Nguồn Nước Độc
Tiếng bước chân của Trịnh Kim Ngọc lịm dần sau cánh cửa gỗ khép hờ, để lại căn gác mái một sự im lặng đến rợn người. Ánh đèn neon vàng vọt trên trần nhà khẽ nhấp nháy, hắt những vệt sáng yếu ớt lên chiếc khuy áo mạ vàng khắc hình hoa sen cách điệu nằm im lịm trên mặt bàn gỗ sần sùi dính đầy mạt sắt. Vết xước cơ học sâu hoắm trên mặt khuy áo như một con mắt quỷ đang nhìn xoáy vào tâm trí Trần Thế An.
An đứng im lặng, ngón tay trỏ phải của anh vẫn gõ đều đặn theo bản năng lên vùng xương thái dương. Tách. Tách. Tách. Nhịp gõ 19Hz—mỏ neo thính giác duy nhất giữ đại não anh không bị cuốn vào cơn bão ảo giác—vẫn vang lên cô độc. Nhưng lúc này, cơn đau nhức nhối từ vết thương rách sâu ở cổ tay trái bị nhiễm trùng sưng tấy do nước mưa bẩn bắt đầu giật lên từng hồi dữ dội. Hơi nóng rát chạy dọc cánh tay, kích thích cơn sốt nhẹ âm ỉ trong huyết quản anh. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn, tiếng o o đơn điệu ở tần số cao liên tục rít lên như một mũi khoan nhỏ cắm sâu vào thùy thái dương. Võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn của anh bị phủ một màng sương đỏ sẫm, biến mọi vật thể xung quanh thành những bóng ma nhòe nhoẹt.
An chậm rãi đưa tay quấn lại vạt vải mỏng quanh cổ tay trái, nén cơn đau buốt. Anh cầm chiếc khuy áo hoa sen lên, bọc kỹ vào một mảnh giấy báo cũ rồi nhét sâu vào túi áo khoác kaki sờn rách.
Ở góc phòng, chiếc máy tính để bàn tự chế của Lê Quốc Khánh vẫn đang chạy ẩn tiến trình giải mã dữ liệu thô .RAW từ ký ức của Lâm Văn Tám. Trên màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh ma quái, con số "40%" đứng im lìm như một lời thách thức thời gian.
Đột nhiên, chiếc bộ đàm tự chế đặt trên bàn máy tính phát ra tiếng rè rè chói tai, cắt nát không gian tĩnh mịch. Giọng nói của bác sĩ lão khoa Trương Vĩnh vang lên, đứt quãng và đầy hoảng loạn qua dải tần số lậu:
"An... cậu có nghe tôi nói không? Con bé Mỹ Linh... Mỹ Linh đột ngột lên cơn sốt cao lắm! Con bé đang co giật... thùy trán của nó đang phản ứng cực kỳ dữ dội với một nguồn kích ứng ngoại vi! Cậu phải đến phòng khám ngay lập tức!"
Trái tim An như thắt lại. Cơn đau thùy thái dương bỗng chốc bị đè bẹp bởi nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha. Không kịp suy nghĩ, An lao xuống chiếc cầu thang sắt rỉ sét của tiệm sửa xe Lý Quán Thánh, băng thẳng vào màn mưa giông đang trút xối xả xuống khu ổ chuột Xóm Đất.
Bên ngoài, cơn bão nhiệt đới đã biến những con hẻm chằng chịt của Chợ Lớn thành những dòng sông bùn đen ngòm, ngập sâu đến đầu gối. Nước mưa hòa lẫn rác thải công nghệ, dầu máy rò rỉ và một thứ mùi hắc ngọt kỳ lạ—thứ mùi mà khứu giác nhạy bén của An lập tức nhận diện là tàn dư của hóa chất ức chế thần kinh Lãng Quên-09 bốc lên từ các họng cống ngầm.
An chạy như điên dại qua những con hẻm tối tăm, bước chân khập khiễng vì cơn đau rạn xương sườn cũ hành hạ. Nước lụt lạnh ngắt mơn trớn vết thương hở ở cổ tay trái, khiến cơn nhiễm trùng càng thêm nhức nhối. Trong đầu anh, tiếng ù tai 19kHz hòa cùng tiếng mưa bão tạo thành một bản hòa âm chết chóc.
Khi chạy ngang qua một cửa hàng tiện lợi tự động của tập đoàn Cửu Long rực sáng ánh đèn LED trắng vô trùng, An khựng lại. Nhìn qua tấm kính, anh thấy những hộp thuốc "An Thần Kính"—dược phẩm ức chế thần kinh duy nhất có thể cứu vãn thùy trán của Mỹ Linh—đang được xếp ngay ngắn trên kệ kính tự động.
Desperate và mất phương hướng, An lao vào cửa hàng. Anh không có Bio-Credits trong tài khoản số vì điểm nhân cách đã bị hạ xuống Cấp F (Kẻ bị đào thải). Anh rút từ trong túi ra xấp tiền mặt giấy cũ—những đồng Việt Nam đồng nhăn nheo, ẩm ướt—nhét vào khe nhận tiền của máy bán thuốc tự động.
Cỗ máy cơ học im lìm trong hai giây. Rồi, một tia laser đỏ rực từ camera giám sát trên trần nhà quét thẳng vào võng mạc mắt phải đang đỏ ngầu của An.
Một giọng nói AI lạnh lùng, vô cảm vang lên từ loa phát thanh của cửa hàng:
"Cảnh báo. Phát hiện đối tượng sinh trắc học Cấp F. Tài khoản Bio-Credits bị khóa. Giao dịch bằng tiền mặt giấy không được chấp nhận trong hệ thống y tế chính thống của Cửu Long. Đã gửi tọa độ đến Đội tuần tra dân phòng gần nhất."
An nghiến răng, đấm mạnh vào mặt kính cường lực của máy bán thuốc. Mặt kính không một vết xước, chỉ có ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục báo động. Tiếng còi hú của bốt dân phòng số 4 bắt đầu vang vọng từ đầu hẻm. An buộc phải quay đầu, lao mình trở lại màn mưa đêm đen kịt trước khi các tuần viên của Ngọc kịp ập đến.
Anh chạy đến phòng khám tư nhân nghèo nàn của bác sĩ Trương Vĩnh nằm sâu trong một con hẻm cụt của hẻm 148. Không gian phòng khám ngập tràn mùi cồn sát trùng và mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông bong tróc.
Trên chiếc giường bệnh sắt rỉ sét, Trần Mỹ Linh—đứa con gái tám tuổi bé bỏng của anh—đang nằm co quắp. Làn da con bé xanh xao, nhợt nhạt do thiếu nắng, đôi môi khô khốc nứt nẻ và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cơ thể nhỏ nhắn của cô bé liên tục co giật từng hồi ngắn, hai bàn tay gầy gò quờ quạng vô định trong không khí như đang cố bám víu vào một mỏ neo vô hình.
Bác sĩ Trương Vĩnh, người đàn ông ngoài năm mươi tuổi với mái tóc muối tiêu và gương mặt hằn sâu những nếp nhăn lo âu, đang tỉ mỉ châm những cây kim bạc vào các huyệt vị trên vùng thái dương và đỉnh đầu của Mỹ Linh để hạ sốt khẩn cấp.
"An! Cậu đến rồi!" Vĩnh không ngẩng đầu, đôi tay vẫn di chuyển cực kỳ chuẩn xác. "Cơn sốt này không phải do virus thông thường. Nhìn vào thùy trán của con bé đi, các mạch máu đang nổi rõ rệt. Đại não của nó đang bị kích ứng bởi một lượng lớn độc chất thần kinh!"
An quỳ sụp xuống bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái. Sự bất lực tột cùng của một người cha nghèo không có nổi một điểm Bio-Credits sạch để mua thuốc cứu con cào xé tâm can anh.
"Bác sĩ Vĩnh... tôi xin ông. Ông có nguồn thuốc An Thần Kính dự trữ nào ở đây không? Tôi cần thuốc để đóng băng thùy thái dương của con bé ngay lập tức!"
Vĩnh dừng tay châm cứu, thở dài bất lực. Ông chỉ tay vào một chiếc tủ kính nhỏ phía sau, nơi chỉ còn lại một ống tiêm tự động chứa nửa liều thuốc an thần duy nhất.
"Đây là nửa liều An Thần Kính chính hãng cuối cùng tôi giữ lại từ nguồn chợ đen của bác sĩ Lâm Hoài Nam. Nhưng hệ thống quản lý dược phẩm của tập đoàn Cửu Long giám sát rất ngặt nghèo. Mỗi ống thuốc đều có một mã định danh số học liên kết với mạng lưới máy chủ. Nếu tôi tự ý sử dụng mà không có Bio-Credits chính thống để hợp thức hóa trên hệ thống, bốt dân phòng sẽ tự động khóa phòng khám của tôi trong vòng mười hai giờ."
An nhìn ống thuốc, rồi nhìn con gái đang rên rỉ trong cơn co giật. Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và quyết đoán tột độ. Anh đứng thẳng dậy, đối mặt với Trương Vĩnh.
"Tôi biết ông đang âm thầm thu thập chứng cứ về Sự tha hóa của nguồn nước sinh hoạt Xóm Đất để gửi lên Ủy ban Thanh tra Liên bang. Và tôi cũng biết ông đang bị ban tự quản của bà Xuân đe dọa tước giấy phép hành nghề."
An rút chiếc USB chứa một phần dữ liệu mã nguồn lậu mà Khánh vừa sao lưu từ gác mái ra, đặt lên bàn làm việc của Vĩnh.
"Trong này là đoạn mã bẻ khóa thuật toán định vị sinh trắc học của Cảnh sát Tư tưởng mà Khánh đã viết. Tôi đề xuất một giao dịch sinh tồn: Tôi sẽ dùng kỹ năng phân tích hành vi và bẻ khóa dữ liệu lậu của mình để giúp ông xóa sạch toàn bộ lịch sử giao dịch thuốc đen trên máy chủ của phòng khám. Đồng thời, tôi cam kết sẽ thâm nhập vào biệt thự gương của bà Xuân để đánh cắp cuốn sổ chi tiêu bẩn—vật chứng duy nhất chứng minh dòng tiền im lặng từ Cửu Long chảy vào túi các bô lão để họ đồng thuận giữ im lặng về nguồn nước độc."
Vĩnh nhìn chiếc USB, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu vì xuất huyết nhưng kiên định đến đáng sợ của An. Sự chính trực và lòng căm ghét đối với sự vô đạo đức của tập đoàn y tế trong lòng vị bác sĩ già cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi luật pháp.
"Được. Tôi chấp nhận giao dịch này," Vĩnh khàn giọng nói, cầm lấy ống thuốc An Thần Kính duy nhất. "Tôi sẽ tiêm nửa liều này để tạm thời cắt cơn co giật cho Mỹ Linh. Nhưng nửa liều chỉ giúp con bé tỉnh táo trong vòng hai mươi tư giờ. Sau thời gian đó, nếu không có liều thứ hai để trung hòa hoàn toàn độc chất, thùy trán của con bé sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, dẫn đến mất trí nhớ ngắn hạn hoặc chết não."
An gật đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu ở khóe môi: "Hai mươi tư giờ. Tôi sẽ mang cuốn sổ bẩn về cho ông."
Vĩnh nhanh chóng áp đầu ống tiêm tự động vào vùng da cổ dưới tai của Mỹ Linh. Tiếng xì nhẹ của áp lực khí nén vang lên, hoạt chất đóng băng thùy thái dương được đưa thẳng vào máu cô bé.
Chỉ vài phút sau, cơ thể Mỹ Linh dần ngừng co giật. Nhịp thở của con bé trở nên đều đặn hơn, nhưng gương mặt vẫn xám xịt do tàn dư hóa chất chưa được đào thải.
Vĩnh bước đến bàn làm việc, cầm lên một ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu nước máy màu xám nhạt, đặt dưới ánh đèn kính hiển vi.
"Cậu nhìn đi, An. Đây là mẫu nước tôi lấy từ giếng bơm công cộng đầu hẻm 148 chiều nay. Tập đoàn Cửu Long đã lén lút pha loãng hóa chất Lãng Quên-09 vào nguồn nước sinh hoạt của cư dân với nồng độ thấp qua nhiều tuần. Nó không giết người ngay lập tức, mà làm mòn dần các liên kết synapse thùy thái dương, gây ra chứng lú lẫn và lờ đờ hàng loạt cho người dân nghèo. Đây là bước chuẩn bị cho chiến dịch xóa ký ức diện rộng của chúng. Con gái cậu vô tình uống phải nước mưa tích tụ hóa chất nồng độ cao rò rỉ từ kho phế thải nên mới bị kích ứng cấp tính."
An nhìn chằm chằm vào mẫu nước độc, lòng căm phẫn dâng lên tột độ. Tập đoàn Cửu Long không chỉ muốn kiểm soát kinh tế; chúng muốn biến cả khu ổ chuột Chợ Lớn thành một phòng thí nghiệm nhận thức khổng lồ, biến con người thành những sinh vật vô hồn dễ bề thao túng.
Đột nhiên, Mỹ Linh trên giường bệnh khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn của cô bé hé mở. Trong cơn sốt cao chưa dứt hoàn toàn, con bé không nhìn cha, cũng không khóc.
Bàn tay nhỏ nhắn, gầy guộc của Mỹ Linh dính đầy mồ hôi khẽ quờ quạng lên tấm ga trải giường màu trắng vô trùng của phòng khám. Như bị điều khiển bởi một lực lượng vô hình trong tiềm thức, ngón tay con bé bắt đầu di chuyển, miết mạnh lên mặt vải.
An lao đến bên giường, nín thở nhìn theo từng chuyển động của ngón tay con gái.
Trên mặt ga trải giường màu trắng, những vệt mồ hôi và bụi than đen từ ngón tay Mỹ Linh dần định hình thành một họa tiết vẽ tay kỳ dị, nguệch ngoạc nhưng vô cùng chuẩn xác. Đó là một đồ thị sóng não có cấu trúc đối xứng hoàn hảo, uốn lượn mềm mại quanh một trục tâm—một họa tiết sóng não hình hoa sen cách điệu.
Họa tiết đó giống hệt như hình hoa sen khắc trên chiếc khuy áo mạ vàng dính máu mà Trịnh Kim Ngọc đã đặt lên bàn gỗ gác mái của An cách đây chưa đầy một giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!