Chợ Đen Và Kẻ Săn Mồi
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Chợ Lớn không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Những hạt mưa nặng hạt như những mảnh thủy tinh găm thẳng vào da thịt Trần Thế An khi anh lết từng bước chân khập khiễng ra khỏi phòng khám của bác sĩ Trương Vĩnh. Nước lụt đen ngòm dưới chân đã dâng lên quá đầu gối, mang theo mùi hôi thối của rác thải công nghệ và vị hắc ngọt chết chóc của hóa chất Lãng Quên-09 rò rỉ.
Cổ tay trái của An quấn chặt vạt vải sờn rách từ chiếc áo khoác kaki đang nóng ran lên. Vết rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế từ mấy đêm trước giờ đây đã sưng tấy đỏ ngầu, mủ và nước mưa bẩn rỉ ra qua thớ vải sũng nước, tỏa ra cơn đau nhức nhối chạy dọc cánh tay vào tận xương tủy. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ thiêu đốt huyết quản anh. Phía sau dái tai phải, vết sẹo phẫu thuật cũ hình hoa sen cách điệu cũng nóng ran như có một dòng điện ký sinh đang liên tục kích thích vào thùy thái dương. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn, tiếng o o cơ học ở tần số 19kHz rít lên liên tục, trong khi võng mạc mắt phải bị xuất huyết tạo thành một màng sương đỏ sẫm che khuất một phần ba tầm nhìn không gian.
An siết chặt nắm tay phải, nơi chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen nằm im lìm trong túi quần. Anh chỉ có đúng hai mươi tư giờ. Nửa liều An Thần Kính mà bác sĩ Vĩnh tiêm cho Mỹ Linh chỉ là một giải pháp trì hoãn tạm thời. Nếu trong vòng một ngày tới, anh không mang được cuốn sổ chi tiêu bẩn của bà Xuân về để đổi lấy nửa liều thuốc thứ hai, thùy trán của con gái anh sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Để đột nhập vào biệt thự gương của bà Xuân, anh bắt buộc phải có một thiết bị quét Phổ Âm Kính hoạt động hoàn hảo. Mà muốn vậy, anh cần một thạch anh lọc tần số siêu trầm mới để thay thế cho bộ lọc cũ đã bị cháy đen.
Địa điểm duy nhất có thể tìm thấy thứ linh kiện thời chiến không chứa mã định danh số học đó là Chợ đồ cổ Chợ Lớn, nằm dọc theo vỉa hè đường Triệu Quang Phục.
An kéo sụp chiếc mũ kaki sũng nước, khòm lưng bước đi trong bóng tối của những con hẻm hẹp. Anh di chuyển như một bóng ma, nương theo những vệt tối của vách tôn rỉ sét và bóng râm của những búi dây cáp điện sa trĩu đầu người. Đây là Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất" mà anh đã rèn luyện suốt những năm làm cảnh sát hình sự.
Khi lách ra đến rìa đường Triệu Quang Phục, Chợ đồ cổ hiện ra dưới màn mưa xối xả như một nghĩa địa của những ký ức bị bỏ hoang. Những sạp hàng thô sơ được che chắn tạm bợ bằng những tấm bạt rách nát đang bay phần phật trong gió bão. Ánh đèn đường vàng vọt, mờ đục khúc xạ qua màn nước mưa, hắt lên những đống đồ đồng cũ, những chiếc lư hương rỉ sét, và những chiếc radio vỏ gỗ mục nát xếp chồng lên nhau trên những chiếc bàn gỗ mục.
An cúi đầu, nhìn nghiêng một góc bốn mươi lăm độ xuống mặt đường sũng nước theo Quy tắc "Không nhìn trực diện vào camera thông minh". Trên đỉnh cột điện đầu phố, chiếc camera quét sinh trắc học của tập đoàn Cửu Long đang liên tục xoay quét, phát ra những tia laser định vị màu đỏ mảnh như sợi chỉ. Chỉ cần anh ngẩng mặt lên, thuật toán AI trung tâm sẽ lập tức nhận diện võng mạc đỏ ngầu của anh và phát tín hiệu báo động đỏ về bốt dân phòng gần nhất.
Đột nhiên, tai trái của An—nơi tiếng ù 19kHz đang hoạt động như một bộ lọc thính giác tự nhiên—bắt đầu bóc tách được một âm thanh lạ giữa tiếng mưa bão gầm rú.
Tiếng bước chân.
Đó là tiếng đế giày bốt bằng cao su nện đều đặn, dứt khoát trên mặt đường nhựa ướt sũng. Khoảng cách tầm mười lăm mét phía sau anh. An không quay đầu lại. Qua màng sương đỏ của mắt phải, anh lén quan sát hình ảnh phản chiếu trên tấm gương vỡ của một sạp bán đồ đồng cũ bên đường.
Một gã đàn ông cao gầy, khoác chiếc áo khoác da đen bóng sũng nước đang lững thững đi tới. Gương mặt gã bết dầu, mái tóc vuốt ngược ra sau, và đôi mắt ti hí sắc lẹm như mắt rắn đang quét qua các sạp hàng với sự kiên nhẫn của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp. Trong tay phải của gã, một thiết bị định vị tần số cầm tay màu đen đang nhấp nháy một ánh đèn LED đỏ rực.
Hoàng Mạnh Cường.
Gã thám tử tư bẩn chuyên nhận những hợp đồng dọn dẹp rác thải công nghệ cho tập đoàn Cửu Long.
Trái tim An đập mạnh một nhịp dồn dập. Làm thế nào Cường có thể định vị được anh nhanh như vậy khi Phổ Âm Kính đang tắt nguồn và được bọc kín trong túi chì cách điện dưới đáy giỏ phế liệu?
Câu trả lời lập tức hiện rõ trong đầu An với một sự lạnh buốt: Vết máu.
Đêm hôm trước, trong lúc khống chế Trương Mập tại ngách hẻm 148, cổ tay trái đang chảy máu của An đã vô tình quẹt vào vách tôn rỉ sét. Cường chắc chắn đã thu thập vết máu đó, trích xuất dữ liệu ADN sinh trắc học của anh và nạp vào máy quét cầm tay của hắn. Thiết bị định vị của Cường không quét sóng điện từ của Phổ Âm Kính, nó đang quét dấu vết sinh học và hơi thở chứa hạt aerosol đặc thù của anh trong không khí.
An nghiến răng, cố gắng tăng tốc độ bước đi để lách vào một con ngõ hẹp dẫn vào khu chế tác bạc. Nhưng ngay khi anh vừa sải bước nhanh, lồng ngực anh thắt lại. Cơn đau từ vết rạn xương sườn cũ bùng phát, nhịp tim của anh đột ngột tăng vọt lên mức 110 nhịp/phút.
Ngay lập tức, chiếc loa phát thanh công cộng gắn trên cột điện bốt dân phòng cách đó hai mươi mét phát ra tiếng vo vo tần số thấp. Đèn cảm biến trên đỉnh bốt chuyển từ màu xanh sang màu vàng cam nhấp nháy.
"Cảnh báo. Phát hiện dao động nhịp sinh học bất thường tại khu vực Triệu Quang Phục. Đề nghị cư dân đứng im để kiểm tra sinh trắc học."
An khựng lại. Nếu anh tiếp tục chạy, còi báo động đỏ sẽ rú lên và lính tuần tra sẽ khóa chặt toàn bộ khu chợ trong vòng ba phút. Anh buộc phải ép bản thân đứng im dưới mái hiên của một tiệm bán sách cũ.
An nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu bằng mũi trong vòng bốn giây, giữ hơi thở trong bốn giây, rồi chậm rãi thở ra bằng miệng trong vòng tám giây theo Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim" (Heart Rate Control). Anh lặp lại chu kỳ thở ba lần, tưởng tượng dòng máu đang chảy chậm lại trong huyết quản, ép các dây thần kinh phế vị hạ nhịp tim xuống mức 58 nhịp/phút.
Chiếc loa phát thanh im bặt. Đèn cảm biến trên bốt gác chuyển về màu xanh lá cây nhạt. An thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã vã ra đầy trán hòa lẫn với nước mưa.
Tuy nhiên, khoảng trễ đó đã giúp Hoàng Mạnh Cường rút ngắn khoảng cách xuống còn chưa đầy mười mét. Chiếc máy dò trên tay Cường bắt đầu phát ra những tiếng tít tít dồn dập, ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục với tần số cực nhanh.
An biết mình không thể chạy trốn bằng thể chất trong tình trạng chấn thương và nhiễm trùng hiện tại. Anh bắt buộc phải đấu trí địa lý.
Nhìn quanh sạp đồ cổ bên cạnh, An phát hiện một chiếc radio vỏ gỗ cũ kỹ thời chiến nằm lăn lóc trên một chiếc bàn gỗ mục. Đó là một chiếc radio sử dụng thạch anh thô sơ, không kết nối mạng số. An nhanh chóng đưa tay vào giỏ phế liệu, rút ra chiếc máy ghi âm phổ thạch anh thô sơ cũ—vật phẩm anh dùng để thu âm tiếng ồn trắng công cộng.
Anh đặt chiếc máy ghi âm lên sạp radio cũ, dùng ngón tay gạt công tắc nguồn cơ học cho nó chạy ẩn, đồng thời vặn núm tần số của chiếc radio cũ kế bên trùng khớp với tần số dao động ký sinh của Phổ Âm Kính. Chiếc radio bắt đầu phát ra những tiếng rè rè điện từ siêu nhỏ, tạo ra một nguồn phát sóng hài thạch anh giả lập hoàn hảo.
Đây là sự đánh đổi tàn nhẫn. Anh buộc phải bỏ lại chiếc máy ghi âm phổ thạch anh—công cụ thu thập chứng cứ duy nhất của mình—để làm mồi nhử.
Ngay khi An vừa lách người vào bóng tối của con ngõ hẹp phía sau sạp hàng, Hoàng Mạnh Cường đã bước đến đầu ngách. Chiếc máy dò trên tay gã chỉ thẳng vào sạp radio cũ, tiếng tít tít rú lên chói tai.
Cường nở một nụ cười đê tiện, bước nhanh đến giật phăng tấm bạt che sạp hàng. Nhưng dưới tấm bạt chỉ có chiếc radio cũ đang rè rè bên cạnh chiếc máy ghi âm cassette đang quay băng vô vọng.
"Mẹ kiếp!" Cường chửi thề một tiếng, đập mạnh chiếc máy dò xuống bàn gỗ. Gã lập tức nhận ra mình đã bị lừa bằng một mục tiêu tần số giả.
Lợi dụng vài chục giây ngắn ngủi đó, An áp dụng Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất", luồn lách qua các con hẻm chằng chịt của khu chế tác bạc phía sau chợ. Đây là khu vực có hàng chục tiệm gia công trang sức thủ công. Những chiếc máy hàn điện tần số cao và lò nung cảm ứng đang hoạt động âm ỉ trong đêm bão tạo ra một vùng từ trường nhiễu loạn tự nhiên cực mạnh, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng định vị thạch anh của Cường.
An lướt nhanh qua những ngách hẹp tối tăm, bước chân khập khiễng nện nhẹ trên nền đất ẩm ướt không hề phát ra tiếng động. Cuối cùng, anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, sứt mẻ nằm sâu trong hẻm Triệu Quang Phục.
Trên cánh cửa treo một chiếc biển gỗ nhỏ phai màu: "Tiệm sửa đồng hồ Tư Mắt Kính".
An gõ cửa theo nhịp điệu cơ học ba ngắn một dài. Cánh cửa khẽ mở ra một khe hẹp, để lộ gương mặt gầy gò, lưng còng của ông lão đeo chiếc kính lúp chuyên dụng một bên mắt.
"Vào đi, An. Cậu đang bị bám đuôi sát nút đấy," Tư Mắt Kính khàn giọng nói, nhanh chóng kéo An vào trong và chốt chặt cửa gỗ.
Không gian bên trong tiệm ngập tràn tiếng tích tắc đều đặn, cơ học của hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường cổ kính. Mùi dầu máy, mùi đồng rỉ sét và mùi gỗ mục tạo ra một cảm giác tĩnh lặng kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của bão tố bên ngoài.
Tư Mắt Kính dẫn An vào căn phòng tối phía sau, nơi đặt chiếc kính hiển vi quang học cũ và những khay đựng bánh răng đồng nhỏ xíu.
"Thạch anh lọc tần số siêu trầm của cậu đây," Tư Mắt Kính đặt một viên thạch anh tự nhiên có độ tinh khiết cao, được mài giũa tỉ mỉ xuống mặt bàn lót nỉ đen. "Tôi đã hiệu chỉnh nó để lọc sạch mọi dải tần dưới 20Hz. Nhưng cậu phải cẩn thận, Hoàng Mạnh Cường đã mua chuộc toàn bộ tuần viên của bốt số 4 để phong tỏa các lối ra của chợ rồi."
An cầm viên thạch anh lên, cảm nhận độ lạnh và rung động tự nhiên của nó trong lòng bàn tay sưng tấy. Anh nhanh chóng rút Phổ Âm Kính từ trong túi chì ra, chuẩn bị tiến hành thay thế phần cứng.
Nhưng ngay khi anh vừa đặt máy quét lên bàn, chiếc máy dò tần số của anh đột ngột phát ra một tiếng bíp dài báo động đỏ.
An nhìn ra khe cửa sổ gỗ hướng ra ngõ trước.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt khúc xạ qua màn mưa, Hoàng Mạnh Cường đã đứng ngay đầu con hẻm nhỏ dẫn vào tiệm. Chiếc áo khoác da đen của gã đẫm nước, tay cầm thiết bị định vị tần số đang nhấp nháy đèn đỏ liên tục với tần số cực nhanh, báo hiệu khoảng cách giữa kẻ săn mồi và con mồi đã co hẹp lại chỉ còn chưa đầy mười mét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!