Hương Vị Bento Ấm Áp
Sáng thứ Bảy, tiết trời Tokyo chuyển mình sang đông rõ rệt hơn. Những cơn gió bấc buốt giá lướt qua những rặng phong đã trút gần hết lá, để lại những cành cây khẳng khiu in bóng trên nền trời xám nhạt của khu phố cổ Yanaka. Mei bước đi dọc hành lang khu Tây của trường Tư thục Shinko, bước chân nhẹ nhàng đến mức gần như không phát ra tiếng động. Cô khẽ rụt cổ vào trong chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, cố gắng giấu đi mu bàn tay trái vẫn còn hơi đỏ nhẹ — vết tích của vết bỏng nước trà nóng do Eguchi Saki gây ra hôm qua tuy đã dịu đi nhờ thuốc mỡ của mẹ nhưng vẫn còn hơi nhức nhối khi gặp lạnh.
Thế nhưng, cảm giác rát buốt ấy nhanh chóng bị lấn át bởi hơi ấm kỳ lạ tỏa ra từ trước ngực. Mei khẽ đưa tay lên, ôm lấy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi đang được cô cất giữ cẩn thận trong ngăn khóa kéo sát người. Đường viền bạc tinh xảo chạy dọc mép sổ lấp lánh dưới ánh nắng sớm yếu ớt hắt qua ô cửa kính hành lang. Mỗi lần chạm vào bề mặt da mềm mại ấy, tâm trí Mei lại vô thức hiện lên dòng chữ ngược nắn nót của Haru ở trang đầu tiên: "Đừng buồn, tôi luôn ở đây." Lời hứa thầm lặng ấy giống như một lá bùa hộ mệnh kỳ diệu, tiếp thêm cho cô lòng dũng cảm để bước vào ngôi trường vốn đầy rẫy những thị phi và áp lực thượng lưu này.
Khi tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên, bầu không khí yên tĩnh của các phòng học lập tức bị phá vỡ bởi tiếng cười nói xôn xao của học sinh. Mei lặng lẽ thu dọn sách vở, đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ quanh cổ. Dù thiết bị vẫn chưa được sạc pin sau chuỗi biến cố liên tiếp, cô vẫn đeo nó như một thói quen để duy trì Cấp Độ Tàng Hình Xã Hội, một ranh giới vô hình giúp cô từ chối những lời bàn tán tò mò từ nhóm nữ sinh hâm mộ Haru.
Để tránh mặt đám đông ồn ào đang đổ về phía căng tin, Mei chọn lối đi khuất bóng râm phía sau tòa nhà thí nghiệm, hướng thẳng về phía sân sau trường Shinko. Đây là một khoảng sân nhỏ vắng vẻ, ngập tràn bãi cỏ xanh mướt và được che bóng bởi một cây hoa anh đào cổ thụ khổng lồ. Vào mùa này, cây anh đào chỉ còn những cành khô lác đác vài chiếc lá đỏ, nhưng không gian nơi đây lại cực kỳ tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng chim lích chích chuyền cành. Đây luôn là góc trú ẩn yêu thích của Mei, nơi cô có thể tạm thời thoát khỏi những luồng tiếng lòng hỗn tạp của đám đông.
Mei ngồi xuống góc chiếc ghế băng gỗ cũ kỹ dưới gốc cây, nhẹ nhàng đặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới lên đùi. Cô mở ba lô, cẩn thận lấy ra Hộp Cơm Bento Mẹ Làm được bọc trong chiếc khăn vải thô màu hoa đào ấm áp. Ngay khi nút thắt của chiếc khăn được tháo mở, một hương thơm ngọt ngào, ấm áp của bơ sữa, thịt nướng và cơm mới lập tức lan tỏa vào không khí lạnh giá.
Mẹ Hana — chủ Tiệm Bánh Ngọt Uehara — luôn lo lắng cho sức khỏe của con gái sau trận ốm nặng, vì vậy bà đã thức dậy từ sáng sớm để chuẩn bị hộp cơm bento này với tất cả lòng yêu thương. Mei mở nắp hộp bento, đôi mắt cô lấp lánh sự xúc động trước sự tỉ mỉ của mẹ. Bên trong hộp cơm là những hạt gạo trắng ngần được rắc một chút vừng đen thơm phức, bên cạnh là ba miếng trứng cuộn hình trái tim màu vàng óng ả, những chú bạch tuộc xúc xích nhỏ xíu được cắt tỉa khéo léo với chiếc xúc xích rưới sốt cà chua, và một góc nhỏ xếp đầy rau súp lơ xanh mướt cùng cà rốt tỉa hoa.
Hương vị bình dị, ngọt ngào của bento gia đình mang đậm hơi thở ấm áp của Tiệm Bánh Ngọt Uehara, khiến Mei cảm thấy mọi mệt mỏi và tổn thương của những ngày qua hoàn toàn tan biến. Cô chắp hai tay lại, mỉm cười chuẩn bị thưởng thức bữa trưa yên bình của mình.
"Cạch."
Tiếng bước chân đều đặn, thanh lịch va chạm nhẹ nhàng trên lối đi lát sỏi đá vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của sân sau. Mei khẽ giật mình, khứu giác nhạy cảm của cô lập tức nhận ra một mùi hương gỗ thông dịu nhẹ, thanh khiết đặc trưng đang thoảng qua trong gió thu. Cô không cần ngước đầu lên cũng biết người vừa xuất hiện là ai.
Kurosawa Haru bước tới với phong thái thẳng tắp, hoàn hảo không một tì vết. Bộ đồng phục Hội học sinh của anh phẳng phiu, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo phản chiếu ánh nắng trưa nhạt nhòa. Gương mặt anh tuấn tú của vị Hội trưởng vẫn lạnh lùng như một khối băng ngàn năm, đôi mắt sắc lạnh xa xăm không lộ một chút gợn sóng cảm xúc. Anh đang ôm một cuốn sách chuyên ngành kinh tế dày cộp trước ngực, ra vẻ như chỉ vô tình đi ngang qua đây để tìm một nơi yên tĩnh đọc sách.
Haru dừng bước cách ghế băng của Mei khoảng hai mét, khẽ gật đầu chào cô một cách lịch sự nhưng cực kỳ xa cách, đúng chuẩn Quy Tắc Ứng Xử Quý Tộc Shinko. Anh lặng lẽ ngồi xuống góc đối diện của chiếc ghế băng gỗ, mở cuốn sách ra và bắt đầu lật giở từng trang một cách chậm rãi.
Thế nhưng, ngay khi Haru vừa bước vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét, thính giác tâm hồn nhạy cảm của Mei lập tức bị kích hoạt. Tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt và đầy hoảng loạn của vị Hội trưởng băng giá đột ngột dội thẳng vào tâm trí cô, lớn đến mức khiến Mei suýt chút nữa làm rơi chiếc đũa trên tay:
*(Aaaa! Mei đang ngồi ở đây thật này! Cậu ấy nhỏ bé quá, ngồi lọt thỏm dưới gốc cây anh đào trông đáng yêu như một chú thỏ con vậy! Trời đất ơi, may mà mình đã lấy cớ đi kiểm tra vệ sinh sân sau để trốn cuộc họp của ban kỷ luật để chạy ra đây! Cuốn sách này dày quá, chữ nhỏ tí chẳng đọc được chữ nào cả, nhưng không sao, mục tiêu của mình là được ngồi cạnh Mei cơ mà!)*
Mei mím chặt môi, cố gắng giữ cho gương mặt không bộc lộ biểu cảm gì, nhưng vành tai cô đã bắt đầu đỏ hồng lên vì ngượng. Cô cúi đầu gắp một miếng súp lơ xanh, cố gắng nhai thật chậm để giả vờ như không nghe thấy gì. Thế nhưng, tiếng lòng của Haru vẫn tiếp tục bùng nổ với một tần số còn dữ dội hơn khi ánh mắt anh lén lướt qua hộp cơm bento của cô:
*(Khoảng từ từ... Ôi mẹ ơi! Hộp cơm bento của cậu ấy kìa! Thơm quá... mùi hương bơ sữa và thịt nướng này ấm áp quá, đúng là hương vị của Tiệm Bánh Ngọt Uehara rồi! Nhìn kìa, những chú bạch tuộc xúc xích nhỏ xíu có mắt bằng hạt vừng đen đáng yêu quá! Và... và cái gì thế kia?! Trứng cuộn hình trái tim!!! Ba miếng trứng cuộn màu vàng óng được tạo hình trái tim hoàn hảo nằm ngay ngắn cạnh nhau! Cậu ấy tự làm sao? Hay là bác Hana làm cho cậu ấy? Trời ơi, có phải cậu ấy đang ngầm gửi thông điệp tình yêu cho mình không? Không được, Haru, mày phải tỉnh táo lại, đó là bento của cậu ấy mà!)*
Mei suýt chút nữa bị sặc miếng rau súp lơ. Cô đỏ mặt tột độ, hai má nóng ran như quả cà chua chín. Trứng cuộn hình trái tim là do mẹ Hana làm để động viên cô, hoàn toàn không có ý gửi thông điệp tình yêu nào cả! Nhưng nghe tiếng lòng đầy kịch tính và trí tưởng tượng phong phú của Haru, Mei cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa buồn cười vô cùng. Cô lén liếc mắt nhìn sang bên cạnh. Gương mặt Haru vẫn hoàn hảo như một bức tượng băng, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào trang sách kinh tế phức tạp, hoàn toàn không lộ một chút biểu cảm thèm thuồng nào ngoài đời thực. Sự tương phản nực cười này khiến Mei phải dùng hết sức bình sinh để không bật cười thành tiếng.
*(Ực... thèm quá...)* – Tiếng lòng của Haru đột ngột phát ra một tiếng nuốt nước bọt đầy thảm hại, mang theo sự cô đơn và tủi thân tột cùng dội vào tâm trí Mei. *(Bento của Mei trông ấm áp quá... Bữa trưa của mình ở biệt thự Kurosawa lúc nào cũng là những đĩa thức ăn quý tộc lạnh lẽo do đầu bếp riêng nấu theo đúng thực đơn dinh dưỡng nghiêm ngặt của cha. Những món ăn đắt tiền bày trên đĩa sứ sang trọng nhưng ăn vào chẳng có chút vị ấm áp gia đình nào cả, nuốt không trôi... Mình thật sự... thật sự rất muốn được nếm thử một miếng trứng cuộn hình trái tim của cậu ấy... Dù chỉ là một miếng nhỏ thôi cũng được...)*
Nghe đến đây, nụ cười thầm lặng trên môi Mei khẽ tắt đi, thay thế bằng một niềm thương cảm sâu sắc. Qua thính giác tâm hồn, cô thấu hiểu được sự cô độc tột cùng đằng sau chiếc mặt nạ "Hoàng tử hoàn hảo" của Haru. Anh có tất cả mọi thứ — gia thế khổng lồ, tiền bạc, danh vọng — nhưng lại thiếu thốn đi thứ giản dị nhất: sự ấm áp của tình thân gia đình. Sự khao khát mộc mạc của anh đối với một miếng trứng cuộn bình dân khiến Mei nhận ra anh thực chất chỉ là một chàng trai 16 tuổi nhạy cảm và cô đơn.
Mei đưa mắt nhìn vết đỏ nhẹ của vết bỏng trên mu bàn tay trái của mình, rồi nhìn sang bàn tay phải đang băng bó của Haru — vết thương đầy kiêu hãnh mà anh đã gánh chịu để bảo vệ cô hôm qua. Lòng cô dâng lên một quyết tâm mạnh mẽ. Cô muốn chia sẻ sự ấm áp này với anh, muốn dùng hương vị ngọt ngào của bento mẹ làm để xoa dịu đi những áp lực đang đè nặng lên vai vị Hội trưởng.
Mei lặng lẽ đặt hộp bento xuống đùi, dùng tay phải rút Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới từ trong cặp ra. Cô mở trang giấy trắng tinh khôi thứ hai, ngay sau trang chữ ngược của Haru. Mei cầm chiếc bút chì gỗ, nhanh nhẹn viết một dòng chữ thanh mảnh, tròn trịa:
*"Cậu chưa ăn trưa sao? Tớ ăn một mình không hết, nếu cậu không phiền... tớ chia cho cậu một nửa nhé?"*
Ở góc trang giấy, Mei không quên dùng Kỹ Năng Vẽ Phác Thảo Cấp Tốc để vẽ thêm một hình chibi nhỏ nhắn: một chú mèo ú đang ôm một miếng trứng cuộn hình trái tim lớn, đôi mắt lấp lánh sự mong chờ.
Mei khẽ khều nhẹ vào tay áo của Haru. Chàng trai băng giá khẽ giật mình, Chỉ Số Băng Giá của anh lập tức được kéo lên mức tối đa khi anh quay đầu lại, nhìn vào cuốn sổ tay cô đang chìa ra trước mặt.
Ngay khi đọc được dòng chữ và nhìn thấy hình vẽ chibi dễ thương của Mei, toàn bộ hệ thống phòng thủ tinh thần của Haru hoàn toàn sụp đổ. Tiếng lòng anh bùng nổ một cơn địa chấn của sự hạnh phúc vỡ òa, gào thét dữ dội trong tâm trí Mei:
*(Aaaaa!!! Cậu ấy chia bento cho mình thật kìa!!! Đây không phải là mơ chứ? Cậu ấy viết chữ mời mình ăn trưa kìa! Nhìn chú mèo ú vẽ chibi đáng yêu chưa kìa, có phải cậu ấy đang ví mình như chú mèo ú dễ thương đó không? Trời ơi, tim mình đập nhanh quá, lồng ngực sắp nổ tung rồi! Bình tĩnh lại Haru, mày là Hội trưởng, mày phải giữ phong thái thanh lịch quý tộc! Không được để cậu ấy thấy mày đang phấn khích như một đứa trẻ được cho kẹo!)*
Haru khẽ ho nhẹ một tiếng để lấp liếm cơn bối rối, vành tai anh đã đỏ hồng lên rực rỡ dưới ánh nắng trưa. Anh khép cuốn sách kinh tế lại, cố gắng giữ cho giọng nói của mình đều đều, lạnh lùng và khàn đặc nhất có thể:
"Cảm ơn... Uehara-san. Tôi... tôi không có thói quen ăn đồ ăn của người khác ngoài thực đơn dinh dưỡng. Nhưng nếu cậu đã có ý mời... và để tránh lãng phí thức ăn của trường Shinko, tôi sẽ nhận một chút."
*(Ôi trời ơi, mình vừa nói cái gì thế này?!)* – Tiếng lòng Haru lập tức gào khóc đầy hối hận và tự vả liên tục. *(Tại sao cái miệng đáng ghét này lại nói ra những lời lạnh lùng, kiêu ngạo như thế chứ! Mei ơi, tớ không có ý chê bento của cậu đâu! Tớ thèm muốn chết đi được đây này! Làm ơn đừng rút lại lời mời nha, tớ lạy cậu đấy!)*
Mei khẽ mỉm cười dịu dàng, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận lấp lánh sự bao dung. Cô không hề bị tổn thương bởi vẻ ngoài kiêu ngạo giả tạo của anh, vì cô đã nghe thấy toàn bộ sự chân thành đáng yêu trong tâm trí anh.
Mei cẩn thận đặt chiếc nắp hộp bento sạch sẽ lên đùi Haru. Cô dùng đôi đũa tre của mình, nhẹ nhàng gắp một nửa phần cơm trắng dẻo thơm phức đặt sang một bên nắp hộp. Sau đó, cô nâng niu gắp một chú bạch tuộc xúc xích nhỏ xíu rưới sốt cà chua đỏ mọng, và cuối cùng — cô gắp miếng trứng cuộn hình trái tim lớn nhất, màu vàng óng ả nhất, đặt ngay ngắn vào chính giữa phần cơm chia sẻ của anh.
Mei đẩy nhẹ chiếc nắp bento chứa đầy hương vị ấm áp của Tiệm Bánh Ngọt Uehara sang phía Haru, rồi đưa cho anh đôi đũa phụ mà mẹ Hana luôn chu đáo chuẩn bị thêm trong khăn bọc.
Haru đứng hình mất vài giây. Anh nhìn chăm chú vào miếng trứng cuộn hình trái tim đang nằm ngoan ngoãn trên phần cơm trắng trước mặt mình. Bàn tay phải đang băng bó của anh khẽ run nhẹ khi nhận lấy đôi đũa từ tay Mei.
*(Miếng trứng cuộn hình trái tim... là của mình thật rồi...)* – Tiếng lòng của Haru đột ngột dịu lại, không còn gào thét náo nhiệt nữa mà thay vào đó là một sự xúc động sâu sắc, ấm áp và thành kính đến lạ kỳ. *(Hương vị này... ấm áp quá. Cảm ơn cậu, Mei. Đây là bữa trưa hạnh phúc nhất trong cuộc đời tớ...)*
Haru từ từ dùng đũa gắp miếng trứng cuộn hình trái tim lên. Gương mặt anh vẫn hoàn toàn vô cảm, lạnh lùng như một vị hoàng tử băng giá không màng thế sự, nhưng vành tai anh đã đỏ bừng lên như muốn rỉ máu vì ngượng ngùng và hạnh phúc tột cùng. Anh khẽ đưa miếng trứng cuộn vào miệng, nhắm mắt thưởng thức vị ngọt dịu của trứng, vị béo ngậy của sữa và hơi ấm gia đình nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng.
Mei ngồi bên cạnh, lặng lẽ thưởng thức phần bento còn lại của mình dưới bóng mát của cây hoa anh đào cổ thụ. Gió thu vẫn thổi qua se lạnh, nhưng giữa khoảng sân sau vắng lặng của trường Shinko, hai tâm hồn cô độc đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết trong sự im lặng ngọt ngào, được sưởi ấm bởi hương vị bento giản dị chứa đầy tình thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!