Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đối Mặt Trên Sân Thượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thước kẻ gỗ của thầy giám thị Iwata gõ xuống mặt bàn vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở của lớp 11A. Mei cảm nhận được từng đợt lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đôi bàn tay cô siết chặt lấy gấu áo đồng phục rộng thùng thình, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Trước mặt cô, gương mặt nghiêm nghị, khắc khổ của thầy Iwata như một bức tường đá không thể lay chuyển. Ánh mắt thầy quét qua ngăn bàn trống rỗng của cô, rồi dừng lại trên chiếc ba lô vải thô nhạt màu.


"Uehara Mei. Mở cặp sách và ngăn bàn ra cho tôi kiểm tra!"


Giọng nói của thầy Iwata đều đều nhưng chứa đựng một áp lực vô hình khủng khiếp. Mei mím chặt môi, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cô không thể nói, cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt kể từ sau trận ốm nặng ấy. Nhưng điều khiến cô hoảng loạn hơn cả không phải là sự im lặng của chính mình, mà là tiếng lòng của những người xung quanh đang dội thẳng vào tâm trí cô. Trong phạm vi hai mét, thính giác tâm hồn của cô đang bị quá tải bởi những luồng suy nghĩ độc hại, đố kỵ từ đám đông nữ sinh phía sau.


*(Nhìn kìa, chắc chắn nó đang giấu thứ gì đó mờ ám rồi.)*

*(Đúng là đồ lập dị, suốt ngày tỏ vẻ đáng thương để thu hút sự chú ý. Lần này tiêu đời nó rồi.)*


Mei nhắm chặt mắt, thái dương đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm vào. Cô muốn biến mất, muốn tàng hình ngay lập tức để thoát khỏi gọng kìm nghẹt thở này. Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel — tín vật chứa đựng những dòng chữ viết ngược mật mã giữa cô và Haru — hiện đang nằm im lìm trong cặp sách của anh. Chỉ cần thầy Iwata chuyển hướng sang kiểm tra Haru, mọi chuyện sẽ hoàn toàn đổ bể.


Đột ngột, một tiếng động trầm đục vang lên bên cạnh cô.


Kurosawa Haru đứng dậy. Phong thái thẳng tắp, thanh lịch của anh lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong lớp học. Chiếc huy hiệu vàng ròng của Hội học sinh trên ngực áo anh lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Gương mặt anh tuấn tú nhưng lạnh lùng như tạc từ băng đá, không một gợn sóng cảm xúc. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đã được kéo lên mức tối đa.


"Thầy Iwata," giọng nói của Haru trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang theo một uy quyền không thể nghi ngờ. "Uehara-san hiện là Thư ký đặc biệt của Hội Học Sinh Shinko. Mọi tài liệu cô ấy giữ trong người đều là công vụ liên quan đến ngân sách Lễ hội văn hóa đã được phê duyệt. Theo quy chế tự quản của trường, ban giám thị không có quyền tự ý lục soát tài liệu công vụ của thành viên cốt cán Hội học sinh khi chưa có sự đồng thuận của tôi."


Thầy Iwata khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt nhìn vị Hội trưởng hoàn hảo trước mặt. Uy thế của gia tộc Kurosawa đứng sau Haru, cùng với thành tích học tập tuyệt đối của anh là thứ mà ngay cả ban giám hiệu cũng phải kiêng dè.


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài băng giá, xa cách ấy, tiếng lòng của Haru trong tâm trí Mei lại đang gào thét phẫn nộ tột cùng, một luồng suy nghĩ cuồng nhiệt và lo lắng đến mức hỗn loạn dội thẳng vào tai cô:


*(Thầy Iwata khốn kiếp! Dám dọa Mei của tôi sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu thế kia! Nhìn kìa, vai cậu ấy đang run lên kìa, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt đến tội nghiệp... Lão già chết tiệt, nếu lão dám chạm một ngón tay vào ba lô của Mei, tôi thề sẽ dùng thế lực của Tập đoàn Kurosawa để khiến lão phải cuốn gói khỏi cái trường này ngay lập tức! Mei ơi, đừng sợ, tớ ở đây rồi. Tớ đã giấu cuốn sổ tay của chúng ta rất kỹ trong cặp của tớ rồi. Không ai có thể bắt nạt cậu khi tớ còn đứng ở đây đâu!)*


Mei suýt chút nữa đã ngã nhào vì luồng suy nghĩ quá mức bạo liệt ấy. Gương mặt cô nóng ran, vệt đỏ ngượng ngùng nhanh chóng lan từ má ra tận mang tai. Sự tương phản đáng yêu giữa vẻ mặt lạnh như tiền và tiếng lòng gào thét u mê của Haru luôn là thứ khiến trái tim cô lỗi nhịp.


Trước áp lực từ phía Hội trưởng, thầy Iwata chỉ có thể hậm hực gõ thước kẻ xuống bàn một lần nữa: "Được rồi, nể mặt Hội trưởng Kurosawa. Nhưng nếu tôi phát hiện ra bất kỳ hành vi vi phạm nội quy nào, tôi sẽ xử lý nghiêm khắc."


Nói rồi, thầy quay lưng bước đi. Tiếng chuông báo kết thúc tiết học đầu tiên vang lên giải vây cho cả lớp. Mei thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, những tiếng xầm xì bàn tán của đám đông học sinh xung quanh lại ập đến. Cơn đau đầu do quá tải thính giác tâm trí lại trỗi dậy. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Mei vơ vội chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ trên bàn, ôm khư khư cuốn sổ nháp rồi lao nhanh ra khỏi cửa lớp học, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò và cả bóng dáng đang định đứng dậy đuổi theo của Haru.


***


Mei chạy một mạch lên tầng thượng của tòa nhà chính.


Sân thượng trường Shinko là một khu vực có biển cấm học sinh lên do phần lan can sắt đã cũ rỉ sét, nhưng cánh cửa gỗ dẫn lên đây thường bị hỏng chốt khóa lỏng lẻo. Đối với một cô gái luôn tìm kiếm sự tĩnh lặng như Mei, nơi đây chính là một bí cảnh trú ẩn hoàn hảo.


Gió thu thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt và hương thơm dịu nhẹ của những rặng phong đỏ từ phía xa hắt lại. Mei bước đến góc ban công khuất sau bồn nước lớn, tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh lẽo rồi từ từ ngồi thụp xuống. Cô đưa tay đeo chiếc tai nghe chống ồn Sony cũ kỹ lên tai. Dù chiếc tai nghe đã hoàn toàn cạn pin và không thể kích hoạt chế độ chống ồn chủ động, nhưng cảm giác phần đệm da ôm sát lấy tai vẫn mang lại cho cô một sự bảo bọc tâm lý vô giá. Đây là kỷ vật duy nhất mà người cha quá cố Uehara Ken để lại cho cô trước khi ông qua đời trong một vụ tai nạn lao động.


Mei nhắm mắt lại, ôm chặt lấy đầu gối. Trong không gian chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim đập dồn dập của chính mình, cô dần tìm lại được sự bình yên. Cô khẽ vuốt ve phần gọng nhựa đen của chiếc tai nghe, thì thầm trong tâm tưởng: *Bố ơi, con nhớ bố lắm...*


"Cạch."


Tiếng bước chân nặng nề, xộc xệch nện xuống nền xi măng thô ráp đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của sân thượng. Mei giật mình mở mắt, vội vàng kéo chiếc tai nghe xuống cổ.


Từ phía cánh cửa gỗ, một bóng người cao lớn bước ra. Đó là Okada Ryota — nam sinh cá biệt khét tiếng của khối 11. Hắn mặc bộ đồng phục xộc xếch rách vai đầy bụi bặm, mái tóc nhuộm đỏ hung bù xù xơ xác dưới ánh nắng, ánh mắt hung dữ và ngạo mạn. Trên tay hắn là chiếc bật lửa zippo bằng đồng có khắc hình đầu lâu đang bật mở tanh tách.


Ryota dừng bước khi nhìn thấy Mei ngồi ở góc bồn nước. Hắn nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự bực dọc:


"Hửm? Đứa nào đây? Ai cho mày lên địa bàn trốn học của tao?"


Mei hoảng sợ đứng bật dậy, lùi lại một bước sát vào lan can sắt rỉ sét. Cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở, sử dụng Kỹ Năng Tàng Hình Giữa Đám Đông để thu nhỏ sự hiện diện của mình, hy vọng hắn sẽ phớt lờ cô mà bỏ đi. Nhưng Ryota không phải là những học sinh thông thường trong lớp. Sự im lặng và vẻ rụt rè của cô chỉ càng kích thích bản tính hung hăng, thích bắt nạt kẻ yếu của hắn.


Ryota tiến lại gần, tiếng lòng của hắn dội thẳng vào tâm trí Mei, thô lỗ và đầy cáu bẳn:


*(Mẹ kiếp, hôm nay đen đủi thế không biết. Bị thầy thể dục phạt chạy mười vòng sân, lên đây định hút điếu thuốc cho đỡ bực lại gặp phải con nhỏ câm lập dị này. Nhìn cái mặt ngơ ngác đeo kính dày cộp của nó kìa, ngứa mắt thật chứ. Phải dạy cho nó một bài học mới được.)*


Mei nghe thấy thế thì run rẩy, cô định lách người chạy về phía cửa thoát hiểm, nhưng Ryota đã nhanh chân bước tới chặn đứng lối thoát duy nhất của cô. Hắn giơ bàn tay to lớn, thô bạo túm lấy gọng nhựa của chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ đang đeo trên cổ cô.


"Này, tao hỏi mà mày điếc à? Cái đồ câm này! Mang cái thứ cổ lỗ sĩ này làm gì thế? Đưa đây tao xem nào!"


"...!"


Mei ú ớ không ra tiếng, đôi mắt cô trợn tròn vì kinh hoàng. Nỗi sợ hãi tột cùng bùng nổ khi cô thấy bàn tay bẩn thỉu của hắn đang kéo mạnh chiếc tai nghe kỷ vật của cha mình. Đây là báu vật bảo mệnh tâm lý duy nhất của cô, là sợi dây liên kết cuối cùng với người cha đã khuất!


Không thể để hắn cướp mất!


Mei dùng hết sức lực nhỏ bé của mình, hai tay bám chặt lấy phần củ tai nghe, cố gắng giằng co với Ryota. Cô lắc đầu liên tục, nước mắt đã bắt đầu ứa ra quanh hàng mi sau lớp kính cận dày.


"Buông... buông ra..." cổ họng cô rung động dữ dội nhưng chỉ phát ra những âm thanh nghẹn ngào, đứt quãng không rõ nghĩa.


"A, con ranh này dám chống cự à?" Ryota tức giận quát lớn. Hắn dùng lực mạnh hơn, thô bạo giật mạnh một cái.


*Rắc.*


Một tiếng động nhỏ vang lên đầy đau lòng. Phần gọng nhựa nối giữa hai củ tai nghe của chiếc Sony cũ kỹ bị nứt ra một đường nhỏ. Mei đau đớn như chính trái tim mình bị bóp nghẹt. Cô bị lực đẩy của hắn làm cho mất thăng bằng, lùi lại phía sau và ngã gục xuống nền xi măng, mu bàn tay và cổ tay bị trầy xước nhẹ do va chạm với nền đá nhám.


Ryota giơ chiếc tai nghe bị nứt lên, cười khẩy đầy đắc ý: "Đồ rác rưởi này mà cũng giữ như giữ vàng. Để tao xem mày làm gì được tao nào!"


Mei ngồi dưới đất, ôm lấy cổ tay đang rỉ máu nhẹ, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhìn chiếc tai nghe trong tay hắn. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tâm trí cô gào thét dữ dội, một tiếng lòng khao khát sự cứu rỗi bùng nổ vượt qua mọi ranh giới không gian:


*Haru... cứu tôi với... làm ơn...*


"RẦM!"


Cánh cửa gỗ dẫn lên sân thượng bị một lực cực mạnh đạp vỡ, đập mạnh vào bức tường bê tông phát ra tiếng động chấn động.


Bụi đất bay mù mịt dưới ánh nắng thu. Từ trong bóng tối của lối đi, một bóng người bước ra với hàn khí đáng sợ tỏa ra xung quanh lấn át cả cơn gió lạnh của sân thượng.


Kurosawa Haru.


Gương mặt anh tuấn tú của anh lúc này không còn vẻ thanh lịch thường ngày, mà ngập tràn một sự lạnh lùng, tàn nhẫn tột độ. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa chặt lấy bóng dáng Okada Ryota đang cầm chiếc tai nghe, rồi lướt nhanh xuống Mei đang ngồi khóc dưới đất với vết xước trên cổ tay.


Trong khoảnh khắc ấy, tiếng lòng của Haru bùng nổ trong tâm trí Mei như một cơn bão sấm sét, điên cuồng và đầy sát khí:


*(Thằng khốn kiếp Okada Ryota! Mày dám chạm vào Mei! Mày dám làm cô ấy khóc! Mày dám khiến bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy bị thương rỉ máu thế kia! Tao thề có thần linh chứng giám, tao sẽ dùng mọi thế lực của gia tộc Kurosawa để nghiền nát mày, nghiền nát cả cái gia đình Takada đang phụ thuộc vào nhà tao! Mei ơi... tớ xin lỗi, tớ đến muộn! Nhìn cậu khóc thế kia, tim tớ như bị xé ra làm trăm mảnh vậy... Đau đớn quá, tớ muốn ôm cậu vào lòng ngay lập tức!)*


Sự phẫn nộ tột cùng từ tiếng lòng của Haru mạnh mẽ đến mức khiến Mei quên cả nỗi sợ hãi thể chất. Cô ngơ ngác nhìn anh bước tới.


Ryota giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của vị Hội trưởng. Hắn cố lấy lại vẻ nghênh ngang, giơ chiếc tai nghe lên thách thức:


"Ồ, Hội trưởng hoàn hảo Kurosawa đây sao? Lên đây làm gì thế? Định bao che cho con nhỏ câm này à?"


Haru không thèm trả lời. Anh bước từng bước chậm rãi nhưng nặng nề về phía Ryota. Chỉ Số Băng Giá Của Haru lúc này đã đạt đến mức đóng băng mọi thứ xung quanh. Hàn khí từ anh tỏa ra khiến Ryota cũng phải vô thức lùi lại một bước.


"Thả chiếc tai nghe xuống," Haru lên tiếng. Giọng nói của anh lạnh lẽo, đều đều vô cảm như một cỗ máy, nhưng chứa đựng một lời đe dọa chết chóc. "Và quỳ xuống xin lỗi cô ấy."


"Hả? Mày điên à? Tao không thả đấy thì làm sao..."


"Okada Ryota," Haru ngắt lời hắn, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào tâm can đối phương. "Bố cậu hiện đang là quản lý cấp trung tại Tập đoàn xây dựng Takada — một công ty con hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn vốn đầu tư của Tập đoàn tài chính Kurosawa. Chỉ cần một cuộc gọi của tôi cho trợ lý Yoshida tối nay, hợp đồng thầu phụ của gia đình cậu sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức. Cậu nghĩ gia đình cậu có thể trụ nổi một tuần ở Tokyo này không?"


Ryota tái mét mặt. Chiếc bật lửa zippo trên tay hắn rơi xuống đất phát ra tiếng "Cạch" khô khốc. Hắn biết Haru không hề nói đùa. Quyền lực của gia tộc Kurosawa là thứ có thể bóp nghẹt tương lai của cả gia đình hắn chỉ bằng một cái búng tay.


Tiếng lòng của Ryota lúc này ngập tràn sự hoảng sợ tột độ dội vào tai Mei:


*(Chết tiệt! Sao tên Kurosawa này lại biết rõ gia thế của mình thế? Hắn điên rồi, ánh mắt của hắn như muốn giết người vậy! Chỉ vì một con nhỏ câm bình dân này mà hắn dám dùng đến quyền lực gia tộc sao? Mình phải rút lui thôi, không thể đùa với lửa được!)*


Hắn run rẩy ném trả chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ xuống đất cạnh chân Mei, lắp bắp:


"Được... được rồi! Tao trả! Coi như hôm nay tao xui xẻo!"


Nói rồi, Ryota vội vàng nhặt chiếc bật lửa lên, lách qua người Haru để chạy trốn về phía cửa thoát hiểm.


Nhưng ngay khi bước đến gần cánh cửa gỗ, sự tức giận và nhục nhã vì bị sỉ nhục dâng lên trong lòng hắn. Ryota khựng lại, lén lút thò tay vào túi quần rút chiếc điện thoại thông minh ra. Hắn quay đầu lại, khéo léo dùng camera điện thoại hướng về phía góc bồn nước.


Trên sân thượng lúc này, Haru đã hoàn toàn vứt bỏ phong thái lạnh lùng trước công chúng. Anh vội vã quỳ xuống bên cạnh Mei, đôi bàn tay thon dài run rẩy nâng lấy cổ tay bị trầy xước của cô. Gương mặt anh tuấn tú tràn ngập sự xót xa, lo lắng tột cùng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.


"Mei... cậu có sao không? Đau lắm đúng không? Tôi xin lỗi... tôi đã không bảo vệ được cậu..."


Tiếng lòng của anh gào thét đau đớn, sưởi ấm toàn bộ tâm hồn đang lạnh giá của Mei:


*(Mei ơi... tớ đau lòng quá! Vết xước này chắc chắn rất rát... Tại sao tớ lại vô dụng thế này chứ! Tớ muốn chịu đau thay cậu, muốn ôm cậu vào lòng để xoa dịu mọi tổn thương này... Xin lỗi cậu, Mei ơi...)*


Haru siết nhẹ cổ tay cô, kéo cô sát vào lồng ngực ấm áp của mình để che chở khỏi cơn gió lạnh.


*Tách.*


Một tiếng động nhỏ cực kỳ khẽ vang lên từ phía cánh cửa gỗ. Okada Ryota nở một nụ cười đầy ác ý và thỏa mãn. Trên màn hình điện thoại của hắn đã ghi lại trọn vẹn bức ảnh tiêu đề: Vị Hội trưởng hoàn hảo, băng giá Kurosawa Haru đang quỳ gối, nắm chặt cổ tay che chở cho cô nàng câm lặng nhạt nhòa Uehara Mei dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.


Hắn nhanh tay cất điện thoại vào túi, lén lút bước xuống cầu thang bóng tối với một suy nghĩ đen tối bùng nổ trong đầu:


*(Haha! Bắt được thóp của mày rồi, Kurosawa Haru! Để xem bức ảnh này lọt vào tay Hội trưởng fanclub Aoyama Kyoko thì con nhỏ câm kia sẽ sống sót thế nào ở cái trường Shinko này!)*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!