Thử Thách Của Thư Ký Đặc Biệt
Sương mù buổi sáng của ngày thứ Ba lạnh giá luồn qua những khe hở nhỏ của ô cửa kính, mang theo hơi lạnh buốt của những ngày đông Tokyo tràn vào Phòng làm việc Hội học sinh. Không gian rộng rãi, ngăn nắp ngập tràn mùi hương dịu nhẹ của gỗ thông quen thuộc. Mei khẽ rùng mình, cô kéo cao chiếc cổ áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình để che đi nửa gương mặt đang hơi tê buốt. Mu bàn tay trái của cô, nơi vết bỏng nhẹ do nước trà nóng của Saki hất trúng tuần trước, giờ đây chỉ còn là một vệt đỏ nhạt mờ ảo dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm. Cô đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ quanh cổ, dù phần gọng nhựa vẫn còn một vết nứt nhẹ chưa kịp sửa chữa sau cuộc giằng co với Ryota trên sân thượng, nhưng nó vẫn là lá chắn bình yên giúp cô lọc bỏ bớt những tiếng lòng ồn ào của thế giới bên ngoài.
Ở phía đối diện, Kurosawa Haru đã ngồi vào bàn làm việc từ lúc nào. Anh vẫn giữ phong thái thẳng tắp, thanh lịch tuyệt đối của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn. Bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo, và gương mặt tuấn tú lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru hôm nay dường như được kéo lên mức tối đa để đối phó với cuộc họp quyết định ngân sách sắp tới của Ban Giám Hiệu.
Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào phạm vi thính giác tâm hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô lập tức bắt được luồng sóng âm suy nghĩ dồn dập, ấm áp và cực kỳ cuồng nhiệt của anh dội thẳng vào tâm trí:
*(Mei... Cậu ấy đến rồi. Hôm nay cậu ấy mặc chiếc áo len màu kem trông đáng yêu quá, giống như một cục bông nhỏ di động vậy. Đôi má cậu ấy đỏ ửng lên vì gió lạnh kìa, mình muốn lao đến áp hai bàn tay ấm vào má cậu ấy quá... Nhành hoa loa kèn dại cậu ấy tặng hôm qua vẫn đang nằm yên bình trong túi áo ngực trái của mình, ngay sát tim đây này. Nhờ hương thơm thảo mộc thanh khiết của nó mà hai đầu gối đau nhức sau đêm phạt quỳ của mình đã dịu đi hẳn. Cảm ơn cậu nhé, Mei...)*
Mei đỏ bừng mặt, cô vội vàng cúi gầm mặt xuống để tránh ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa đầy ngọn lửa cuồng si thầm kín của Haru. Cô bước nhanh về phía góc bàn làm việc của mình dành cho Thư ký đặc biệt, khẽ mở ba lô để lấy tập tài liệu chuẩn bị cho cuộc họp quyết định Suất Đăng Ký Lễ Hội Văn Hóa — dự án gian hàng giới thiệu tranh minh họa của câu lạc bộ mỹ thuật mà cô đã thức suốt đêm qua để hoàn thành.
Tuy nhiên, ngay khi ngón tay Mei chạm vào ngăn kéo tủ tài liệu cá nhân, tim cô bỗng đập hụt một nhịp.
Trống rỗng.
Tập hồ sơ bìa da màu xanh dương chứa toàn bộ báo cáo ngân sách, bảng phân tích số liệu chi tiết và sơ đồ thiết kế gian hàng đã hoàn toàn biến mất. Mei bàng hoàng lục lọi lại cặp sách, rồi lục tung các ngăn tủ nhỏ xung quanh bàn làm việc của mình, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của không gian giấy tờ.
Vụ Án Mất Tích Tập Tài Liệu Lễ Hội đã thực sự diễn ra ngay trước thềm cuộc họp quyết định chỉ còn mười lăm phút nữa là bắt đầu.
Đúng lúc đó, một tiếng gót giày da va chạm kiêu kỳ vang lên ngoài hành lang. Qua tấm cửa kính lớn của văn phòng, Mei nhìn thấy Fujii Karen — thành viên cốt cán của CLB Kịch — đang thong thả đi qua. Cô ta mặc bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc uốn lọn bồng bềnh và ánh mắt linh hoạt đầy kịch tính khẽ lướt qua Mei. Khi chạm mắt với Mei, khóe môi Karen khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Ngay lập tức, thính giác tâm hồn của Mei bắt được tiếng lòng đầy đắc ý và ác ý của Karen dội thẳng vào tâm trí:
*(Hừ, tìm kiếm vô ích thôi đồ câm nhạt nhòa! Tập tài liệu báo cáo ngân sách đó hiện đang nằm sâu trong hộc tủ cá nhân của tao dưới phòng kịch rồi. Để xem trong cuộc họp với Ban Giám Hiệu chỉ còn mười phút nữa, không có xấp tài liệu đó thì mày trình bày thế nào trước các thầy cô. Thầy giám thị Iwata vốn đã cực kỳ ghét những kẻ bất thường như mày, chỉ cần mày ú ớ không ra lời và làm hỏng cuộc họp ngân sách này, chiếc ghế Thư ký đặc biệt cạnh Haru-sama sẽ lập tức thuộc về tao!)*
Mei mím chặt môi, đôi bàn tay cô nắm chặt lại dưới gấu áo len rộng. Sự đố kỵ và mưu mô của Karen đã đẩy cô vào một tình thế ngặt nghèo. Nếu cuộc họp này thất bại, không chỉ Suất Đăng Ký Lễ Hội Văn Hóa của CLB Mỹ thuật bị hủy bỏ, mà Cấp Bậc Quyền Lực Hội Học Sinh của cô cũng sẽ bị lung lay dữ dội trước sự bắt bẻ khắt khe của thầy giám thị Iwata.
Cửa phòng làm việc khẽ mở, phó hội trưởng Inoue Kaito vội vã bước vào. Gương mặt lãng tử thường ngày của anh giờ đây hiện rõ sự nghiêm túc. Anh bước nhanh đến bên bàn làm việc của Haru, ghé sát tai nói nhỏ:
"Haru, tôi đã lén lục tìm trong kho lưu trữ tài liệu cũ dưới hầm và các phòng học ban tự nhiên nhưng không hề thấy tập tài liệu của Mei đâu cả. Thời gian không còn kịp nữa, các thầy cô trong Ban Giám Hiệu đã bắt đầu di chuyển từ tòa nhà hiệu bộ sang đây rồi."
Haru đứng dậy, gương mặt anh tuấn tú lập tức bao phủ bởi một tầng hàn khí đáng sợ. Anh khẽ siết chặt chiếc bút máy Parker cổ điển trong tay, Chỉ Số Băng Giá đạt mức tối đa. Thế nhưng, tiếng lòng của anh lại đang bùng nổ sự lo lắng và phẫn nộ tột độ thay cho Mei:
*(Khốn kiếp! Kẻ nào dám giấu tài liệu của Mei? Nhìn đôi vai cậu ấy run nhẹ vì lo lắng kìa... Mình xót xa quá! Mình muốn bóp nát cái kẻ đã bày ra trò này! Mei ơi, đừng sợ, dù không có tài liệu, tớ cũng sẽ dùng uy tín Hội trưởng để bảo lãnh cho cậu trước Ban Giám Hiệu. Tớ tuyệt đối không để ai bắt nạt cậu hay đuổi cậu khỏi vị trí Thư ký đặc biệt này đâu!)*
Nghe thấy tiếng lòng ấm áp và sự bảo vệ vô điều kiện của Haru, Mei cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy khắp cơ thể, xua tan đi sự hoảng loạn ban đầu. Cô hít thở thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở để kích hoạt Khả Năng Tập Trung Nghe Nhất Vị. Cô nhận ra rằng việc đi tìm tập tài liệu lúc này là hoàn toàn bất khả thi. Cô cần phải đối mặt trực tiếp và giải quyết khủng hoảng ngay tại chỗ bằng chính thực lực của mình.
Mei bước lên phía trước, đứng đối diện với Haru. Cô không phát ra bất kỳ âm thanh nào, tuân thủ Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối. Nhưng đôi mắt to tròn, trong sáng sau lớp kính cận dày cộp của cô lại lấp lánh một sự kiên định chưa từng có.
Mei đưa tay lên, sử dụng ngôn ngữ ký hiệu tự chế kết hợp với các cử chỉ tay dứt khoát để thu hút sự chú ý của Haru. Cô chỉ tay về phía chiếc bảng trắng lớn ở trung tâm phòng họp, rồi gõ nhẹ vào thái dương mình, ra hiệu: *"Tớ nhớ toàn bộ số liệu. Tớ sẽ phác thảo trực tiếp lên bảng. Cậu hãy thuyết trình theo nét vẽ của tớ. Hãy tin tớ."*
Haru nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đang chuyển động nhịp nhàng. Bằng Thuật Đọc Vị Biểu Cảm Vi Mô và Mức Độ Thấu Cảm Không Lời đạt đến sự đồng điệu hoàn hảo, anh lập tức hiểu được ý định táo bạo nhưng cực kỳ thông minh của cô. Tiếng lòng anh bùng nổ sự kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ:
*(Ôi trời ơi... Mei của mình ngầu quá! Cậu ấy nhớ sạch toàn bộ số liệu sao? Trí nhớ của cậu ấy thật phi thường! Đúng thế, chúng ta sẽ phối hợp với nhau. Mei ơi, tớ tin cậu tuyệt đối! Hãy cho Ban Giám Hiệu thấy năng lực thực sự của Thư ký đặc biệt của tớ!)*
Cạch.
Cánh cửa phòng làm việc Hội học sinh mở rộng. Thầy Hiệu trưởng Okazaki hiền hậu cùng thầy giám thị Iwata nghiêm nghị bước vào, phía sau là Fujii Karen đang giả vờ khép nép đi theo dưới danh nghĩa đại diện CLB Kịch tham gia quan sát cuộc họp quyết định ngân sách.
"Kurosawa-kun, cuộc họp quyết định ngân sách cho Lễ hội văn hóa bắt đầu chứ?" Thầy Iwata gõ gõ cây thước kẻ gỗ lớn xuống bàn họp, ánh mắt nghiêm khắc lướt qua Mei đang đứng cạnh bảng trắng.
"Vâng, thưa thầy. Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ," Haru nói bằng giọng trầm ấm, đều đều và lạnh lùng chuẩn mực của một Hội trưởng hoàn hảo.
Fujii Karen đứng ở góc phòng họp, khóe môi khẽ cong lên đầy đắc ý. Cô ta thầm nghĩ: *(Để xem không có tài liệu thì hai người diễn kịch thế nào!)*
Nhưng ngay giây tiếp theo, Mei bước lên trước bảng trắng. Cô cầm lấy cây bút chì kim kỹ thuật và cây bút lông viết bảng màu đen. Đôi mắt cô tập trung cao độ, toàn bộ tinh thần lực được dồn vào mười đầu ngón tay.
Kỹ Năng Vẽ Phác Thảo Cấp Tốc của Mei chính thức được kích hoạt.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Tiếng ngòi bút lướt nhanh như gió trên bề mặt bảng trắng phẳng phiu vang lên giòn giã, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt của phòng họp. Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, dưới bàn tay uyển chuyển của Mei, hình ảnh một chú mèo ú chibi siêu dễ thương đang ôm một túi tiền lớn xuất hiện sống động trên góc bảng. Bên cạnh chú mèo là những đường mũi tên chỉ hướng phân bổ ngân sách được vẽ thẳng tắp, rõ ràng đến từng milimet.
Haru lập tức bắt nhịp. Anh bước lên đứng cạnh Mei, hướng về phía Ban Giám Hiệu và bắt đầu thuyết trình bằng giọng nói thanh lịch, sắc bén của mình:
"Kính thưa Ban Giám Hiệu, đây là phương án phân bổ ngân sách tối ưu cho Suất Đăng Ký Lễ Hội Văn Hóa của CLB Mỹ thuật. Như sơ đồ trực quan mà Thư ký đặc biệt Uehara đang phác thảo trực tiếp, chúng tôi đề xuất cắt giảm 20% chi phí hậu cần không cần thiết để tập trung vào việc trang trí không gian triển lãm tranh..."
Mei lướt bút vẽ liên tục không dừng lại một giây. Trí nhớ hình ảnh hoàn hảo của cô tái hiện chính xác từng con số phần trăm, từng biểu đồ cột biểu thị doanh thu dự kiến của gian hàng. Mỗi khi Haru nói đến một hạng mục, nét vẽ của cô lại xuất hiện tương ứng trên bảng như một cuốn phim hoạt hình được trình chiếu trực tiếp.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Một chú gấu nâu chibi đội mũ bảo hộ đang bê những chồng tranh vẽ xuất hiện ở hạng mục phân bổ nhân sự, kèm theo sơ đồ phân chia ca trực nhật của các thành viên CLB Mỹ thuật cực kỳ khoa học.
Ban Giám Hiệu, từ thầy Hiệu trưởng Okazaki đến các thầy cô khác, đều mở to mắt kinh ngạc. Họ hoàn toàn bị cuốn hút bởi phương thức báo cáo độc đáo, trực quan và vô cùng sinh động này. Sự phối hợp nhịp nhàng, ăn ý đến mức không cần một lời nói nào giữa Haru và Mei tạo nên một màn biểu diễn thuyết trình hoàn hảo chưa từng có tại trường Shinko.
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng phối hợp trôi chảy của Haru, tiếng lòng anh đang gào thét u mê cuồng nhiệt trong tâm trí Mei:
*(Aaaa! Mei của mình vẽ đẹp quá! Chú mèo ú ôm túi tiền kia dễ thương muốn rớt tim luôn! Còn chú gấu nâu đội mũ bảo hộ kia... trông có phải là mô phỏng mình không ta? Ôi trời ơi, cậu ấy vẽ mình đáng yêu thế này sao? Mình muốn tháo ngay cái bảng trắng này mang về phòng ngủ để ngắm mỗi ngày quá! Nhìn mu bàn tay trái vẫn còn vệt đỏ nhạt của cậu ấy lướt nhanh trên bảng kìa... tớ xót xa quá, tớ muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đó để bôi thuốc cho cậu ngay lập tức... Cố lên Mei, cậu là Thư ký đặc biệt xuất sắc nhất thế giới!)*
Mei vừa vẽ vừa đỏ bừng cả hai tai vì những suy nghĩ quá mức cuồng nhiệt của Haru dội thẳng vào tai cô. Cô cố gắng giữ vững sự tập trung để ngòi bút không bị run rẩy, vẽ thêm một biểu đồ tròn phân tích hiệu quả kinh tế cuối cùng một cách hoàn mỹ.
"...Vì vậy, phương án này không chỉ tiết kiệm ngân sách cho trường mà còn tăng 15% hiệu quả truyền thông cho Lễ hội văn hóa năm nay. Báo cáo của Hội học sinh đến đây là kết thúc," Haru cúi đầu thanh lịch, kết thúc bài thuyết trình xuất sắc.
Cả phòng họp im lặng trong vài giây, rồi thầy Hiệu trưởng Okazaki bất ngờ đứng dậy, nở nụ cười hiền hậu và vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt:
"Tuyệt vời! Thực sự là một phương thức báo cáo vô cùng sáng tạo và thuyết phục! Tôi hoàn toàn đồng ý duyệt ngân sách tối đa cho gian hàng của CLB Mỹ thuật. Sự phối hợp ăn ý không lời của hai em thực sự khiến tôi vô cùng nể phục."
Thầy giám thị Iwata dù khắt khe cũng khẽ gật đầu đồng ý, ghi điểm số rèn luyện tuyệt đối cho Mei vào sổ theo dõi.
Ở góc phòng, gương mặt thanh tú kiểu diễn viên kịch nghệ của Fujii Karen đã hoàn toàn tái mét, cắt không còn một giọt máu. Đôi bàn tay cô ta run rẩy bóp chặt chiếc mặt nạ kịch nghệ bằng thạch cao nhỏ đeo trên túi xách, lòng ngập tràn sự tức tối và đố kỵ tột cùng khi chứng kiến kế hoạch hãm hại hoàn hảo của mình bị sự thông minh và ứng biến không lời của Mei đè bẹp hoàn toàn.
Haru khẽ lướt mắt qua Karen, ánh mắt anh lạnh lùng như dao cạo găm thẳng vào cô ta, trong khi tiếng lòng anh rầm rập một quyết tâm phản công tàn nhẫn:
*(Fujii Karen... cô dám giấu tài liệu của Mei để phá hoại cuộc họp này sao? Đừng tưởng tôi không biết cô là kẻ chủ mưu đứng sau trò bẩn thỉu này. Tôi sẽ dùng quyền lực Hội trưởng để đình chỉ ngay suất diễn chính của cô tại Lễ hội văn hóa sắp tới!)*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!