Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sự Phá Hoại Độc Ác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều thứ Sáu nhạt nhòa hắt qua những ô cửa kính lớn của Lớp học 11A, vẽ nên những vệt sáng xiên xẹo trên dãy bàn học gỗ sồi. Giờ tự học cuối ngày luôn là khoảng thời gian ngột ngạt nhất đối với Uehara Mei. Không khí trong phòng học bao trùm bởi tiếng sột soạt của giấy nháp, tiếng lật sách giáo khoa đều đều, và cả những luồng âm thanh vô hình đang không ngừng dội thẳng vào tâm trí cô.


Mei ngồi khép nép ở góc bàn cạnh cửa sổ quen thuộc, chiếc ba lô vải thô ôm chặt trước ngực như một tấm khiên bảo vệ tội nghiệp. Chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ — kỷ vật vô giá của người cha quá cố — lúc này đang nằm im lìm dưới hộc bàn. Vết nứt nhẹ trên gọng nhựa đen sau cuộc giằng co dữ dội với Okada Ryota trên sân thượng trưa nay vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành nhắc nhở cô về sự mong manh của thế giới tĩnh lặng mà cô luôn cố gắng gìn giữ. Không có nguồn pin để kích hoạt chế độ chống ồn chủ động, Mei hoàn toàn bất lực trước những tiếng lòng hỗn tạp của đám đông xung quanh.


*(Nhìn kìa, vết xước trên cổ tay nó là sao thế? Chắc lại giả vờ đáng thương để lôi kéo Hội trưởng chứ gì?)*

*(Nghe nói trưa nay Hội trưởng Kurosawa đã lên sân thượng vì nó đấy. Thật không thể tin nổi, một đứa con gái câm lặng nhạt nhòa như thế lại có thể làm xao nhãng nam thần của trường Shinko!)*


Những suy nghĩ đố kỵ, độc hại từ nhóm nữ sinh phía sau không ngừng vang lên, đâm vào màng nhĩ tâm hồn của Mei khiến thái dương cô đau nhói. Cô mím chặt môi, cố gắng hít thở sâu để duy trì Giới Hạn Nhẫn Nhịn Của Mei. Cô tự nhủ phải kiên cường, phải nhẫn nhịn để bảo vệ cuộc sống học đường yên bình của mình, và quan trọng hơn hết là không được làm ảnh hưởng đến hình tượng hoàn hảo của Haru.


Để tìm kiếm một chút an ủi, Mei rụt rè mở Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel đang đặt trên đùi. Đây là cuốn sổ tay giao tiếp duy nhất của cô, nơi lưu giữ những dòng đối thoại thầm lặng và cả những dòng chữ viết ngược mật mã nắn nót bằng mực đen của Haru. Những nét chữ thanh mảnh ấy lấp lánh dưới ánh nắng chiều, mang theo mùi hương hoa loa kèn dại dịu nhẹ mà cô đã ép khô bên trong. Mỗi lần nhìn thấy nét chữ ngược của anh, trái tim Mei lại khẽ run lên một nhịp ấm áp. Đó là mật mã riêng biệt chỉ thuộc về hai người, là nơi cô có thể nghe thấy tiếng lòng chân thành nhất của anh mà không cần đến lời nói.


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc.


Cạch.


Tiếng gót giày da va chạm kiêu kỳ xuống nền đất vang lên ngay trước bàn học của Mei. Cô giật mình ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt cô lúc này là Eguchi Saki — nữ sinh xuất sắc của ban xã hội khối 11, một tiểu thư kiêu kỳ luôn tự hào về tài năng ngôn ngữ và thuyết trình trôi chảy của mình. Saki mặc bộ đồng phục được cắt may ôm sát tôn dáng, mái tóc dài uốn xoăn bồng bềnh nhuộm màu hạt dẻ bồng bềnh, và trên đầu đeo chiếc kẹp tóc bằng pha lê lấp lánh đắt giá. Sau lưng cô ta là Sato Mika và vài nữ sinh thuộc Băng Nhóm Của Risa, những kẻ luôn nhìn Mei bằng ánh mắt khinh miệt.


Saki khoanh tay trước ngực, nhìn Mei bằng nửa con mắt, khóe môi vẽ nên một nụ cười mỉa mai đầy ác ý. Trên tay cô ta đang cầm một tách trà gốm sứ chứa nước trà nóng hổi, khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo hương thơm ngào ngạt nhưng lại khiến Mei cảm thấy lạnh sống lưng.


"Ồ, nhìn xem ai đang ngồi đây này," Saki lên tiếng, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sự châm chọc sắc mỏng. "Thư ký đặc biệt của Hội học sinh, người không thể phát ra nổi một âm thanh ra hồn lại đang nâng niu cuốn sổ tay rác rưởi này sao? Giao tiếp bằng cách viết chữ vẽ bậy như một đứa trẻ lên ba... Cậu không thấy mình đang làm bẩn hình ảnh thanh lịch của trường Shinko này à, Uehara-san?"


Mei im lặng, đôi mắt trong sáng sau lớp kính cận dày cộp khẽ dao động. Cô không muốn đôi co, cũng không thể nói lời nào để phản kháng. Cô chỉ cúi đầu, hai tay siết chặt lấy mép Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình lại.


Sự im lặng của Mei không làm Saki dừng lại, ngược lại càng kích thích sự kiêu ngạo của cô ta. Tiếng lòng của Saki dội thẳng vào tai Mei, thô bạo và tràn ngập sự đố kỵ:


*(Con nhỏ câm này, nhìn cái bộ dạng bần hàn, nhút nhát của nó kìa! Tại sao Hội trưởng Haru hoàn hảo lại luôn chú ý đến nó chứ? Trưa nay Ryota đã chụp được ảnh hai đứa thân mật trên sân thượng. Nếu mình không hủy hoại cuốn sổ tay này, không tống khứ nó khỏi Hội học sinh, vị trí Thư ký đặc biệt cạnh Haru làm sao đến lượt mình!)*


Nhận ra ý đồ đen tối của Saki, Mei hoảng hốt định gập cuốn sổ lại để cất vào ba lô. Nhưng Saki đã nhanh hơn một bước. Cô ta bước tới một bước, cố tình giả vờ trượt chân do gót giày cao gót vấp phải cạnh bàn.


"Á!"


Saki thốt lên một tiếng kêu giả tạo. Cánh tay cô ta vung mạnh ra phía trước, cố tình gạt mạnh tách trà nóng hổi trên tay thẳng vào Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel đang mở rộng trên bàn của Mei. Sự Cố Đổ Trà Lên Cuốn Sổ Tay Giao Tiếp diễn ra chỉ trong một tích tắc.


Xoảng!


Tách trà sứ rơi xuống sàn lớp học vỡ tan tành. Nhưng tồi tệ hơn cả, toàn bộ nước trà nóng sẫm màu đã đổ ập xuống trang giấy trắng tinh khôi của cuốn sổ tay. Nước nóng bắn tung tóe, dội thẳng vào mu bàn tay trái của Mei đang cố giữ cuốn sổ.


"...!"


Mei khẽ rên lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, cô vội rụt tay lại. Mu bàn tay trắng ngần của cô lập tức đỏ ửng lên vì bỏng rát, những giọt nước trà nóng hổi bám trên da thịt đau nhói. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau đớn tột cùng đang diễn ra trước mắt cô.


Nước trà nóng loang lổ nhanh chóng thấm đẫm vào từng thớ giấy mỏng manh của Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel. Những dòng chữ viết ngược mật mã bằng mực đen nắn nót của Haru — những lời nhắn nhủ ấm áp, những ký hiệu may mắn — bắt đầu nhòe đi, hòa tan vào dòng nước trà màu nâu đen sẫm. Hương thơm thanh khiết của nhành hoa loa kèn dại ép khô bên trong bị mùi trà nồng nặc nuốt chửng. Cuốn sổ tay kỷ niệm đầu tiên, cầu nối giao tiếp duy nhất giữa cô và anh, giờ đây đang bị hủy hoại một cách tàn nhẫn.


Mei hoảng hốt rút chiếc khăn tay thêu hoa anh đào trong túi ra, run rẩy thấm nước trên trang giấy. Nhưng càng thấm, mực đen càng nhòe ra, biến những dòng chữ ngược thanh lịch thành những vệt màu đen kịt loang lổ không hình thù. Nước mắt Mei rơi lã chã, dội xuống trang giấy sũng nước. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, một nỗi u uất, bất lực dâng lên tột cùng.


"Ôi, tôi xin lỗi nhé, Uehara-san!" Saki giả vờ hốt hoảng, đưa tay che miệng nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự thỏa mãn đắc thắng. "Tôi vô ý quá, tại cái gót giày này trơn quá thôi. Nhưng mà... cuốn sổ rác rưởi này bị hỏng cũng tốt, từ nay cậu nên học cách dùng điện thoại đi, đừng mang cái thứ rác rưởi trẻ con này làm mất thể diện của lớp nữa."


Băng Nhóm Của Risa phía sau che miệng cười khúc khích. Tiếng lòng của chúng đồng loạt vang lên đầy chế giễu:


*(Haha, đáng đời con nhỏ câm! Nhìn nó khóc lóc vì một cuốn sổ rách kìa, trông thảm hại chưa!)*

*(Saki làm tốt lắm! Cuốn sổ hỏng rồi, xem nó giao tiếp với Hội trưởng bằng cách nào nữa!)*


Mei cắn chặt môi đến rỉ máu, cô không nghe thấy những tiếng lòng độc hại ấy nữa. Tâm trí cô chỉ còn lại hình ảnh những dòng chữ của Haru đang biến mất dần. Giới Hạn Nhẫn Nhịn Của Mei đã bị đẩy đến mức cực hạn, cô muốn đứng dậy, muốn hét lên nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng ú ớ đứt quãng đầy đau lòng.


Đột ngột, một bầu không khí lạnh lẽo, ngột ngạt khủng khiếp bao trùm toàn bộ Lớp học 11A. Tất cả những tiếng cười đùa, tiếng xầm xì bàn tán bỗng chốc im bặt đi ngay lập tức. Hàn khí lạnh buốt như từ một hầm băng ngàn năm tỏa ra, khiến Eguchi Saki cũng phải vô thức rùng mình run rẩy.


Kurosawa Haru đứng dậy từ bàn học bên cạnh.


Gương mặt anh tuấn tú của anh lúc này lạnh lùng như tạc từ băng đá, không một gợn sóng cảm xúc, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại tối sầm lại, ẩn chứa một cơn bão giận dữ tột cùng. Chiếc huy hiệu vàng ròng của Hội học sinh trên ngực áo anh lấp lánh sắc lạnh dưới ánh nắng chiều muộn.


Trong khoảnh khắc ấy, tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ trong tâm trí Mei với một sự phẫn nộ tột cùng, một luồng suy nghĩ bạo liệt và xót xa đến mức điên cuồng dội thẳng vào tai cô:


*(Con khốn Eguchi Saki! Mày dám đổ nước lên nét chữ tao viết cho Mei! Mày dám hủy hoại cuốn sổ tay của chúng tao! Nhìn kìa, mu bàn tay của Mei bị bỏng đỏ ửng lên rồi... Cô ấy đang khóc... Nước mắt cô ấy rơi xuống trang giấy... Mẹ kiếp! Tao thề có thần linh chứng giám, tao sẽ dùng mọi thế lực của gia tộc Kurosawa để khiến mày và cả cái gia đình Eguchi đang phụ thuộc vào nhà tao phải biến mất khỏi Tokyo này ngay lập tức! Mei ơi... tớ xin lỗi, tớ lại không bảo vệ được cậu... Tim tớ đau quá, tớ muốn băm vằm con mụ kia ra làm trăm mảnh để bảo vệ cậu!)*


Sự giận dữ bạo liệt từ tiếng lòng của Haru mạnh mẽ đến mức khiến Mei quên cả nỗi đau bỏng rát trên tay. Cô ngơ ngác nhìn anh bước từng bước chậm rãi nhưng nặng nề về phía bàn học của mình. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đã đạt đến mức đóng băng mọi thứ xung quanh.


Haru dừng bước ngay trước mặt Eguchi Saki. Anh không hề nhìn cô ta bằng ánh mắt ấm áp thường ngày, mà nhìn bằng ánh mắt sắc lẹm như muốn đóng băng linh hồn đối phương.


"Eguchi-san," giọng nói của Haru trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang theo một uy quyền không thể nghi ngờ, lạnh lẽo đến mức khiến cả phòng học phải rùng mình. "Hành vi cố tình phá hoại đồ dùng cá nhân của bạn học, gây thương tích thể chất cho Thư ký đặc biệt của Hội học sinh ngay trong giờ tự học... Cô nghĩ ban kỷ luật trường Shinko sẽ xử lý thế nào?"


Saki tái mét mặt. Chiếc kẹp tóc pha lê trên đầu cô ta khẽ run lên bần bật theo cơ thể. Cô ta lắp bắp, cố lấy lại vẻ thanh lịch quý tộc:


"Hội... Hội trưởng... Tôi chỉ vô ý thôi mà! Tại cái gót giày..."


"Tôi không quan tâm đến lý do của cô," Haru ngắt lời cô ta, giọng nói đều đều vô cảm như một cỗ máy, nhưng chứa đựng một lời cảnh cáo lạnh lùng nhất. "Nhìn vào camera giám sát ở góc lớp học đi. Mọi hành vi của cô đều đã được ghi lại trọn vẹn. Trong vòng năm phút, nếu cô không dọn sạch bãi chiến trường này và xin lỗi Uehara-san một cách chân thành nhất, tôi sẽ ký quyết định đình chỉ học tập của cô ngay lập tức dưới danh nghĩa Hội trưởng Hội học sinh."


Tiếng lòng của Haru vẫn không ngừng gào thét phẫn nộ:


*(Xin lỗi? Một lời xin lỗi của con khốn này làm sao bù đắp được cuốn sổ tay của Mei! Làm sao chữa lành được mu bàn tay bị bỏng của cô ấy! Tao muốn đuổi cổ mày ra khỏi cái trường này ngay lập tức! Mei ơi, đừng khóc nữa... nhìn cậu khóc tớ đau lòng đến chết mất!)*


Trước áp lực tuyệt đối từ phía Hội trưởng hoàn hảo và thế lực gia tộc Kurosawa đứng sau anh, Saki không thể duy trì nổi vẻ kiêu ngạo của mình nữa. Cô ta run rẩy cúi đầu, lí nhí nói lời xin lỗi Mei rồi vội vàng cùng Băng Nhóm Của Risa dọn dẹp những mảnh vỡ của tách trà trên sàn nhà, sau đó hoảng sợ chạy trốn khỏi lớp học như chạy trốn khỏi một con quái vật.


Lớp học 11A một lần nữa chìm vào sự im lặng tĩnh mịch. Ánh hoàng hôn rực rỡ ngoài cửa sổ bắt đầu tắt dần, nhường chỗ cho bóng tối của buổi chiều muộn.


Mei ngồi thẫn thờ tại bàn học, nước mắt vẫn không ngừng rơi trên đôi má nhạt nhòa. Cô nhặt Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel ướt sũng lên, cố gắng dùng chiếc khăn tay thêu hoa anh đào lau đi những dòng chữ ngược của Haru đã bị nhòe đi, lòng dâng lên nỗi buồn vô hạn. Những ký kỷ niệm đầu tiên, những mật mã ngọt ngào giữa hai người giờ đây chỉ còn là một vệt mực loang lổ đen kịt trên trang giấy nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!