Bóng Tối Giam Cầm
Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một âm thanh chói tai, kéo dài rồi lịm dần vào không gian tĩnh lặng của buổi chiều muộn. Mei bước một chân qua ngưỡng cửa gỗ mục nát của nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ kỹ nằm cô độc phía sau đồi. Mùi gỗ mục, mùi cao su của những quả bóng rổ xì hơi và mùi bụi bặm ẩm mốc bám đầy trên những tấm thảm tập thể dục cũ xộc thẳng vào mũi cô, mang theo một cảm giác ngột ngạt và lạnh lẽo đến gai người.
Nhà kho này đã lâu không có người sử dụng, chỉ có những tia sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn tà lọt qua những kẽ hở của mái tôn rỉ sét, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ đầy bụi bặm lơ lửng trong không trung. Mei khẽ rụt cổ vào trong chiếc áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình, cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình. Cô đưa bàn tay trái vẫn còn vệt đỏ nhạt của vết bỏng nhẹ lên ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel trước ngực như một tấm lá chắn tự vệ duy nhất.
Cô biết Haru hiện đang bận một cuộc họp đột xuất của Hội học sinh để giải quyết nốt các thủ tục ngân sách sau chiến thắng rực rỡ buổi sáng. Mei không muốn làm phiền anh. Cô muốn tự mình hoàn thành phần lớn công việc quét dọn trực nhật trước khi anh đến, để anh có thể nghỉ ngơi nhiều hơn sau khi đã chịu phạt quỳ gối suốt đêm ở biệt thự Kurosawa lạnh lẽo. Lòng cô ngập tràn một sự quan tâm thầm lặng, ấm áp và kiên định dành cho vị Hội trưởng luôn dùng vẻ mặt băng giá để che giấu một trái tim cực kỳ cuồng si cô. Chính vì vậy, khi phát hiện ra chổi và giẻ lau trực nhật của lớp học 11A biến mất do Âm Mưu Giấu Chổi Trực Nhật Của Nhóm Risa, cô đã không ngần ngại đi tìm một mình.
Mei bước sâu vào trong nhà kho, tiến về phía góc tối nơi những chiếc giá sắt cũ kỹ đang đứng im lìm dưới lớp bụi dày. Cô bật màn hình chiếc điện thoại di động lên, sử dụng ánh sáng yếu ớt từ màn hình để soi đường. Ánh sáng xanh nhạt quét qua những chồng thảm tập thể dục xếp chồng lên nhau như những bóng ma khổng lồ trong bóng tối. Mei khẽ rùng mình. Nỗi sợ bóng tối từ ký ức chấn thương thời thơ ấu bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô như một ngọn lửa âm ỉ.
Đột ngột, một tiếng động cực nhẹ vang lên phía sau cánh cửa gỗ dày cộp.
Thính giác nhạy cảm của Mei khẽ động. Trước khi cô kịp quay đầu lại, một lực đẩy mạnh mẽ từ bên ngoài đã khiến cánh cửa gỗ dày cộp sập mạnh lại.
RẦM!
Tiếng va đập lớn vang dội khắp không gian nhỏ hẹp của nhà kho, làm bụi bặm trên trần nhà rơi xuống lả tả. Ngay sau đó là tiếng kim loại rít lên khô khốc khi chiếc chốt sắt rỉ sét bên ngoài bị đẩy sập xuống một cách tàn nhẫn.
LẠCH CẠCH! RẦM!
Mei giật nẩy mình, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Bóng tối dày đặc lập tức ập xuống, nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô. Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại chiếu rọi gương mặt tái nhợt của Mei.
Cô lao vội về phía cửa, đưa hai bàn tay nhỏ bé đập mạnh vào thớ gỗ thô ráp, lạnh lẽo của cánh cửa.
*Đập! Đập! Đập!*
Cổ họng cô nghẹn đắng, đôi môi mím chặt run rẩy cố gắng mở ra để phát ra âm thanh kêu cứu. Cô muốn hét lên thật to: "Có ai không? Mở cửa ra!" Thế nhưng, Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối và chứng mất giọng tạm thời sau trận ốm nặng đã khóa chặt thanh quản của cô. Chỉ có những tiếng khè khè khô khốc, đau đớn phát ra từ lồng ngực đang co thắt dữ dội. Cơn đau rát buốt ở dây thanh quản chạm đến Ngưỡng Hồi Phục Giọng Nói bị tổn thương, khiến Mei đau đớn đến mức nước mắt trào ra sau lớp kính cận dày cộp.
Từ bên ngoài cánh cửa, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei bắt được một luồng suy nghĩ đố kỵ, độc hại của Suzuki Yumi dội vào tâm trí trước khi cô ta bỏ chạy:
*(Hừ, cho mày chừa cái tội dám bám lấy Haru-sama! Cứ ở trong đó một mình trong bóng tối mà tận hưởng buổi trực nhật chung nhé! Để xem khi không có ai cứu, mày có còn tỏ vẻ đáng thương được nữa không!)*
Tiếng bước chân chạy vội vã của Yumi xa dần, xa dần rồi hoàn toàn biến mất, để lại nhà kho thể dục cũ kỹ chìm vào một sự im lặng chết chóc và đáng sợ.
Mei run rẩy đưa điện thoại lên, ngón tay run rẩy cố gắng lướt trên màn hình để gửi tin nhắn cầu cứu cho Haru hoặc Yuki. Thế nhưng, ngay khi cô nhìn vào góc màn hình, trái tim cô như rụng rời. Biểu tượng cột sóng di động hiển thị một gạch chéo đỏ lòm. Không có tín hiệu. Nhà kho này nằm khuất sau đồi, tường bê tông dày và mái tôn hấp thụ hết sóng di động của khu vực. Phòng kho hoàn toàn mất sóng.
"Khụ... khụ..."
Mei ho khan một tiếng đau đớn, lồng ngực cô thắt lại. Sự cố mất sóng đã dập tắt hy vọng cuối cùng của cô. Cô cố gắng đập cửa một lần nữa, nhưng cánh cửa gỗ dày cộp khóa chốt ngoài vẫn đứng im lìm như một bức tường thành kiên cố. Thể lực nhỏ bé của một cô gái tàng hình không thể nào suy chuyển được chiếc chốt sắt rỉ sét bên ngoài.
Đột ngột, màn hình điện thoại của Mei nhấp nháy vài lần rồi tối đen hẳn. Biểu tượng pin yếu hiện lên rồi tắt phụt. Chiếc điện thoại đã hoàn toàn sập nguồn.
Bóng tối tuyệt đối, dày đặc và lạnh lẽo như một con quái vật khổng lồ lập tức nuốt chửng lấy Mei.
Không có một tia sáng nào lọt vào. Không gian trở nên ngột ngạt và thiếu oxy một cách trầm trọng. Bóng tối này lập tức kích hoạt Nỗi Sợ Bóng Tối Tột Cùng Của Mei — chấn thương tâm lý nghiêm trọng năm 6 tuổi khi cô bị kẹt trong chiếc thang máy cũ kỹ tối tăm suốt 3 tiếng đồng hồ cùng người cha quá cố Ken. Ký ức đau đớn ấy ùa về như một cơn lũ quét, bóp nghẹt lấy tâm trí cô.
Trong bóng tối của ký ức, Mei như nhìn thấy gương mặt ấm áp của cha mình đang dần mờ nhạt đi vì thiếu oxy, tiếng thở dốc yếu ớt của ông bên tai cô: *"Mei... đừng sợ... có cha ở đây rồi..."* Nhưng rồi bàn tay cha lạnh dần, lạnh dần... Sự cô độc và nỗi sợ hãi cái chết bóp nghẹt lồng ngực cô gái nhỏ.
"Ư... ư..."
Mei ngã quỵ xuống sàn gỗ lạnh lẽo, bụi bặm của nhà kho. Cô co rúm người lại, hai đầu gối kéo sát vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Tay cô run rẩy cố gắng tìm kiếm chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ đeo quanh cổ để đeo lên tai, hy vọng lá chắn âm thanh quen thuộc của cha có thể giúp cô ngăn chặn Ngưỡng Quá Tải Âm Thanh Tâm Trí đang bùng nổ trong đầu. Thế nhưng, chiếc tai nghe bị nứt gọng nhựa, cạn sạch pin chỉ mang lại một sự im lặng lạnh lẽo, không thể xoa dịu được cơn hoảng loạn tột độ đang gào thét trong tâm trí cô.
Trong bóng tối này, thính giác tâm hồn của cô không nghe thấy tiếng lòng của ai khác ngoài sự im lặng chết chóc và tiếng gào thét hoảng loạn của chính mình. Sự cô độc tột cùng bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Mei cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại, không khí xung quanh trở nên loãng dần và nóng bức đến nghẹt thở. Cô không thể thở nổi, từng nhịp thở trở nên ngắn, gấp gáp và yếu ớt.
*(Đau quá... không thở được...)* – Suy nghĩ của Mei yếu ớt vang lên trong tâm trí đang dần mờ mịt của mình. *(Cha ơi... con sợ quá... Có ai không... làm ơn cứu con với...)*
Nước mắt Mei chảy dài, thấm đẫm hai bên gò má và làm mờ đi lớp kính cận dày cộp. Cô cảm thấy ý thức của mình đang dần trôi xa, cơ thể lạnh ngắt và run rẩy tột độ trên sàn nhà kho bụi bặm. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, giữa ranh giới của sự sống và bóng tối đang nuốt chửng lấy mình, gương mặt của Haru bỗng chốc hiện lên trong tâm trí Mei.
Gương mặt tuấn tú hoàn hảo lạnh lùng như tượng băng, nhưng vành tai luôn đỏ hồng ngượng ngùng mỗi khi ở cạnh cô. Và đặc biệt là tiếng lòng ấm áp, cuồng nhiệt, tràn đầy sự bảo bọc và u mê cô của anh dội thẳng vào tâm trí cô mỗi ngày: *"Mei... đừng sợ, tớ ở đây rồi... Tớ sẽ bảo vệ cậu suốt đời..."*
*(Haru...)* – Trái tim Mei khẽ nhói lên một nhịp đau đớn và ngọt ngào. Cô khao khát hơi ấm gỗ thông dịu nhẹ của anh, khao khát tiếng lòng ồn ào nhưng tràn đầy tình yêu thương của anh sưởi ấm bóng tối lạnh lẽo này.
Mei dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, đưa bàn tay phải run rẩy hướng về phía cánh cửa gỗ dày cộp trong bóng tối. Cổ họng cô rung động nhẹ, đôi môi nhợt nhạt, run rẩy hé mở, cố gắng vượt qua Ngưỡng Hồi Phục Giọng Nói đang bị khóa chặt để phát ra một âm thanh trong câm lặng tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!