Màn Sương Màu Xám Tro
Tiếng bốt giày của Hoàng Mạnh Cường nện dồn dập trên thềm đá tiệm đồng hồ Tư Mắt Kính, bóng đen của gã thám tử tư bẩn áp sát cánh cửa gỗ cũ kỹ. Trong căn phòng tối chật hẹp, Trần Thế An không còn đường lui. Tai trái anh rít lên tiếng ù cơ học 19kHz chói tai, trong khi mắt phải nhòe đỏ vì xuất huyết võng mạc, chỉ còn nhìn thấy những vệt sáng lờ mờ.
Anh nghiến răng, đặt chiếc máy ghi âm phổ thạch anh thô sơ cũ lên sạp radio bên cạnh cửa sổ, gạt công tắc nguồn cơ học. Thiết bị bắt đầu phát ra dao động thạch anh giả lập tần số của Phổ Âm Kính. Ngay khi Cường đạp gãy chốt cửa xông vào, An đã lách người qua khung cửa sổ ngách sau, nhảy xuống con hẻm nhỏ của khu chế tác bạc.
Từ trường nhiễu loạn từ những chiếc máy hàn điện và lò nung cảm ứng đang hoạt động âm ỉ của khu phố cổ đã che giấu hoàn toàn thân nhiệt và hơi thở của An trước máy quét sinh học của Cường. Anh kéo sụp chiếc mũ kaki sũng nước, ôm chặt chiếc túi chì chứa Phổ Âm Kính đã được lắp thạch anh lọc tần số siêu trầm mới, chạy điên cuồng trong màn mưa bão hướng về phía Hẻm 148 Xóm Đất. Cơn sốt nhẹ do vết nhiễm trùng ở cổ tay trái bắt đầu thiêu đốt huyết quản, nhưng ý nghĩ về Mỹ Linh đang bị kẹt trên gác mái khiến anh không thể dừng lại.
Khi An tiếp cận đầu Hẻm 148 Xóm Đất, một luồng ánh sáng neon màu vàng cam cực mạnh hắt qua màn mưa xối xả, cắt nát bóng tối thành những vệt sáng sắc cạnh. Toàn bộ lối vào chính của khu ổ chuột đã bị phong tỏa bởi các rào chắn laser vô hình của Đội Cảnh sát Tư tưởng Cửu Long (Phân khu Chợ Lớn). Những chiếc xe bọc thép sơn đen xám đỗ xéo góc đường, đèn pha quét liên tục qua các mái nhà tôn thấp lè tè.
"Tất cả cư dân đứng yên tại chỗ!" Tiếng loa phóng thanh của cảnh sát rền rĩ giữa tiếng sấm. "Chúng tôi đang thực hiện quy trình phun hóa chất khử trùng phòng dịch định kỳ. Đề nghị đóng chặt cửa sổ và không ra ngoài."
An núp sau một thùng phuy sắt rỉ sét, mắt phải rướm máu cố gắng điều chỉnh tiêu cự. Qua làn mưa dày đặc, anh nhìn thấy Trung úy Đặng Văn Minh—cánh tay phải của Lâm Thế Vũ—đang đứng trên bệ xe tải chỉ huy. Minh đeo chiếc mặt nạ phòng độc bọc chì kín mít, đôi găng tay da đen bóng chỉ huy toán lính vận hành các vòi phun áp lực cao.
Chúng đang thực hiện Giao thức "Vệ Sinh Nhận Thức".
Từ các họng súng phun sương gắn trên xe, một làn khói dày đặc màu xám tro bắt đầu tuôn ra, cuồn cuộn lan tỏa vào từng ngóc ngách của con hẻm hẹp. Đó không phải là thuốc muỗi. Đó là Dung dịch ức chế thần kinh "Lãng Quên-09" nồng độ cao.
An hơi ngẩng đầu, cánh mũi phập phồng nhẹ, áp dụng Kỹ năng "Truy tìm dấu vết hóa chất" bằng khứu giác để phân tích bầu không khí. Một mùi hắc nhẹ, ngọt lịm như đường cháy pha lẫn vị chua chát của axit xộc thẳng vào mũi anh. Hóa chất này hoạt động bằng cách xâm nhập qua đường hô hấp, liên kết với các tế bào thần kinh thùy thái dương và phá hủy các synapse lưu trữ ký ức ngắn hạn trong vòng 24 giờ.
"Lãng Quên-09..." An thì thầm, cổ họng lập tức cảm thấy khô khốc và nóng rát dù chỉ mới hít phải một lượng cực nhỏ khuếch tán trong gió.
Anh phân tích hướng gió. Cơn bão nhiệt đới đang thổi mạnh từ hướng Đông Nam, đẩy màn sương xám tro cuộn xoáy dưới lòng hẻm ngập nước. Vì hóa chất này nặng hơn không khí, nó sẽ tích tụ đậm đặc nhất ở tầm thấp từ mặt đất lên đến khoảng một mét rưỡi. Đi bộ dưới lòng hẻm lúc này đồng nghĩa với việc tự sát nhận thức.
An nhìn về phía căn gác mái của tiệm sửa xe Lý Quán Thánh cách đó năm mươi mét. Tiếng súng phun áp lực đang rít lên từng hồi ghê rợn ngay chân cầu thang gỗ dẫn lên phòng anh. Mỹ Linh đang nằm trên đó. Con bé nhạy cảm với tiếng ồn trắng và hóa chất, nếu hít phải làn sương này, thùy trán của cô bé sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.
Không có mặt nạ phòng độc bọc chì, An phải tự tạo ra lá chắn cho riêng mình. Anh xé một vạt lớn từ chiếc áo sơ mi mỏng bên trong, thấm đẫm dòng nước mưa bẩn thỉu đang chảy tràn trên nắp thùng phuy rỉ sét, rồi quấn chặt ba vòng quanh mũi và miệng. Nước mưa lạnh buốt tạm thời làm dịu niêm mạc đường hô hấp, nhưng anh biết tấm vải ướt này chỉ có thể lọc được các hạt sương lớn trong vòng chưa đầy năm phút.
An quyết định leo lên mái nhà. Anh bám tay vào chiếc ống thoát nước bằng nhựa đã nứt nẻ bên hông một tiệm may cũ, dùng sức chân lết cơ thể gầy gò lên mái tôn trơn trượt. Vết rách nhiễm trùng ở cổ tay trái co rút đau đớn, mủ và máu rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc kaki. Anh nghiến răng, gõ nhẹ ngón tay trỏ phải lên thái dương theo nhịp 19Hz để cưỡng chế đại não không bị ngất đi vì đau đớn.
Mái tôn rỉ sét dưới cơn bão trơn như bôi mỡ. An phải bò bằng cả hai tay hai chân, áp sát ngực xuống lớp kim loại lạnh ngắt để phân tán trọng lượng, tránh tiếng động tôn kêu rầm rập có thể thu hút sự chú ý của tuần viên phía dưới. Gió bão quật liên tục vào lưng anh, sương độc màu xám tro bốc lên từ lòng hẻm bắt đầu liếm qua rìa mái tôn, tạo thành một màn sương mờ đục che khuất tầm nhìn vốn đã suy giảm của anh.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng cực mạnh từ đèn pha của xe tuần tra quét dọc qua các mái nhà. Luồng sáng dừng lại chỉ cách vị trí An đang nằm chưa đầy hai mét. Một gã tuần viên đeo mặt nạ phòng độc đứng dưới đường đang chĩa thẳng đèn pin công suất cao lên mái tôn.
An đóng băng mọi chuyển động. Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức 110 nhịp/phút, kích hoạt tiếng vo vo cảnh báo của bốt dân phòng gần đó. Anh lập tức áp dụng Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim", thở ra kéo dài gấp đôi thời gian hít vào để hạ nhịp tim xuống.
Tay phải anh rờ rẫm trên mái tôn, chạm phải một mảnh ngói vỡ của ngôi nhà bên cạnh. An dùng hết sức lực còn lại của cánh tay phải, ném mạnh mảnh ngói sang hướng ngược lại, rơi trúng mái tôn của một xưởng dệt lậu đối diện.
Binh! Tiếng kim loại va chạm lớn vang lên giữa tiếng mưa.
"Có động tĩnh ở hướng chín giờ trên mái xưởng dệt!" Tiếng gã tuần viên hét lên qua bộ đàm. Luồng ánh sáng trắng lập tức quét lệch sang hướng khác, toán lính tuần tra nhanh chóng di chuyển về phía xưởng dệt.
An tranh thủ khoảng trống thời gian, trườn nhanh qua ba mái nhà liên tiếp để tiếp cận gác mái của mình. Lối vào duy nhất không bị khóa là cửa sổ ngách sau gác mái. Tuy nhiên, để đến được đó, anh phải tụt xuống ban công gỗ nhỏ—nơi màn sương xám tro đang tích tụ đậm đặc nhất do luồng gió bão bị chặn lại bởi vách tường tiệm sửa xe.
An buông hai tay, tuột xuống ban công gỗ. Ngay khi chân anh vừa chạm đất, anh sơ ý hít phải một ngụm khí độc lọt qua lớp khẩu trang vải ướt.
Lồng ngực An lập tức co thắt dữ dội. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim tẩm axit đang đâm nát phế quản của anh. Anh ho sặc sụa, bọt mép rỉ ra bên khóe miệng. Cơn đau từ thùy thái dương bùng phát như một vụ nổ lớn, đẩy chỉ số quá tải nhận thức của anh lên ngưỡng báo động. Tai trái anh mất hoàn toàn thính giác, chỉ còn tiếng rít chói tai ở tần số cực cao. Mắt phải nhòe đi, chỉ còn thấy một màu đỏ ngầu của máu.
"Mỹ Linh..." An rên rỉ trong đầu, tầm nhìn đảo lộn. Anh khuỵu gối xuống sàn gỗ ban công trơn trượt, suýt nữa lịm đi.
Trong cơn mê loạn, anh rút Chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen từ túi quần ra, bật mạnh nắp.
Tách!
Tiếng kim loại va chạm thanh giòn vang lên sát màng nhĩ tai phải. Âm thanh cơ học quen thuộc hoạt động như một mỏ neo thính giác mạnh mẽ, giật đại não anh ra khỏi vòng xoáy ảo giác của hóa chất. An tự châm tàn lửa nóng vào mu bàn tay trái đang nhiễm trùng. Nỗi đau thể xác tột độ truyền tín hiệu khẩn cấp lên thùy đỉnh, ép vỏ não tái lập liên kết logic thực tại.
An thở dốc, dùng tay bám chặt vào bậu cửa sổ gỗ, dùng sức đẩy mạnh khung kính trượt ra.
Anh nhoài người vào trong gác mái. Căn phòng chật hẹp chứa đầy sơ đồ vụ án giờ đây đã bắt đầu tràn ngập sương xám tro đang rò rỉ qua các khe hở sàn gỗ từ tiệm sửa xe phía dưới. Trên chiếc giường tre nhỏ ở góc phòng, Trần Mỹ Linh đang nằm co quắp, hai tay ôm chặt con búp bê vải rách. Gương mặt cô bé xanh xao, đôi môi tím tái, và hơi thở bắt đầu đứt quãng do hít phải khí độc.
Ngay chân cầu thang gỗ phía dưới gác mái, tiếng súng phun áp lực của toán lính dưới sự chỉ huy của Trung úy Đặng Văn Minh rít lên từng hồi dồn dập, sương độc xám tro đang phun thẳng vào cửa chính tiệm sửa xe, dâng lên gác mái mỗi lúc một nhanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!