Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mặt Nạ Băng Và Tiếng Hét Cuồng Si

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo tử kết thúc buổi học chiều thứ Sáu vang lên, kéo theo sự giải tán nhanh chóng của đám đông học sinh trường Tư thục Shinko. Hành lang lớp học vốn ồn ào tiếng cười nói của giới tiểu thư, công tử thượng lưu giờ đây thưa thớt dần. Ánh hoàng hôn mùa thu vàng rực như mật ong rót qua những ô cửa kính lớn, kéo dài những chiếc bóng cô độc trên nền sàn gỗ bóng loáng.


Uehara Mei đứng ở góc Lớp học 11A, tay ôm khư khư chiếc chổi quét nhà. Cô khẽ đẩy gọng kính tròn dày cộp, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội tuyệt đối của mình. Đáng lẽ ra, cô đã có thể lặng lẽ ra về, trốn tránh mọi sự chú ý để bảo vệ cổ họng đang mất giọng tạm thời của mình. Thế nhưng, cuộc đời luôn có những bước ngoặt đầy nghiệt ngã.


"Uehara-san, hôm nay đến lượt nhóm cậu trực nhật văn phòng và lớp học nhé. Lớp trưởng có việc bận nên tớ đã nhờ Hội trưởng Kurosawa giám sát và hỗ trợ cậu rồi."


Lời nói cùng nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý của Phó hội trưởng Inoue Kaito lúc ra chơi vẫn còn văng vẳng bên tai Mei. Kaito là một kẻ đào hoa, nhạy bén và cực kỳ thông minh. Cậu ta sớm nhận ra ánh mắt luôn dính chặt vào Mei của Haru và đã ngầm dùng quyền hạn của mình để thiết lập Quy Tắc Trực Nhật Song Song này. Đây chính là Thời Gian Trực Nhật Chung — một tài nguyên vô giá nhưng cũng đầy rẫy hiểm họa đối với một cô gái muốn "tàng hình" như Mei.


Cánh cửa lớp học khẽ động. Một bóng người cao ráo, thẳng tắp bước vào. Mái tóc đen tuyền phản chiếu ánh chiều tà rực rỡ, bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, và chiếc huy hiệu bằng vàng ròng lấp lánh trên ngực áo.


Kurosawa Haru.


Gương mặt anh tuấn tú, hoàn hảo như một bức tượng băng tinh xảo, nhưng ánh mắt sắc lạnh xa xăm không chút gợn sóng khiến bầu không khí trong lớp học lập tức hạ xuống dưới độ không. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đang ở mức tuyệt đối. Anh bước đến gần bàn giáo viên, đặt chiếc cặp sách xuống một cách quý phái, rồi quay sang nhìn Mei. Ánh mắt nghiêm nghị của anh khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô.


"Cậu chưa bắt đầu quét dọn sao, Uehara?" Giọng nói của anh trầm ấm, đều đều và lạnh lùng vang lên.


Mei giật mình lùi lại nửa bước. Khoảng cách giữa hai người hiện tại là một mét rưỡi — hoàn toàn nằm trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn của cô. Và ngay lập tức, chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ trên tai cô (dù không bật nhạc) cũng không thể ngăn chặn được luồng sóng âm thanh tâm trí khổng lồ, cuồng nhiệt đang bùng nổ dữ dội từ phía đối phương.


(ÔI TRỜI ƠI! LẠI ĐƯỢC Ở RIÊNG VỚI MEI RỒI! CẢM ƠN KAITO, CẬU LÀ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT ĐỜI TỚ! MAI TỚ SẼ DUYỆT NGÂN SÁCH CLB BÓNG ĐÁ CHO CẬU NGAY LẬP TỨC!)


Tiếng lòng của Haru gào thét dữ dội đến mức Mei suýt chút nữa thì làm rơi chiếc chổi. Gương mặt anh bên ngoài vẫn lạnh lùng như băng, đôi môi mím chặt nghiêm nghị, nhưng nội tâm lại đang bùng nổ một cơn bão u mê cuồng nhiệt không lối thoát.


Haru đưa tay vào túi áo khoác đồng phục, chậm rãi rút ra một vật phẩm và đặt nhẹ lên mặt bàn học của Mei. Đó chính là chiếc Thẻ Học Sinh Shinko Của Mei mà cô đã đánh rơi hôm qua.


"Cậu làm rơi hôm qua. Tôi nhặt được." Haru nói bằng giọng vô cảm.


Thế nhưng, tiếng lòng của anh lại đang gào thét đầy tự đắc và phấn khích:


(Thẻ học sinh của Mei! Mình đã giữ nó cả đêm qua, lén áp vào ngực ngủ luôn đó! Thơm mùi dâu tây dịu nhẹ kinh khủng! Chụp ảnh thẻ mà cũng đáng yêu thế này thì ai chịu nổi chứ? Mình muốn giữ chiếc thẻ này làm báu vật gia truyền quá, nhưng không được, làm vậy sẽ biến thành kẻ biến thái mất! Phải trả lại cho cậu ấy thôi... Ôi, ngón tay mình suýt chạm vào tay cậu ấy rồi! Tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi!)


Mei đỏ bừng mặt từ tận mang tai. Cô vội vàng tiến lên, nhận lấy chiếc thẻ học sinh rồi cúi đầu thật sâu thay cho lời cảm ơn, tuân thủ nghiêm ngặt Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối. Cô không dám ngước mắt nhìn anh, bởi vì thính giác tâm hồn của cô đang bị tra tấn bởi những suy nghĩ quá đỗi ngọt ngào và cuồng si của vị Hội trưởng băng giá này.


Để giữ khoảng cách an toàn vượt quá hai mét, Mei cầm chổi di chuyển nhanh chóng về phía góc cuối lớp học để quét dọn. Cô cố gắng tập trung vào công việc, điều chỉnh nhịp thở để tránh Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí.


Thế nhưng, Haru không hề đứng yên. Anh cầm chiếc giẻ lau bảng, bắt đầu lau những dòng phấn trắng trên bảng đen ở phía đầu lớp. Tuy nhiên, anh liên tục vận dụng Thuật Đọc Vị Biểu Cảm Vi Mô để lén quan sát bóng lưng của Mei qua chiếc gương nhỏ gắn ở góc tường.


(Cậu ấy đang quét rác kìa... Dáng vẻ cầm chổi nhỏ nhắn, lọt thỏm trong bộ đồng phục rộng thùng thình sao mà cưng dữ thần vậy nè! Từng lọn tóc đen mềm mại xõa xuống hai bên má hồng hào... Ôi trời ơi, bả vai cậu ấy nhỏ thế kia mà lũ bạn học chết tiệt dám trốn về sớm để lại toàn bộ công việc cho Mei! Mình có nên giật lấy cái chổi rồi quét hộ cậu ấy từ A đến Z không? Không được, làm vậy lộ liễu quá! Phải kiềm chế! Kiềm chế lại, Kurosawa Haru!)


Haru nỗ lực tuyệt vọng sử dụng Thuật Kiềm Chế Tiếng Lòng bằng cách nhẩm lại các công thức hóa học phức tạp trong đầu:


(H2SO4 cộng BaCl2 ra BaSO4 kết tủa trắng... Không! Tóc của Mei thơm quá! Kết tủa trắng như làn da mềm mại của cậu ấy vậy! Muốn cắn một miếng quá! Aaaa! Mày đang nghĩ cái gì thế này Haru? Mày là đồ biến thái sao?! Tập trung vào phương trình hóa học mau!)


Mei đứng ở cuối lớp, nghe thấy toàn bộ quá trình đấu tranh tâm lý dở khóc dở cười của Haru mà mặt đỏ như quả cà chua chín. Trán cô lấm tấm mồ hôi, tim đập liên hồi làm ảnh hưởng đến nhịp thở phục hồi giọng nói của cô. Cô nhận ra tiếng lòng của Haru hoàn toàn không có ác ý, ngược lại còn cực kỳ đáng yêu và vụng về, giúp cô bớt đi sự tự ti ban đầu về xuất thân bình dân của mình.


Khi Mei di chuyển đến gần bàn giáo viên để xách chiếc xô nước lau nhà nặng nề, Haru ngay lập tức chú ý. Đôi mắt xám tro của anh co rút lại. Tiếng lòng anh lập tức bùng nổ sự hoảng loạn và xót xa tột độ:


(Dừng lại! Đừng chạm vào cái xô đó! Nó nặng lắm! Nước lạnh thế kia sẽ làm cóng bàn tay nhỏ bé của cậu ấy mất! Để tôi! Để tôi làm cho! Cậu ấy vừa mới ốm dậy, lỡ bị cảm lạnh lại thì làm sao?!)


Bên ngoài, Haru sải bước dài đầy dứt khoát. Gương mặt anh vẫn vô cảm, lạnh lùng như băng khi anh nhanh tay giật lấy quai xách của chiếc xô nước ngay trước khi bàn tay nhỏ nhắn của Mei kịp chạm vào.


"Để tôi xách. Cậu lau bàn đi." Haru ra lệnh bằng giọng nói đều đều, không chút cảm xúc.


Mei sững sờ ngước nhìn anh. Ở cự ly chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét, cô nghe thấy tiếng lòng anh đang thở phào nhẹ nhõm đầy hạnh phúc:


(Phù, may quá cướp kịp! Tay mình thô nhưng khỏe, xách mười cái xô này cũng được! Nhìn tay cậu ấy hơi đỏ lên vì lạnh kìa, xót chết đi được! Muốn nắm lấy sưởi ấm quá...)


Sự quan tâm vụng về nhưng vô cùng ấm áp của Haru khiến lồng ngực Mei dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Cô lúng túng rút từ trong túi áo ra một mẩu giấy nháp nhỏ, dùng bút chì viết nhanh dòng chữ: "Cảm ơn Hội trưởng" kèm theo một hình vẽ chibi mặt trời mỉm cười nhỏ xíu ở góc giấy, rồi rụt rè đưa cho anh.


Haru nhận lấy mẩu giấy. Gương mặt anh vẫn cứng đờ như tượng đá, nhưng tiếng lòng anh lập tức bùng nổ hạnh phúc vỡ òa như vừa giành được báu vật vô giá của nhân loại:


(CẬU ẤY VIẾT GIẤY CHO MÌNH! LẠI CÒN VẼ HÌNH DỄ THƯƠNG QUÁ CHỪNG! TẤM GIẤY NÀY LÀ BÁU VẬT GIA TRUYỀN! Mình phải ép plastic rồi cất vào két sắt khóa lại! Ôi mẹ ơi, tim con rụng rời rồi! Cậu ấy đáng yêu quá mức cho phép!)


Haru quay mặt đi hướng khác để che giấu vệt đỏ đang lan nhanh từ cổ lên tận hai bên tai. Anh xách xô nước đi thẳng ra ngoài hành lang để đổ nước bẩn, để lại Mei đứng ngơ ngác nhìn theo bóng lưng có phần luống cuống của vị Hội trưởng hoàn hảo.


Khi Haru quay trở lại phòng học, Mei đang đứng gần chiếc tủ đựng dụng cụ vệ sinh ở góc lớp để cất chổi. Chiếc tủ gỗ cũ kỹ có cánh cửa bị kẹt chặt, Mei cố gắng dùng sức kéo nhưng không thể mở được.


Haru bước nhanh tới từ phía sau. Anh muốn giúp cô mở tủ. Cự ly giữa hai người thu hẹp lại bằng không khi Haru bất ngờ tiến lại gần để giật lấy chiếc chổi từ tay Mei, khiến cô giật mình lùi lại và vô tình chạm vào ngực anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!