Bản Án Ở Đầu Ngõ
Tiếng kim loại bị xé rách rít lên chói tai, đè bẹp cả tiếng sấm rền của cơn giông bão đang gầm rú trên bầu trời Chợ Lớn. Chiếc xe tải mười tấn bốc xếp của Hùng Sắt, sau cú đâm thủy lực tàn khốc từ xe bọc thép của Cảnh sát Tư tưởng phía sau, đã hoàn toàn mất kiểm soát. Chiếc xe lao sầm vào rào chắn bê tông vững chắc đầu ngõ dẫn vào Chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu, húc văng những khối đá tảng cổ kính trước khi lật nhào. Khung cảnh đổ sụp trong tiếng nổ chói tai của lốp xe bị nổ và tiếng kính chắn gió vỡ vụn thành hàng vạn mảnh găm thẳng vào không gian.
Trong cabin méo mó, khói xám bốc lên nghi ngút, sặc sụa mùi xăng rò rỉ và mùi ozone cháy khét. Hùng Sắt bị kẹt chặt chân dưới vô lăng rách nát, bả vai phải đẫm máu do đạn xung điện sượt qua, cánh tay trái rách sâu đang tuôn máu xối xả. Thế nhưng, gã lực điền bến cảng vẫn nghiến răng gầm lên, dùng chút sức tàn đẩy mạnh Trần Thế An ra phía cửa cabin đã rụng rời:
"Anh An... chạy đi! Đừng để tụi nó... lấy mất cái USB! Chạy..."
Trần Thế An lết thân xác tàn tạ ra khỏi đống đổ nát. Cổ tay trái của anh, vết thương rách sâu do kẽm gai rỉ sét bám đầy nước mưa bẩn và hóa chất Lãng Quên-09 rò rỉ, giờ đây sưng tấy đỏ ngầu, rỉ mủ vàng lẫn máu sẫm đau nhói tận xương tủy. Cơn sốt cao do nhiễm trùng huyết đang thiêu đốt huyết quản, khiến thái dương anh đập liên hồi. Tai trái ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz buốt nhói, trong khi võng mạc mắt phải xuất huyết biến tầm nhìn của anh thành một màng sương đỏ ngầu dị dạng. Vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải rách miệng, rỉ ra một vệt máu sẫm nóng ran như một dây dẫn điện đang chập mạch.
An lết từng bước trên thềm đá lạnh buốt của Chùa Bà, tay phải vẫn siết chặt chiếc bật lửa Zippo đồng biến dạng—mỏ neo thính giác duy nhất giữ anh không quỵ ngã trước cơn quá tải nhận thức một trăm phần trăm đang tàn phá đại não. Nước mưa xối xả gột rửa vết máu trên trán anh, chảy tràn xuống khóe môi mặn chát.
Ngay đầu ngõ, dưới màn mưa bong bóng trắng xóa, một hàng rào người mặc sắc phục xanh đậm của đội tự quản dân phòng Chợ Lớn đã đứng chờ sẵn. Dẫn đầu bọn họ không ai khác chính là Trịnh Kim Ngọc. Dáng người vạm vỡ của Ngọc đứng sừng sững dưới mưa, chiếc còi đồng dân phòng cũ—kỷ vật chung thời hai người còn làm cảnh sát hình sự—lấp lánh lạnh lẽo trên ngực áo sũng nước. Tay Ngọc lăm lăm khẩu súng lục giảm thanh, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào ngực An.
"Dừng lại, An!" Giọng Ngọc khàn đặc, át cả tiếng gió bão gào rít. "Cậu điên rồi! Cậu đã kéo cả cái Xóm Đất này vào chỗ chết! Giao chiếc máy quét và cái USB ra, tao sẽ bảo lãnh cho Mỹ Linh được điều trị đặc biệt!"
An nhìn thẳng vào mắt Ngọc qua tròng kính vỡ nát một bên của chiếc kính gọng kim loại chống lóa. Kỹ thuật Phân tích biểu cảm vi mô của anh lập tức bắt được vết giật nhẹ ở khóe mắt trái và nhịp thở dồn dập dằn vặt của Ngọc. Người anh em chí cốt mười năm đang đứng trước mặt anh, mang một nỗi dằn vặt tột cùng nhưng bị xích cổ bởi nợ nần và sự đe dọa từ ban tự quản của bà Xuân.
An biết mình không thể dùng vũ lực trong tình trạng liệt vận động nhẹ và kiệt sức lâm sàng này. Anh cần áp dụng Kỹ năng "Đánh lạc hướng bằng biểu cảm vi mô giả".
An chủ động buông lỏng toàn bộ cơ mặt, hai vai sụp xuống, đầu nghẹo sang một bên. Đôi mắt đỏ ngầu của anh mất đi hoàn toàn tiêu cự, trở nên đờ đẫn, trống rỗng như một kẻ Cấp F bị tẩy não hỏng hoàn toàn. Anh lẩm nhẩm những câu vô nghĩa, nước bọt lẫn máu rỉ ra nơi khóe miệng, cơ thể run rẩy quỳ sụp xuống thềm đá Chùa Bà, giả vờ như đại não đã hoàn toàn chết lâm sàng do quá tải nhận thức.
Chứng kiến cảnh tượng người đồng đội thiên tài năm xưa giờ biến thành một gã điên hoang tưởng vô hồn, Trịnh Kim Ngọc sụp đổ tinh thần. Khẩu súng trong tay gã hạ thấp xuống một phân, ánh mắt cương nghị biến thành sự đau đớn tột cùng. Ngọc bước tới, cú dốc người xuống để kiểm tra đồng tử của An:
"An... cậu... cậu thực sự không nhớ gì sao?"
Ngay khoảnh khắc Ngọc áp sát mặt lại gần, bàn tay phải dính máu của An đột ngột lao tới như một chiếc gọng kìm rỉ sét, siết chặt lấy cổ áo Ngọc. Đôi mắt đờ đẫn của An trong tích tắc lấy lại sự sắc lạnh của một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh kéo ghì Ngọc xuống sát tai mình, thầm thì bằng giọng nói trầm đục, lạnh lẽo như cõi âm:
"Tài khoản BK-99382-CL... Phí im lặng hồ sơ Phan Hoài Thu... Năm mươi ngàn Bio-Credits... Ngọc ơi, tao đã đọc được tệp dữ liệu xuất kho bẩn của Cửu Long rồi. Tụi nó dùng mạng sống con trai mày để xích cổ mày, bắt mày im lặng trước cái chết của Thu. Nhưng khi tao chết, mày nghĩ Trần Thế Nam sẽ để một kẻ biết quá nhiều như mày được sống sao?"
Trịnh Kim Ngọc chết lặng. Toàn bộ cơ thể gã run lên bần bật dưới cơn mưa lạnh. Những con số tài khoản bẩn mà An vừa thầm thì chính là bản án tử hình đóng dấu lên linh hồn gã. Sự thật tàn nhẫn về cái chết của Thu và sự hèn nhát của bản thân bị bóc trần ngay trước thềm ngôi chùa cổ kính.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Ba chiếc xe bọc thép dán nhãn Cửu Long lao tới, phanh gấp tạo ra những vệt bánh đen cháy trên mặt đường ngập nước. Đại úy Lâm Thế Vũ bước xuống từ cabin, sắc phục Cảnh sát Tư tưởng chỉnh tề không dính một giọt nước mưa nhờ lớp màng chống thấm cao cấp. Ánh mắt Vũ lạnh lùng như dao cạo, tay cầm thiết bị phát sóng nhiễu thùy thái dương công suất lớn.
"Đội trưởng Ngọc!" Vũ ra lệnh, giọng nói cơ học vô cảm vang lên qua loa mặt nạ. "Hệ thống AI đã dán nhãn Trần Thế An là nghi phạm khủng bố nhận thức cấp độ đặc biệt. Tiêu diệt toàn bộ nghi phạm tại hiện trường, kể cả đoàn nhân chứng. Không giữ lại bất kỳ tàn dư ký ức nào."
Lính tư quản dân phòng nhìn nhau hoang mang, họng súng của họ bắt đầu run rẩy trước đoàn nhân chứng nghèo khổ của Xóm Đất đang co quắp phía sau cabin xe tải lật.
Ngọc nhìn An, nhìn vết sẹo cổ đang rỉ máu của người bạn thân, rồi nhìn chiếc khuy áo hoa sen mạ vàng rơi ra từ túi áo An nằm trên thềm đá. Nỗi dằn vặt suốt ba năm qua về cái chết của Thu, tình huynh đệ bị bán đứng, và sự tàn bạo của tập đoàn Cửu Long cuối cùng đã kích hoạt sự phản tỉnh bạo liệt trong lòng gã dân phòng tha hóa.
"Không..." Ngọc thầm thì, rồi gã đứng thẳng dậy, tay đưa lên bấm nút kích hoạt còi báo động khẩn cấp của Bốt dân phòng số 4 lắp ngay đầu ngõ Chùa Bà.
Tiếng còi báo động đỏ rú lên chói tai, vang vọng khắp các con hẻm chằng chịt của Xóm Đất. Tiếng vo vo tần số thấp của trạm phá sóng bị đè bẹp bởi âm thanh báo động cơ học. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, hàng trăm cư dân nghèo khổ, những người đang phẫn nộ vì nguồn nước sinh hoạt bị nhiễm độc hóa chất, đã đồng loạt tràn ra đường dưới màn mưa giông, vây kín lấy đầu ngõ Chùa Bà. Họ đứng thành một bức tường người khổng lồ, ép sát lấy lực lượng Cảnh sát Tư tưởng.
Vũ không thể ra lệnh nổ súng tàn sát hàng trăm cư dân ngay trước mắt dư luận liên bang khi chưa có lệnh phong tỏa toàn diện quận.
"Ngọc! Mày phản phản bội tập đoàn sao?" Vũ gầm lên, tay đặt lên cò súng.
"Tao không phản bội ai cả. Tao chỉ đang thực thi bản án của chính mình!" Ngọc hét lớn, rồi gã đột ngột quay súng, nổ súng liên tiếp bắn nát lốp xe bọc thép của Vũ, đồng thời bắn trúng thùng phuy hóa chất phế thải bến cảng chất trên xe tải lật, tạo ra một vụ nổ cơ học lớn giải phóng màn khói bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của các đặc vụ.
"Phương! Đưa nhân chứng xuống hầm ngầm! Mau!" Ngọc hét lên trong làn khói xám.
Lê Hoài Phương từ trong cabin xe tải lách ra, phối hợp với các sư thầy kéo An và đoàn nhân chứng chạy về phía giếng cổ Chùa Bà.
Giữa màn khói đạn hỗn loạn, Đại úy Vũ nổ súng. Phát súng xung kích tàn bạo găm thẳng vào ngực Trịnh Kim Ngọc. Cơ thể vạm vỡ của người đội trưởng dân phòng giật mạnh, gã đổ gục xuống thềm đá cổ kính của Chùa Bà Thiên Hậu, máu tươi tuôn ra hòa lẫn vào dòng nước mưa đỏ ngầu chảy tràn trên các bậc thềm.
An ngoảnh đầu lại qua màng sương máu đỏ sẫm của mắt phải. Anh nhìn thấy Ngọc đang mỉm cười u uất, tay vẫn nắm chặt chiếc còi đồng dân phòng cũ rỉ sét, trước khi nắp giếng cổ bằng đá tổ ong xoay ngầm sập lại, nuốt chửng An và đoàn nhân chứng vào bóng tối sâu thẳm của hầm mật dưới lòng đất Chợ Lớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!