Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mật Mã Mới Và Cuốn Sổ Mới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc của buổi chiều muộn thứ Sáu rít lên từng hồi qua khe cửa sổ lớp học 11A, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày chớm đông Tokyo. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng lạnh lẽo tắt dần, để lại một khoảng lặng đầy ngột ngạt giữa hai con người đang đứng sát bên nhau trong lớp học vắng. Mei cúi gầm mặt, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất bờ vai đang khẽ run lên. Trên mu bàn tay trái của cô, vết bỏng nhẹ do nước trà nóng của Eguchi Saki hất trúng vẫn còn đỏ ửng lên, nhức nhối như chính nỗi đau đớn trong lòng cô lúc này.


Dưới chân cô, những mảnh vỡ của tách trà gốm sứ đã được dọn sạch, nhưng Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel đầu tiên — chiếc cầu nối duy nhất giúp cô giao tiếp với thế giới, nơi lưu giữ những dòng chữ ngược mật mã nắn nót của Haru — giờ đây chỉ còn là một khối giấy sũng nước, nhòe nhoẹt mực đen loang lổ. Mùi hương hoa loa kèn dại ép khô dịu nhẹ vốn có của cuốn sổ đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng mùi trà nồng nặc đến nghẹt thở. Mei siết chặt chiếc khăn tay thêu hoa anh đào đã thấm đẫm nước mắt, cảm giác cô độc và bất lực bao trùm lấy tâm trí. Không còn sổ tay, cô lại trở về là một kẻ tàng hình câm lặng đúng nghĩa.


Bên cạnh cô, Kurosawa Haru đứng lặng yên như một bức tượng băng. Gương mặt anh tuấn tú không một gợn sóng cảm xúc, Chỉ Số Băng Giá được kéo lên mức tối đa để che giấu đi sự giằng xé dữ dội bên trong. Thế nhưng, trong phạm vi thính giác tâm hồn chưa đầy hai mét, Mei vẫn nghe rõ mồn một tiếng lòng gào thét đầy xót xa và phẫn nộ của anh dội thẳng vào tâm trí:


*(Khốn kiếp! Nhìn mu bàn tay của Mei đỏ ửng lên kìa... Chắc chắn là đau lắm. Tại sao mình lại bất lực thế này? Tại sao mình không thể lao đến nắm lấy tay cô ấy, đưa cô ấy đi bôi thuốc ngay lập tức? Kẻ giám sát Kudo Jin của cha chắc chắn vẫn đang lảng vảng ngoài rặng trúc đào kia để chụp ảnh. Nếu mình bộc lộ bất kỳ sự quan tâm đặc biệt nào lúc này, cha sẽ không để yên cho tiệm bánh của gia đình cô ấy... Mei ơi, tớ xin lỗi... nhìn cậu khóc thế này, tim tớ như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa nát...)*


Mei khẽ giật mình khi nghe thấy tiếng lòng đầy đau đớn của Haru. Cô ngước đôi mắt trong sáng sau lớp kính cận dày cộp nhìn anh, khẽ lắc đầu như muốn nói rằng mình không sao. Cô không muốn anh vì cô mà phải chịu thêm áp lực từ người cha độc đoán. Mei lặng lẽ cúi đầu chào anh theo đúng quy tắc ứng xử học đường, rồi ôm chiếc ba lô vải thô chạy nhanh ra khỏi lớp học, để lại bóng lưng thẳng tắp nhưng cô độc của vị Hội trưởng băng giá đứng trơ trọi dưới ánh hoàng hôn đã tắt hẳn.


Bước chân của Mei vô thức dẫn cô rời khỏi khuôn viên trường Shinko ồn ào đầy thị phi, hướng về phía khu phố cổ Yanaka yên bình. Cô đi bộ trên những con phố nhỏ rợp bóng mát, nơi những sạp hoa tươi của bà lão Chiyo đã bắt đầu dọn hàng. Cái lạnh của gió chiều khiến vết bỏng trên tay Mei càng thêm rát buốt, nhưng cô không bận tâm. Tâm trí cô lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ có nỗi buồn vô hạn vì mất đi phương tiện giao tiếp duy nhất với Haru.


Lát sau, Mei dừng chân trước một cửa hàng quen thuộc. Tiệm sách cũ Miyako Books nằm khép nép ở góc phố, ngập tràn ánh đèn vàng mờ ảo ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính phủ đầy bụi thời gian. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, trầm ấm từ chiếc máy hát đĩa than cổ điển bên trong tiệm khẽ vang vọng ra ngoài đường phố, mang theo mùi hương giấy thơm cổ điển đặc trưng đầy dễ chịu. Nơi đây luôn là góc trú ẩn an toàn nhất của Mei ngoài trường học, nơi cô có thể tạm thời tháo bỏ chiếc tai nghe chống ồn cũ kỹ để tìm kiếm sự bình yên.


Mei khẽ đẩy cửa bước vào, tiếng chuông đồng nhỏ treo trên cánh cửa gỗ phát ra âm thanh "kính coong" thanh mảnh.


"Ồ, Mei đấy à? Hôm nay em đến muộn thế?"


Một giọng nói dịu dàng, thanh lịch vang lên. Chị Miyako — chủ tiệm sách cũ — ngước đầu lên từ sau quầy gỗ. Chị là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa ngang vai, mặc chiếc váy lụa đơn giản và đeo chiếc tạp dề vải thô màu kem. Đôi mắt thông thái của chị Miyako lập tức nhận ra sự bất thường trên gương mặt nhạt nhòa của Mei. Chị chú ý đến mu bàn tay trái đang đỏ ửng của cô và chiếc khăn tay thêu hoa anh đào bị vò nát trong tay phải.


Chị Miyako không hỏi dồn dập. Chị nhẹ nhàng dắt Mei đến chiếc ghế bành bằng da cũ kỹ cạnh lò sưởi nhỏ, rồi đặt vào tay cô một tách trà thảo mộc ấm áp, phảng phất hương thơm của hoa cúc và mật ong.


"Uống chút trà cho ấm người đi em. Có chuyện gì đã xảy ra với mu bàn tay của em thế?" Chị Miyako hỏi, giọng nói ấm áp như dòng nước ấm xoa dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng Mei.


Mei rụt rè nhận lấy tách trà, hơi ấm từ chiếc tách gốm sứ xoa dịu đi cơn đau rát trên mu bàn tay trái. Do mất giọng tạm thời, cô không thể nói chuyện. Cô lóng ngóng tìm kiếm cuốn sổ tay xanh pastel trong cặp sách, nhưng rồi lại khựng lại khi nhớ ra nó đã bị hỏng hoàn toàn. Mei buồn bã cúi đầu, dùng ngón tay trỏ viết nguệch ngoạc lên lớp hơi nước mờ ảo bám trên thành tách trà chữ "Sổ hỏng rồi".


Chị Miyako nhìn theo ngón tay của cô, ánh mắt hiện lên sự thấu hiểu sâu sắc. Chị khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ mái tóc đen dài của Mei:


"Cuốn sổ tay da xanh pastel mà chị tặng em... bị hỏng rồi sao? Không sao đâu, đồ vật bị hỏng thì có thể thay thế, miễn là tâm tư bên trong nó không bị mất đi. Mei này, em có biết vì sao chị lại tặng em cuốn sổ đó không?"


Mei ngơ ngác lắc đầu, đôi mắt to tròn sau lớp kính cận chăm chú nhìn chị.


Chị Miyako mỉm cười, ánh mắt nhìn ra ô cửa kính ngập tràn ánh đèn đường:


"Sự im lặng của em lúc này không phải là một khuyết điểm, cũng không phải là một sự bất hạnh. Trận ốm đó lấy đi giọng nói của em, nhưng nó lại tặng cho em một món quà — đó là khả năng lắng nghe thế giới này một cách sâu sắc hơn bất kỳ ai. Khi người khác mải mê dùng những lời nói hoa mỹ để che giấu sự dối trá, thì sự im lặng chân thành của em lại là thứ giúp em nghe thấy những tiếng lòng chân thật nhất. Cuốn sổ tay chỉ là một công cụ giúp em truyền tải sự chân thành đó ra ngoài mà thôi."


Lời nói của chị Miyako như một luồng ánh sáng ấm áp chiếu rọi vào góc tối tự ti trong tâm hồn Mei. Cô nhận ra rằng, dù cuốn sổ cũ đã mất, nhưng sợi dây kết nối thầm lặng giữa cô và Haru, sự thấu hiểu không lời giữa hai người vẫn còn nguyên vẹn. Cô không được phép để sự ác ý của Saki hay nhóm Risa đánh gục.


Chị Miyako đứng dậy, bước về phía kệ sách gỗ sồi cổ kính ở sâu trong tiệm. Một lát sau, chị quay lại, trên tay nâng niu một vật phẩm mới tinh khôi. Đó là một Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới, có kích thước nhỏ gọn hơn cuốn cũ, nhưng phần bìa da được may viền bạc cực kỳ tinh xảo và trang nhã, góc sổ có khắc hình một nhành hoa lưu ly nhỏ xinh.


"Đây là cuốn sổ đặc biệt mà chị vừa nhập về," chị Miyako đặt cuốn sổ vào lòng bàn tay Mei. "Chị tặng lại cho em. Hãy dùng nó để viết tiếp câu chuyện chân thành của mình nhé. Đừng để sự im lặng làm em chùn bước."


Mei nhận lấy cuốn sổ tay mới, cảm nhận được bề mặt da mềm mại và mùi hương giấy thơm mát lạnh từ những trang giấy trắng tinh khôi. Lòng cô dâng lên một niềm xúc động và biết ơn vô hạn. Cô đặt tách trà xuống, nhanh nhẹn dùng ngón tay viết lên lòng bàn tay chị Miyako ba chữ "Em cảm ơn".


Sáng hôm sau, bầu không khí của trường Tư thục Shinko vẫn giữ vẻ thanh lịch giả tạo như thường lệ. Mei bước đi trên hành lang lộng gió khu Tây, ôm khư khư Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới trước ngực. Cô cảm thấy hồi hộp và lo lắng, không biết hôm nay phải đối mặt với Haru như thế nào trong buổi trực nhật Hội học sinh khi không còn những dòng chữ cũ. Cô lo sợ sự lạnh lùng giả tạo của anh hôm qua sẽ tiếp diễn.


Khi Mei vừa đi đến góc rẽ hành lang gần văn phòng Hội học sinh, một bóng người năng nổ đột ngột xuất hiện chắn trước mặt cô.


Nishimura Hana — Trưởng nhóm hậu cần của Hội học sinh — đang ôm một chiếc hộp đựng văn phòng phẩm đa năng nhiều ngăn màu pastel. Hana là một cô gái năng nổ, có mái tóc buộc đuôi ngựa hai bên nhí nhảnh và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi.


"Ồ, Uehara-san! Chào buổi sáng!" Hana lên tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng cả hành lang.


Mei khẽ giật đầu chào cô bạn đồng nghiệp chu đáo.


Hana nhìn quanh hành lang một lượt để đảm bảo không có ai chú ý, đặc biệt là sự rình mò của thám tử tư Kudo Jin hay nhóm fanclub quá khích. Cô bạn nhanh nhẹn đặt chiếc hộp văn phòng phẩm xuống bậu cửa sổ, rồi lén lút rút từ trong túi đeo chéo ra một vật phẩm quen thuộc — chính là Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh khôi mà Mei vừa được chị Miyako tặng tối qua.


Mei bàng hoàng tròn mắt kinh ngạc. Cô vội vàng sờ vào ba lô của mình, nhận ra cuốn sổ mới mà cô cất kỹ ngăn ngoài đã biến mất từ lúc nào. Tại sao nó lại nằm trong tay Hana?


Hana khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, ghé sát tai Mei thì thầm:


"Đừng ngạc nhiên thế chứ, Uehara-san. Tối qua khi tớ đến tiệm bánh nhà cậu mua bánh mì dưa lưới giúp Kenji, mẹ Hana đã vô tình làm rơi cuốn sổ này từ cặp của cậu ra. Tớ nhận ra nó ngay vì tớ là trưởng nhóm hậu cần mà! Tớ định sáng nay mang trả cậu, nhưng lúc sáng sớm, Hội trưởng Haru đã chặn tớ lại ở văn phòng và... khụ, anh ấy nhờ tớ mượn tạm cuốn sổ này một lát để 'kiểm tra chất lượng giấy' của Hội học sinh."


Hana nháy mắt tinh nghịch, dúi cuốn sổ tay vào tay Mei rồi ôm hộp đồ chạy biến đi mất, không quên để lại một câu nói đầy ẩn ý: "Cậu mở trang đầu tiên ra xem đi nhé!"


Mei đứng chôn chân tại chỗ, tim đập liên hồi như trống trận. Lòng bàn tay cô run rẩy khi áp sát vào bìa da mềm mại của cuốn sổ. Haru đã mượn cuốn sổ này từ Hana? Anh đã làm gì với nó?


Cô vội vàng bước vào góc khuất rợp bóng râm của những rặng trúc đào ven hành lang để tránh mọi ánh nhìn dòm ngó. Mei hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi dùng những ngón tay run rẩy lật mở trang đầu tiên của Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới tinh.


Trên trang giấy trắng tinh khôi, đập vào mắt cô là một dòng chữ viết bằng mực đen cực kỳ nắn nót, thanh mảnh và quen thuộc. Nhưng dòng chữ ấy lại bị đảo ngược hoàn toàn, trông như một loại ký tự cổ bí ẩn mà người bình thường không thể đọc được.


Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương của Haru.


Mei vội vàng rút chiếc gương trang điểm cầm tay mini hình trái tim màu bạc từ trong ba lô ra, đặt song song trước trang giấy. Dưới sự phản chiếu của mặt gương trong suốt, dòng chữ ngược của Haru lập tức được giải mã hiện ra rõ ràng và nắn nót vô cùng:


*"Đừng buồn, tôi luôn ở đây."*


Nước mắt Mei một lần nữa suýt dâng trào, nhưng lần này là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa và sự ngọt ngào tột cùng. Trái tim cô run lên từng nhịp mạnh mẽ, lồng ngực ấm áp đến lạ kỳ. Haru không hề thấy phương thức giao tiếp của cô là phiền phức. Dù phải sống dưới chiếc mặt nạ băng giá tàn nhẫn trước sự giám sát của gia tộc, anh vẫn âm thầm thức đêm để luyện viết chữ ngược hoàn hảo, phối hợp với Hana để gửi gắm lời hứa bảo vệ vững chắc nhất đến cô ngay trên trang đầu của cuốn sổ mới.


Từ phía xa đầu hành lang, bóng dáng cao ráo, thẳng tắp của Kurosawa Haru bước đi giữa đám đông học sinh hâm mộ. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng như tượng băng, ánh mắt xa xăm không một gợn sóng cảm xúc, duy trì Chỉ Số Băng Giá ở mức tuyệt đối trước sự dòm ngó của kẻ giám sát Kudo Jin đang lẩn khuất.


Thế nhưng, ngay khi bước chân vào Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn của Mei, tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt và đầy nhẹ nhõm của anh lập tức dội thẳng vào tai cô, ngọt ngào và ấm áp như nắng xuân:


*(Aaaa! Mei nhận được sổ mới rồi! Cậu ấy đang cầm cuốn sổ tay áp sát vào ngực kìa! Ôi trời ơi, cậu ấy đang cười... nụ cười của Mei dưới ánh nắng sớm đáng yêu quá, tim mình như muốn nổ tung ra ngoài rồi! May mà tối qua mình đã chặn Hana lại để viết dòng chữ đó... Mei ơi, đừng buồn nữa nhé, tớ sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ nụ cười của cậu...)*


Mei ôm chặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel mới sát vào lồng ngực ấm áp, khẽ ngước đầu lên nhìn bóng lưng của Haru đang khuất dần ở cuối hành lang. Một nụ cười dịu dàng, rạng rỡ nhất từ trước đến nay nở trên đôi môi trong sáng của cô gái tàng hình. Sự thấu hiểu thầm lặng giữa hai người đã đạt đến một Tần Số Giao Tiếp Sổ Tay mới, gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi giông bão học đường phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!