Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Chiếc Mặt Nạ Lạnh Lẽo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hồi ức về buổi tối muộn ngày thứ Bảy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí Kurosawa Haru như một cơn ác mộng lạnh lẽo, bóp nghẹt mọi dư vị ngọt ngào của buổi trưa ăn chung hộp cơm bento dưới gốc cây anh đào cổ thụ.


Trong căn phòng trà đạo bằng gỗ tuyết tùng biệt lập của biệt thự gia tộc Kurosawa, bầu không khí luôn ngột ngạt đến mức một tiếng thở mạnh cũng có thể hóa thành tội lỗi. Nơi đó không có hương thơm ấm áp của bơ sữa hay bột mì nướng như tiệm bánh nhà Mei, chỉ có mùi trầm hương đắng ngắt và tiếng nước sôi sùng sục trong chiếc ấm gang cổ kính. Cha anh, Chủ tịch Kurosawa Soichiro, đứng quay lưng về phía anh dưới bức hoành phi khắc gia huy Kurosawa. Chiếc nhẫn sapphire xanh thẫm trên ngón tay cái của ông lấp loáng một thứ ánh sáng lạnh lùng, tàn nhẫn.


"Haru," giọng nói của Soichiro trầm thấp nhưng uy nghiêm như sấm sét nổ giữa đêm đông. "Báo cáo từ Kudo Jin gửi về cho ta thấy con dạo này thường xuyên xao nhãng vì những mối quan hệ vô giá trị ở trường Shinko. Con quên mất bản thân là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính Kurosawa rồi sao?"


Haru quỳ thẳng lưng trên tấm chiếu tatami, hai đầu gối đau nhức sau nhiều giờ chịu phạt gia quy. Bàn tay phải băng bó của anh khẽ siết chặt dưới gấu áo yukata truyền thống. Anh cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhưng tiếng lòng trong tâm trí đã gào thét mệt mỏi và phẫn nộ tột cùng:


*(Lại là Kudo Jin... Cha cho người theo dõi con sát sao đến thế sao? Ngay cả một góc sân sau trường học cũng không nằm ngoài tầm mắt của cha...)*


"Nếu thành tích học tập của con trong kỳ thi sắp tới giảm sút dù chỉ một phần trăm," Soichiro lạnh lùng quay người lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo găm thẳng vào con trai mình, "hoặc nếu ta còn thấy bất kỳ báo cáo nào về việc con tiếp cận cô gái câm lặng nhà Uehara đó... Ta sẽ thu hồi toàn bộ ngân sách ngoại khóa của Hội học sinh, cắt học bổng của cô ta và khiến tiệm bánh nhỏ ở phố Yanaka không thể tồn tại nổi ở Tokyo này. Đừng thử thách giới hạn của ta, Haru."


Lời đe dọa tàn nhẫn của cha giống như một gáo nước đá dội thẳng vào lồng ngực Haru. Anh biết cha mình là người nói được làm được. Đối với Tập đoàn tài chính Kurosawa khổng lồ, việc bóp nghẹt một tiệm bánh ngọt bình dân hay ép một nữ sinh tàng hình như Mei phải chuyển trường chỉ dễ dàng như việc lật một bàn tay.


Để bảo vệ Mei, để giữ cho nụ cười dịu dàng của cô và tiệm bánh ấm áp của mẹ Hana được bình yên, Haru hiểu rằng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh buộc phải đeo lên chiếc mặt nạ băng giá tột cùng, tự tay đẩy cô ra xa để đánh lạc hướng tai mắt của kẻ giám sát Kudo Jin.


***


Chiều thứ Hai, phòng làm việc của Hội học sinh trường Shinko chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Ánh nắng đỏ thẫm hắt qua những ô cửa kính lớn, nhuộm vàng những tủ tài liệu cao sát trần và những chồng giấy tờ hành chính xếp ngay ngắn.


Mei bước vào phòng với bước chân nhẹ nhàng không tiếng động, cố gắng duy trì Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông quen thuộc. Hôm nay cô mặc chiếc áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình để giấu dáng, tay ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi viền bạc sát trước ngực. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng, nhút nhạt. Cô đã thức rất khuya tối qua để vẽ một bức phác thảo chibi nhỏ ở trang thứ ba: hình ảnh một chú mèo ú đáng yêu đang dán một miếng băng keo cá nhân lên ngón tay rỉ máu, như một lời hỏi thăm kín đáo dành cho vết thương trên tay phải của Haru.


Thế nhưng, ngay khi bước qua cánh cửa gỗ, bước chân của Mei đột ngột khựng lại.


Bầu không khí trong phòng làm việc hôm nay lạnh lẽo một cách bất thường. Kurosawa Haru đã ngồi sẵn ở bàn làm việc lớn của Hội trưởng. Anh mặc bộ đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo tỏa ra thứ ánh sáng xa cách. Gương mặt tuấn tú của anh nhợt nhạt, lạnh lùng như được tạc từ một khối băng ngàn năm, đôi mắt sắc lạnh nhìn chăm chú vào tập hồ sơ thi đua mà không hề ngước lên khi nghe tiếng cửa mở.


Chỉ Số Băng Giá Của Haru hôm nay đã được kéo lên mức tối đa, tạo ra một ranh giới vô hình nhưng kiên cố, ngăn cách anh với toàn bộ thế giới xung quanh.


Mei bối rối đứng yên tại chỗ. Cô cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại trước sự im lặng đáng sợ này. Cô rụt rè tiến lại gần bàn làm việc của anh, khẽ khều nhẹ vào tay áo anh và chìa cuốn sổ tay xanh pastel mở sẵn trang vẽ chibi chú mèo ú ra trước mặt anh, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận dày cộp lấp lánh sự lo lắng và mong chờ.


Nhưng phản ứng của Haru lại giống như một lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô.


Anh không hề liếc nhìn hình vẽ dễ thương của cô lấy một giây. Bàn tay trái của anh lạnh lùng gạt phắt cuốn sổ tay của Mei sang một bên, khiến mép sổ va chạm nhẹ vào khay đựng bút phát ra một tiếng động chói tai.


"Uehara-san," giọng nói của Haru vang lên đều đều, vô cảm và lạnh lùng đến đáng sợ, hoàn toàn không có chút khàn đặc ấm áp của buổi chiều trực nhật trước. "Từ hôm nay, cô không cần phải chuẩn bị tài liệu họp cho tôi nữa. Đây là chồng báo cáo tài chính hành chính của tuần này, hãy phân loại và nhập liệu vào máy tính trước năm giờ chiều."


Rầm.


Một chồng tài liệu dày cộp, nặng nề được anh đẩy mạnh sang góc bàn của cô. Mei bàng hoàng nhìn chồng giấy tờ, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt hoàn hảo nhưng xa lạ của vị Hội trưởng. Đôi mắt sắc lạnh của anh nhìn lướt qua cô như thể cô chỉ là một món đồ nội thất vô hồn trong phòng làm việc, không có lấy một gợn sóng cảm xúc.


Sự lạnh lùng đột ngột ấy khiến Mei hoàn toàn hoang mang và tự ti. Cảm giác ấm áp ngọt ngào của hộp cơm bento ngày thứ Bảy bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng, để lại trong lòng cô một nỗi hụt hẫng và đau đớn tột cùng. Cô tự hỏi mình đã làm sai điều gì? Có phải vì cô đã quá bướng bỉnh chia bento cho anh, hay vì hình vẽ chibi của cô quá trẻ con khiến một người thừa kế cao quý như anh cảm thấy bị xúc phạm?


Mei mím chặt môi để ngăn không cho những giọt nước mắt dâng đầy trong hốc mắt rơi xuống. Cô ôm chồng tài liệu nặng nề, lặng lẽ lùi lại góc bàn làm việc nhỏ của mình ở sâu trong phòng. Cổ họng cô nghẹn đắng, chứng mất giọng do tâm lý dường như càng thêm trầm trọng dưới áp lực nghẹt thở này.


Thế nhưng, ngay khi Mei vừa ngồi xuống ghế, trong phạm vi thính giác tâm hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô đột ngột bị kích hoạt bởi một luồng sóng âm suy nghĩ dữ dội và đau đớn dội thẳng vào tâm trí.


Đó là tiếng lòng của Haru. Nó không hề lạnh lùng hay vô cảm như vẻ bề ngoài của anh, mà ngược lại, nó đang gào thét trong sự tuyệt vọng, đau đớn và giằng xé tột cùng, như thể trái tim anh đang bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa nát:


*(Mei... xin lỗi cậu... xin lỗi Mei... Tôi buộc phải làm vậy... tôi buộc phải tỏ ra lạnh lùng để bảo vệ cậu... Cha tôi đã phát hiện ra rồi... Kudo Jin đang đứng ngoài rặng trúc đào kia để chụp ảnh... Nếu tôi bộc lộ bất kỳ sự quan tâm nào lúc này, cha sẽ hủy hoại tiệm bánh của mẹ cậu, sẽ ép cậu phải chuyển trường... Tôi thà để cậu ghét bỏ, thà tự tay đâm vào tim mình còn hơn để cậu phải chịu tổn thương vì tôi... Mei ơi, nhìn cậu hụt hẫng thế kia, lòng tôi đau đến mức không thể thở nổi...)*


Mei khẽ giật mình, đôi bàn tay đang cầm bút của cô run rẩy dữ dội. Cô ngẩng đầu lên qua lớp kính cận dày, nhìn chăm chú vào bóng lưng thẳng tắp nhưng vô cùng cô độc và căng thẳng của Haru. Gương mặt anh vẫn vô cảm, nhưng vành tai anh dưới mái tóc đen tuyền đang run nhẹ, và lồng ngực anh phập phồng một cách khó nhọc dưới lớp áo đồng phục.


Thính giác tâm hồn đã giúp cô thấu suốt chân tướng đằng sau chiếc mặt nạ băng giá của anh. Nỗi hoang mang, tự ti trong lòng Mei lập tức tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu cảm sâu sắc và niềm thương cảm nghẹn ngào. Cô nghe thấy tiếng lòng anh đang khóc thầm, nghe thấy sự hy sinh thầm lặng của anh để bảo vệ sự bình yên cho gia đình cô trước thế lực tàn nhẫn của Tập đoàn tài chính Kurosawa.


Mei lặng lẽ cúi đầu xuống chồng tài liệu báo cáo. Cô không viết gì vào sổ tay nữa, vì cô biết kẻ giám sát ngoài cửa sổ đang dòm ngó. Cô chỉ âm thầm hít một hơi thật sâu, đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ lên tai như một lá chắn bảo vệ tâm trí cô khỏi những tạp âm bên ngoài, và bắt đầu chăm chỉ nhập liệu với một sự quyết tâm kiên định.


Cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ phối hợp diễn vở kịch này cùng anh, và dùng sự im lặng chân thành nhất để sưởi ấm cho trái tim cô đơn đang rỉ máu sau chiếc mặt nạ lạnh lẽo của vị Hội trưởng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!