Ánh Sáng Cứu Rỗi
Bóng tối của đêm muộn thứ Sáu bao trùm lấy toàn bộ khuôn viên trường Tư thục Shinko, mang theo cái lạnh ẩm ướt sau trận giông bão tàn phá lúc chiều. Những rặng trúc đào ven hành lang rũ rượi nước, thỉnh thoảng lại trút xuống những giọt mưa muộn lạnh ngắt khi có một cơn gió bấc lướt qua.
Tại hành lang tòa nhà chính, một bóng người đang điên cuồng chạy vội.
Kurosawa Haru — vị Hội trưởng hoàn hảo vốn luôn duy trì phong thái thanh lịch, điềm tĩnh đến mức lạnh lùng — lúc này đang thở dốc, mái tóc đen tuyền vốn được chải chuốt gọn gàng giờ đây rũ rượi trước trán, dính bết vào thái dương vì mồ hôi lạnh. Chiếc áo khoác đồng phục Hội Học Sinh Shinko phẳng phiu bị gió thổi tung, chiếc huy hiệu vàng ròng lấp lánh trên ngực áo khẽ va chạm vào khóa kéo phát ra những tiếng kêu lách cách khô khốc.
Sự tự tôn, những quy tắc khắt khe của gia tộc, và cả chiếc mặt nạ băng giá mà anh luôn phải đeo để đối phó với thế giới thượng lưu giả tạo xung quanh... tất cả đều đã sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc anh nhận ra Uehara Mei biến mất.
Anh đã điên cuồng tìm kiếm cô khắp nơi. Từ lớp học 11A trống trải chỉ còn lại ánh hoàng hôn đã tắt, đến góc sâu tĩnh lặng của thư viện nơi cô thường trốn tránh, rồi cả phòng làm việc của Hội học sinh ngập tràn mùi giấy thơm. Không có một bóng người. Khi anh gọi điện cho Yuki, cô bạn thân của Mei cũng chỉ hốt hoảng nói rằng Mei đã đi tìm chổi trực nhật từ cuối giờ chiều và chưa hề trở về nhà.
*(Mei... Cậu đang ở đâu? Làm ơn... đừng xảy ra chuyện gì...)*
Tiếng lòng của Haru gào thét trong tâm trí anh như một cơn bão dữ dội. Đó là những suy nghĩ hỗn loạn, sợ hãi và u mê tột độ mà anh chưa từng dám để lộ ra ngoài đời thực. Anh sợ hãi. Nỗi sợ hãi mất đi cô gái nhạt nhòa, im lặng ấy bóp nghẹt lấy lồng ngực anh, khiến đầu gối anh — vốn vẫn còn đau nhức sau đêm chịu phạt quỳ gối nghiêm khắc ở biệt thự Kurosawa — run rẩy kịch liệt theo từng bước chạy.
Haru khựng lại giữa sân trường vắng lặng, dưới cơn mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng tập trung tinh thần lực để lắng nghe.
Một sự kết nối vô hình, một tần số thấu cảm kỳ lạ bỗng chốc gợn sóng trong không gian tịch mịch. Đó là Mức Độ Thấu Cảm Không Lời — thứ năng lực tinh tế vượt qua mọi rào cản vật lý mà hai người đã vô tình dệt nên qua những mảnh giấy chuyền tay thầm lặng.
Bỗng nhiên, một luồng sóng âm suy nghĩ cực kỳ yếu ớt, run rẩy và nghẹt thở dội thẳng vào tâm trí Haru từ phía đồi sau trường học:
*(Haru... cứu tớ... tối quá... tớ không thở được...)*
Đó là tiếng lòng của Mei! Tiếng rên rỉ yếu ớt, tuyệt vọng của cô gái đang bị giam cầm trong bóng tối. Nó mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng từ ký ức chấn thương thời thơ ấu của cô.
Haru mở choàng mắt, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt về hướng nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ kỹ nằm khuất sau rặng phong đỏ phía sau đồi.
"Mei!"
Anh hét lên một tiếng đau đớn rồi bất chấp tất cả, lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm lạnh lẽo. Đường lên đồi trơn trượt do nước mưa, bùn đất bám đầy lên đôi giày da hàng hiệu đắt tiền của anh, nhưng Haru không quan tâm. Anh chỉ biết chạy, chạy thật nhanh trước khi sợi dây liên kết tâm hồn yếu ớt kia hoàn toàn biến mất.
Khi chạm tay vào cánh cửa gỗ dày cộp của nhà kho thể dục, lồng ngực Haru thắt lại. Chiếc chốt sắt rỉ sét bên ngoài đã bị đẩy sập xuống và khóa chặt bằng một ổ khóa rỉ sét xộc xệch.
Biên Cố Bị Khóa Trong Nhà Kho Thể Dục — trò bắt nạt độc ác của Suzuki Yumi dưới sự giật dây của băng nhóm Risa — hiện ra trước mắt anh như một bằng chứng tội ác.
"Mei! Cậu có ở trong đó không? Trả lời tôi đi!"
Haru đập mạnh hai tay vào cánh cửa gỗ, giọng nói khàn đặc vì lo lắng và giận dữ. Nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá phong và sự im lặng đáng sợ từ bên trong. Thính giác tâm hồn của anh cảm nhận được hơi thở của cô đang lịm dần, lồng ngực cô đang co thắt dữ dội vì thiếu oxy và hoảng loạn tâm lý nghiêm trọng.
Không thể chần chừ thêm một giây nào nữa.
Haru lùi lại một bước, nghiêng bả vai cứng cáp của mình húc mạnh vào cánh cửa gỗ dày cộp.
RẦM!
Cú va chạm mạnh khiến bả vai anh đau nhói, nhưng cánh cửa gỗ rỉ sét vẫn đứng im lìm, chốt sắt chỉ phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc. Cửa quá chắc chắn để có thể phá vỡ bằng sức lực thể chất thông thường của một nam sinh.
*(Khốn kiếp! Tại sao cái cửa chết tiệt này không mở ra! Mei đang lịm đi ở bên trong... Mình phải làm sao đây?)*
Tiếng lòng Haru hoảng loạn tột độ, nước mắt lo lắng suýt chút nữa trào ra. Ánh mắt anh lướt nhanh và dừng lại ở ô cửa kính nhỏ, bám đầy bụi bẩn nằm ở phần trên của cánh cửa gỗ. Ô kính chỉ rộng chừng hai gang tay, nhưng đủ để một người lách tay vào bên trong để mở chốt phụ nếu có thể phá vỡ nó.
Haru không tìm kiếm gạch đá hay công cụ xung quanh. Thời gian của Mei không còn nhiều. Anh nắm chặt nắm đấm bàn tay phải, dùng hết sức lực và sự giận dữ của mình đấm thẳng vào tấm kính dày.
XOẢNG!
Tiếng kính vỡ sắc nhọn vang lên chói tai trong đêm tối. Những mảnh kính vỡ vụn rơi lả tả xuống sàn nhà kho. Cơn đau nhói buốt lập tức truyền từ mu bàn tay phải lên tận đỉnh đầu Haru. Những mảnh kính sắc lẹm găm sâu vào da thịt, máu tươi đỏ rực bắt đầu tuôn chảy, nhuộm hồng cả thớ gỗ mục nát của cánh cửa.
Nhưng Haru không hề nhíu mày lấy một cái. Anh lờ đi cơn đau thể xác, luồn bàn tay phải đang rỉ máu qua khe hở đầy mảnh kính nhọn, mò mẫm trong bóng tối để tìm chiếc chốt sắt phụ bên trong. Những cạnh kính sắc nhọn tiếp tục cứa vào cổ tay anh, để lại những vết thương rỉ máu, nhưng ý chí của anh lúc này chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: cứu Mei.
LẠCH CẠCH!
Chiếc chốt sắt phụ bên trong cuối cùng cũng được kéo ra. Haru dùng chân đạp mạnh, cánh cửa gỗ dày cộp rầm một tiếng mở toang.
Bầu không khí ngột ngạt, bụi bặm của nhà kho lập tức ùa ra. Haru lao vào trong bóng tối tuyệt đối, quỳ rạp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng muộn lọt qua ô cửa vỡ, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Mei đang nằm co rúm bên cạnh những chiếc thảm tập thể dục cũ.
Gương mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền sau lớp kính cận dày cộp bám đầy bụi, và đôi môi nhợt nhạt đang run rẩy nhẹ. Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel — báu vật giao tiếp của hai người — bị rơi cạnh bàn tay lạnh ngắt của cô.
"Mei!"
Haru lao đến, đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn, lạnh ngắt của cô vào lòng. Anh ôm chặt lấy cô, dùng cả cơ thể ấm áp của mình để bao bọc lấy sự run rẩy của cô gái nhỏ. Hơi ấm từ lồng ngực anh truyền qua lớp áo len màu kem của Mei, cố gắng xua tan đi cái lạnh lẽo của bóng tối giam cầm.
"Không sao rồi... Tôi ở đây rồi, Mei. Đừng sợ..."
Giọng nói của Haru run rẩy kịch liệt, hoàn toàn mất đi vẻ thanh lịch thường ngày. Anh áp má mình vào mái tóc đen dài của cô, hít hà mùi hương oải hương dịu nhẹ đang dần bị lấn át bởi mùi bụi bặm.
Thế nhưng, trái ngược với giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh bên ngoài, tiếng lòng của anh lúc này lại đang bùng nổ như một cơn địa chấn đầy nước mắt và sự u mê xót xa dội thẳng vào tâm trí Mei:
*(Mei ơi! Làm ơn hãy mở mắt ra nhìn tớ đi! Tớ xin lỗi... tớ đến muộn... Tớ đã thề sẽ dùng mọi quyền lực của Hội Học Sinh Shinko để bảo vệ cậu, vậy mà lại để cậu bị giam cầm trong bóng tối đáng sợ này... Nhìn cậu lạnh ngắt thế này, tim tớ đau như bị hàng ngàn nhát dao đâm vào vậy... Làm ơn, hãy ấm lên đi... Tớ yêu cậu mất rồi, Mei... đừng bỏ tớ lại một mình trong thế giới lạnh lẽo này...)*
Tiếng lòng gào thét chân thành, cuồng nhiệt và đầy đau đớn của Haru vang vọng trong tâm trí Mei như một luồng ánh sáng rực rỡ, ấm áp xé toạc bóng tối giam cầm của ký ức chấn thương.
Hơi ấm từ cái ôm siết chặt của anh và mùi hương gỗ thông dịu nhẹ đặc trưng tỏa ra từ lồng ngực anh bao bọc lấy cô, mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối mà cô chưa từng cảm nhận được kể từ khi cha cô qua đời.
"Ư... ư..."
Mei khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Đôi lông mi dài của cô run rẩy rồi từ từ mở ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt tuấn tú đầy lo lắng, hoảng loạn của Haru hiện ra trước mắt cô. Cô nhìn thấy vành tai anh đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và sợ hãi, và cả những giọt nước mắt lo lắng đang chực trào nơi khóe mắt anh.
Cô đã nghe thấy toàn bộ. Tiếng lòng u mê, bảo bọc và yêu thương tột độ của anh đã cứu rỗi linh hồn cô khỏi bóng tối đáng sợ.
Mei muốn mỉm cười để báo hiệu mình ổn, nhưng cơ thể cô vẫn còn quá yếu. Bỗng nhiên, ánh mắt cô chạm vào bàn tay phải đang ôm lấy vai mình của Haru.
Máu tươi đỏ rực đang rỉ ra từ mu bàn tay và các ngón tay của anh, thấm đẫm cả một mảng áo len màu kem của cô. Vết thương do những mảnh kính cứa vào trông vô cùng đáng sợ.
Trái tim Mei thắt lại vì xót xa. Anh đã bất chấp thương tích thể chất và cả hình tượng hoàn hảo của mình để đập cửa cứu cô.
Với chút sức lực tàn tạ cuối cùng, Mei run rẩy đưa bàn tay trái vẫn còn vệt đỏ nhạt của vết bỏng nhẹ vào trong túi áo khoác rộng thùng thình. Cô mò mẫm và rút ra một miếng Băng Keo Cá Nhân Hình Gấu màu vàng dễ thương mà cô luôn mang theo bên mình từ tiệm bánh ngọt Uehara.
Cô nâng bàn tay phải đang rỉ máu của Haru lên. Những ngón tay nhỏ bé, lạnh ngắt của cô run rẩy bóc lớp giấy bảo vệ của miếng băng keo. Mei tập trung toàn bộ sự chú ý của mình, nhẹ nhàng và cẩn thận dán miếng băng keo hình chú gấu nâu đáng yêu lên ngón tay đang chảy máu nhiều nhất của anh.
Cử chỉ thầm lặng, dịu dàng và đầy sự quan tâm của Mei lúc này giống như một dòng nước ấm áp dội vào trái tim đang hoảng loạn của Haru.
Haru sững sờ cúi xuống nhìn chú gấu nâu ngộ nghĩnh đang nằm ngoan ngoãn trên ngón tay rỉ máu của mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức anh có thể cảm nhận được nhịp thở nhẹ nhàng của cô trên da thịt.
Trong không gian tịch mịch của nhà kho cũ kỹ, tiếng lòng của Haru đột ngột im bặt đi một giây, rồi bùng nổ thành một tiếng gào thét hạnh phúc vỡ òa đầy ngọt ngào trong tâm trí Mei:
*(Ôi trời ơi... Mei đang dán băng cá nhân cho mình kìa! Cậu ấy vẫn an toàn... Cậu ấy đang lo lắng cho vết thương của mình... Chú gấu nâu này dễ thương quá, giống hệt như cậu ấy vậy... Mình hạnh phúc đến mức muốn nổ tung mất! Đau đớn thế này chứ đau hơn nữa tớ cũng chịu được, miễn là được cậu quan tâm thế này, Mei ơi!)*
Mei nhìn biểu cảm gương mặt cố giữ vẻ lạnh lùng chuẩn quý tộc của Haru, nhưng vành tai anh đã đỏ rực lên như muốn nhỏ máu dưới ánh trăng. Cô khẽ mỉm cười trong sự im lặng ngọt ngào, thấu cảm sâu sắc nhịp đập thổn thức của hai trái tim đang hòa chung một tần số giao tiếp chân thành nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!