Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nhành Hoa Loa Kèn Xoa Dịu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn của ngày thứ Hai đen tối đã hoàn toàn lùi sâu vào màn đêm lạnh lẽo của khu phố cổ Yanaka. Cơn gió đầu đông rít qua những rặng trúc đào ven đường, mang theo cái lạnh buốt giá đặc trưng của Tokyo những ngày cuối năm. Mei kéo cao chiếc cổ áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình, cố gắng giấu đi nửa gương mặt đang tê buốt vì gió lạnh. Mu bàn tay trái của cô, nơi vết bỏng nhẹ do nước trà nóng của Saki hất trúng tuần trước, giờ đây chỉ còn là một vệt đỏ nhạt mờ ảo dưới ánh đèn đường. Vết thương thể xác có thể mau lành, nhưng vết thương lòng mà vị Hội trưởng đang phải gánh chịu thì lại sâu hoắm và rỉ máu không ngừng.


Mei bước đi trên con đường dốc lát đá quen thuộc dẫn về nhà, tay cô khẽ siết chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi viền bạc sát trước ngực. Hôm nay, tại phòng làm việc của Hội học sinh, cô đã phải chứng kiến một Kurosawa Haru hoàn toàn khác. Anh lạnh lùng, tàn nhẫn, phớt lờ sự hiện diện của cô và gạt phắt cuốn sổ tay của cô như một thứ rác rưởi phiền phức. Nếu là một cô gái bình thường, có lẽ Mei đã khóc chạy đi vì tổn thương và tủi nhục. Nhưng Mei không phải là cô gái bình thường. Siêu năng lực thính giác tâm hồn đã giúp cô nghe thấy tiếng lòng đau đớn, tuyệt vọng và những lời xin lỗi rỉ máu của anh dội thẳng vào tâm trí cô. Anh làm vậy chỉ để bảo vệ cô và tiệm bánh nhỏ của mẹ cô khỏi sự giám sát tàn nhẫn của thám tử Kudo Jin, kẻ được thuê bởi người cha độc đoán Kurosawa Soichiro.


*(Cậu ấy đã phải quỳ gối suốt đêm trong phòng trà đạo lạnh lẽo...)* – Mei thầm nghĩ, lòng dâng lên một nỗi xót xa nghẹn ngào khi nhớ lại tiếng lòng mệt mỏi của Haru. Anh đã gánh chịu hình phạt gia quy tàn khốc của gia tộc Kurosawa chỉ để đổi lấy sự im lặng tạm thời của cha mình. Sự hy sinh thầm lặng của anh lớn lao đến mức khiến cô cảm thấy chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ đang đeo quanh cổ mình trở nên thật nhẹ nhàng.


Bước vào căn gác mái nhỏ của tiệm bánh Uehara, Mei lặng lẽ ngồi xuống bàn học cạnh ô cửa sổ tròn nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Hương bơ sữa ấm áp từ lò nướng của mẹ Hana ở tầng dưới hắt lên, làm dịu đi phần nào cái lạnh đang bao trùm lấy cô. Mei mở hộc bàn, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những nhành hoa khô được cô bảo quản cẩn thận. Ở góc hộp, nhành hoa loa kèn dại màu trắng tinh khiết mà bà ngoại Uehara Chiyo đã tặng cô trong chuyến ghé thăm quê gần nhất vẫn giữ nguyên vẹn hình dáng thanh tao của nó. Bà ngoại Chiyo, người am hiểu sâu sắc về thảo dược và y học cổ truyền, từng dịu dàng xoa đầu cô và nói: *"Mei của bà, hoa loa kèn dại không chỉ là một phương thuốc làm dịu vết thương, mà trong ngôn ngữ của các loài hoa, nó còn mang một lời hẹn ước thiêng liêng: 'Sự trở lại của hạnh phúc'. Khi thế giới ngoài kia quá ồn ào và đầy ác ý, hãy gửi gắm lòng chân thành của cháu vào nhành hoa này, nó sẽ tìm thấy tần số chữa lành tốt nhất."*


Mei nâng niu nhành hoa loa kèn dại trên tay, khẽ nhắm mắt cảm nhận hương thơm thảo mộc thanh khiết, dịu nhẹ tỏa ra từ những cánh hoa khô. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí cô. Cô muốn xoa dịu nỗi đau thầm lặng của Haru. Cô muốn nói với anh rằng cô không hề trách móc sự lạnh lùng giả tạo của anh, rằng cô sẽ luôn ở bên cạnh và phối hợp diễn vở kịch này cùng anh.


Mei mở trang giữa của Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel. Cô đặt nhành hoa loa kèn dại nằm phẳng phiu lên trang giấy trắng tinh khôi. Sau đó, cô lấy chiếc bút máy Parker cổ điển bằng kim loại màu bạc — vật đính ước vô hình mà Haru đã lén để lại chỗ cô — và bắt đầu viết. Ngón tay Mei lướt nhẹ nhàng, cô sử dụng Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương một cách vô cùng thuần thục. Từng nét chữ thanh mảnh, đảo ngược hiện lên bên cạnh nhành hoa ép:


*"Sự trở lại của hạnh phúc. Cảm ơn cậu vì đã luôn bảo vệ tớ. Tớ vẫn ổn, và tớ sẽ luôn ở đây, cùng cậu."*


Nét chữ ngược trông như một loại mật mã cổ bí ẩn, nhưng Mei biết, chỉ cần soi trước gương, hoặc chỉ cần bằng Mức Độ Thấu Cảm Không Lời giữa hai người, Haru sẽ lập tức hiểu được tấm lòng của cô. Cô khẽ khép cuốn sổ lại, ép chặt nhành hoa loa kèn dại vào giữa hai trang giấy, để mùi hương thảo mộc thanh khiết thấm đẫm vào từng thớ giấy thơm.


***


Sáng thứ Ba, bầu trời Tokyo chìm trong một màn sương mù xám xịt và những cơn gió lạnh buốt. Mei đứng chờ xe buýt tại Trạm xe buýt Yanaka cổ kính. Trạm xe buýt bằng gỗ cũ kỹ nằm nép mình bên rặng trúc đào rậm rạp, nơi những nhành hoa loa kèn dại mọc len lỏi ven đường đã bắt đầu héo úa vì cái lạnh của mùa đông. Mei đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ quanh cổ, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, lặng lẽ quan sát những chiếc lá phong đỏ cuối cùng bị gió thổi bay trên mặt đường dốc lát đá.


Bỗng nhiên, khứu giác nhạy cảm của cô khẽ rung động. Giữa mùi đất ẩm ướt của sương sớm và mùi khói xe buýt xa xăm, một làn hương gỗ thông thanh khiết, dịu nhẹ thoảng qua đầu mũi cô. Mei khẽ giật mình, cô không cần ngẩng đầu lên cũng biết ai đang đến.


Kurosawa Haru bước đi chậm rãi từ phía cuối con dốc. Bộ đồng phục Hội học sinh của anh vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo, nhưng bước đi của anh hôm nay có chút nặng nề và mất đi sự thanh thoát thường ngày. Hai đầu gối của anh vẫn còn đau nhức dữ dội sau đêm chịu phạt quỳ gối trong phòng trà đạo lạnh lẽo của gia tộc. Gương mặt anh tuấn tú hoàn hảo của anh lạnh lùng như một bức tượng băng ngàn năm, Chỉ Số Băng Giá được kéo lên mức tối đa để che giấu đi sự mệt mỏi rã rời trong ánh mắt sâu thẳm.


Nhìn thấy Mei đang đứng ở trạm xe buýt, bước chân của Haru khựng lại một nhịp rất nhỏ. Ánh mắt anh sắc lạnh lướt qua cô như thể nhìn một người xa lạ, rồi anh bước đến đứng cách cô một khoảng cách an toàn — đúng ba mét, ngay dưới cột đèn đường cũ kỹ. Anh đứng thẳng lưng, mắt nhìn đăm đăm về phía con đường vắng phía trước, không hề đưa mắt nhìn cô lấy một lần.


Nhưng ngay khi anh bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bắt được luồng sóng âm suy nghĩ dồn dập, hỗn loạn và đầy đau đớn của anh dội thẳng vào tâm trí cô. Tiếng lòng của vị Hội trưởng băng giá đang gào thét trong sự tuyệt vọng và nhớ nhung tột độ:


*(Mei... Cậu ấy đang đứng kia... Chiếc áo len kem trông rộng quá, cậu ấy có bị lạnh không? Nhìn đôi má cậu ấy đỏ ửng lên vì gió lạnh kìa, mình muốn lao đến ôm chặt lấy cậu ấy vào lòng quá... Nhưng không được... Kudo Jin... tên khốn kiếp đó có thể đang nấp sau rặng trúc đào kia để chụp ảnh... Mình phải nhẫn nhịn... Mình phải phớt lờ cậu ấy để bảo vệ tiệm bánh của mẹ Hana... Xin lỗi Mei... xin lỗi cậu... lồng ngực mình đau quá, đầu gối mình đau đến mức sắp không đứng vững nổi nữa rồi...)*


Nghe thấy tiếng lòng rỉ máu và sự kiệt sức thể chất của Haru, trái tim Mei thắt lại vì đau xót. Cô nhìn thấy vành tai anh đang run nhẹ dưới mái tóc đen tuyền, và bàn tay phải băng bó của anh đang siết chặt thành nắm đấm trong túi áo khoác để kiềm chế cảm xúc. Cô biết, nếu cô tiếp tục im lặng và giữ khoảng cách xã giao, vở kịch của anh sẽ hoàn hảo, nhưng tinh thần của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ dưới áp lực nghẹt thở này.


Mei đưa quyết định dũng cảm. Cô không muốn đứng nhìn anh tự hành hạ bản thân nữa. Yanaka là khu phố cổ yên bình, vào giờ này, thám tử Jin khó có thể tiếp cận cự ly gần mà không bị phát hiện. Cô sẽ dùng cách thức của riêng mình để tiếp thêm sức mạnh cho anh.


Mei chủ động bước ra khỏi bóng tối của trạm xe buýt, tiến lại gần phía Haru.


Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Mei tiến lại gần, tiếng lòng của Haru lập tức hoảng loạn tột độ:


*(Mei! Đừng... đừng lại gần tôi lúc này! Làm ơn hãy lùi lại đi... Tôi không muốn cha tôi làm tổn thương cậu...)*


Nhưng Mei không dừng lại. Cô bước đến đứng ngay trước mặt anh, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi hương oải hương ngọt ngào, dịu nhẹ từ chiếc áo len của cô hòa quyện vào mùi hương gỗ thông thanh khiết của anh, tạo nên một khoảng không gian riêng tư, ấm áp đến lạ kỳ giữa cơn gió lạnh buốt của Yanaka.


Mei ngước đôi mắt to tròn, trong sáng sau lớp kính cận dày cộp nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh đang cố tránh né của Haru. Cô không phát ra một âm thanh nào, tuân thủ nghiêm ngặt Quy Tắc Im Lặng Tuyệt Đối để bảo vệ cổ họng. Nhưng cử chỉ của cô lại vô cùng dịu dàng và kiên định.


Mei chậm rãi đưa hai tay lên, nâng Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mở sẵn trang giữa ra trước mặt anh.


Dưới ánh sáng vàng mờ ảo, run rẩy của cột đèn đường cũ kỹ, nhành hoa loa kèn dại màu trắng tinh khiết hiện lên nổi bật trên nền giấy trắng viền bạc tinh xảo. Hương thơm thảo mộc thanh khiết, ấm áp của nhành hoa khô lập tức khuếch tán vào không khí, lấn át đi cái lạnh buốt giá của sương sớm. Bên cạnh nhành hoa, dòng chữ viết ngược nắn nót của cô lấp lánh một thứ ánh sáng ấm áp, chân thành.


Haru sững sờ. Đôi mắt sắc lạnh của anh khóa chặt vào nhành hoa loa kèn dại và dòng chữ ngược. Anh không cần dùng đến gương phòng tự học, vì bằng Mức Độ Thấu Cảm Không Lời và sự thấu hiểu tâm hồn sâu sắc giữa hai người, anh lập tức đọc được thông điệp thầm lặng của cô: *"Sự trở lại của hạnh phúc. Cảm ơn cậu vì đã luôn bảo vệ tớ. Tớ vẫn ổn, và tớ sẽ luôn ở đây, cùng cậu."*


Trong giây phút ấy, mọi rào cản phòng thủ, mọi sự băng giá lạnh lùng và cả những áp lực nghẹt thở từ tối hậu thư của người cha độc đoán Soichiro hoàn toàn tan biến như bong bóng xà phòng trước sự dịu dàng vô bờ bến của Mei. Tiếng lòng của Haru bùng nổ một sự cảm động và hạnh phúc vỡ òa, vang vọng dữ dội trong tâm trí Mei:


*(Mei... Cậu... cậu không hề ghét bỏ tôi... Cậu đã biết tất cả mọi chuyện rồi sao? Cậu đang dùng nhành hoa này để an ủi tôi... Ôi trời ơi, trái tim tôi sắp nổ tung vì hạnh phúc rồi... Sự im lặng của cậu ấm áp hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào trên đời này... Cảm ơn cậu, Mei...)*


Khóe mắt Haru khẽ đỏ lên, vệt đỏ ngượng ngùng và xúc động lan nhanh từ má ra tận vành tai. Bàn tay trái của anh run rẩy đưa ra, nhẹ nhàng nâng niu lấy nhành hoa loa kèn dại từ trang sổ tay của Mei như thể đang đón nhận báu vật vô giá nhất cuộc đời mình. Anh lén cất nhành hoa khô vào túi áo ngực trái — ngay sát vị trí trái tim đang đập liên hồi của mình.


Ngay khi nhành hoa loa kèn dại được đặt vào túi áo ngực, một cảm giác ấm áp, bình yên chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể Haru, xoa dịu đi cả cơn đau nhức ở hai đầu gối và sự mệt mỏi rã rời trong tâm trí anh. Tiếng lòng hỗn loạn, gào thét mệt mỏi suốt những ngày qua của vị Hội trưởng băng giá đột ngột dịu lại, chìm vào một sự im lặng tuyệt đối đầy bình yên và hạnh phúc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!