Mật Mã Ngược Soi Gương
Ánh nắng ban mai của ngày thứ Sáu lọt qua những kẽ lá phong đỏ, hắt lên khung cửa sổ lớp 11A trường Tư thục Shinko một sắc vàng nhạt lạnh lẽo. Bầu không khí trong lớp học buổi sáng sớm luôn mang theo một sự uể oải, nhưng đối với Uehara Mei, nó lại ngột ngạt đến mức khiến cô khó thở.
Mei ngồi im lặng ở góc bàn sát cửa sổ quen thuộc, hai tay ôm khư khư chiếc ba lô học sinh trước ngực như một tấm khiên bảo vệ. Đôi mắt cô thâm quầng sau một đêm mất ngủ. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, câu nói táo bạo từ tiếng lòng của vị Hội trưởng băng giá Kurosawa Haru vào chiều hôm qua lại dội thẳng vào tâm trí cô: *"Nếu bây giờ, ở cự ly gần thế này, tôi bất ngờ cúi xuống và trao cho cậu một nụ hôn... liệu cậu có đỏ mặt và bỏ chạy không?"*
Nghĩ đến đó, hai má Mei lại nóng ran lên như lửa đốt. Cô vội vàng đeo chiếc Tai Nghe Chống Ồn Sony Cũ lên tai để trốn tránh những tiếng xầm xì xung quanh, nhưng tiếc là chiếc tai nghe đã cạn sạch pin sau chuỗi biến cố liên tiếp, giờ đây chỉ còn là một vật trang trí vô dụng. Cấp Độ Tàng Invisible Xã Hội của cô đang lung lay dữ dội.
Cạch.
Tiếng cửa sau lớp học mở ra. Cả phòng học đang ồn ào bỗng chốc im bặt đi vài giây. Mei không cần ngẩng đầu lên cũng biết là ai vừa bước vào nhờ Kỹ Năng Nhận Biết Mùi Hương Gỗ Thông dịu nhẹ quen thuộc đang thoảng qua mũi cô.
Kurosawa Haru bước vào với phong thái thanh lịch tuyệt đối của một người thừa kế tập đoàn tài chính lớn. Bộ đồng phục Hội học sinh phẳng phiu, chiếc huy hiệu vàng lấp lánh trên ngực áo, và gương mặt tuấn tú lạnh lùng như tạc từ một khối băng ngàn năm. Chỉ Số Băng Giá Của Haru hôm nay dường như còn được kéo lên mức tối đa để che giấu đi sự bối rối sau trò đùa giăng bẫy suy nghĩ ngày hôm qua.
Khi Haru ngồi xuống chiếc ghế ngay bên cạnh Mei, thính giác tâm hồn nhạy cảm của cô lập tức bị kích hoạt trong Phạm Vi Thính Giác Tâm Hồn chưa đầy hai mét. Tiếng lòng của anh bùng nổ, gào thét dồn dập trong đầu cô, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt vô cảm lạnh lùng đang nhìn thẳng lên bảng đen:
*(Aaa! Mei kìa! Cậu ấy đang ngồi cạnh mình! Nhưng sao cậu ấy lại đeo tai nghe chụp tai thế kia? Cậu ấy ghét mình rồi sao? Có phải hôm qua mình nghĩ bậy chuyện nụ hôn làm cậu ấy sợ rồi không? Kurosawa Haru ơi là Kurosawa Haru, mày đúng là một kẻ tồi tệ, sao lại có thể có những suy nghĩ vô liêm sỉ như thế với một cô gái trong sáng như Mei chứ! Nhưng mà... nhìn góc nghiêng của cậu ấy kìa, chiếc kính cận gọng tròn hơi trễ xuống mũi, đôi môi nhỏ nhắn đang mím chặt... Đáng yêu quá, mình muốn ôm cậu ấy một cái thật chặt quá đi mất!)*
Mei suýt chút nữa đã ngã nhào khỏi ghế. Cô vội vàng cúi gập đầu xuống, giả vờ lật giở cuốn sách ngữ văn để giấu đi gương mặt đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Tiếng lòng của anh lúc nào cũng bạo liệt và cuồng nhiệt như một cơn bão nhiệt đới, khiến một cô gái nhút nhát như cô hoàn toàn quá tải cảm xúc.
Để đánh lạc hướng bản thân, Mei lướt mắt nhìn ra ngoài cửa sổ hành lang. Thế nhưng, ngay khi ánh mắt cô chạm vào một bóng người đang đứng khuất sau rặng trúc đào ở sân trường, trái tim cô bỗng thắt lại.
Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo khoác tối màu, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, tay cầm chiếc điện thoại chuyên dụng có ống kính zoom lớn đang hướng về phía cửa sổ lớp 11A.
Kudo Jin — kẻ giám sát do cha của Haru thuê để theo dõi sát sao mọi hành vi của anh.
Cùng lúc đó, tiếng lòng của Haru cũng trở nên căng thẳng và sắc nhọn, mất đi vẻ u mê đáng yêu thường ngày:
*(Chậc, tên thám tử Jin kia lại bám theo mình đến tận đây rồi. Lão già thực sự đã nghi ngờ mình xao nhãng học tập vì một cô gái bình thường. Áp Lực Kỳ Vọng Gia Tộc của lão lúc nào cũng như một chiếc thòng lọng siết chặt cổ mình. Nếu tên Jin chụp được bất kỳ bức ảnh nào cho thấy mình đang tiếp cận Mei, lão già chắc chắn sẽ dùng thế lực của Tập Đoàn Tài Chính Kurosawa để ép cô ấy phải chuyển trường, thậm chí phá hủy tiệm bánh của mẹ Hana... Không được, mình phải giữ khoảng cách tuyệt đối với Mei trước công chúng. Chỉ Số Băng Giá... khóa chặt!)*
Mei nghe thấy toàn bộ những suy nghĩ đầy giằng xé ấy của Haru. Một cảm giác lo sợ cho tiệm bánh ngọt Uehara của mẹ dâng lên, nhưng lấn át tất cả lại là một nỗi thấu cảm sâu sắc dành cho anh. Đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của một vị Hội trưởng được vạn người ngưỡng mộ, Haru thực chất chỉ là một con rối cô độc bị giam cầm trong những quy tắc nghiêm ngặt của gia tộc. Cô muốn nói chuyện với anh, muốn an ủi anh, nhưng Quy Định Cấm Sử Dụng Điện Thoại khắt khe của trường Shinko khiến việc nhắn tin bằng điện thoại trở nên quá mạo hiểm dưới đôi mắt cú vọ của thám tử Jin.
Trong lúc Mei đang bối rối, cô bỗng nghe thấy một tiếng sột soạt nhẹ dưới hộc bàn học bằng gỗ.
Bàn tay thon dài của Haru đang lén lút đẩy Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel qua khe hở nhỏ giữa hai bàn học. Động tác của anh cực kỳ nhanh gọn và điêu luyện, hoàn toàn khuất tầm nhìn của những học sinh khác trong lớp.
Mei cúi xuống, đón lấy cuốn sổ tay và đặt nó lên đùi mình dưới gầm bàn. Thế nhưng, ngay khi mở trang giấy mới ra, cô bàng hoàng nhận ra những dòng chữ bên trong hoàn toàn hỗn loạn. Những nét mực đen từ Chiếc Bút Máy Parker Cổ Điển của Haru uốn lượn một cách kỳ lạ, đảo ngược hoàn toàn giống như một loại mật mã cổ bí ẩn.
Mei bối rối ngước mắt nhìn sang Haru. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng như tượng đá, mắt nhìn thẳng lên bảng đen, nhưng tiếng lòng của anh lại vang lên đầy kiên nhẫn:
*(Mei ngốc nghếch... Đừng nhìn tôi trực diện như thế, tên Jin sẽ phát hiện ra mất. Hãy lấy chiếc gương trang điểm nhỏ trong bóp bút của cậu ra đi. Đó là Kỹ Thuật Viết Ngược Soi Gương của tôi. Chỉ có thể đọc được khi phản chiếu qua gương thôi. Như vậy, dù cuốn sổ này có bị ai tịch thu hay chụp trộm, họ cũng sẽ chỉ thấy những ký tự vô nghĩa. Tôi đã phải thức đến ba giờ sáng để luyện viết ngược bằng tay trái đấy... Ôi, biểu cảm ngơ ngác của cậu ấy lúc này dễ thương quá, muốn véo má cậu ấy một cái ghê...)*
Mei khẽ cắn môi để ngăn mình không bật cười trước sự u mê hài hước của anh. Cô nhanh nhẹn mở bóp bút vải, lấy ra chiếc gương trang điểm nhỏ cầm tay hình trái tim, đặt khéo léo dưới hộc bàn để phản chiếu trang giấy ngược.
Phép màu lập tức xuất hiện. Qua mặt gương thủy tinh sáng bóng, những nét chữ ngược của Haru trở nên vô cùng ngay ngắn, thanh lịch và rõ ràng:
*"Kẻ giám sát của cha tôi đang ở ngoài cửa sổ hành lang. Đừng ngẩng đầu nhìn hắn. Hãy giả vờ như chúng ta không quen biết. Chúng ta sẽ giao tiếp bằng cách viết ngược này nhé. Cổ họng cậu hôm nay thế nào rồi? Đã đỡ đau hơn chưa?"*
Trái tim Mei như có một dòng nước ấm áp tràn qua. Cô nhanh chóng cầm bút chì, cố gắng bắt chước cách viết ngược của anh một cách chậm rãi, nắn nót từng chữ dưới hộc bàn để trả lời:
*"Tôi ổn, trà của bà ngoại thực sự rất có hiệu nghiệm. Cảm ơn Hội trưởng đã lo lắng. Còn anh... đêm qua anh có bị phạt nặng không?"*
Mei lướt nhẹ ngón tay, chuyền cuốn sổ tay xanh pastel trở lại qua khe bàn. Khi Haru đón lấy cuốn sổ, ngón tay thon dài của anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay của cô.
Một cái chạm tay ngắn ngủi chưa đầy một giây, nhưng đủ để kích hoạt cơn địa chấn tâm lý dữ dội nhất trong tiếng lòng của chàng trai băng giá:
*(Aaa! Chạm tay rồi! Ngón tay Mei mềm quá, ấm áp quá! Da cậu ấy trắng mịn như bột bánh ngọt vậy, mùi hương oải hương dịu nhẹ từ người cậu ấy cứ quẩn quanh mũi mình... Mình muốn nắm lấy bàn tay này quá, muốn đan chặt các ngón tay vào nhau và không bao giờ buông ra! Nhưng không được, Kurosawa Haru, mày phải kiềm chế! Mày đang bị giám sát! Nhưng mà... Mei lo lắng cho mình kìa! Cậu ấy hỏi mình có bị phạt nặng không... Ôi, trái tim mình sắp nổ tung vì hạnh phúc rồi! Thực ra quỳ gối cả đêm trong phòng trà đạo lạnh lẽo cũng hoàn toàn đáng giá nếu được cậu ấy lo lắng thế này...)*
Mei nghe thấy thế thì mặt đỏ bừng lên tận mang tai. Cô vội vàng gục đầu xuống bàn học để che giấu biểu cảm của mình. Hóa ra anh thực sự đã bị phạt quỳ gối cả đêm vì đã cứu cô dưới hầm lưu trữ tối hôm qua! Sự hối hận dâng lên trong lòng cô, hòa quyện với một tình cảm ngọt ngào, kiên định khó tả.
Haru lén mở chiếc gương nhỏ đặt trong hộc bàn của mình để đọc dòng chữ của cô. Khóe môi anh ẩn hiện một nụ cười mỉm thanh lịch cực kỳ hiếm hoi, nhưng ngay lập tức biến mất khi tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang vang lên.
Cạch!
Cánh cửa lớp 11A bị đẩy ra một cách thô bạo.
Thầy Iwata — giáo viên giám thị khét tiếng khắt khe và bảo thủ của trường Shinko — bước vào lớp với gương mặt nghiêm nghị không một nụ cười, tay cầm chiếc thước kẻ gỗ lớn gõ mạnh xuống bàn giáo viên phát ra tiếng "Chát" chói tai.
"Tất cả học sinh trật tự!" Giọng nói của thầy Iwata vang lên lạnh lùng. "Nhận được phản ánh về việc học sinh lớp 11A mang nhiều vật phẩm lạ vi phạm nội quy rèn luyện vào trường, ban kỷ luật tiến hành Cuộc Khảo Sát Kỷ Luật Học Đường Khắt Khe đột xuất ngay tại chỗ! Tất cả mở cặp sách và ngăn bàn ra để kiểm tra!"
Cả lớp học lập tức nháo nhào trong sự hoảng loạn ngầm. Nhiều học sinh vội vã giấu điện thoại hoặc truyện tranh vào những góc khuất.
Mei tái mét mặt. Cuốn Sổ Tay Bìa Da Xanh Pastel chứa đầy những dòng chữ ngược mật mã và những nét vẽ chibi đáng yêu của cô về Haru hiện đang nằm hờ trên đùi cô dưới gầm bàn! Ngăn bàn học của cô quá nông, nếu đặt vào đó, thầy Iwata chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức khi tiến hành lục soát. Nếu cuốn sổ mật mã này bị tịch thu, mối quan hệ bí mật giữa cô và Hội trưởng hoàn hảo sẽ bị phơi bày trước ban giám hiệu, đẩy cô vào nguy cơ bị hạ hạnh kiểm và mất học bổng.
Thầy Iwata cầm cây thước kẻ gỗ, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng bắt đầu quét qua từng dãy bàn, tiếng bước chân nặng nề của thầy đang tiến gần hơn bao giờ hết về phía dãy bàn sát cửa sổ của Mei.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, thính giác tâm hồn của Mei bỗng nghe thấy tiếng lòng dồn dập, đầy quyết đoán của Haru ngay bên cạnh:
*(Chết tiệt! Lão Iwata khét tiếng khắt khe, ngăn bàn của Mei quá nông, lão chắc chắn sẽ thấy cuốn sổ! Không được để lão tịch thu cuốn sổ mật mã của hai đứa! Mei, đưa nó cho tôi! Lão sẽ không bao giờ dám lục cặp của Hội trưởng hoàn hảo đâu! Đưa đây nhanh lên!)*
Không kịp suy nghĩ bằng lý trí, Mei hành động hoàn toàn theo sự chỉ dẫn từ tiếng lòng của Haru. Ngay trước khi thầy Iwata bước đến bàn mình chỉ hai bước chân, Mei nhanh trí lách nhẹ bàn tay dưới hộc bàn, luồn cuốn sổ tay xanh pastel qua khe hở và nhét sâu vào trong chiếc cặp sách da cao cấp đang mở hờ của Haru treo bên cạnh ghế.
Chỉ một giây sau khi cô rút tay lại, chiếc thước kẻ gỗ lớn của thầy Iwata đã gõ mạnh lên mặt bàn của cô.
"Uehara Mei. Mở cặp sách và ngăn bàn ra cho tôi kiểm tra!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!