Lời Nói Dối Ba Giây
Màn đêm Chợ Lớn bị xé toạc bởi một tiếng sấm rền vang rền rĩ, dội thẳng vào những vách tôn ẩm ướt của Hẻm 148 Xóm Đất. Ánh đèn quét sinh trắc học màu đỏ rực từ bốt gác dân phòng lướt sát qua vành mũ kaki sờn cũ của Trần Thế An, để lại một vệt sáng nóng bỏng trên vách đất ẩm mục. Ngay bên cạnh anh, Trương Mập đang há miệng, lồng ngực gã phập phồng chuẩn bị phát ra tiếng hét cầu cứu hướng về phía toán tuần tra của Đại úy Lâm Thế Vũ cách đó chưa đầy mười mét.
Trong một phần nghìn giây của ranh giới sinh tử, An không hề do dự. Bàn tay phải của anh, thô ráp và lạnh ngắt, đột ngột bịt chặt lấy miệng Trương Mập, ghim chặt gã vào vách tôn rỉ sét. Vết thương rách sâu ở cổ tay trái của An—vừa bị nhiễm trùng nhẹ do nước mưa bẩn đầu hẻm bám vào—nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Anh nghiến chặt răng, áp sát đầu cảm biến đồng đỏ của chiếc Phổ Âm Kính hỏng vào mạn sườn gã mập, giả vờ như đó là một họng súng lục thực sự.
"Mày hét lên, tao chết, nhưng con trai mày ở nhà trọ cũng sẽ không sống nổi qua đêm nay đâu," An thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo, đều đặn áp chế tinh thần đối phương. "Tao biết mày nợ ban tự quản năm mươi Bio-Credits lậu. Tao cũng biết quỹ hỗ trợ Cấp E đã bị bà Xuân đóng băng. Mày chỉ điểm tao, Cửu Long sẽ không cho mày điểm số nào hết. Chúng sẽ cử đặc vụ số 12 đến 'vệ sinh nhận thức' của mày để xóa sạch dấu vết. Mày muốn con mày mồ côi sao?"
Đồng tử của Trương Mập co rút lại tối đa dưới vành mũ của An. Sự hoảng sợ tột độ hiện rõ qua biểu cảm vi mô giật nhẹ ở khóe mắt và nhịp thở dồn dập bị nghẹt lại trong lòng bàn tay An. Sự hèn nhát và bản năng tự vệ của gã mập cuối cùng đã chiến thắng ý định chỉ điểm. Gã run rẩy gật đầu, buông thõng chiếc điện thoại lậu đang hiển thị ứng dụng báo cáo xuống vạt áo sũng nước.
Lợi dụng lúc ánh đèn quét của bốt gác vừa xoay sang hướng khác, An buông Trương Mập ra. Áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc "Không nhìn trực diện vào camera thông minh", anh khom lưng, cúi đầu nghiêng góc 45 độ, lướt nhanh vào bóng tối sâu thẳm của ngách hẻm chằng chịt. Bước chân khập khiễng của anh hòa lẫn hoàn toàn vào tiếng mưa rơi xối xả trên những mái tôn thấp lè tè, cắt đuôi toán tuần tra của Lâm Thế Vũ trong gang tấc.
Cơn đau nhức âm ỉ từ vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải lan xuống bả vai, kết hợp với tiếng ù tai vĩnh viễn ở tần số 19kHz bên tai trái khiến đầu óc An như muốn nổ tung. Anh cần phải hoàn thành mục tiêu đêm nay trước khi thùy thái dương hoàn toàn suy kiệt. Điểm đến của anh là Quán cà phê vợt bà Sáu Chè nằm ở góc ngã tư hẻm.
Quán nước của bà Sáu Chè đêm nay vắng lặng lạ thường dưới màn mưa bão. Tấm bạt rách che trước hiên quán đập phần phật vào cột gỗ, tiếng nước mưa chảy ròng ròng từ mép bạt xuống mặt đường nhựa bong tróc. Bên trong quán, khói thuốc lá ẩm ướt trộn lẫn với mùi cà phê khét nồng nặc bốc lên từ chiếc bếp than tổ ong cổ điển đang đỏ lửa. Bà Sáu Chè, một bà lão ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc búi tó bạc phơ và gương mặt chằng chịt những nếp nhăn thời gian, đang bỏm bẻm nhai trầu bên chiếc hòm tôn đựng đá lạnh.
Thấy bóng dáng khòm lưng của An bước vào, đôi mắt sắc sảo của bà Sáu khẽ đảo nhanh ra phía con hẻm tối ngoài kia, rồi bà khẽ gật đầu, ra hiệu cho anh ngồi vào góc tối nhất của quán, nơi ánh sáng neon xanh nhạt không thể chạm tới.
"Nước nóng đây. Uống đi cho ấm người, thằng An," bà Sáu nói lớn, đặt một ly trà đá nhạt lên chiếc bàn gỗ sần sùi, nhưng tay kia của bà đã lén mở ngăn kép bí mật dưới đáy hòm tôn đựng đá—nơi bà vẫn dùng để giấu thiết bị quét Phổ Âm Kính cho anh mỗi khi cảnh sát càn quét.
"Cảm ơn bà Sáu. Người kia đến chưa?" An hỏi khẽ, ngón tay trỏ phải của anh bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học 19Hz lên mặt bàn gỗ để tự trấn an thùy thái dương đang căng tức.
Bà Sáu không trả lời bằng lời, chỉ khẽ hất cằm về phía chiếc bàn gỗ trần nằm sâu trong góc tối của quán.
Ở đó, một người đàn ông trung niên gầy gò đang ngồi co rúm người, hai tay đút sâu vào túi chiếc áo khoác công nhân dệt cũ dính đầy bụi chỉ màu. Gương mặt gã sạm đen, hằn rõ những vệt lo âu và tội lỗi thường trực của một kẻ đang phải gánh chịu sức ép từ Luật im lặng "Đồng Thuận Câm Lặng". Gã chính là Lâm Văn Tám, nhân chứng giả được Bà Trịnh Xuân trả tiền để đứng ra tuyên bố trước truyền thông rằng thị trưởng Trần Thế Minh tự ngã do đột quỵ.
An bước đến, kéo chiếc ghế nhựa thấp ngồi đối diện với Tám. Anh không vội vã rút thiết bị quét, mà buông lỏng hai vai, hơi nghiêng người về phía trước để tạo cảm giác an toàn, áp dụng Quy trình "Đọc nguội" (Cold Reading) để phá vỡ lớp phòng ngự tâm lý của đối phương. Anh lấy ra một bao thuốc lá sờn cũ từ túi áo khoác kaki, lén đẩy sang phía Tám. Bên dưới bao thuốc là mấy tờ tiền mặt giấy cũ—thứ tiền tệ truyền thống vô hình trước hệ thống ngân hàng số của tập đoàn Cửu Long.
"Hút đi anh Tám. Trời mưa lạnh thế này, công nhân dệt Chợ Lớn tụi mình chỉ có điếu thuốc làm ấm phổi thôi," An nói, giọng trầm ấm đầy thấu cảm.
Tám lảng tránh ánh mắt sắc lạnh của An, tay run rẩy rút điếu thuốc nhưng không châm lửa. Gã liếm đôi môi khô nứt nẻ, lẩm nhẩm lặp lại kịch bản đã được học thuộc lòng: "Tôi... tôi đã nói hết với nhà báo rồi. Đêm đó tôi đi giao hàng qua Châu Văn Liêm, thấy ngài thị trưởng tự ngã xuống đất, tay ôm ngực... do đột quỵ chứ không có ai đầu độc hết. Ban tự quản cũng đã xác nhận rồi. Đừng hỏi tôi nữa."
Sử dụng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô", An tập trung ánh nhìn vào vùng tam giác cơ mặt của Tám. Đồng tử của gã mập mờ giãn nở nhẹ khi nói từ "đột quỵ"—một dấu hiệu kinh điển của sự dối trá cưỡng bức. Khóe miệng trái của Tám giật nhanh một phần mười giây, và hai vai gã khẽ nhún lên như thể đang cố gắng tự thuyết phục bản thân tin vào lời nói dối của chính mình.
Tám đang chịu áp lực cực lớn từ nỗi sợ hãi bị trục xuất và tước đoạt Bio-Credits. Gã đang nói dối dưới sự Đồng Thuận Câm Lặng của cả cộng đồng Chợ Lớn.
"Anh Tám, anh mặc chiếc áo công nhân dệt cũ sờn rách vai, nhưng đôi giày dưới chân anh lại là loại da mới tinh chỉ có bán ở khu trung tâm tháp Cửu Long," An thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên sắc bén như dao cạo. "Bà Xuân trả cho anh bao nhiêu Bio-Credits để anh thêu dệt nên lời nói dối ba giây đó? Anh nghĩ số tiền đó đủ để mua lại sự tỉnh táo của con gái anh khi nguồn nước sinh hoạt đang bị đầu độc sao?"
Gương mặt Tám lập tức biến sắc, xám ngoét như tro tàn. Gã định đứng dậy bỏ chạy, nhưng bàn tay trái quấn băng gạc của An đã nhanh như chớp chộp chặt lấy bả vai gã, ấn mạnh gã ngồi ghì xuống ghế.
Đồng thời, dưới gầm bàn tre tối tăm, bàn tay phải của An đã âm thầm bấm giữ nút nguồn cơ học của chiếc Phổ Âm Kính cầm tay kiểu cũ. Thiết bị quét sóng não chưa được hiệu chỉnh hoàn hảo bắt đầu phát ra một tiếng rít điện từ siêu nhỏ, mắt cảm biến đồng đỏ áp sát vào đùi Tám qua lớp vải quần mỏng.
[CẢNH BÁO: KÍCH HOẠT QUÉT SÓNG THÙY THÁI DƯƠNG - PHẠM VI 1.5M]
Tần số quét bắt đầu đo phổ điện từ của thùy thái dương Lâm Văn Tám. Vì thiết bị bị cháy bộ lọc thạch anh hoàn toàn từ tập trước, dòng điện ngược cường độ cao không qua bộ lọc bắt đầu dội ngược trực tiếp vào đại não của An thông qua vết sẹo phẫu thuật cũ ở cổ.
Một cơn đau đầu xé rách thùy trán bùng phát dữ dội trong đầu An. Tiếng ù tai trái tăng vọt lên mức cực đại, lấn át hoàn toàn tiếng mưa rơi bên ngoài. Võng mạc mắt phải của An đột ngột bị xuất huyết nhẹ, tầm nhìn của anh nhòe đi và bị nhuộm một màu đỏ ngầu tạm thời của những vệt máu sinh học.
[CẢNH BÁO: CHỈ SỐ QUÁ TẢI NHẬN THỨC CHẠM NGƯỠNG 50%]
An nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, tay phải siết chặt vai Tám không buông. Trong thế giới nhòe đỏ của ảo ảnh quá tải, Dữ liệu phổ sóng não thô từ thùy thái dương của Tám bắt đầu tràn vào nhận thức của An dưới dạng những luồng ánh sáng đứt quãng.
Tám đột ngột ôm đầu đau đớn dữ dội, cơ mặt co rúm lại, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét do thùy thái dương đang bị khống chế tần số chéo.
Trong đại não của An, lời nói dối ngọt ngào của Tám bị đập tan hoàn toàn, thay thế bằng hình ảnh ký ức trần trụi, đau đớn kéo dài đúng ba giây của đêm xảy ra vụ ám sát tại góc đường Châu Văn Liêm.
Dưới cơn mưa tầm tã ba năm trước, thị trưởng Trần Thế Minh không hề tự ngã do đột quỵ. Ông bị một bóng người cao lớn mặc vest đen khống chế vật lý từ phía sau, ép uống một dung dịch phát sáng màu xanh lam nhạt. Trước khi ngã xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, thị trưởng đã cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để cào cấu vào cổ họng kẻ thủ ác, để lại một vết xước kỳ lạ có họa tiết hoa sen cách điệu trùng khớp với chiếc khuy cài áo mạ vàng của Trần Thế Nam.
Đó là mảnh ký ức thực sự chứa đựng sự thật kinh hoàng về vụ mưu sát.
"Trần... Thế... Nam..." An khàn giọng lẩm nhẩm trong cơn ảo giác đỏ ngầu, nhịp tim của anh tăng vọt lên mức 120 nhịp/phút khi chứng kiến hình ảnh người cha đẻ (bí mật chưa tiết lộ) bị sát hại dã man.
Sự kích thích cảm xúc cực đoan đối với kẻ giật dây tối cao đã bẻ gãy hoàn toàn hàng rào phòng ngự thùy thái dương của Tám, ép thiết bị Phổ Âm Kính hoàn thành việc trích xuất Dữ liệu phổ sóng não thô dưới định dạng tệp tiǹ.RAẀ bảo mật.
Nhưng ngay khi tệp dữ liệu vừa được lưu vào bộ nhớ máy quét, Lâm Văn Tám đột ngột trợn ngược mắt, hai tròng mắt trắng dã xuất hiện các tia máu đỏ ngầu. Cơ thể gã co giật mạnh một cái, rồi đổ gục hoàn toàn xuống mặt bàn gỗ sần sùi với bọt mép sủi ra trắng xóa, tay chân duỗi thẳng co quắp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!