Đồng Sĩ Khác Lối
Tiếng gỗ thông mục kẽo kẹt dưới gót giày bốt của Trịnh Kim Ngọc vang lên như một nhịp gõ của thần chết, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi ẩm của căn gác mái. Ngọc không di chuyển gót chân. Anh ta đứng im, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vạm vỡ lên tấm ván gỗ lỏng lẻo—nơi ngay phía dưới, sâu trong bóng tối của nền nhà, chiếc hòm sắt rỉ sét khóa mã cơ học của Phan Hoài Thu đang nằm im lìm.
Cơn bão nhiệt đới ngoài kia vẫn trút nước xuống mái tôn thấp lè tè của tiệm sửa xe Lý Quán Thánh, tạo nên những chuỗi âm thanh gầm rú hỗn loạn. Dưới ánh đèn neon vàng vọt hắt ra từ hành lang, bóng của Ngọc đổ dài, trùm lên bóng gầy gò của Trần Thế An như một chiếc lưới đen ngột ngạt. Bàn tay phải của Ngọc vẫn đặt hờ trên báng khẩu súng lục dân phòng, ngón tay khẽ nhúc nhích theo một nhịp điệu vô hình.
An đứng đối diện, chỉ cách Ngọc chưa đầy hai bước chân. Cổ tay trái của anh, nơi vết rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế bám đầy nước mưa bẩn, đang giật lên từng cơn đau nhức nhối. Vết nhiễm trùng sưng tấy đỏ ngầu, tỏa ra hơi nóng rát chạy dọc cánh tay, kích thích cơn sốt nhẹ âm ỉ trong huyết quản. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn, tiếng o o đơn điệu ở tần số 19kHz liên tục rít lên như một mũi khoan nhỏ cắm sâu vào thùy thái dương. Võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn của An bị phủ một màng sương đỏ sẫm, biến gương mặt chữ điền cương nghị của Ngọc thành một khối bóng mờ dị dạng, rớm máu.
Nhưng đại não của An vẫn hoạt động với sự sắc lạnh của một cựu cảnh sát hình sự. Anh biết mình không được phép lộ ra bất kỳ dấu hiệu hoảng loạn nào trước máy quét sinh trắc học cầm tay của hai gã tuần viên đứng phía sau Ngọc.
An lén đặt ngón tay trỏ phải lên mép bàn gỗ sần sùi dính đầy mạt sắt, bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn.
Tách. Tách. Tách.
Nhịp gõ chuẩn xác 19Hz—tần số sóng Beta thấp mà người thầy cũ Nguyễn Đăng Khoa từng dạy anh để kích thích tuần hoàn thùy trán, duy trì Cấp độ đồng bộ sóng não 19Hz (Tỉnh táo tự nhiên). Tiếng gõ cơ học nhỏ bé bị tiếng mưa bão trên mái tôn nuốt chửng, nhưng nó tạo ra một rung động vật lý truyền ngược từ đầu ngón tay lên xương thái dương của An, tạm thời đóng băng cơn đau đầu dữ dội và giữ cho nhịp tim của anh hạ xuống dưới mức 60 nhịp/phút.
Ngọc nhìn chằm chằm vào mắt An, ánh mắt sắc bén như muốn lột trần lớp vỏ hoang tưởng giả tạo của gã thám tử tư Cấp F. Rồi, Ngọc khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cho hai tuần viên dân phòng phía sau:
"Mấy đứa xuống dưới bốt gác chờ tao. Canh gác ngõ ngoài, không cho bất kỳ ai ra vào hẻm 148 khi chưa có lệnh của tao. Ở đây để tao trực tiếp thẩm vấn gã điên này."
Hai gã tuần viên liếc nhìn nhau, có chút ngập ngừng trước quyết định của đội trưởng, nhưng uy tín Cấp 5 của Ngọc tại địa bàn Chợ Lớn là tuyệt đối. Chúng cúi đầu, thu hồi máy quét sinh trắc học rồi quay lưng bước xuống chiếc cầu thang sắt rỉ sét. Tiếng bước chân nặng nề của chúng xa dần, để lại căn gác mái chỉ còn tiếng mưa gầm rú và tiếng thở dốc nặng nề của hai người đàn ông từng là đồng sĩ sinh tử.
Cánh cửa gỗ khép lại. Ngọc buông lỏng bàn tay khỏi báng súng, nhưng gót giày bốt của anh ta vẫn dẫm chặt lên tấm ván gỗ thông che giấu chiếc hòm sắt. Anh ta rút từ trong túi áo sắc phục sũng nước ra một bao thuốc lá sờn góc, châm một điếu. Ánh lửa từ chiếc bật lửa ga lóe lên, chiếu sáng những vết hằn mệt mỏi và dằn vặt trên gương mặt Ngọc. Anh ta rít một hơi sâu, thả làn khói xám mờ ảo bay lơ lửng giữa khoảng không gian chật hẹp, ẩm ướt của căn gác mái.
"Cậu vẫn giữ thói quen gõ ngón tay đó sao, An?" Ngọc lên tiếng, giọng trầm khàn, mắt nhìn vào ngón tay trỏ của An vẫn đang gõ đều đặn trên mặt bàn gỗ. "Tần số 19Hz. Nguyễn Đăng Khoa đã dạy chúng ta rằng đó là cách tốt nhất để giữ tỉnh táo khi bị tra tấn tâm lý. Nhưng cậu đang tự lừa dối bản thân đấy. Nhịp tim của cậu có thể lừa được máy quét của tụi tuần viên, nhưng không lừa được tôi đâu. Cậu đang run, An ạ."
An dừng gõ ngón tay. Anh ngước mắt nhìn Ngọc qua tròng kính phân cực của chiếc kính gọng kim loại chống lóa, che giấu đi con mắt phải đang đỏ ngầu vì xuất huyết.
"Tôi không run vì sợ hãi, Ngọc," An khàn giọng đáp, giọng nói lạnh lùng vô cảm. "Tôi run vì cơn sốt từ vết thương nhiễm trùng này. Và vì sự thất vọng khi thấy người bạn thân nhất của mình đang đứng trên tấm ván gỗ chứa di vật của vợ tôi, tay đặt lên báng súng để thực thi mệnh lệnh bẩn thỉu của bà Trịnh Xuân."
Nghe đến cái tên 'Bà Trịnh Xuân', khóe mắt trái của Ngọc giật nhẹ một nhịp cực nhanh—chưa đầy một phần hai mươi lăm giây. Đó là biểu cảm vi mô của sự lo sợ và dằn vặt nội tâm mà An lập tức bắt được nhờ Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô". Ngọc lập tức lảng tránh ánh nhìn của An, hướng mắt ra phía cửa sổ ngập nước mưa.
"Bà Xuân không liên quan đến việc này," Ngọc nói, giọng nói có phần gượng ép. "Đây là lệnh kiểm soát an ninh định kỳ của Ban tự quản. Có báo cáo về việc cậu lén lút tiếp cận Lâm Văn Tám trước khi hắn đột tử tại quán nước chè của bà Sáu. An, cậu biết luật của Chợ Lớn mà. Mọi hành vi thảo luận hay điều tra về đêm xảy ra vụ tai nạn của thị trưởng Trần Thế Minh đều bị cấm. Cậu đang tự sát đấy."
"Luật im lặng của bà Xuân, hay là luật bảo mật dòng tiền bẩn của Tập đoàn Cửu Long?" An bước lên một bước, bỏ qua cơn đau nhói từ xương sườn rạn nứt. "Tám không chết vì đột quỵ tự nhiên. Hắn bị đầu độc ngắt quãng bằng hóa chất nhận thức phóng xạ Lãng Quên-09. Tôi đã quét được ba giây ký ức cuối cùng của hắn trước khi thùy thái dương của hắn bị phân rã hoàn toàn. Và cậu biết hắn đã nhìn thấy gì không, Ngọc?"
Ngọc im lặng, điếu thuốc trên tay anh ta cháy đỏ rực, tàn thuốc rơi rụng xuống tấm ván gỗ thông. Sự im lặng của Ngọc kéo dài như một bức tường chì vô hình.
An áp dụng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô" để quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt bạn mình. Khớp hàm của Ngọc nghiến chặt, lồng ngực phập phồng không đều, và đôi bàn tay vạm vỡ khẽ siết lại thành nắm đấm. Đây không phải là biểu cảm của một kẻ thù lạnh lùng; đây là biểu hiện của một người đang chịu áp lực tâm lý cực độ từ nợ nần và sự đe dọa tính mạng gia đình.
"Cậu đã biết từ trước," An thì thầm, giọng nói chứa đựng một sự thấu suốt tàn nhẫn. "Cậu biết Tám bị mua chuộc để thêu dệt lời nói dối đồng thuận về cái chết của thị trưởng. Cậu cũng biết việc lén giữ thiết bị quét sóng não Phổ Âm Kính của tôi sẽ để lại dấu vết định vị nhiệt cho tập đoàn. Đó là lý do cậu dẫn quân đến đây đêm nay, đúng không? Để thu hồi chiếc máy quét trước khi đặc vụ của Cửu Long tìm ra và xóa sổ cha con tôi."
Ngọc thở hắt ra một hơi khói dài, gương mặt chữ điền lộ rõ vẻ mệt mỏi sụp đổ. Anh ta cúi đầu, gót giày bốt khẽ dịch chuyển khỏi tấm ván gỗ lỏng lẻo, để lộ vết nứt hẹp dính bụi than đen dưới nền nhà.
"Cậu thông minh lắm, An. Vẫn luôn là nhà phân tích hành vi xuất sắc nhất của đội hình sự cũ," Ngọc cười khổ, giọng nói chứa đầy sự bất lực. "Nhưng sự thông minh đó chính là lời nguyền của cậu. Cậu có biết việc cậu lén giữ chiếc Phổ Âm Kính lậu đó đang biến căn gác mái này thành một mục tiêu phát xạ nhiệt lượng cực lớn trên hệ thống quét của Tháp Cửu Long không? Khánh đã cố gắng bọc chì bảo mật, nhưng tần số dao động thạch anh của thiết bị quét kiểu cũ luôn rò rỉ sóng điện từ nhẹ. Cửu Long đã kích hoạt hệ thống quét từ xa. Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ nữa, đặc vụ xóa dấu vết số 12 sẽ định vị chính xác nơi này."
Ngọc bước đến sát bên An, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để tiếng mưa bão ngoài kia che giấu:
"Bà Xuân đang nắm giữ các tài khoản nợ Bio-Credits của gia đình tôi. Nếu tôi không dập tắt cuộc điều tra của cậu, chúng sẽ cắt nguồn trợ cấp y tế của con trai tôi. Tôi không có lựa chọn, An ạ. Chợ Lớn này không cần sự thật. Người nghèo ở đây chỉ cần Bio-Credits để mua thuốc an thần và sống qua ngày trong lời nói dối ngọt ngào của tập đoàn. Sự tỉnh táo đơn độc của cậu chỉ mang lại tai họa cho tất cả mọi người thôi."
An nhìn thẳng vào đôi mắt dằn vặt của Ngọc. Anh không cảm thấy giận dữ; anh chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc trước sự sụp đổ của lòng tin cộng đồng khi đối mặt với lợi ích sinh tồn ngắn hạn.
"Cậu đang đổi sự an toàn giả tạo của gia đình lấy sự câm lặng đồng lõa trước một tội ác khổng lồ, Ngọc," An nói, giọng trầm ấm nhưng kiên định. "Nguồn nước sinh hoạt của Xóm Đất đang bị đầu độc bằng hóa chất nhận thức nồng độ thấp để chuẩn bị cho một chiến dịch tẩy não diện rộng. Mỹ Linh của tôi đang bị co giật thần kinh vì nguồn nước đó. Nếu chúng ta im lặng bây giờ, con trai cậu, con gái tôi, và hàng vạn đứa trẻ nghèo khổ ở Chợ Lớn này sẽ trở thành những cỗ máy vô hồn không còn ký ức vĩnh viễn."
Ngọc giật mình, điếu thuốc trên tay rơi xuống sàn gỗ. Anh ta nhìn An với đôi mắt giãn nở vì kinh hoàng:
"Cậu... cậu nói thật sao? Nguồn nước bị đầu độc?"
"Nhật ký nghiên cứu của Hoài Thu và mẫu máu của các nhân chứng bị tẩy não hỏng đã chứng minh điều đó," An chỉ tay xuống vết nứt trên tấm ván gỗ dưới chân Ngọc. "Tài liệu nằm ngay dưới chân cậu. Vợ tôi đã chết ba năm trước vì cô ấy phát hiện ra dòng tiền bẩn chảy từ Cửu Long qua tài khoản của bà Xuân để mua sự im lặng của các bô lão về dự án đầu độc này. Cậu đã cố tình làm sai lệch hồ sơ hiện trường vụ tai nạn của Thu năm xưa để bảo vệ ai, Ngọc?"
Đòn tấn công tâm lý trực diện của An khiến Ngọc lùi lại hai bước, gương mặt tái mét dưới ánh đèn neon vàng vọt. Ngọc há miệng định phủ nhận, nhưng Kỹ thuật Phân tích biểu cảm vi mô của An đã khóa chặt biểu cảm co rút cơ mặt của Ngọc—đó là sự thừa nhận tội lỗi câm lặng không thể chối cãi. Mối quan hệ bạn bè chí cốt mười năm giữa hai cựu cảnh sát hình sự chính thức rạn nứt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, đau đớn.
Ngọc im lặng rất lâu, tiếng mưa ngoài kia như đang gào thét phán xét sự hèn nhát của anh ta. Cuối cùng, Ngọc thở dài một tiếng dường như rút cạn toàn bộ sức lực của cơ thể vạm vỡ. Anh ta không ra lệnh khám xét cơ học sàn nhà gác mái, cũng không rút súng khống chế An.
Ngọc thò tay vào túi áo sắc phục, chậm rãi rút ra một vật thể nhỏ mạ vàng. Anh ta đặt nhẹ vật đó lên chiếc bàn gỗ đầy mạt sắt, ngay cạnh chiếc máy tính để bàn tự chế của Khánh đang chạy ẩn tiến trình giải mã dữ liệu thô ở mức 40%.
Đó là một chiếc khuy cài áo mạ vàng, được chế tác tỉ mỉ theo hình hoa sen cách điệu—biểu tượng quyền lực tối cao của dòng tộc họ Trần sáng lập nên Tập đoàn Cửu Long. Trên mặt khuy áo vẫn còn dính một vệt xước cơ học sâu, sắc cạnh, giống như kết quả của một cuộc giằng co vật lý tàn nhẫn.
Ngọc nhìn chiếc khuy áo, rồi ngước mắt nhìn An với một sự dằn vặt tột cùng, rầm rì:
"Nó được tìm thấy gần xác vợ cậu ba năm trước. Dừng lại đi, An."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!