Bức Tường Chì Và Tiếng Gõ Cửa
Mưa bão Chợ Lớn trút xuống mái tôn rỉ sét của khu Xóm Đất những luồng nước xối xả, gầm rú như một loài thú dữ bị giam cầm. Trần Thế An lết từng bước chân khập khiễng lên những bậc thang sắt hoen rỉ dẫn lên căn gác mái của tiệm sửa xe Lý Quán Thánh. Mỗi bước đi là một cực hình vật lý. Cổ tay trái của anh, nơi vết rách sâu do dây kẽm gai từ bãi phế liệu y tế bám đầy nước mưa bẩn, giờ đây đã sưng tấy và tấy đỏ lên vì nhiễm trùng. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ thiêu đốt huyết quản, nhưng điều đó chẳng thấm tháp gì so với cơn đau xé rách thùy thái dương bên trong đại não.
Tai trái của An ù đi vĩnh viễn, chỉ còn lại tiếng o o đơn điệu ở tần số 19kHz—một di chứng tàn nhẫn sau khi anh cố tình kích hoạt Phổ Âm Kính chưa qua hiệu chỉnh để quét ký ức của Lâm Văn Tám. Tệ hơn nữa, võng mạc mắt phải của anh đã bị xuất huyết. Tầm nhìn bên mắt phải giờ đây bị bao phủ bởi một màng sương màu đỏ ngầu, biến mọi vật thể xung quanh thành những bóng ma nhòe nhoẹt, rớm máu. Nhưng An không được phép ngã xuống. Trong tay phải của anh, được bọc chặt dưới vạt áo khoác kaki rách nát, là chiếc Phổ Âm Kính đồng đỏ đang tỏa ra hơi nóng rát của các cuộn dây đồng bị quá tải. Bên trong bộ nhớ tạm thời của nó là ba giây Dữ liệu phổ sóng não thô của Lâm Văn Tám trước khi chết—mảnh vỡ ký ức vô giá chứa đựng khuôn mặt của kẻ mưu sát thị trưởng Trần Thế Minh.
An đẩy nhẹ tấm rèm bạt rách dính đầy dầu mỡ, bước vào căn gác mái tối tăm. Lê Quốc Khánh đang ngồi xổm trước chiếc máy tính để bàn tự chế, gương mặt gầy nhom của cậu nhóc hai mươi hai tuổi được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh ma quái từ màn hình CRT nhấp nháy. Ngay khi nhìn thấy An bước vào với đôi mắt rướm máu và cơ thể sũng nước, Khánh giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc mỏ hàn điện đang cầm trên tay.
"Anh An! Anh bị sao thế này? Còn gã Tám..."
"Tám chết rồi," An khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng đến mức chính anh cũng cảm thấy xa lạ. Anh đặt chiếc Phổ Âm Kính lên chiếc bàn gỗ đầy mạt sắt. "Bị đầu độc ngắt quãng bằng hóa chất của Cửu Long. Chúng đã tính toán thời gian bịt đầu mối từ trước. Mau kết nối thiết bị, chúng ta chỉ có chưa đầy bảy mươi hai giờ trước khi dữ liệu thô này tự phân rã."
Gương mặt Khánh tái mét. Cậu nhóc không hỏi thêm câu nào, đôi tay thoăn thoắt cắm sợi cáp đồng tự chế vào cổng kết nối của Phổ Âm Kính. Tiếng quạt gió của chiếc máy tính cũ rên rỉ lên những âm thanh khô khốc. Trên màn hình, giao diện dòng lệnh bắt đầu chạy những dãy số nhị phân liên tục.
[TIẾN TRÌNH GIẢI MÃ DỮ LIỆU PHỔ SÓNG NÃO THÔ: 10%... 20%...]
Cơn đau thùy thái dương lại ập đến, dữ dội hơn trước. An quỳ sụp xuống cạnh bàn gỗ, tay trái ôm chặt lấy thái dương phải. Để giữ vững nhận thức thực tại chống lại Ngưỡng quá tải nhận thức 50% đang đe dọa bẻ gãy ý thức, An đặt ngón tay trỏ phải lên mặt bàn gỗ, bắt đầu gõ đều đặn theo nhịp điệu cơ học 19Hz.
Tách. Tách. Tách.
"Anh An, nhịp tim của anh đang tăng quá nhanh!" Khánh nhìn vào bảng giám sát sinh trắc học lậu trên màn hình phụ, giọng run rẩy. "Nếu anh không dừng gõ nhịp và nghỉ ngơi, mạch máu não của anh sẽ vỡ ra mất!"
"Tiếp tục giải mã đi," An nghiến răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên cằm. "Đừng bận tâm đến tao."
[TIẾN TRÌNH GIẢI MÃ: 30%... 40%...]
Đột ngột, tiếng còi hú dồn dập và tiếng loa phát thanh của Ban tự quản dân phòng Xóm Đất vang lên từ đầu hẻm, xé toạc màn mưa đêm. Tiếng giày bốt nện rầm rập xuống nền xi măng ướt sũng dưới sân tiệm sửa xe của Lý Quán Thánh phía dưới gác mái.
"Kiểm tra hành chính toàn bộ khu vực hẻm 148! Yêu cầu tất cả cư dân đứng yên tại chỗ!"
Khánh giật phanh mình, định rút phích cắm nguồn máy tính: "Anh An! Dân phòng đến! Chắc chắn là do Trương Mập đã chỉ điểm, hoặc sóng định vị của máy quét bị rò rỉ!"
"Không được rút!" An chộp lấy cổ tay Khánh, ánh mắt đỏ ngầu bên mắt phải lóe lên tia lạnh sắc lẹm. "Nếu rút nguồn bây giờ, tệp dữ liệu thô của Tám sẽ bị nhiễu loạn vĩnh viễn. Để máy chạy ngầm dưới nền tối. Áp dụng Giao thức 'Bọc chì cách điện' ngay lập tức!"
Khánh run rẩy gật đầu. Cậu nhóc nhanh chóng thao tác phím tắt tắt màn hình CRT, đưa toàn bộ hệ thống giải mã vào trạng thái chạy ẩn không phát xạ ánh sáng. Trong khi đó, An dùng bàn tay trái đau nhức giật phăng chiếc Phổ Âm Kính ra khỏi cáp nối. Anh cuộn chặt thiết bị quét sóng vẫn còn đang nóng ran vào bên trong chiếc Túi cách điện chì cầm tay do Khánh chế tạo từ các tấm lá chì cũ. Lớp chì dày hấp thụ hoàn toàn các dao động điện từ và bức xạ nhiệt ngoại vi của máy quét lậu.
An ném chiếc túi chì vào hốc tường tối tăm nhất phía sau đống lốp xe máy cũ đầy dầu mỡ của tiệm Lý Quán Thánh. Để ngụy trang hoàn toàn dòng từ trường còn sót lại, anh lôi từ dưới gầm giường ra một cuộn dây đánh lửa xe máy cũ hỏng, ném bừa lên trên đống lốp xe. Tiếng bước chân nặng nề của đội dân phòng đã bắt đầu nện lên những bậc thang sắt rỉ sét bên ngoài, tạo ra những tiếng vang cơ học khô khốc, dồn dập.
Cửa căn gác mái bị đạp tung bằng một cú đá bạo lực. Gió mưa lạnh buốt ùa vào phòng, mang theo mùi ẩm mốc của bùn đất và khói thuốc lá rẻ tiền.
Trịnh Kim Ngọc bước vào đầu tiên. Anh ta mặc bộ sắc phục dân phòng màu xanh đậm sờn cũ, vai áo đẫm nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng vọt ngoài hành lang. Khuôn mặt chữ điền cương nghị của Ngọc đanh lại, đôi mắt sắc sảo đảo nhanh một vòng khắp căn phòng gác mái chật hẹp, bỏ qua Khánh đang đứng run rẩy cạnh bàn máy tính, và dừng lại ngay trên gương mặt nhợt nhạt, đẫm máu của Trần Thế An.
Theo sau Ngọc là hai tuần viên dân phòng cơ sở, tay lăm lăm chiếc máy dò sóng điện từ cầm tay nhấp nháy đèn đỏ báo hiệu quét tần số.
"Kiểm tra hành chính," Ngọc nói, giọng trầm và lạnh lùng, hoàn toàn không có chút hơi ấm của tình bạn chí cốt mười năm cũ. "Có báo cáo về việc sử dụng thiết bị phát sóng không đăng ký tại khu vực này. Tất cả đứng im để quét sinh trắc học."
An khẽ lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn gỗ để che giấu sự run rẩy của cơ thể đang lên cơn sốt. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống để che đi con mắt phải đang xuất huyết đỏ ngầu, biểu lộ gương mặt mệt mỏi, hoang tưởng giả tạo của một kẻ Cấp F bị đào thải.
Một gã tuần viên bước lên, đưa chiếc máy dò sóng cầm tay quét dọc theo các bức tường gác mái. Khi đầu cảm biến tiến gần đến hốc tường chứa đống lốp xe máy cũ, chiếc máy dò đột ngột phát ra tiếng tít tít dồn dập báo hiệu phát hiện dao động điện từ.
"Đội trưởng! Có dao động lạ ở góc này!" Gã tuần viên hô lớn, tay đặt hờ lên báng súng dân phòng.
Tim Khánh như ngừng đập. Cậu nhóc vô thức giấu chiếc ổ cứng di động chứa mã nguồn giải mã vào túi quần, nhưng do quá hoảng loạn, chiếc ổ cứng trượt khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn gỗ tạo ra một tiếng 'Cạch' cơ học sắc cạnh giữa không gian im lặng.
Gã tuần viên thứ hai lập tức chĩa thẳng dùi cui điện về phía Khánh: "Đứng im! Mày vừa giấu cái gì đó?"
An vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng của một cựu cảnh sát hình sự. Anh gõ ngón tay trỏ phải lên mặt bàn gỗ theo nhịp 19Hz để tự đóng băng cơn đau đầu, rồi khàn giọng lên tiếng, giọng nói mang vẻ bất cần của một kẻ điên loạn:
"Chỉ là một cuộn dây đánh lửa cũ của tiệm sửa xe Lý Quán Thánh bên dưới thôi. Đống lốp xe đó tích tụ tĩnh điện từ chiều đến giờ do trời bão. Mấy người Ban tự quản không phân biệt được từ trường của phế liệu cơ khí và thiết bị phát sóng sao?"
Ngọc không nói gì. Anh ta bước chậm rãi đến bên hốc tường, dùng mũi giày bốt gạt nhẹ đống lốp xe dính đầy dầu mỡ. Ánh mắt Ngọc dừng lại trên cuộn dây đánh lửa cũ mà An vừa ném lên ngụy trang. Ngọc cúi xuống, nhặt cuộn dây lên, quan sát kỹ các vòng dây đồng rỉ sét, rồi ném trả lại vào hốc tường.
"Nhiễu từ trường cơ học," Ngọc quay sang nói với hai tuần viên. "Máy dò của tụi mày nhạy quá mức rồi. Quét sinh trắc hai đứa nó đi."
Gã tuần viên bước đến trước mặt An, đưa máy quét sinh trắc học hồng ngoại quét qua gương mặt anh. An áp dụng nghiêm ngặt Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim", hạ nhịp thở xuống mức sâu và chậm nhất có thể để đánh lừa thuật toán phân tích biểu cảm vi mô của máy quét. Màn hình máy quét hiển thị màu đỏ nhấp nháy cùng ký tự Cấp F.
"Trần Thế An. Cấp F. Đối tượng hoang tưởng nguy hiểm," gã tuần viên đọc lớn hồ sơ sinh trắc. "Đội trưởng, có cần di lý gã này về bốt gác để kiểm tra nhận thức không?"
Ngọc bước đến sát bên An. Khoảng cách gần đến mức An có thể ngửi thấy mùi thuốc lá ẩm ướt và hơi rượu đế rẻ tiền phát ra từ người bạn thân cũ. Ngọc nhìn chằm chằm vào vạt áo khoác kaki dính máu của An, rồi ánh mắt anh ta từ từ hạ xuống sàn gỗ gác mái.
Ngay dưới chân An, những tấm ván gỗ thông cũ kỹ có một vết nứt hẹp dính đầy bụi than đen. Đó chính là lối vào nơi chôn giấu chiếc Hòm sắt khóa mã cơ học dưới nền nhà Xóm Đất—nơi lưu giữ những di vật nhạy cảm nhất của Phan Hoài Thu và các tài liệu nghiên cứu về chất độc nhận thức.
Ngọc bước thêm một bước, đôi giày bốt nặng nề dẫm thẳng lên tấm ván gỗ lỏng lẻo phát ra tiếng kêu kẽo kẹt cơ học khô khốc. Tay phải của Ngọc từ từ hạ xuống, đặt hờ lên báng khẩu súng lục dân phòng đeo bên hông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!