng trên tay Haru. Cậu nháy mắt đầy nghịch ngợm với Haru rồi bắt đầu lùi dần về phía cửa ra vào:


"Bức ảnh này mà gửi cho bác Soichiro... chắc là sẽ thú vị lắm đây nhỉ? Để em đi điều tra xem cô gái nào ở trường Shinko này có thói quen dùng băng keo hình gấu dễ thương thế này nhé!"


Nói rồi, Kenji quay người chạy biến ra ngoài hành lang, tiếng cười lém lỉnh của cậu vang vọng khắp dãy hành lang lộng gió, để lại một bầu không khí ngập tràn sự hoảng loạn và nguy cơ bí mật tình yêu bị phơi bày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!