Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cái Bẫy Từ Sự Đố Kỵ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông tan trường ngân dài một tông giọng trầm buồn, kéo theo những vệt âm thanh lửng lơ rồi tan biến vào lớp sương mù dày đặc đang bao phủ cả Tokyo cuối ngày đông. Học sinh lớp 11A trường Tư thục Shinko nhanh chóng thu dọn sách vở, những tiếng cười nói xôn xao, tiếng khóa kéo ba lô và tiếng gót giày da va chạm xuống nền gạch hành lang tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, ồn ã.


Mei lặng lẽ ngồi tại góc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ của mình. Cô khẽ rụt cổ vào trong chiếc áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của bản thân xuống mức tối đa để duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội. Mu bàn tay trái của cô khẽ co lại dưới ống tay áo dài quá cỡ; vết đỏ nhạt của vết bỏng do nước trà nóng của Saki hất trúng tuần trước đã dịu đi hẳn, chỉ còn là một vệt hồng mờ nhạt như một cánh hoa anh đào ép khô. Trên cổ cô, chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ vẫn nằm im lìm. Phần gọng nhựa bị nứt nhẹ sau cuộc giằng co với Ryota trên sân thượng vẫn chưa được sửa chữa, và viên pin bên trong đã cạn kiệt hoàn toàn, khiến nó giờ đây chỉ còn là một món trang sức vô dụng, không thể giúp cô lọc bỏ những luồng tiếng lòng đang không ngừng dội vào tâm trí.


Hôm nay là chiều thứ Sáu, ca trực nhật của nhóm cô. Theo lịch phân công song song do Phó hội trưởng Kaito ngầm sắp xếp, đây chính là Thời Gian Trực Nhật Chung của cô và Haru. Mei biết Haru hiện đang bận một cuộc họp đột xuất của Hội học sinh để giải quyết nốt các thủ tục ngân sách sau chiến thắng rực rỡ buổi sáng. Cô không muốn anh phải mệt mỏi thêm sau khi đã chịu phạt quỳ gối suốt đêm ở biệt thự Kurosawa lạnh lẽo. Mei muốn tự mình hoàn thành phần lớn công việc quét dọn trước khi anh đến, để anh có thể nghỉ ngơi nhiều hơn. Lòng cô ngập tràn một sự quan tâm thầm lặng, ấm áp và kiên định dành cho vị Hội trưởng luôn dùng vẻ mặt băng giá để che giấu một trái tim cực kỳ cuồng si cô.


Thế nhưng, thế giới học đường đầy rẫy định kiến của Shinko chưa bao giờ để cô được yên bình.


Ở phía góc đối diện của Lớp học 11A, một nhóm nữ sinh vẫn chưa ra về. Hasegawa Risa — cô nàng hotgirl kiêu ngạo của lớp — đang đứng tựa lưng vào bảng đen, mái tóc uốn lọn màu vàng sáng thời thượng khẽ đung đưa theo từng cử chỉ khoanh tay đầy bất mãn. Đứng cạnh cô ta là Sato Mika và Suzuki Yumi. Sự thành công vượt trội của Mei trong cuộc họp ngân sách buổi sáng, cùng sự bảo vệ công khai đầy bá đạo của Haru dành cho cô trước Ban Giám Hiệu, đã như những gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của Risa.


Mei khẽ thở dài khi bước chân của cô vô tình di chuyển qua phạm vi hai mét gần nhóm của Risa để đi về phía tủ dụng cụ vệ sinh. Ngay lập tức, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô bị kích hoạt, thu nhận những luồng sóng âm suy nghĩ độc hại, đố kỵ tột cùng dội thẳng vào tâm trí:


*(Nhìn cái bộ dạng tàng hình giả tạo của nó kìa... Thật là ngứa mắt! Chỉ là một đứa con gái câm lặng nghèo nàn từ phố cổ Yanaka mà dám cướp đi sự chú ý của Haru-sama trước Ban Giám Hiệu sao? Fujii Karen đúng là đồ vô dụng khi để nó lật ngược thế cờ dễ dàng như thế. Nhưng tao tuyệt đối không để nó được yên ổn làm Thư ký đặc biệt bên cạnh anh ấy đâu...)* – Tiếng lòng của Risa rít lên đầy phẫn nộ và ghê tởm.


*(Đúng thế, Risa-sama. Phải cho nó một bài học nhớ đời để nó biết rõ vị trí của mình ở cái trường Shinko này. Yumi đã chuẩn bị xong xuôi rồi, lần này đố nó tìm được dụng cụ để hoàn thành buổi trực nhật chung với Hội trưởng. Để xem khi Haru-sama đến và thấy phòng học bừa bộn vì sự bất lực của nó, anh ấy có còn coi trọng nó nữa không!)* – Suy nghĩ của Mika phụ họa đầy nịnh bợ và ác ý.


Mei khựng lại một nhịp, lồng ngực khẽ thắt lại. Cô cố gắng giữ vững Giới Hạn Nhẫn Nhịn Của Mei, cúi đầu bước nhanh đến bên tủ gỗ chứa dụng cụ vệ sinh ở cuối lớp. Cô kéo cánh cửa tủ ra.


Trống rỗng.


Không có chổi quét nhà, không có giẻ lau, ngay cả chiếc xô nhựa màu xanh thường ngày cũng biến mất không một dấu vết. Mei bàng hoàng nhìn vào khoảng không gian tối tăm bên trong tủ. Đây chính là Âm Mưu Giấu Chổi Trực Nhật Của Nhóm Risa. Chúng muốn phá hoại ca trực nhật của cô, dồn cô vào thế bí trước mặt Haru.


Mei quay đầu lại, ánh mắt cô chạm phải Nakamura Mio — nữ sinh cùng nhóm trực nhật lớp với cô ngày hôm nay. Mio đang đứng khép nép cạnh cửa lớp, tay ôm chặt chiếc cặp sách, gương mặt hiện rõ sự ái ngại và bối rối. Mei bước lại gần, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận dày cộp nhìn Mio đầy dò hỏi, khẽ chỉ tay vào chiếc tủ trống rỗng.


Mio giật mình lùi lại một bước, tránh ánh mắt của Mei. Thính giác tâm hồn của Mei lập tức bắt được tiếng lòng đầy dằn vặt nhưng hèn nhát của Mio dội lại:


*(Mình xin lỗi, Mei... Mình biết Yumi đã lén mang toàn bộ chổi và giẻ lau của nhóm mình giấu vào nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ kỹ phía sau đồi rồi. Nhưng mình không dám nói cho cậu biết đâu... Nếu mình giúp cậu, Risa và nhóm nữ sinh kia sẽ cô lập mình, mình sẽ không thể sống nổi ở cái lớp 11A này mất. Cậu tự đi mà tìm đi nhé, xin lỗi cậu...)*


"Tớ... tớ có việc bận phải về trước đây! Hôm nay làm phiền cậu trực nhật một mình nhé!" Mio nói vội bằng giọng run rẩy rồi nhanh chóng quay lưng chạy biến ra khỏi cửa lớp, để lại Mei đứng cô độc giữa phòng học trống trải đang dần bị bóng tối của buổi hoàng hôn nhuốt chửng.


Mei mím chặt môi. Cô không trách Mio, cô hiểu rõ áp lực giai cấp và sự tàn nhẫn của đám đông thượng lưu tại ngôi trường này lớn đến mức nào. Cô quay sang nhìn nhóm Risa. Risa khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý, rồi cùng Mika và Yumi thong thả bước ra khỏi lớp, tiếng gót giày kiêu kỳ xa dần ngoài hành lang lộng gió.


Phòng học chỉ còn lại một mình Mei. Gió thu lạnh buốt thổi qua khe cửa sổ chưa khép chặt, làm những bức rèm cửa màu xám lay động xào xạc. Mei đứng lặng yên, cô không muốn làm phiền Haru. Điện thoại của cô đang để chế độ im lặng, cô biết anh đang phải gồng mình đối phó với những áp lực khổng lồ từ người cha độc đoán Soichiro. Nếu cô gọi anh lúc này, anh chắc chắn sẽ bỏ dở cuộc họp để lao đến giúp cô, và điều đó sẽ chỉ mang lại thêm rắc rối cho anh.


Cô quyết định tự mình giải quyết.


Mei bước ra khỏi lớp học 11A, đi dọc theo Hành lang lộng gió khu Tây. Hơi lạnh tràn vào da thịt khiến cô khẽ rùng mình. Cô đi qua các lớp 11B, 11C kế bên để tìm cách mượn dụng cụ dọn dẹp tạm thời. Cô rụt rè gõ cửa phòng học 11B, nhưng đáp lại cô chỉ là cánh cửa gỗ đã khóa chặt từ bên ngoài. Lớp 11C cũng tương tự, các cửa sổ đều đã được đóng kín, ánh đèn hành lang vàng vọt hắt lên tấm biển lớp học một vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Tất cả các lớp học xung quanh đều đã được khóa bảo mật sau giờ tan trường.


Không còn cách nào khác. Mei đứng lặng bên khung cửa sổ hành lang, ánh mắt cô hướng về phía bãi cỏ sau đồi, nơi có Nhà kho chứa dụng cụ thể dục cũ kỹ nằm cô độc dưới bóng của những rặng cây phong đang trút lá.


Nơi đó tối tăm, bụi bặm và hầu như không có học sinh nào lui tới sau giờ học. Và đáng sợ hơn cả, bóng tối nơi đó là nỗi ám ảnh lớn nhất trong cuộc đời cô. Ký ức chấn thương thời thơ ấu về việc bị kẹt trong chiếc thang máy cũ kỹ tối tăm cùng người cha quá cố Ken lập tức ùa về, khiến lồng ngực Mei nghẹt lại, nhịp tim đập dồn dập đầy sợ hãi. Đôi bàn tay cô run lên, cô vô thức siết chặt lấy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel đang ôm trước ngực như tìm kiếm một điểm tựa tinh thần.


*(Đừng sợ... Mei... Cậu làm được mà...)* – Cô tự nhủ thầm trong câm lặng. Nghĩ đến vết thương quỳ gối vẫn còn đau nhức của Haru, nghĩ đến sự bảo vệ dũng cảm không tiếc thân mình của anh dành cho cô suốt thời gian qua, Mei dâng lên một lòng dũng cảm phi thường. Cô không thể mãi là kẻ yếu đuối cần anh che chở. Cô muốn hoàn thành buổi trực nhật này, muốn dọn dẹp sạch sẽ phòng học để khi anh đến, anh có thể mỉm cười bình yên.


Mei bước xuống cầu thang trung tâm, đi qua bốt bảo vệ vắng vẻ của bác Hayashi, rồi bước ra khoảng sân thể thao rộng lớn. Gió chiều thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá phong đỏ bay là là trên mặt đất. Sương mù từ phía đồi tràn xuống, bao phủ lấy lối đi nhỏ dẫn về phía nhà kho cũ kỹ.


Nhà kho bằng gỗ xám xịt hiện ra trước mắt Mei dưới ánh hoàng hôn tắt dần. Cánh cửa gỗ dày cộp khép hờ, để lộ một khe hở tối đen như mực bên trong. Mei nuốt nước bọt, cô tiến lại gần, mùi gỗ mục, mùi rỉ sét của sắt và mùi bụi bặm ẩm mốc xộc thẳng vào mũi cô.


Cô đưa bàn tay run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một âm thanh chói tai, vang vọng giữa không gian vắng lặng của buổi chiều tà. Mei bước một chân qua ngưỡng cửa, bước thẳng vào không gian tăm tối chứa đầy những chiếc thảm tập thể dục cũ, những quả bóng rổ rách và các dụng cụ rỉ sét.


Cô hoàn toàn không biết rằng, từ phía sau rặng trúc đào rậm rạp bên ngoài, một bóng người mảnh mai đang lén lút bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt đầy sự đố kỵ và ác ý khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô bên trong nhà kho thể dục. Ngón tay kẻ đó khẽ chạm vào chiếc chốt sắt rỉ sét bên ngoài cửa gỗ, chuẩn bị cho một hành động tàn nhẫn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!